Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tiêu Dao Chi Lữ - Chương 1: Chapter 1: XUYÊN KHÔNG

Vù vù...

Trên một sường núi treo leo, tuyết trắng bao phủ, có những cơn gió thổi mạnh, một thanh niên đang bước đi chậm rãi.

Thanh niên tên là Lâm Ngữ, tuổi chỉ mới 20.

Nơi đây là sường núi Everest ngọn núi cao nhất thế giới.

Lâm Ngữ từ nhỏ đã mồ côi, hắn sống và lớn lên ở một cô nhi viện ở Thành Phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Khác với những đứa trẻ cùng lứa tuổi, Lâm Ngữ từ nhỏ đã thích thú với mạo hiểm và bí mật.

Và hắn cũng rất thích đọc tiểu thuyết.

Nghĩ đến vũ trụ bao la, vô số bí mật và sự nguy hiểm ở thế giới ảo tưởng được cày cấy ở trong tiểu thuyết là lòng hắn không sao kìm nổi phấn khích.

Nhưng...tiểu thuyết thì sao cũng là hư ảo.

Lâm Ngữ quyết dồn tinh lực vào trải nghiệm thực tại hơn.

Khám phá Kim Tự Tháp.

Lặn xuống biển tìm kiếm di tích cổ.

Bay lượn trên bầu trời rộng lớn.

...

Đó một ít trong vô số trải nghiệm kỳ thú cũng không kém phần mạo hiểm của Lâm Ngữ.

Ngày hôm nay, Hắn muốn leo lên đỉnh núi cao nhất trên thế giới.

Đỉnh núi Everest.

Nói thì có vẻ không mấy khó khăn.

Có rất nhiều người muốn chinh phục lấy đỉnh núi này, đã có nhiều người thành công, cũng có không ít người thất bại.

Những người thất bại có người sống, lại cũng có người...chết.

Khó mà nói được.

"Hộc hộc..." tiếng thở dốc vô cùng khó khăn.

Lâm Ngữ hai tay ôm lấy cây gậy trợ lực, sắc mặt tái xanh, đây là dấu hiệu của việc quá kiệt sức.

"Lạnh quá!" Hắn rung rẫy nói.

Hơi thở vừa ra khỏi miệng liền hóa thành sương lạnh, đủ để hiểu nhiệt độ ở đây thấy đến mức nào.

Răng rắc...

Âm thanh vỡ nát vang lên dưới chân Lâm Ngữ.

A...chết thật.

Mặt mảnh lớn vách đá chẳng biết vì sao mà đột nhiên vỡ ra.

Nếu từ vách núi này ngã xuống thì chỉ có đường chết.

"Không!" Tiếng kêu tuyệt vọng vang ra khắp ngọn núi.

...

Trong cơn màng.

Lâm Ngữ cảm giác mình đang nổi lên đên trên mặt nước.

Tiếng chim kêu, tiếng nước va vào cơ thể, còn có tiếng sào soạt của lá cây rung rinh.

Không đúng!

Đây là ý nghĩa tỉnh táo nhất lúc này của Lâm Ngữ.

Hắn vốn dĩ ngã xuống từ đỉnh núi cao nhất thế giới, sao bây giờ cảm giác cho hắn giống như đang nổi lên đên trên biển hay mặt hồ.

Đáng lí thì hắn phải ở dưới vách núi lạnh lẽo mới đúng chứ.

Trong lòng không rõ nên Lâm Ngữ cố gắng mở hai mắt mình ra để nhìn rõ thực tại hơn xem thử hắn rốt cuộc đã chết hay còn sống.

Hai mắt chẫm rãi mở ra, một luồng ánh sáng mạnh mẽ chiếu vào ánh mắt khiến Lâm Ngữ phải nhíu mài thật chặc để chậm rãi cho mắt thích ứng với ánh sáng.

"Nơi này là đâu?" Sao khi thích ứng với ánh sáng thì đây là câu hỏi đầu tiên của Lâm Ngữ.

Trước mặt hắn là một mặt hồ, nước hồ trong suốt có thể thấy cả đáy, xung quanh là rừng cây ung tùm.

"Tại sao có thể?" Câu hỏi thứ hai của hắn lại cất lên.

"Không đúng, sao cơ thể mình không cảm thấy gì bất thường cả!" Lúc này Lâm Ngữ mới ý thức được sự không thích hợp.

Hắn ngã từ đỉnh núi xuống, không chết đã thần kỳ lắm rồi, nay lại cả cơ thể cũng không có cảm giác gì bất thường nếu không muốn nói là bình thường, lại còn ở một nơi xa lạ, khác biệt hoàn toàn với lúc ban đầu.

ONG! Thanh âm như sét nổ vang lên trong đầu của Lâm Ngữ, một cơn đau đầu cực kì mãnh liệt như búa tạ đập thẳng vào đầu hắn.

A! Cơn đau đớn tột cùng ập đến bất ngờ khiến cho Lâm Ngữ hét lên thảm thiết.

Từng mảnh từng mảnh kí ức hiện lên như phim, nhưng Lâm Ngữ giờ nào để tâm.

Hai mũi cùng hai tai hắn chảy ra máu tươi đỏ chói, hai mắt cũng nổi lên mạch máu đầy dữ tợn.

Nhìn hắn bây giờ không khác gì bị tra tấn.

Nhưng chỉ Sau hơn một phút cơn đau đang giảm dần đi, cuối cuối cùng chấm dứt bằng tiếng thở nhẹ nhỏm của Lâm Ngữ.

Mọi chuyện cuối cùng cũng sáng tỏ...

Sau khi ngã từ vách núi thì chính xác là Lâm Ngữ đã chết, nhưng chỉ có cơ thể mới chết.

Linh hồn của hắn không biết bằng cách nào mà xuyên qua một nơi khác, còn nhập xác vào một người khác.

Cơn đau mãnh liệt vừa rồi là do ký ức của cơ thể này với Lâm Ngữ dung hợp lại.

Nơi đây được gọi là Huyền Minh Tinh, nơi có Linh Khí dồi giàu có thể giúp người thường tu hành, trở thành Tiên Nhân trong truyền thuyết.

Điều này làm cho người luôn mơ tưởng tới việc này như Lâm Ngữ như đang mơ, không màn đau đớn vừa rồi mà tát vào mặt mình hai cái chát chát.

Cảm nhận được cơn đau qua dây thần kinh, Lâm Ngữ tin chắc đây là sự thật.

Hắn thật sự đã xuyên không!

Hắn có thể tu hành, có thể đạp gió cưỡi mây sao?

Trong người hắn bây giờ sự ngoài phấn khích ra thì còn có niềm vui vô bờ bến, khiến cho hắn nhảy cẩn lên như một đứa trẻ...

Sau một hồi vui mừng, Lâm Ngữ chậm rãi chỉnh sửa lại thêm thông tinh trong đầu.

Thì hắn phát hiện ra một sự trùng hợp.

Cơ thể này cũng có tên là Lâm Ngữ như hắn!

Năm nay cơ thể này chỉ mới mười bảy tuổi.

Việc hắn xuất hiện và tại sao tử vong ở đây cũng thật khôi hài.

Hắn đi lạc trong khu rừng này đã mười ngày, do không thể tìm thấy đường quay về, lại còn bị thú dữ trong rừng đuổi bắt.

Hoảng sợ cùng mệt mỏi kéo dài đến ngày thứ mười, hắn đã ra đi bên bờ hồ óng ánh...

Phù...âm thanh thở dài ra của Lâm Ngữ.

Hắn cùng chủ nhân của cơ thể này rất giống nhau.

Điều yêu thích sự tự do, điều thích khám phá và cả ước mơ tu tiên.

Đáng tiếc là cả hai điều chưa hoàn hiện ước mơ của mình, cả hai điều chết đi ở tuổi rất ít.

Duyên phận cho Lâm Ngữ một cuộc sống mới trên cơ thể này.

Hắn sẽ vì mình và cũng vì "Lâm Ngữ" kia tiếp bước trên ước mơ của cả hai...

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free