Tiêu Dao Chi Lữ - Chương 5: Chapter 5: PHIỀN TOÁI ĐẾN
Mang theo tâm tình vui vẻ sau khi vừa chiến thắng trận chiến đầu tiên của mình.
Lâm Ngữ khoang chân ngồi xuống hấp thu Linh Khí để hồi phục thể lực.
"Tinh, chúc mừng ký chủ đã chiến thắng trận chiến đầu tiên, hệ thống sẽ có phần quà khích lệ." Âm thanh hệ thống vang lên làm cho Lâm Ngữ chú ý.
"Tinh, chúc mừng ký chủ nhận được một Nhẫn Trữ Vật, một bản đồ thần bí."
Nghe được hai phần quà Lâm Ngữ không khỏi vui mừng trong lòng.
Chiến thắng trận chiến với hai yêu thú đã khiến cho hắn không ít chỗ tốt.
Giờ lại được hệ thống thưởng cho thì lại càng vui.
Hắn hơi nghĩ, lật tay...
Bên trong lòng bàn tay phải đã xuất hiện hai vật phẩm.
Một chiếc nhẫn và một tấm da thú.
Nghĩ nghĩ, hắn hướng hệ thống hỏi dò.
"Hệ Thống, làm thế nào để ta có thể dùng Nhẫn Trữ Vật."
"Ký chủ chỉ cần nhỏ máu nhận chủ với bảo vật là được" thanh âm không chút cảm xúc của hệ thống vang lên trong đầu.
Lâm Ngữ liền làm theo lời hệ thống.
Hắn cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên trên chiến Nhẫn Trữ Vật.
Ngay lập tức, một luồng hào quang từ chiến nhẫn hơi sáng rồi chọp tắt.
Sao đó một luồng thông tin truyền vào đầu Lâm Ngữ.
Đó là cách sử dụng Nhẫn Trữ Vật.
Lâm Ngữ đeo Nhẫn Trữ Vật lên ngón tay, quay sang hai thi thể của Bạch Lang và Cự Hùng.
Trong đầu thi hô khẽ: "Thu!"
Hai cỗ yêu thi hơi động rồi lại nhanh chóng hóa thành hào quang bay vào trong Nhẫn Trữ Vật, biến mất trong tầm mắt.
Thấy cảnh này Lâm Ngữ cũng chỉ có thể hô lên hai từ, thần kỳ...
Nếu là kiếp trước khó mà tưởng tượng ra được sự kỳ diệu này, nhưng ở một thế giới kỳ ảo như nay hắn đang ở thì đó là đều đương nhiên.
Lâm Ngữ dung nhập Thần Thức vào nhẫn trữ vật thì thấy thi thể của Bạch Lang và Cự Hùng đã nằm gọn lại trong một góc.
Lại nhìn không gian xung quanh, hắn phát hiện ra không gian bên trong nhẫn trữ vật không nhỏ hơn năm mươi mét vuông.
Chậc chậc, quả là một pháp bảo tiện lợi.
Thu hồi Thần Thức, Lâm Ngữ lại nhìn vào tấm da thú kia.
Chất liệu của tấm da thú này hắn không biết cấp bậc gì, nhưng hắn dám chắc nó không tồi tí nào.
Dựa vào kiến thức kiếp trước của hắn, thì tấm da thú này có thể chống thấm nước, không bị cháy do lửa, hình ảnh hay chữ viết lên tấm da này có thể sẽ lưu lại rất lâu.
Đây là những gì hắn có thể nói được.
Lâm Ngữ mở tấm da thú ra, bên trên là một tấm bản đồ phân rãi nhiều khu vực.
Dựa vào tình huống xung quanh thân mình, Lâm Ngữ có thể đoán ra được vị trí của chính mình trên bản đồ.
Bên trên bản đồ có núi, có sông nhưng lại khiến cho người ta chú ý đến chính là hai đường chéo nhau được họa bằng mực đỏ.
Cực kì thu hút ánh mắt.
"Đây không phải là bản đồ kho báu đấy chứ?" Lâm Ngữ kinh hô...
Nếu đúng như vậy thì quá tuyệt vời.
Nhưng chỉ có điều là khoảng cách của hắn với điểm cất giấu kho báu rất xa.
Phải băng qua hai dãy núi, rồi đến một tòa thành trì đi thêm một khoản thì mới đến nơi được.
Lâm Ngữ ước tính mất khoản nửa tháng để đi đến đó.
Hắn rơi vào trầm tư...
Dù sao bây giờ hắn cũng không biết đi đâu và làm gì, thế thì cứ đi đến đâu tính đến đó vậy.
Quyết định, Lâm Ngữ đứng lên, hướng về phía Đông, nơi đó theo bản đồ thì có một tòa thành.
Đó là điểm mà Lâm Ngữ muốn đến trước, dù sao thì đi qua tòa thành đó mới đến được nơi giấu kho báu, mà hắn cũng cần tìm hiểu thêm về thế giới này, đó là nơi tốt nhất rồi.
...
Đã ba ngày trôi qua...
Lúc này đây Lâm Ngữ đang cười khổ không thôi.
Theo dự định của hắn thì muốn đến thành trì trong bản đồ thì cần mất khoảng nửa tháng.
Nhưng hắn lại quên mình giơ đây đã là tu sĩ, lại còn có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.
Vận dụng lực lượng của tu vi Trúc Cơ, Lâm Ngữ có thể nói là phóng đi như bay.
Nửa tháng thời gian cho quảng đường là hắn tính ở mức nhanh nhất nếu trên đường đi không gặp cản trở gì, nếu không thì phải ít nhất một tháng.
Giờ đây sợ là chỉ cần hai đến ba ngày nữa là có thể đến nơi rồi.
Cũng khó tránh hắn được, hắn tính toán lấy mình kiếp trước làm chủ, lấy thân phàm nhân đi đường, nào ngờ khác biệt giữa tu sĩ và phàm nhân lại khác biệt như vậy.
Qua lấy ba ngày này, Lâm Ngữ đã chậm rãi cảm nhận được sự bất phàm của Tử Linh Đạo Nguyên Kinh.
Tu sĩ bình thường khi tiêu hao Linh Lực của chính mình trong chiến đấu hay là phi hành...đó là đều đương nhiên.
Nhưng muốn khôi phục lại Linh Lực thì tu sĩ cần phải tĩnh tạo, vận chuyển công pháp hấp thu lấy Linh Khí chuyển hóa thành Linh Lực của mình.
Việt hấp thụ Linh Khí rồi chuyển đổi thành Linh Lực yếu tố cốt lỗi là công pháp chủ tu của tu sĩ.
Nhưng Tử Linh Đạo Nguyên Kinh thì khác, hố đen trong đan điền Lâm Ngữ giống như một máy hút Linh Khí tự động.
Chỉ cần hắn hơi tiêu hao Linh Lực là hố đen quỷ dị đó lại điên cuồng hấp thụ Linh Khí mà chuyển đổi thành Linh Lực cho hắn.
Điều này mà để cho tu sĩ khác biết được thì khó lòng mà đoán được Lâm Ngữ có thể sống được bao lâu.
Keng keng...
Vốn đang vô tư đi về phía trước thì Lâm Ngữ nghe thấy thanh âm đánh nhau cách hắn không xa.
Hắn hơi suy nghĩ liền hướng về phía âm thanh phát ra mà đi.
Đoán chừng mười hơi thở thì Lâm Ngữ đã tiếp cận đến bên nơi phát ra âm thanh, nhưng hắn lại không có lộ diện ra ngoài ngoài mà là nhảy lên một cái cây cao quanh sát tình hình.
Nơi hắn nhìn là bên bờ một dòng sông chảy siết, trên bờ là hai phương đang giao chiến với nhau.
Một bên là hai nam tu sĩ một trung niên và một người trẻ tuổi.
Trước mặt bọn hắn có năm người mặt đồ đen bao phủ từ đầu tới chân, trên thân chỉ để lộ ra đôi mắt đầy sát khí hướng về nam tử trung niên và nam tử trẻ tuổi kia.
Trong tay kẻ nào cũng cầm lấy đao kiếm sắc bén.
"Hừ, ra tay với Nhị thiếu gia của triệu gia ở trong sơn lâm này, lại còn giấu đầu như vậy, thì xem ra các thuộc về thế lực của hai gia tộc kia rồi." Nam tử trung niên hướng về năm người mặc đồ đen kia chất vấn.
Năm người kia nghe vậy cũng không có trả lời hắn, cả đám lao lên vung đao vung kiếm hướng về phía hai người mà tấn công.
Trong năm người thế mà lại có môt tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, bốn người còn lại chỉ có tu vi Luyện Khí.
"Hừ, muốn chết!" Nam tử trung niên hừ lên như sấm, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ tản phát ra, tay phải nắm lại thành quyền, Linh Lực bao phủ nắm đấm hướng về phía tu sĩ Trúc Cơ phe địch mà đánh.
Cả hai giao chiến với nhau, lực xung kích làm trấn vỡ cả mặt đất xung quanh bọn hắn.
Trong khi cả hai giao thủ thì bốn tên mặc đồ đen khác truy kích về nam tử trẻ tuổi mà tấn công.
Tên nam tử trẻ tuổi kia cũng không thấy địch đông mà sợ, hắn cũng vung quyền lên hướng về tên áo đen đến gần mình nhất mà đánh tới.
Vù...quyền tung ra rất nhanh, tên áo đen tiến đến trước nhất không kịp tránh đã lĩnh trọn quả đấm vào.
Hắn văng về sau, máu tươi từ miệng thấm đẫm cả tấm vãi che mặt mà tràn ra ngoài.
"Hít" cả ba tên còn lại đều dừng chân, ánh mắt khiếp đảm nhìn về nam tử trẻ tuổi kia.
"Luyện Khí đại viên mãn!" Năm chữ bật thốt ra cùng lúc do ba tên kia nói.
Ngay cả hai tên Trúc Cơ kia cũng nhìn về phía đó.
Ánh mắt tên Trúc Cơ áo bào đen kia lóe lên sát khí dữ dội...
Nam tử trung niên thấy địch nhân này sinh ra sát khí dữ dội với thiếu gia của mình thì hừ lạnh.
Trong lòng hắn đoán trắc đây là người do hai gia tộc kia phái đến.
Hắn và tên nam tử trẻ tuổi kia là người của cùng một gia tộc ở thành trì gần đây, cùng với hai gia tộc khác được xem như ba gia tộc lớn trong thành.
Tám phần đất đai và sản nghiệp của thành trì nằm trong tay cả ba.
Mà hắn và nam tử trẻ tuổi là người của gia tộc mạnh nhất trong cả ba gia tộc.
Nam tử trẻ tuổi kia còn là thiên tài xuất chúng thế hệ này của gia tộc hắn, cùng thế hệ trong thành trì đều bị hắn đánh cho không ngóc đầu lên được.
Vốn bị gia tộc hắn ép đến khó sống rồi, nay lại xuất hiện thêm một thiên tài như vậy, hai gia tộc kia cảm giác bị uy hiếp nên muốn bóp chết tên thiên tài kia lúc hắn trưa đủ lông.
Nên việt bị quây đánh lúc này đây là do hai gia tộc kia kết thành.
Nghĩ như vậy nam tử trung niên kia không khỏi cười chế nhạo một phen.
Vây đánh một thiên tài bằng bốn tên phế vật, hai gia tộc kia đúng là đã đến lúc suy tàn rồi.
Nhưng hắn vui hơi sớm thì phải...
Hắn cố tránh thoát khỏi sự tấn công của tên áo đen, hướng về phía nam tử trẻ tuổi quát lớn:" Thiếu gia Cẫn thận dưới dòng sông!"
Đùng!
Cùng với lúc hắn hét lớn, phía con sông gần đó một thân ảnh từ dưới nước nhảy lên.
Sự bất ngờ này khiến cho tên trẻ tuổi kia không kịp phản ứng thì...
Phịch...
Một đại chưởng mang theo lực phá hoại kinh khủng dán thẳng vào ngực hắn.
Phụt.
Miệng hắn phun ra một ngụm máu đỏ, thân thể lại càng bay ngược về phía sau, đâm thẳng vào một góc cây ở xa để lại một cái lỗ lớn.
"Các ngươi muốn chết!" Nam tử trung niên quát lên giận dữ, vận lực đánh văng tên áo đen rồi lao nhanh về phía tên trẻ tuổi kia.
Sắc mặt hắn âm trầm xuống, vốn cục diện đã nằm trong tay, nào ngờ đâu xuất hiện một tên địch nhân đã ẩn mình dưới sông chờ thời.
Trên người tên kia lại càng là phát ra tu vi Trúc Cơ không kém gì hắn.
Thế cục đổi triều.
Hắn đến gần tên trẻ tuổi kia, phát hiện hắn đã bất động, hơi thở suy yếu.
Mặt hắn tái mép, nếu tên trẻ tuổi này có mệnh hệ gì thì hắn cũng khó sống.
Hắn đặt tay lên ngực tên trẻ tuổi truyền vào một ích Linh Lực của mình để cố cầm lại cái mạng của hắn từ tay Diêm Vương.
Nam tử trung niên xoay người đối mặt với năm tên áo đen, cảm giác áp lực cho hắn muốn ngạt thở.
Nhưng mí mắt hắn hơi nhảy, nhìn về phía xa.
Nơi đó là một cây to, đứng trên một nhánh cây là một thiếu niên.
...