Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tiêu Dao Khắp Vạn Giới : Khởi Nguyên - Chương 9: Cửu U Tước Chết

Bỗng chốc, không gian trở nên yên tĩnh lạ thường.

Từng đợt hắc hỏa cũng dừng lại, hay nói chính xác hơn là chúng đã đông cứng tại chỗ. Ngay cả Cửu U tước cũng ngưng tiếng gầm gừ, và tên trung niên cũng bị đóng băng trong khoảnh khắc đó. Dường như trong không gian này, chỉ mình Vương Hoàng là vẫn có thể cử động.

“Phải nhanh lên!”

Tay trái của hắn nâng lên, một luồng sáng trắng chạm vào ngọn lao rực cháy. Ngay lập tức, đầu mũi ngọn lao rực cháy bị phân rã, từng đợt hắc hỏa tách rời, dạt sang hai bên.

Một lỗ hổng lớn hơn trước xuất hiện trên tay phải hắn, luồng khí tức hắc ám cũng không còn truyền vào Cửu U tước nữa mà chảy ngược về phía hắn. Kéo theo đó, dòng kinh mạch thuần khiết của Cửu U cũng tuôn chảy về tay phải Vương Hoàng. Hắn muốn hấp thụ những thứ đó vào bàn tay phải.

Không phải hắn hấp thụ để biến thành sức mạnh cho riêng mình, mà chuyển chúng vào khoảng không gian thần bí bên trong cơ thể, chờ đợi thời cơ hấp thụ lại sau này.

“ẦM ầm...”

Sức mạnh của Cửu U tước quá đỗi khủng bố, dù Vương Hoàng đã dùng luồng hắc ám bao quanh thân thể nó, việc kéo nó về tay phải vẫn vô cùng khó khăn.

“Hộc hộc...”

Vương Hoàng thở dốc, liên tục nôn ra những bãi máu, trên thân thể hắn chằng chịt vô số vết thương. Cánh tay hắn rã rời, như muốn đứt lìa. Từng tiếng “rắc rắc” vang lên từ xương cốt. Kinh mạch của hắn cũng đã chạm tới giới hạn.

Tuy vậy, Vương Hoàng cũng không hề rên một tiếng. Từ lúc sinh ra đến nay, hắn đã trải qua không ít lần thập tử nhất sinh, nhưng cơ thể hắn vốn có sức chịu đựng phi thường, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là đã có thể vượt qua. Lần này, cũng chỉ như vậy.

Nhưng mà, điều hắn lo lắng là người đứng sau việc này. Dù hắn có thể đánh chết con Cửu U tước trước mắt, nhưng kẻ đứng đằng sau chắc chắn sẽ can thiệp, khi đó e rằng chỉ còn đường chết.

Vương Hoàng thở dài, lần này gần như không có lối thoát.

“Thôi thì đến đâu thì đến,” Vương Hoàng lẩm bẩm.

Hắn tăng tốc độ hấp thụ kinh mạch thuần khiết. Ước tính hắn đã hấp thu được một phần ba kinh mạch của nó, điều này đã có thể gây ra thương tổn kinh khủng cho Cửu U tước.

“Ơ, đây là cái gì vậy?”

Vương Hoàng phát hiện ra một khối thủy tinh. Khối thủy tinh chỉ khoảng 10cm, hình thoi, bên trong nó là một luồng hắc hỏa cuồng bạo. Rất đẹp, rất huyền bí, là thứ đồ vật đẹp nhất mà Vương Hoàng từng nhìn thấy được.

“Chẳng lẽ đây là trung tâm sức mạnh của con quái vật này?”

Nghĩ vậy, hắn liền cảm ứng được vị trí của nó, cố hết sức cắt đứt liên kết của khối thủy tinh với xung quanh, nhằm lấy đi khối thủy tinh rực lửa đó.

Đúng lúc, thời gian lại bắt đầu chuyển động. Chỉ 0,5 giây, đó là khoảng thời gian mà không gian ngừng lại. Tuy rất ngắn ngủi, thế nhưng đối với một số người, đó lại là cả một quãng đời dài dằng dặc.

Lúc này, từng đợt hắc hỏa lại bùng phát mạnh mẽ, tiếng gầm rú ầm ầm vang vọng khắp khoảnh không gian.

“Pháp tắc thời gian, không... là... là cả không gian. Nguyên bản, đây chính là nguyên bản!”

Tên trung niên sững sờ, khuôn mặt hắn không tin vào những gì mắt mình đang chứng kiến. Hắn ta, một cường giả "một bước ba", dĩ nhiên không thể bị các quy tắc của thế giới tàn nát này tác động, thế nhưng sự thật lại khiến hắn khó lòng tin nổi. Và nhất là, khoảnh không gian này lại chính do hắn tạo ra.

Từ xưa đến nay, mỗi khoảnh không gian do một cường giả tạo ra đều nằm trong sự kiểm soát chặt chẽ của người đó. Các quy tắc được đặt ra nhằm kiểm soát những hành vi có thể tác động đến quyền năng của họ. Mỗi lần có người xuất sắc tu luyện đến cảnh giới "bước hai cường giả", Thiên Tru sẽ giáng xuống đầu họ. Nếu có thể vượt qua, họ sẽ siêu thoát khỏi khoảnh không gian này, vươn tới những cảnh giới cao hơn. Còn nếu không, thân thể sẽ tan biến.

Về phần tên trung niên, mỗi khoảnh không gian mà hắn mở ra đều giống như những chuồng chăn nuôi gia súc, để cung cấp cho hắn nguồn linh lực khi cần thiết. Mỗi khi có người vượt trội hơn hẳn, trở thành cường giả "bước thứ hai", hắn ta sẽ giáng Thiên Tru để giết chết họ từ trong trứng nước. Bởi vì, hắn ta cực kỳ thích thú khi nhìn thấy người khác chết trước mặt mình.

Cường giả, mạnh sống yếu chết, không phân chính tà. Chính nghĩa, tà đạo, đúng sai phải dùng sức mạnh để giải quyết. Nếu không có sức mạnh, thì cũng vô dụng.

Bỗng nhiên nghĩ ra điều gì, tên trung niên lẩm bẩm:

“Nơi hắn sống là không gian số hiệu XO32, bỗng nhiên xuất hiện từ tám vạn năm trước. Khoảnh tinh không đó sinh ra đã không có linh khí, ta đã bỏ mặc nó sang một bên. Lúc đó ta không nghĩ tới, nhưng hiển nhiên đây là ẩn chứa huyền cơ...”

Ánh mắt hắn phát sáng hàn quang, nhìn về phía trận đánh của Vương Hoàng.

Cửu U tước tỉnh lại, phát hiện sự bất thường trên thân thể mình. Nó cảm ứng được luồng sức mạnh của mình đang dần mất đi, với tốc độ ngày càng nhanh. Khi nó nhận ra viên Hắc Hỏa Chi Tâm của mình đã gần rơi vào tay Vương Hoàng, nó trở nên kinh hoàng tột độ.

“Kwoor! Kwoor!”

Cửu U tước vỗ mạnh đôi cánh, từng đợt sóng hắc hỏa lao nhanh về phía Vương Hoàng. Ngọn lao rực cháy hiện giờ đã biến mất, chỉ còn những đợt hắc hỏa lao vào ầm ầm nhưng chỉ khiến lớp băng bảo vệ Vương Hoàng mỏng đi đôi chút. Hiện giờ, sức mạnh của nó đã gần như suy yếu hoàn toàn. Nó cực kỳ hoảng sợ, nếu mất đi nguồn năng lượng, nó sẽ không thể tồn tại được nữa.

Vương Hoàng mỉm cười. Hắn nhắm tịt hai mắt, hai dòng máu chảy ra từ khóe mắt. Hắn lúc này bị phản phệ của năng lực, thế nên tạm thời không thể nhìn thấy gì nữa. Nhưng dù sao, mọi việc cũng đã đến hồi kết thúc. Tay ph���i hắn rung lên, lực hút ngày càng mãnh liệt. Hắc Hỏa Chi Tâm ngày càng tiến gần đến tay hắn.

“Kwoor!”

Cửu U tước thét dài, bất lực nhìn Hắc Hỏa Chi Tâm dần rơi vào tay Vương Hoàng. Nó ngửa mặt lên cầu cứu kẻ đã sáng tạo ra nó, chỉ có người đó mới có thể giúp nó thoát khỏi khốn cảnh này.

“Kwoor! Kwoor!”

Từng tiếng kêu vang lên đầy tuyệt vọng.

“Vô dụng, còn muốn kêu cứu?”

Tên nam trung niên vung tay, một luồng pháp tắc hủy diệt lao về phía Cửu U tước.

Ngay khi Vương Hoàng chạm lấy Hắc Hỏa Chi Tâm, tay phải hắn lập tức di chuyển nó vào khoảng không gian thần bí. Linh mạch của Cửu U tước hiện giờ đã bị hút mất hai phần ba, nó đã dần mất đi sức sống.

Khuôn mặt đầy vết máu của Vương Hoàng hiện lên một nụ cười tươi.

“Kết thúc rồi.”

Bỗng nhiên hắn nheo mắt lại, thân hình run lên. Hắn cảm giác nguy hiểm đang tiến lại gần.

“ẦM...”

Một vụ nổ lớn xảy ra, Cửu U tước bị chia thành nhiều mảnh trước sự công kích pháp tắc của tên nam trung niên. Lúc này, Vương Hoàng đã nhảy ra khỏi tâm điểm của Cửu U tước, ngã về phía phòng y tế.

Hắn lấy ra một đạo bùa chú. Đạo bùa chú phát sáng, liên kết với các đạo bùa chú khác đã được bố trí sẵn trong phòng y tế, kéo hắn về phía đó.

“Oạch...”

Thân thể hắn ngã trên nền sàn nhà phòng y tế, máu bắn tung tóe khắp phòng.

“Hộc...”

Vương Hoàng nôn ra từng bãi máu, thân hình nằm li��t giữa sàn. Thân thể tứ chi của hắn hoàn toàn bất động. Xương cốt bị gãy hơn chín phần mười, kinh mạch bị tổn hại nặng nề. Tuy nhiên, dòng năng lượng trong khoảng không gian kỳ bí đang dần khôi phục cho hắn, khiến vết thương cũng không còn nghiêm trọng như trước.

Những việc thập tử nhất sinh thế này, hắn ta cũng đã từng trải qua rất nhiều, thế nhưng lần này có vẻ là nặng nề nhất. Hắn thở dài, vẫn còn những kẻ mạnh hơn nhiều.

Lúc này, dường như Đỗ Phong, Dương Bìn, Lê Lê mới có thể tỉnh mộng. Nhìn thấy Vương Hoàng bê bết máu nằm trên sàn, bọn họ kinh hãi tột độ. Lê Lê nước mắt lưng tròng chạy đến bên cạnh Vương Hoàng để xem tình hình hắn thế nào. Đỗ Phong và Dương Bìn đang cố gắng hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thế nhưng không thể nào nhận thức được.

Từ khi Vương Hoàng biến mất đến giờ chỉ mới 2 giây mà thôi. Hai giây, tuy chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, thế nhưng những điều đã xảy ra lại quá kinh khủng, vượt quá sức tưởng tượng và khả năng tiếp nhận của con người. Bọn hắn chỉ vừa dời mắt đi thôi mà Vương Hoàng đã ra nông nỗi này, thực sự không thể hiểu nổi.

Thế nhưng hiện giờ chuyện đó không quan trọng. Đỗ Phong cùng Dương Bìn nhìn xác Cửu U tước bị phân năm xẻ bảy, không khỏi rùng mình.

“Chẳng lẽ lại là tên kia làm, thế nhưng cũng quá nhanh vậy sao?” Đỗ Phong và Dương Bìn có chung một suy nghĩ. Mà nghĩ hoài cũng chẳng ra.

“Cậu không sao chứ... Cậu không sao chứ, Vương Hoàng?”

Lê Lê đến gần, nhìn thấy thân thể bê bết máu của Vương Hoàng mà khóc ầm lên, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Thân thể cô run run, không biết bây giờ mình nên làm gì.

Vương Hoàng hiện giờ đang quá là thê thảm. Hắn ta như vừa tắm trong bồn máu, khắp người từ trên xuống dưới chẳng có chỗ nào không dính máu. Tay phải gần bắp tay bị rách một đường lớn, một bên bụng bị đốt cháy đang bốc mùi thịt khét. Đáng sợ hơn là, xương cốt và kinh mạch của hắn đã nứt toàn bộ, nếu là người bình thường thì đã chết tám đời rồi.

Tuy nhiên, mặc dù hiện tại hắn không thể cử động được chút nào, thế nhưng vẫn đang tỉnh táo.

“Không sao ��âu, đợi một lát là được.”

Vương Hoàng nghe giọng Lê Lê khóc, hắn ta khẽ thở dài.

“Để mình lấy thuốc, băng bó cho cậu.”

Lê Lê tỉnh táo lại, hiện giờ đang ở trong phòng y tế cơ mà, mọi vật dụng cần thiết đều có đủ. Thế là cô chạy về phía tủ lấy các vật dụng sơ cứu cần thiết.

“Vậy là cũng đã kết thúc rồi sao? Thế giờ làm sao thoát khỏi đây được?”

Dương Bìn nhìn xung quanh, một vùng hắc hỏa nóng bỏng, một không gian u tối bao trùm tất cả. Quái vật đã tiêu diệt rồi, thế nhưng làm sao thoát khỏi không gian này đây? Đỗ Phong, Dương Bìn thực sự muốn khóc, đây là phòng Y tế, không có chút thức ăn nào, chẳng lẽ định mệnh khiến bọn hắn phải chết nơi đây?

Khi mọi người vẫn còn đang hoang mang tột độ, Vương Hoàng hít một hơi sâu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định vang lên:

“Người đã tới, cũng nên ra gặp mặt.”

Xin lưu ý, toàn bộ nội dung của chương truyện này đã được biên tập bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free