Tinh Cương Tiên Bảo - Chương 107: Xuất phát trong đêm
. . .
Rời đi hội trường, Sùng Văn trở lại nơi ở, bắt đầu triệu tập bộ hạ, kỹ càng sàng lọc chọn lựa nhân thủ.
"Lần này ra đi, là vì nhiệm vụ mà đi, tuyệt đối không để người của Bái Nguyệt Giáo thám tử trà trộn vào đội ngũ, nếu không, cả đội đều sẽ gặp nguy hiểm, có thể sẽ c·hết."
Sùng Văn trong đầu nghĩ kỹ, thận trọng tuyển chọn dũng sĩ.
Sa Man Tộc là bộ tộc cấp 2, toàn bộ tộc có 4290 người, gần trăm chiến nô, Sùng Văn là không cần sợ thiếu.
Man Tộc dùng cấp phân chia các bộ tộc, cấp 1 bộ tộc nhân số ít nhất 100 người, tộc trưởng phải là Tam cấp dũng sĩ, cấp 2 bộ tộc nhân số phải gấp 10 lần, tức là ít nhất phải có ngàn tộc nhân, tộc trưởng phải là Tứ cấp dũng sĩ, tương tự, cấp 3 bộ tộc nhân số ít nhất phải một vạn, tộc trưởng phải là Ngũ cấp dũng sĩ, . . .
Đội ngũ trăm người, Sùng Văn quyết định chọn 60 man nhân 'Nhị' cấp dũng sĩ thân tín trong tộc, trong đó hãy có 12 nữ dũng sĩ, tiếp đến là 12 gã 'Tam' cấp dũng sĩ và 7 gã 'Tứ' cấp dũng sĩ, còn lại 21 người, chính là Tinh Nô chiến đội.
Tinh Nô chiến đội, nhất cấp, nhị cấp, tam cấp chiến đội đều tuyển ra mỗi đội 7 người, việc này Sùng Văn không có khó khăn, bởi vì tam đội chiến nô đều chọn lựa tư nhân chiến nô, hoặc là lão cha Sùng Hinh chiến nô, không sợ sai lầm.
Tất nhiên, Sùng Văn không thể nào bỏ lại Tôn Nguyệt Anh, nàng thậm chí còn được ưu tiên lựa chọn bảo vệ gã lão Ma*.
//*Ma: Mẹ, Man Tộc cách xưng hô thân mẫu. Cha Ma, tức là Cha Mẹ.//
Sùng Văn sở dĩ mang theo tam đội chiến nô, là bởi vì pháo hôi, tam cấp chiến nô sẽ là kẻ đầu tiên xuất chiến đối đầu mọi nguy cơ, còn nhất cấp và nhị cấp chiến nô mang theo vì tham gia Vạn Tộc Thịnh Hội.
Vạn Tộc Thịnh Hội, giới hạn nhị cấp chiến nô trở xuống, mỗi trận chiến nếu như thắng sẽ thu được rất nhiều lợi ích, Sùng Văn là không muốn bỏ qua.
Đoạn đường đi tới Đà La Tộc hãy rất xa, không ít hơn ngàn dặm, một nửa đoạn đường phải vượt qua sa mạc khô cằn, sau đó đi qua mấy dãy núi c·hết, nơi đó hãy có rất nhiều Ma Thú, nguy hiểm là sẽ xuất hiện, vì đó rất cần tam cấp chiến nô đi theo đội ngũ xuất chiến.
Thường thì mỗi lần đi tới mẫu tộc, Sùng Văn và gã Ma đều cưỡi phi cầm, nhưng lần này ra đi là vì bí mật nhiệm vụ, cũng là vì di tản tránh đi thú triều, trăm người lại quá nhiều, cho nên không thể sử dụng phi cầm.
Sùng Văn thậm chí còn biết, lão cha mục đích thật sự, chính là muốn đem Sa Man Tộc huyết mạch lưu lại bên ngoài, đề phòng trong tộc xảy ra biến cố dẫn đến diệt tộc, nếu không, cũng không c·ần s·ai gã mang theo trăm người chạy đi.
Nếu như chỉ cần báo tin, Sùng Hinh chỉ c·ần s·ai nhi tử một người đi và đem chính mình đầu kia Thiết Dực Phi Ưng cho mượn dùng liền đủ.
Bây giờ tình thế nguy cấp, trong tộc man nhân đã bị Bái Nguyệt Giáo thẩm thấu, phía trước lại đang có thú triều, Sa Man Tộc là nguy cơ rất lớn, nhưng Sùng Văn biết, nguy cơ lớn nhất đến từ Sùng Hy, nếu như Sùng Hy mang người g·iết trở lại, gã cùng Cha Ma sẽ gặp nguy, nhưng chắc chắn Sùng Hy sẽ không ngốc đi mạo hiểm làm việc đó khi trước mắt đang là thú triều.
Sùng Văn sợ nhất là vị tam ca có thù tất báo kia sẽ đem tin tức Sa Man Tộc theo Bái Nguyệt Giáo lan truyền đi ra, chỉ cần tin tức này lan ra, lọt đến tai Man Hoàng bộ hạ, Sa Man Tộc sẽ bị diệt tộc.
Sùng Văn ngẫm lại liền hiểu rõ, đây chính là lý do vì sao lão cha không dám cho người đuổi g·iết tam ca Sùng Hy, bởi vì dù g·iết được hay không người, cũng sẽ chọc giận Bái Nguyệt Giáo, dẫn đến kết cục Sa Man Tộc sẽ bị tai tiếng, dẫn đến diệt tộc.
Man Hoàng bộ hạ đều là những kẻ man nhân thiện g·iết chóc, lại là nổi danh máu lạnh vô tình, thà g·iết lầm còn hơn bỏ sót, chỉ cần có tiếng gió truyền ra, bọn họ là sẽ diệt Sa Man Tộc.
Một tiểu bộ tộc cấp 2, trong mắt người cấp 6 bộ tộc, giống như kiến hôi một dạng, nói diệt liền diệt, không cần suy nghĩ, cũng không cần sợ gánh chịu hậu quả cái gì.
Vì đó Sùng Văn hãy rất lo lắng.
Sau nửa ngày sàng lọc chọn lựa, nhân thủ liền tuyển ra.
"Các ngươi nghe đây!"
Sùng Văn đứng trước đám người, thần sắc nghiêm túc nói ra, "đêm nay chúng ta sẽ đi ra phía tây Sa Hà săn bắn, triệu tập các ngươi là để nói, chúng ta lần này đi phải mấy ngày sau mới trở về, để các ngươi làm tốt chuẩn bị, cùng thân nhân báo một tiếng."
Thường ngày đi săn, đôi khi thời gian kéo dài tận mấy ngày, nhóm người nghe được Sùng Văn lời nói cũng không lấy gì làm lạ, hô vang một tiếng vâng là, sau đó tản ra cùng trở lại gia báo cáo.
Chỉ có chiến nô nhóm thì đứng lại trong sân không có di chuyển, bởi vì không ai trong số bọn họ có thân nhân.
"Lục Nô, chúc mừng!"
Nhất Nô Cổ Tư nhìn thấy Tôn Nguyệt Anh liền bước tới bắt chuyện chào hỏi, "chúng ta nhóm ngày hôm đó nhìn thấy Thiết Lân Tê Giáp thú xuất hiện, ai nấy đều lo lắng cho ngươi, sợ ngươi không qua, nhưng không nghĩ ngươi sẽ như vậy lợi hại, bội phục!"
Một gã khác chiến nô thân thể gầy nhom, khuôn mặt có vết sẹo lớn cũng lên tiếng giới thiệu, "ta gọi Nhị Nô Tất La, chào mừng gia nhập Tinh Nô chiến đội."
Một gã lùn chiến nô nhìn nàng tươi cười nói ra, "ta gọi Tam Nô Tả Ba, chúc mừng nhập đội."
Đến lượt một gã chiến nô bộ dáng thư sinh công tử chắp tay giới thiệu, "ta gọi Tứ Nô Hà Sâm, hân hạnh!"
Một kẻ khuôn mặt thâm trầm nhưng vầng trán cao, ra vẻ cơ trí tự mình giới thiệu, "ta gọi Ngũ Nô Hồ Minh, chào mừng nhập đội tiểu cô nương."
Hắc hắc ~
Một gã nam tử niên kỷ khoảng 30 tươi cười nói ra, "xin chào, ta gọi Thất Nô Lỗ Dịch, ngày sau các ngươi v·ũ k·hí hư hại giao cho ta, ta giúp các ngươi miễn phí sửa chữa."
Tôn Nguyệt Anh thần sắc trang nghiêm nhìn kỹ từng người, sau đó một cái cúi đầu hoàn lễ, "ta gọi Lục Nô Tôn Anh, hoặc là có thể gọi ta Lục Băng."
Tôn Nguyệt Anh bây giờ cũng không còn là nữ hài ngây thơ không biết gì, nàng trong đầu hãy còn nhớ gia gia lời dạy, học được khiêm tốn và che giấu ẩn nhẫn, không còn có khoe khoang.
Đúng lúc này, Sùng Văn dẫn theo một nữ man nhân đi tới, nàng dáng người khá cao lớn, hai mét mốt khoảng chừng, trên thân mặc một bộ y phục làm từ thú da, so với bình thường nữ man nhân nàng nhìn khá xinh đẹp, nhưng so với Nhân Tộc nữ nhân thì nàng lộ ra quá khổ và thô ráp, không có nhiều mỹ sắc.
"Lục Nô, đây là ta Ma, danh gọi La Na, ngươi đoạn đường sắp tới nhiệm vụ là th·iếp thân bảo vệ nàng."
Nói xong, Sùng Văn đưa tới hai cây đoản đao làm từ một loại xương thú cực kỳ cứng rắn, đưa cho nàng, nói:
"Cho ngươi v·ũ k·hí, ta nghĩ ngươi bây giờ rất cần."
Tôn Nguyệt Anh cũng không có từ chối, đưa tay nhận lấy song nhận, một tiếng tạ ơn sau đó thu cất.
La Na ánh mắt lóe ra dị sắc, kỹ càng nhìn thiếu nữ từ đầu tới chân, song cũng không lại nói gì.
Một lát sau, nhóm dũng sĩ lục tục đi tới, lúc này ở trên sa mạc thái dương cũng đã khuất bóng, bóng đêm dần xuống.
Chờ thêm hai khắc, rốt cuộc người đến đông đủ.
"Xuất phát!"
Nhóm người theo hang động trong lòng đất đi xa một đoạn ba bốn dặm đường, sau đó ngoi lên mặt đất đi tiếp.
Lúc này, trời hãy là đêm.
Đoàn người lầm lũi di chuyển trong bóng tối, không có ánh đuốc cháy sáng, cũng không có đèn lồng như Nhân Tộc thường dùng, chỉ có trên tay mỗi người man nhân tộc cầm lấy một con mắt bóng đêm dị thú, ngay cả tam cấp chiến nô đội ngũ bên trong cũng có một người cầm lấy vật này.
Tôn Nguyệt Anh đi ở bên cạnh La Na, để ý nhìn tới con mắt trên tay nàng, nhưng không có mở miệng hỏi han điều gì.
La Na đột nhiên mở miệng nói ra, "bóng đêm dị thú con mắt có tác dụng cảm ứng đồng loại, thêm vào từ kim còn có tác dụng định rõ phương hướng."
Tôn Nguyệt Anh nhẹ ừm một tiếng, nàng biết La Na đây là đang dạy cho nàng hiểu biết.
"Sa mạc về đêm rất nguy hiểm, nhưng có con mắt trên tay, chúng ta có thể nắm thế chủ động, bóng đêm dị thú xuất hiện trong vòng ba dặm đều sẽ bị chúng ta phát hiện."
Nói xong, nàng kéo lấy Tôn Nguyệt Anh tay nhỏ đặt vào con mắt dị thú nói ra, "hãy thử cảm nhận một chút, về sau có dùng."
Tôn Nguyệt Anh cũng không chối từ, nàng trên tay nắm chặt con mắt, sau đó thử truyền vào một chút linh lực, bỗng dưng, con mắt dị thú sáng lên quang mang đỏ rực, cùng lúc ở xa dị thú như đều cảm ứng được khí tức phát ra, tất cả đồng loạt nhìn về phía nhóm người.
Dị thú sau đó hướng về nhóm người lao tới, số lượng rất nhiều.
Ở đây, nhóm người rất lấy làm kỳ lạ.
Chính là Tôn Nguyệt Anh cũng có chút hốt hoảng a lên một tiếng.
"Làm sao lại phát sáng?"
La Na kinh ngạc không thôi.
Này con mắt ở trong tay nàng đã nhiều ít năm, nhưng mà chưa từng phát sáng một lần, vậy mà vào tay nữ hài liền sáng lên quang mang, này làm sao nói rõ?
"Tiểu cô nương, ngươi cảm nhận được điều gì?" La Na dọ hỏi.
Tôn Nguyệt Anh lúc này thần sắc có phần hoảng hốt nói ra, "ta cảm nhận được có gần hai trăm đầu bóng đêm dị thú đang hướng chúng ta lao tới, bọn chúng còn ở cách xa năm dặm, trong đó có một đầu rất mạnh. . ."
Sùng Văn nghe nói lập tức dừng lại đoàn người, vẻ mặt có chút không tin nói ra, "không thể nào, nơi này rất gần tổ tộc, làm sao dị thú dám tới?"
Tôn Nguyệt Anh nhưng lại quả quyết, "bọn chúng là vì ta trên tay con mắt kêu gọi mà tới."
Oanh ~
Sùng Văn chợt hiểu, sau đó mừng như điên ra lệnh, "tất cả hãy mau bố trận, nhanh!"
Hai trăm đầu bóng đêm dị thú a.
Có những này dị thú, bắt lấy xẻ thịt mang theo, mười ngày tới là không cần lo sợ đói.
Man nhân lúc này ai nấy rất là cao hứng.
. . . . .