Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tiêu Dao Khắp Vạn Giới : Khởi Nguyên - Chương 3: Gà con, ngươi thật yếu

Vương Hoàng tiến đến.

Nghe tiếng kêu cứu bên ngoài, hắn lập tức chạy đến đây.

Ẩn mình một bên, hắn quan sát đám người Đỗ Phong giao chiến, trong lòng suy tư.

“Chẳng lẽ là sự kiện đó sao?” Vương Hoàng lẩm bẩm. Sau đó, hắn nhìn quanh một lượt rồi lao thẳng về phía trung tâm vụ nổ.

Hắn dáo dác tìm kiếm, rồi nhặt lên một vật dính máu – đó là cây roi của tên một sừng.

Giờ đây, cây roi đã mất đi chủ nhân, thân nó không còn giữ màu máu mà chuyển sang xám trắng, dần dần xói mòn rồi tan thành bụi.

Vương Hoàng cẩn thận đánh giá cây roi, từng chi tiết nhỏ cũng không bỏ sót, như thể nâng niu một vật báu vậy.

Bàn tay trái của hắn lóe lên ánh sáng hắc ám.

Chốc lát sau, cây roi hoàn toàn tan thành khói bụi. Vương Hoàng thẫn thờ ngồi như trời trồng, lẩm bẩm: “Có tác dụng… Chẳng lẽ đúng là từ nơi đó?”

Ngay sau đó, khuôn mặt Vương Hoàng lộ vẻ hưng phấn lạ thường, hắn ngửa mặt nhìn lên lỗ hổng trên không trung, bật cười một tràng dài.

Đỗ Phong tiến lại gần, hỏi: “Cậu học sinh, cậu có biết chuyện gì không?”

“Không biết,” Vương Hoàng lắc đầu, giả vờ vô tri rồi hỏi lại:

“Thế con quái vật đó chạy đi đâu rồi?”

Dương Bìn chỉ tay lên trời, cau mày: “Nó bay lên trên rồi, trời mới biết nó chạy đi đâu.”

Vương Hoàng nhìn lên bầu trời, nheo mắt lại, hắn vẫn thấy đốm đen ở trung tâm.

“Này, có ống nhòm không?” Vương Hoàng hỏi Dương Bìn.

“Có chứ, nhưng sao tôi phải đưa cho cậu? Muốn lấy thì trả tiền đây!”

Dương Bìn móc từ sau lưng ra một chiếc ống nhòm hiện đại, vẻ mặt thách thức, đưa ống nhòm trước mặt Vương Hoàng mà trêu chọc.

Dương Bìn chính là con trai của Đại tướng Dương Thực, người đang nắm giữ chức vụ cao nhất trong bộ máy nhà nước hiện nay.

Từ nhỏ, hắn đã được học chương trình quân nhân và thành thạo tất cả các loại vũ khí.

Đầu óc Dương Bìn là một kho tri thức về vũ khí; dù sao, với 17 năm được cha là quan chức cao nhất kèm cặp, hắn dù không muốn cũng phải thành tài.

Thế nhưng hắn lại có một tật xấu là keo kiệt. Đồ của mình hắn ít khi cho người khác mượn, trừ khi có sự trao đổi mang lại lợi ích. Đúng là một kẻ hám tiền thứ thiệt!

Vương Hoàng liếc mắt, đôi chân nhanh chóng lao tới Dương Bìn, bàn tay điệu nghệ thó mất chiếc ống nhòm.

Xong việc, hắn vỗ vỗ vai Dương Bìn, nhỏ giọng nói: “Cũng không nên keo kiệt vậy chứ, dù sao ta cũng là bạn mà.”

Đỗ Phong và Dương Bìn kinh ngạc vô cùng. Cả hai đều là người luyện võ từ nhỏ, các giác quan và phản xạ của họ hơn hẳn người thường nhiều lần.

Thế nhưng khi Vương Hoàng lao đến, cảm giác như có một tòa núi đè nặng lên họ, khiến thần kinh phản xạ bị trì trệ, không kịp phản ứng. Đến khi hoàn hồn thì chiếc ống nhòm đã nằm gọn trong tay Vương Hoàng.

“Cao thủ!” Trong phút chốc, Dương Bìn và Đỗ Phong cùng rùng mình nghĩ bụng.

Không ngờ trong trường lại còn có cao thủ ẩn mình mà họ không hề hay biết.

“Ít nhất phải Địa cấp,” Đỗ Phong lẩm bẩm nói nhỏ.

Dương Bìn vẻ mặt nghiêm túc.

Vương Hoàng dùng ống nhòm nhìn lên đốm đen. Giờ đây, đó không còn là một đốm đen nữa, mà giống một lỗ hổng nối liền đến một nơi nào đó hơn.

Hắn trầm ngâm một lát rồi trả lại ống nhòm, vẻ mặt thở dài. Một linh cảm kỳ lạ chợt dấy lên trong lòng hắn.

“Chuyện gì thế?” Đỗ Phong và Dương Bìn khó hiểu hỏi.

Vương Hoàng nhớ lại, lúc trước hắn cũng từng có cảm giác tương tự.

Một cảm giác áp bức đến nghẹt thở khi đứng trước một tồn tại bí ẩn.

---------------

Chín năm trước.

Trong một khu rừng xanh như ngọc bích dưới nền trời biếc.

Trên một thân cây cổ thụ cao lớn tới 30m, tán cây rộng đến mức năm người ôm không xuể. Trên cây, một đạo ngân quang xuất hiện, và từ đó, một con rồng màu bạc thình lình hiện ra.

Con rồng dường như bị thương, từng giọt máu màu bạc nhỏ xuống.

Một giọng nói vang lên trong đầu Vương Hoàng: “Bản Đế là Long Vũ Huyền Đế, cho phép ta tạm thời trú ngụ trong cơ thể ngươi.”

“Không gian này quả là bí ẩn, đến giờ ta mới thấy một khoảng không gian kinh khủng như thế này.”

“Cậu bé, sức mạnh ẩn chứa trong người cậu quá lớn. Nếu một ngày nó bạo phát mà cơ thể cậu không chịu đựng nổi, cậu nhất định sẽ chết, và ta cũng sẽ không còn chỗ dung thân.”

“Đừng giận, ta đâu có chiếm đoạt thân thể cậu, ta chỉ trú nhờ mà thôi. Coi như đây là sự bồi thường cho cậu.”

“Đây là một bộ công pháp luyện thể giúp cậu tu luyện thể chất. Bởi vì linh khí ở đây không có, nên ta chỉ còn thứ này là cậu có thể tu luyện.”

“Cậu bé, cuộc đời cậu sẽ thú vị đây.”

Khi Vương Hoàng tỉnh lại, hắn thấy mình v��n nằm trên giường. Trong đầu hắn hiện lên một cuốn công pháp tên là “Thánh Thể Quyết”. Lúc đó, hắn mới được chín tuổi.

----------

Đáng lẽ đã là ban đêm, thế nhưng hiện tại trời vẫn còn sáng trưng.

Tuy nhiên vào đúng lúc này, trên bầu trời bắt đầu tối sầm, phong lôi nổi lên, như báo hiệu một giai đoạn đầy biến động sắp bắt đầu.

Từ trung tâm trường Thiên Tùng, lỗ hổng đó vẫn y nguyên, chỉ khác là bên trong nó, ba động ngày càng dồn dập, ngày càng dữ dội hơn.

“Rẹt!”

Một, hai, ba… tám đạo thân ảnh xuất hiện bên cạnh lỗ hổng trên bầu trời trường Đông Hà.

Từng thân ảnh đều giống hệt tên một sừng ban nãy, tuy nhiên, một tên trong số đó lại có chiếc sừng màu ánh kim khác biệt.

“Có vẻ như là nơi này. Mùi máu thật thơm, ta thích,” tên một sừng màu ánh kim nói, liếm môi như vừa thấy một bữa ăn ngon lành.

Những tên còn lại cũng có biểu cảm tương tự, rất muốn xông ra "làm thịt" những con mồi phía dưới, thế nhưng dường như không ai dám xuất thủ trước.

Một tên trong số đó trầm ổn nói:

“Đại ca, tuy mấy kẻ này có vẻ yếu ớt, thế nhưng cũng có kẻ đã khiến Lão Tứ bị thương nặng phải quay về. Chúng ta không thể khinh địch.”

“Lão Tam, ngươi xem, mấy con kiến này yếu hơn chúng ta gấp trăm gấp ngàn lần, mỗi kẻ chỉ là phàm nhân, không hề có linh lực ba động, giết chúng chỉ cần một ý niệm.

Lão Tứ nói có một kẻ dùng vũ khí rất mạnh, phải chú ý.

Nếu bắt được thì phải cho nó sống không bằng chết, hắc hắc…”

“Giờ thì chia nhau ra tàn sát xung quanh, ép tên đó lộ diện rồi ta sẽ kết liễu chúng!” Tên một sừng ánh kim vung tay, quát lớn.

“Vâng!”

---------------

Phía đông bắc trường học, khu A.

Bên trong, một nữ sinh đứng một mình bên cửa sổ, ánh mắt thanh tịnh mà thông minh.

Cô nữ sinh này là Khánh Tuyết, một cô nương có khuôn mặt tựa bông sen, lông mày cong cong, ngạo nghễ ưỡn lên chiếc mũi nhỏ, đôi môi anh đào chúm chím, mái tóc dài đen lánh tuyệt đẹp. Nàng đích thực là một vị tiên nữ, một mỹ nhân tuyệt sắc hiếm có trên đời, quả nhiên là cảnh tượng diệu kỳ, không gì sánh bằng.

Bỗng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết bên ngoài khu học, Khánh Tuyết cầm lấy cây cung của mình, chạy về phía có tiếng kêu cứu. Bàn tay phải của cô hóa sáng, hiện ra một mũi tên xanh biếc đẹp đẽ lạ thường.

Bên ngoài, khung cảnh hỗn loạn bao trùm. Trung tâm của sự hỗn loạn là một tên một sừng đang dùng cây liềm làm vũ khí.

Cây liềm đỏ tươi, màu sắc rất hợp v��i máu, mỗi khi chém một học sinh, nó lại kêu “Rít…” lên một tiếng rợn người.

Mọi người xung quanh cũng đã lấy được những khẩu súng và thiết bị kích điện từ nhà kho ra để đối phó với tên quái vật.

Tuy nhiên, chúng đều bị tên quái vật né tránh dễ dàng, cho thấy sự chênh lệch lớn về tốc độ.

Số người chết ngày càng tăng, mọi người xung quanh càng trở nên sợ hãi tột độ, thậm chí có người còn tè ra quần.

Thế nhưng tên quái vật cũng không khá hơn là bao. Hắn bày ra một bộ mặt xấu xí, trong lòng lại vô cùng bực tức:

“Mấy con kiến này tuy chỉ là phàm nhân, thế nhưng lại sở hữu mấy thứ vũ khí lạ thường? Chẳng trách Lão Tứ lại bị trọng thương mà quay về.”

“Nhưng dù sao, kiến vẫn chỉ là kiến mà thôi.”

Tên một sừng thét lên, vung cây liềm chém loạn xạ, từng đợt gặt hái sinh mạng đám sinh viên. Hắn tươi cười liếm những giọt máu tươi đang nhỏ xuống.

Khánh Tuyết nhìn qua trận hỗn loạn phía trước, chăm chú dõi theo từng bước chân của tên quái vật, rồi giương cây cung lên.

Cây cung dài tới 1.5m, thân nó tỏa ánh hào quang, tựa như một con phượng hoàng đang bừng tỉnh.

“Trói nó lại! Mũi Tên Giam Cầm!”

Mũi tên rời khỏi cung, mang theo ánh sáng lục quang, lao nhanh về phía mi tâm tên một sừng. Tiếng rít của cung tên không mang theo sát khí mà phảng phất sự thanh thoát, nhẹ nhàng.

Khi mũi tên sắp chạm đến mi tâm tên một sừng, nó đã bị chính tên đó dùng tay chụp lại.

Tên một sừng hừ một tiếng với vẻ mặt khinh thường.

“Một mũi tên nhẹ thế này mà cũng bắn được sao? Đúng là con kiến!” Thế nhưng chỉ một lát sau, hắn đã hoảng loạn.

Hắn chỉ thấy mũi tên đã biến mất khỏi bàn tay mình. Không phải biến mất, mà nó đã hóa thành một dây leo nhỏ chui vào người tên một sừng.

Dây leo sinh sôi nảy nở, lần theo từng mạch máu của tên quái vật mà phát triển. Khi dây leo đã vươn tới chân, nó cắm thẳng vào nền xi măng.

“Ngay lúc này, dốc mọi thứ vào tên quái vật!” Khánh Tuyết quát lớn với mọi người xung quanh.

“Oành… Bùm!” Tất cả mọi năng lực có thể đều được dồn vào tên một sừng.

Trung tâm vụ nổ là một màn thi triển kỹ năng đ���ng loạt của mọi người. Tuy năng lực còn yếu, nhưng quá nhiều đòn đánh nhắm cùng một chỗ cũng tạo ra sát thương cực mạnh.

“Phập!” Tên một sừng bị ghim chặt chân xuống nền xi măng cứng. Muốn thoát ra, hắn ta phải tự vứt bỏ đôi chân mình mới được.

Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc do dự, hắn ta đã đánh mất lựa chọn đó.

Hắn hứng chịu nhiều năng lực được phóng thích từ bốn phương tám hướng.

Giờ đây dù chưa chết, thế nhưng hắn đã mất đi đến chín phần mười sức chiến đấu.

Ở trung tâm vụ nổ, hắn ta nằm liệt giữa sân, hai chân vẫn còn cắm chặt giữa nền xi măng.

Hắn chỉ thoi thóp truyền đi một tia ý thức cuối cùng. Giờ đây, hắn như đèn cạn dầu, chỉ còn biết mặc kệ cho những kẻ kia giết chóc.

Tuy nhiên, hắn vẫn mang một tia hy vọng đồng bọn của mình sẽ đến cứu. Nhưng hắn đã phải thất vọng.

“Xoẹt!” Một lưỡi đao chặt ngang cổ, hắn ta đã chết.

Khánh Tuyết nhìn xác tên một sừng, khuôn mặt băng giá toát lên vẻ lạnh lùng.

Bỗng nhiên, cô rùng mình, nhìn về phía Vương Hoàng và những người khác, trên mặt hiện rõ vẻ sợ hãi.

Tại các khu khác, những tên một sừng cũng bắt đầu chật vật tương tự tên vừa rồi.

Mặc dù bọn chúng đã giết chóc và hấp thu máu huyết rất nhiều người.

Thế nhưng theo thời gian, bọn chúng ngày càng chật vật, khốn đốn hơn.

Các khu học C, E, F, G, H có số lượng sinh viên khá đông, mỗi khu giờ có khoảng 600 sinh viên.

Trong đó vẫn có nhiều người tu luyện, sở hữu năng lực siêu nhiên. Tuy có kẻ yếu, người mạnh, nhưng chung quy vẫn có thể lấy thịt đè người.

“Chết!” Tại khu C, một tiếng thét gào vang lên, tỏa ra ánh sáng chói lóa, lao thẳng vào tên một sừng.

Tên một sừng bấy giờ đang bị một khối băng lớn giam cầm, lan tới tận eo, chỉ còn lộ ra một cánh tay và nửa thân trên.

Hắn chật vật không tả xiết.

Ở những nơi còn lại, vẫn là một cuộc thảm sát đẫm máu.

Không phải nơi nào cũng giống nhau. Mỗi khi đối mặt với nguy cơ, con người luôn có xu hướng tự bảo vệ bản thân.

Vì lẽ đó, những nơi này chỉ chăm chăm bảo vệ chính mình, không có sự liên kết để chống lại kẻ thù.

Vì thế, h��� cứ bị giết dần giết mòn, như thể giết mổ gà vịt vậy.

Đến nay, hai phần ba số người trong trường học, bao gồm cả thầy giáo và sinh viên, đã mất mạng kể từ khi sự việc diễn ra.

Tại khu D, nơi nhóm Vương Hoàng đang tập trung.

Nơi đây giờ có năm người.

Đó là Vương Hoàng, Lê Lê, Đỗ Phong, Dương Bìn và một kẻ khác.

Cũng không thể coi là người, đó chính là tên một sừng ánh kim.

Hắn ta giờ đang lơ lửng trên không trung, nhìn xuống dấu tích đổ nát do cuộc chiến gây ra.

Hắn đoán chắc đây là nơi Lão Tứ đã chiến đấu, vì thế, nhìn vào bốn thân ảnh của nhóm Vương Hoàng, hắn liền xác định đây chính là kẻ đã gây vết thương cho Lão Tứ.

Hắn hít thở thật sâu một cái, hai mắt ngay lập tức lóe lên tinh quang, khí thế bức người.

Nhìn chằm chằm vào nhóm Vương Hoàng, hắn lộ vẻ lạnh lẽo, liền suy nghĩ cách để mấy kẻ này phải chết đau đớn nhất.

Phía dưới, đám người, trừ Vương Hoàng, ai nấy đều trầm mặc.

Một luồng áp lực nặng nề đè mạnh lên vai, khiến mọi người trở nên bất lực, cảm giác như mình bây giờ đúng là một con kiến, mặc người ta chà đạp.

“Hơn cả Thiên Cấp!” Đỗ Phong buồn rầu thốt lên.

“Bây giờ, phải làm sao đây?” Đỗ Phong gắng gượng nói nhỏ.

“Vô dụng thôi! Chân tay chúng ta giờ đã không thể cử động, nói gì đến chuyện làm gì tiếp theo nữa.” Dương Bìn căm phẫn trả lời, thế nhưng giọng nói của hắn đã có phần buông xuôi, như thể đã chấp nhận số mệnh.

Lê Lê không nói một lời.

Bốn người họ giờ đây đã bị khóa chặt mọi lối đi. Không phải bị trói buộc bởi vật chất, mà là bởi áp lực tỏa ra từ trên không.

Họ cảm giác được rằng, chỉ cần mình nhúc nhích một chút thôi, sẽ chết ngay lập tức. Đây là một cảm giác vô cùng chân thật.

Lần này, họ rơi vào tuyệt vọng, hoàn toàn không còn ý chí chống cự.

Từ trên không trung, như đã đưa ra quyết định cuối cùng, hắn ta lao xuống đất, nhẹ nhàng bước về phía bốn người.

“Ha ha, đám con mồi ngu xuẩn!” Tiếng cười rợn người từ miệng hắn vang lên.

Dừng lại trước mặt bốn người, hắn nhìn vào những khuôn mặt tuyệt vọng mà cảm thấy đắc ý.

Khi hắn ta nhìn đến Vương Hoàng, liền kinh ngạc khi thấy một khuôn mặt thờ ơ, chán nản.

Bực mình, hắn bất chợt bước tới trước mặt Vương Hoàng, nắm lấy hai bả vai của Vương Hoàng, giật mạnh với ý đồ phanh thây xẻ xác.

Tuy nhiên, tên một sừng ánh kim trợn tròn mắt, ánh mắt mang theo vẻ không thể tin nổi, như thể vừa gặp phải quỷ.

Hai tay của Vương Hoàng vẫn yên vị tại chỗ cũ, thế nhưng đôi tay của chính hắn ta đã chịu lực phản chấn mà có cảm giác như sắp đứt rời.

“Ááááá!” Tên một sừng ánh kim thét lên thê thảm, bước chân vội vã lùi nhanh về phía sau, nhìn Vương Hoàng với nỗi sợ hãi mãnh liệt.

“Phập!” Một mũi đinh ba găm mạnh vào đầu tên một sừng ánh kim.

“Khù khụ…” Trong tiếng kêu đó là sự kinh hoàng gần như đạt đỉnh điểm.

Tên một sừng giờ đây bị ghim chặt nằm dưới đất, liên tục giãy giụa. Thế nhưng hắn đã cảm nhận được cái chết đang đến gần.

Hắn nhìn lên khuôn mặt Vương Hoàng lúc này, thấy một vẻ thất vọng, hắn lắc lắc đầu.

Dưới sự kinh ngạc tột độ của Đỗ Phong và đồng đội, Vương Hoàng buông ra lời nói khinh bỉ:

“Gà con, ngươi thật yếu!”

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free