(Đã dịch) Tiên Viên Trang Nông - Chương 667: Kéo người vào nhóm
"Anh Triệu, anh đừng có cái kiểu ăn nói khó nghe mà giẫm đạp người khác như vậy chứ. Nếu anh còn tiếp tục nói tôi thế, tôi sẽ tuyệt giao với anh đấy, sau này chúng ta không còn là anh em nữa!" Từ Kính Tùng vội vàng kêu lên.
"Ai sợ ai chứ, tuyệt giao thì tuyệt giao! Thằng nhóc cậu đừng có dùng lời lẽ mà chọc tức tôi." Triệu Vân Hào vỗ vai Từ Kính Tùng, không hề y��u thế chút nào đáp.
"Tôi không thèm chấp cái đồ vũ phu chân tay to như anh!" Từ Kính Tùng đáp trả Triệu Vân Hào một câu rồi quay sang nói với Mưu Huy Dương: "Anh Dương, anh cứ bán cho tôi ít Kiện Thể Đan đi. Giá cả cứ như anh nói ban đầu, ba nghìn một viên, được không ạ?"
"Thật sự việc này không dễ chút nào đâu." Mưu Huy Dương nghe xong, tỏ vẻ khó xử nói: "Cậu cũng nghe chúng tôi vừa nói rồi đấy, Kiện Thể Đan này hiện tại chỉ có thể chế tạo thủ công, sản lượng không được cao cho lắm. Lại còn phải cung ứng cho quân đội của anh Triệu nữa, thế này thì quả thực là khó khăn lắm."
"Anh Dương, nếu anh thấy giá thấp thì tôi có thể trả thêm, mỗi viên ba nghìn rưỡi, thậm chí bốn nghìn. Dù thế nào anh cũng phải bán cho tôi một ít, nếu không sau khi về, tôi sẽ bị những người đó làm phiền đến c·hết mất." Từ Kính Tùng khổ sở nói.
"À, thì ra là có chuyện đó sao?" Mưu Huy Dương nghe xong có chút hiếu kỳ hỏi.
"Cái này... cậu bảo tôi nói thế nào đây. Chẳng phải đều do ông già nhà tôi gây ra chuyện hay sao. Sau khi ông ấy gây ra chuyện, vì ngại quá không tiện ngỏ lời với anh, nên ông ấy mới đẩy tôi ra đây tìm anh." Từ Kính Tùng mặt ủ mày ê, ngượng nghịu nói.
Bệnh tình của Từ Kiến Hoa nghiêm trọng đến mức nào thì bạn bè cũ và cả đối thủ của ông đều biết rất rõ. Ngay cả các chuyên gia trong bệnh viện cũng đã đưa ra phán quyết cuối cùng. Ai ngờ chỉ trong khoảng một tháng, Từ Kiến Hoa không những đã đi làm trở lại, mà sức khỏe còn tốt hơn cả lúc chưa bị bệnh trước đây.
Điều này khiến ai nấy cũng vô cùng ngạc nhiên, tự hỏi Từ Kiến Hoa đã tìm được vị thần y nào mà có thể chữa khỏi căn bệnh ngay cả những chuyên gia cao cấp nhất bệnh viện cũng đành bó tay.
Ngày nay, bởi vì môi trường ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, tỷ lệ mắc các loại bệnh nan y của mọi người cũng ngày càng cao. Phải biết rằng, nếu có thể thiết lập mối quan hệ tốt với một vị thần y y thuật cao siêu, thì đồng nghĩa với việc có thêm một phương án bảo toàn tính mạng. Bởi vậy, ai mà chẳng muốn làm quen với những vị thần y tài ba ấy chứ?
Vì vậy, sau khi Từ Kiến Hoa trở về, chưa nói đến những người bạn cũ của ông ấy, ngay cả những người bình thường không mấy thân thiết cũng đều lấy cớ chúc mừng ông ấy bình phục mà đến thăm hỏi, hòng tìm cách hỏi thăm xem là vị thần y nào đã giúp ông ấy chữa khỏi bệnh.
Biết Mưu Huy Dương không thích bị người khác quấy rầy, Từ Kiến Hoa đã tự mình bịa một lý do để lấy lệ cho qua chuyện với những người này. Tuy nhiên, đối với những người bạn thân thiết, tri kỷ của mình, Từ Kiến Hoa tuy không tiện tiết lộ danh tính của Mưu Huy Dương, nhưng lại lấy Kiện Thể Đan mà Mưu Huy Dương đã tặng cho mình, làm quà biếu tặng những người bạn tốt ấy.
Những viên Kiện Thể Đan mà Mưu Huy Dương đã tặng cho Từ Kiến Hoa có dược hiệu giống hệt những viên anh dùng cho cha mẹ mình. Sau khi những người bạn ấy về nhà dùng Kiện Thể Đan, hiệu quả tất nhiên là vô cùng rõ rệt.
Sau khi dùng, họ cảm thấy cơ thể mình rõ ràng tốt hơn trước rất nhiều, một số bệnh vặt trong người cũng thuyên giảm đáng kể. Họ không ngừng ca ngợi đó là thần dược, rồi lại tìm đến Từ Kiến Hoa, ngỏ ý muốn mua thêm Kiện Thể Đan.
Những người có thể giao du với Từ Kiến Hoa ở cấp bậc đó thì thân phận cũng không thấp hơn ông ấy là bao. Lại thêm mối quan hệ không tồi, Từ Kiến Hoa cũng không tiện cự tuyệt. Ông đành lấy phần lớn số Kiện Thể Đan mà Mưu Huy Dương đã tặng ông, chia sẻ cho những người bạn đến tìm mình.
Nhưng mỗi người đâu phải chỉ muốn một viên, số người cần thì nhiều mà Kiện Thể Đan lại có hạn. Số Kiện Thể Đan ít ỏi ông ấy lấy ra làm sao mà đủ được. Cuối cùng, sau khi Từ Kiến Hoa lấy hết toàn bộ Kiện Thể Đan của mình ra, những người đó lại xúi giục ông đi tìm Mưu Huy Dương để mua thêm.
Bị các ông bạn già làm phiền đến không chịu nổi, Từ Kiến Hoa mới phái con trai mình đến tìm Mưu Huy Dương, xem có thể mua được ít Kiện Thể Đan nào về không.
"À, thì ra là có chuyện đó sao?" Mưu Huy Dương nghe xong không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Đại ca, tôi đã gọi anh là đại ca rồi, anh làm sao cũng phải bán cho tôi ít Kiện Thể Đan chứ. Như vậy tôi về nhà mới có thể ăn nói được với ông già nhà tôi, nếu không sau khi về, cuộc sống của tôi sẽ không dễ chịu chút nào." Từ Kính Tùng vẻ mặt đau khổ nói.
Mưu Huy Dương nghe xong gãi đầu nói: "Cái này, không phải tôi không muốn bán cho cậu, nhưng giờ chỉ có một mình tôi chế tạo Kiện Thể Đan này thôi. Lại còn chưa biết bên phía anh Hào họ cần bao nhiêu nữa. Nếu số lượng cần nhiều, với sản lượng hiện tại e rằng..."
"Tôi vừa liên lạc với bên quân đội rồi, vì lý do giá cả nên số lượng chúng tôi mua có giảm xuống một chút, tạm thời định mỗi tháng một nghìn viên. Nếu sau này kinh phí được giải quyết, số lượng này còn sẽ tăng lên." Nghe Mưu Huy Dương có ý ưu tiên đáp ứng nhu cầu của quân đội, Triệu Vân Hào trong lòng vô cùng mừng rỡ, liền lập tức nói ra số lượng mà bên họ cần.
"Một nghìn viên mỗi tháng, mỗi ngày tôi phải chế biến hơn ba mươi viên. Ừm, cái này không vấn đề gì. Số lượng quân đội yêu cầu này tôi vẫn có thể cung ứng được." Mưu Huy Dương suy nghĩ một chút rồi nói.
Tự mình luyện chế một lò Kiện Thể Đan cũng chỉ mất hơn nửa tiếng đồng hồ, một lò ít nhất cũng ra mười lăm viên trở lên. Chỉ cần luyện chế thêm ba lò là có thể giải quyết vấn đề.
Mưu Huy Dương vẫn hiểu đạo lý "vật hiếm thì quý". Lại thêm dược liệu luyện chế Kiện Thể Đan trong không gian của anh cũng không phải vô tận, dùng một ít là hết đi một ít. Nếu luyện chế ồ ạt, không những giá cả sẽ bị kéo xuống thấp, mà tốc độ sinh trưởng của dược liệu cũng sẽ không theo kịp.
"Vậy ngoài số dành cho anh Triệu ra, mỗi tháng tôi còn có thể có bao nhiêu Kiện Thể Đan?" Từ Kính Tùng vội vàng hỏi.
Thằng nhóc Từ Kính Tùng này tuy có thể mang Kiện Thể Đan đi biếu tặng hoặc bán, dù giá có cao hơn rất nhiều, nhưng Mưu Huy Dương cũng không định để bản thân mình phải vất vả, mà chỉ định chia cho cậu ta phần dư ra thôi.
Mưu Huy Dương tính toán một lát rồi nói: "Trừ số lượng quân đội của anh Hào yêu cầu ra, mỗi tháng tối đa chỉ có thể cho cậu ba trăm viên."
"Mới có ngần ấy thì làm sao đủ được chứ? Anh Dương ơi, anh có thể cho thêm một ít được không? Số này mang về cậu bảo tôi chia thế nào đây?" Từ Kính Tùng nghe được mình chỉ được ba trăm viên, liền lập tức kêu khổ.
"Nhiều hơn nữa thì tôi chịu thôi. Chưa nói đến vấn đề dược liệu, tôi cũng không muốn biến thành một cái máy móc cả ngày chỉ biết điều chế dược liệu." Mưu Huy Dương lắc đầu, tỏ vẻ không thể thêm được nữa.
"Đúng vậy, Tiểu Tùng, một tháng ba trăm viên đã không ít rồi, đã bằng một phần ba của bọn tôi. Làm người cũng không thể tham lam vô độ như thế chứ." Triệu Vân Hào đứng một bên, nhìn với vẻ hả hê nói.
Vẫy tay về phía Triệu Vân Hào, Từ Kính Tùng nói: "Thôi đi, thôi đi! Anh được cung ứng toàn bộ số lượng, đương nhiên là người no không biết kẻ đói rồi. Chỉ với ba trăm viên này, mang về còn không đủ cho một nửa số người nữa là."
"Việc này tôi cũng muốn giúp mà không được. Theo như cậu nói thì mỗi tháng cậu ít nhất cũng phải cần tới một nghìn viên như thế. Với số lượng này, một tháng tôi chẳng cần làm gì khác, mỗi ngày chỉ biết ru rú trong phòng chế thuốc, mới có thể miễn cưỡng đáp ứng nhu cầu của hai người các cậu. Cậu cũng không thể bắt tôi làm thế được chứ?"
"Vậy phương pháp luyện chế Kiện Thể Đan này của anh có thể truyền thụ cho người khác được không?" Thấy Mưu Huy Dương không còn cách nào khác, Từ Kính Tùng lại bắt đầu nảy ra ý khác.
"Cái này... tôi chưa từng nghe nói là không thể truyền cho người khác. Cậu sẽ không định bảo tôi giao phương pháp chế tạo Kiện Thể Đan cho cậu đấy chứ?" Mưu Huy Dương nghe xong, nhìn Từ Kính Tùng hỏi.
Từ Kính Tùng lắc đầu lia lịa nói: "Chúng ta tuy là anh em, nhưng việc mặt dày như thế thì tôi cũng không làm được đâu. Nếu phương pháp luyện chế Kiện Thể Đan của anh có thể truyền cho người khác được, vậy thì chuyện này dễ rồi."
"Biện pháp gì?" Nghe được Từ Kính Tùng có biện pháp có thể đem sản lượng đề cao, Triệu Vân Hào lập tức hỏi.
"Thành lập một cái xưởng chế thuốc à? Một biện pháp đơn giản như thế, anh Triệu đừng nói với tôi là anh chưa từng nghĩ đến nhé, haha." Từ Kính Tùng nói.
Mưu Huy Dương không phải là chưa từng nghĩ đến biện pháp này, nhưng hiện tại dược liệu trong không gian của anh căn bản không thể cung ứng đủ cho nhu cầu của một nhà máy dược phẩm.
"Thành lập xưởng chế thuốc ư? Kiện Thể Đan của tôi hiện tại không có cách nào sản xuất theo kiểu dây chuyền, cho dù có xây một nhà máy dược phẩm, thì cũng chỉ có thể sản xuất thủ công. Hơn nữa, tôi nghe nói việc thành lập một nhà máy dược phẩm cũng không hề đơn giản như vậy. Thủ tục phê duyệt rất phiền phức, các hạng mục về số đăng ký thuốc, vệ sinh, bảo vệ môi trường... đều rất phức tạp và tốn nhiều thời gian, chưa kể còn chưa chắc đã được thông qua." Mưu Huy Dương lắc đầu nói.
"Những thủ tục này anh tự đi làm dĩ nhiên sẽ phiền toái, nhưng nếu để Tiểu Tùng đi làm thì vừa nhanh vừa đơn giản." Triệu Vân Hào cười hì hì nói.
Nếu nhà máy dược phẩm này được thành lập, sau này sẽ có thêm cơ hội bị người khác gây phiền toái. Vì vậy, để sau này giảm bớt những phiền toái không đáng có, Mưu Huy Dương quyết định lôi kéo hai người có chỗ dựa lớn này vào cuộc.
Bản chuyển ngữ độc quyền này được thực hiện bởi truyen.free.