Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tiên Viên Trang Nông - Chương 151: Chẳng lẽ là nha hoàn sanh

Khi xe dừng lại, họ đã đến nơi Triệu Vân Hào nhắc đến, nơi bán nguyên thạch. Mưu Huy Dương theo Triệu Vân Hào bước vào, phát hiện nơi đây vô cùng rộng lớn và đông người.

“Nơi này đúng là náo nhiệt thật!” Mưu Huy Dương cảm thán.

“Hầu hết mọi người đến đây đều ôm mộng đổi đời.” Thấy Mưu Huy Dương tỏ vẻ không tin, Triệu Vân Hào bùi ngùi nói: “Anh đ��ng có không tin, nếu thật sự khai thác được một khối ngọc thạch tốt thì coi như đổi đời ngay lập tức. Cách này nhanh hơn bất kỳ cách kiếm tiền nào khác, vì vậy mới có nhiều người muốn đến đây thử vận may, ảo tưởng mình sẽ là người giàu có tiếp theo chỉ sau một đêm.”

“Đây là một trong những chợ bán nguyên thạch lớn nhất ở đây, chúng ta vào xem thử.” Triệu Vân Hào chỉ vào một nơi được gọi là “Nguyên Thạch Toàn” rồi nói.

Ở lối vào của “Nguyên Thạch Toàn” có dựng đứng một khối nguyên thạch mao liệu cao chừng ba mét, trông chẳng khác nào đống đất đá phế thải. Mưu Huy Dương nhìn kỹ một chút thì nhận ra cả hai khối mao liệu này đều là phế thạch. Trong mắt Mưu Huy Dương, việc dùng hai khối phế thạch mao liệu làm trụ cột ở lối vào như vậy khiến nơi này trông thật không ra gì.

“Mưu huynh đệ, anh đừng thấy mặt tiền của ‘Nguyên Thạch Toàn’ trông có vẻ hẻo lánh mà coi thường nhé. Đây chính là một trong những nơi tập trung và phân phối nguyên liệu lớn nhất của thành phố Phúc Châu, thủ phủ của tỉnh chúng ta đấy. Nguyên liệu ngọc thạch ở đây phần lớn đều được vận chuyển từ Myanmar sang. Rất nhiều người đến đây mua nguyên liệu và đổ thạch. Tôi đã tận mắt chứng kiến không ít người khai thác được ngọc thạch cực phẩm ở đây, rồi từ một người nghèo khó lập tức trở thành triệu phú, thậm chí là đại gia bạc triệu.” Triệu Vân Hào dường như biết suy nghĩ trong lòng Mưu Huy Dương nên nói với anh.

Mặc dù mặt tiền của “Nguyên Thạch Toàn” trong mắt Mưu Huy Dương chẳng ra hình dáng gì, nhưng sau khi bước vào bên trong, cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt.

Hai người đi vào được một lúc, Mưu Huy Dương phát hiện bên trong “Nguyên Thạch Toàn” có diện tích rất lớn, các loại nguyên thạch được chia thành nhiều cấp bậc khác nhau và bày ở các khu vực riêng biệt. Trước mỗi khu vực nguyên thạch, đều có rất nhiều người đang cẩn thận chọn lựa.

Triệu Vân Hào dẫn Mưu Huy Dương đi quanh các khu vực khác nhau, không ngừng cầm lên một khối nguyên thạch xem xét, rồi thao thao bất tuyệt kể về những lần trước anh ta đến đây chọn nguyên thạch.

“Không ngờ anh lại thích đến đây thử vận may đến vậy. Thế có khi nào anh được vận may gõ cửa, khai thác được ngọc thạch cực phẩm và phát tài ngay lập tức chưa?” Mưu Huy Dương nhìn Triệu Vân Hào cười hỏi.

“Khi rảnh rỗi tôi thường xuyên đến đây dạo một chút, đôi lúc cũng mua một hai khối nguyên thạch để thử vận may. Nhưng vì tôi thực sự không hiểu cách chọn đá nên chưa bao giờ khai thác được thứ gì tốt cả, đến giờ thì tôi đã lỗ thảm rồi.” Triệu Vân Hào có chút ngượng ngùng giải thích.

“Ha ha, anh đúng là đen đủi thật!” Mưu Huy Dương cười nói.

“Tôi cũng biết nói ra thì thằng nhóc nhà anh nhất định sẽ cười nhạo tôi mà. Nhưng anh cứ cười thoải mái đi, dù sao tôi cũng chẳng quan tâm. Nhưng coi chừng đừng cười đến rụng hết răng đấy nhé.” Triệu Vân Hào bực bội nói.

“Cái mặt anh vốn đã dài thòng rồi, bây giờ còn cứ kéo dài ra, trông y hệt một bản mặt nhăn nhó. Hề hề, anh đừng có như mất sổ gạo mà cứ xị cái mặt ra thế chứ. Lát nữa tôi sẽ giúp anh chọn một khối nguyên thạch, xem thử vận xui của anh đã qua chưa.” Mưu Huy Dương nhìn bộ mặt bí xị của Triệu Vân Hào trêu chọc.

“Được thôi! Vừa nãy trên xe anh chẳng phải khoe khoang mình rất giỏi chọn ngọc thạch nguyên liệu sao? Vừa hay xem thử thằng nhóc nhà anh có đang khoác lác với tôi không.” Triệu Vân Hào vừa nghe Mưu Huy Dương muốn giúp mình chọn nguyên thạch mao liệu, cái mặt nhăn nhó lập tức giãn ra thành mặt cười tươi tắn nói.

“Hề hề, có phải khoác lác hay không, lát nữa anh sẽ biết. Đúng rồi, anh định chọn khối mao liệu giá khoảng bao nhiêu?” Mưu Huy Dương cười hề hề nói.

“Tôi cũng chẳng có nhiều tiền, vậy cứ chọn một khối khoảng một trăm nghìn tệ thử vận may xem sao.”

“Ừm, anh chờ chút, tôi sẽ giúp anh chọn ngay đây. Dạo này vận khí của tôi cũng đang rất tốt, biết đâu hôm nay anh thật sự kiếm được một khoản nhỏ. Đến lúc đó anh phải mời khách đấy nhé.”

Nói xong, hai người đi đến khu vực bày bán nguyên thạch. Mưu Huy Dương vừa định bắt đầu chọn lựa thì một giọng nói ngạc nhiên của phụ nữ truyền vào tai anh.

“Mưu Huy Dương, đúng là anh thật sao?”

Nghe có người gọi tên mình, Mưu Huy Dương có chút kinh ngạc. Đây là lần đầu anh đến tỉnh thành, ngoài Triệu Vân Hào ra thì anh chẳng quen biết ai ở đây cả, sao lại có người gọi mình nhỉ?

Mưu Huy Dương ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy một cô gái mặc váy đầm trắng hết sức xinh đẹp, đang mỉm cười nhìn mình.

Cô gái này sao mà trông quen thế nhỉ? Đúng rồi, đây chẳng phải là cô gái đã đến nhà mình mua khối gỗ trầm hương sao? Không ngờ lại gặp cô ấy ở đây.

“Đông Phương Tuyết!”

Mưu Huy Dương không ngờ có thể gặp lại Đông Phương Tuyết ở tỉnh thành. Anh chẳng quen biết ai ở nơi này, không ngờ giờ lại gặp được người quen, trong lòng anh cũng thật cao hứng nên liền bước về phía Đông Phương Tuyết.

Thấy Mưu Huy Dương bỏ mình lại để đi về phía Đông Phương Tuyết, Triệu Vân Hào đang ngồi xổm dưới đất chuẩn bị xem Mưu Huy Dương chọn nguyên thạch, bực tức thầm mắng: “Đồ trọng sắc khinh bạn, đúng là chẳng có tí nghĩa khí nào!”

“Thật không ngờ ông chủ Mưu còn nhớ đến tôi.” Đông Phương Tuyết thấy Mưu Huy Dương nhìn mình hồi lâu mới nhớ ra tên, có chút bất mãn nói.

“Một đại mỹ nữ như cô Đông Phương thì làm sao tôi quên được chứ? Chẳng qua là cô bây giờ còn xinh đẹp hơn lúc đến nhà tôi nhiều, nên tôi mới tạm thời không nhận ra thôi, hề hề…” Mưu Huy Dương có chút ngượng ngùng cười hề hề nói.

“Bé Tuyết, đây chính là người nông dân em từng kể đã bán gỗ trầm hương cho em phải không?” Lúc này, một thanh niên hơn hai mươi tuổi đi bên cạnh Đông Phương Tuyết hỏi.

Khi vị thanh niên này nói chuyện, trên mặt tràn đầy vẻ khinh bỉ. Giọng điệu đó khiến Mưu Huy Dương nghe trong lòng cũng rất khó chịu. Tuy nhiên, nể mặt Đông Phương Tuyết đi cùng nên Mưu Huy Dương cũng chẳng thèm để ý đến hắn.

“Cô Đông Phương, cô cũng đến đây mua ngọc thạch nguyên liệu sao?” Mưu Huy Dương hỏi.

“Ừm, tôi đến xem thử. Mà này, tuổi tác của tôi chắc chắn lớn hơn anh, sau này anh có thể gọi tôi là chị Đông Phương hoặc chị Tuyết cũng được, hoặc cứ gọi thẳng tên Đông Phương Tuyết cũng được. Chỉ đừng gọi tôi là ‘tiểu thư Đông Phương’ nữa có được không?” Đông Phương Tuyết có vẻ bực bội nói.

“À ừm, được rồi. Gọi thẳng tên em thì có vẻ hơi đường đột, chi bằng anh gọi em là chị Tuyết nhé, hê hê…” Mưu Huy Dương coi thanh niên kia như không khí, hoàn toàn phớt lờ hắn, gãi đầu nói với Đông Phương Tuyết.

Thật ra thì Mưu Huy Dương cũng biết tên gọi “tiểu thư” này, bây giờ mọi người đã gán cho nó một ý nghĩa khác, gọi như vậy có vẻ không ổn. Nhưng anh thật sự không biết nên gọi Đông Phương Tuyết thế nào cho phải. Gọi là “nữ sĩ” thì anh lại cảm thấy không tự nhiên chút nào, gọi thẳng tên thì lại cảm thấy không tôn trọng người khác, nên anh vẫn thấy gọi “tiểu thư Đông Phương” nghe thuận tai hơn. Dù sao trước đây, xưng hô như vậy chỉ dành cho những tiểu thư khuê các nhà quyền quý mới được tôn xưng.

Thấy Đông Phương Tuyết không trả lời mình mà lại quay sang nói chuyện với một gã nông dân, sắc mặt thanh niên kia lập tức khó coi hẳn đi.

“Đúng vậy, quả nhiên là thằng nhà quê từ nông thôn ra, ngay cả cách xưng hô cũng phải để người khác dạy bảo, còn dám vác mặt đến loại nơi này để làm trò cười.” Thanh niên kia một bộ thần tình cao cao tại thượng nói.

Thấy thanh niên kia càng ngày càng quá đáng, Đông Phương Tuyết mất hứng nói với hắn: “Trâu Vĩ, bạn tôi thế nào thì có liên quan gì đến anh? Anh không được quá đáng như vậy!”

“Em vì một thằng nông dân mà lại nói với tôi như vậy ư?” Trâu Vĩ chỉ Đông Phương Tuyết nói.

“Ai bảo anh xem thường bạn tôi, tôi nói anh thế nào thì sao? Nếu anh thấy không vui thì có thể đi ngay lập tức, tôi lại không hề bắt anh phải đi theo.” Đông Phương Tuyết không khách khí chút nào đáp trả.

“Thằng nhóc lại núp sau lưng phụ nữ, để phụ nữ ra mặt cho mình, mày có phải là đàn ông không?” Trâu Vĩ không dám nổi giận với Đông Phương Tuyết, đành trút giận lên Mưu Huy Dương.

Mưu Huy Dương vốn không muốn để ý đến Trâu Vĩ, nhưng hắn cứ ra vẻ ta đây, khinh người khắp nơi và nhắm vào mình, khiến Mưu Huy Dương trong lòng rất khó chịu.

“Tao trước giờ đâu có quen biết mày, tới giờ cũng chưa nói với mày câu nào, vậy mà mày vẫn cứ nhằm vào tao. Mày đặc biệt có phải bị cửa kẹp vào đầu không?” Mưu Huy Dương nhìn Trâu Vĩ mắng.

“Mày biết tao là ai không? Lại dám nói với tao những lời như vậy.” Trâu Vĩ giận đến sắc mặt tái xanh, chỉ vào Mưu Huy Dương hỏi.

“Tao ghét nhất cái loại như mày, lại muốn ra vẻ nhưng chẳng có tí bản lĩnh nào. Gặp chuyện bé tí cũng hỏi ‘Mày có biết tao là ai không? Mày có biết bố tao là ai không?’. ĐM, mày là ai, bố mày là ai có một đồng xu liên quan gì đến tao? Tao thấy cái kiểu ra vẻ ta đây nhiều quá thành ra ngu ngốc hết rồi.” Mưu Huy Dương khinh miệt nói.

“Mày, mày đúng là tự tìm đường chết! Tao muốn mày, mày…”

“Mày xem kìa, cái sức chịu đựng tâm lý của mày kém cỏi quá đi! Chỉ một chút kích thích thôi mà đã nói năng lắp bắp rồi. Mày có phải muốn nói là muốn tao không ra khỏi được cái tỉnh thành này không, hay là muốn sai người chặt tay chặt chân tao rồi để tao sống dở chết dở là được rồi, hay là muốn tống tao vào tù? ĐM, cái lũ khốn nạn như mày sao lúc nào cũng chỉ có một chiêu này vậy? Có nghĩ ra được cái trò mới mẻ nào không vậy?” Mưu Huy Dương nói những lời khiến người ta tức chết đi được.

Trâu Vĩ lúc này hận không thể đem những lời Mưu Huy Dương vừa nói ra đổ hết lên đầu anh ta một lần. Nhưng hôm nay hắn vì muốn lấy lòng Đông Phương Tuyết mà đã cho người hầu đi theo về hết, bây giờ trong lòng hắn cực kỳ hối hận. Nếu có một người hầu ở bên cạnh mình, hắn đã không đến nỗi bị một gã nông dân nhỏ mắng mà không thể đáp trả được lời nào.

“Cái đồ nghèo kiết xác, thằng tép riu! Mày đợi đấy cho tao, lát nữa mà không khiến mày quỳ xuống trước mặt tao cầu xin tha thứ, thì tao không phải thằng đàn ông!” Trâu Vĩ trừng mắt chỉ vào Mưu Huy Dương mà mắng.

“Này, nghe lời mày nói cứ như thể mày có đến mấy bà mẹ vậy. Bố mày ghê thật, giữa xã hội này mà vẫn còn lấy được mấy vợ, đúng là phiên bản Vi Tiểu Bảo ngoài đời! Nhưng nghe ý mày nói thì hình như mày còn chẳng phải con của bà mẹ chính thất, chẳng lẽ là con của nha hoàn ư? Tao ở trong ti vi từng thấy rồi, con của nha hoàn còn không bằng con của tiểu thiếp có địa vị cao hơn ấy chứ.”

Đoạn văn này được biên soạn bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free