Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Toàn Cầu Tận Thế: Bắt Đầu Từ Thu Hoạch Người Saiyan Năng Lực - Chương 34: Gã điên

Nhìn q·uả c·ầu l·ửa khổng lồ đang chuẩn bị ập tới mình, Vũ cũng bắt đầu gia tăng năng lượng của mình.

[Tổng chỉ số sức mạnh: 120 (+10)]

Sử dụng điểm tích luỹ gia tăng thêm sức mạnh, Vũ nhanh chóng đẩy giới hạn lên 130. 1 nguồn năng lượng màu trắng mờ nhạt xuất hiện quanh cơ thể cậu, Vũ nhanh chóng lùi về sau tới chỗ Hoàng cho cậu 1 viên đậu.

Đến khi Hoàng bắt đầu có dấu hiệu sắp tỉnh, Vũ mới thở phào nhưng cảm nhận nhiệt độ khổng lồ mà q·uả c·ầu l·ửa kia phát ra. Tính tình bạo ngược của Vũ 1 lần nữa bị câu lên.

Đã đánh người ta tới vậy còn định dồn tới đường c·hết, ngày hôm nay không đánh gã này vào bệnh viện. Vậy hắn từ nay về sau nên đi làm người bình thường.

Tư thế [Khí Công Pháo] được thi triển, nguồn năng lượng khổng lồ được dồn vào 2 tay của Vũ. Đầu mào gà lúc này cũng lấy lại được bình tĩnh, mới phát hiện mình không thể nào kiểm soát được q·uả c·ầu l·ửa khổng lồ kia.

Gặp Vũ cùng Hoàng đang đứng trước mặt mình, gã không biết phải làm gì. Chỉ là hắn còn chưa kịp tìm ra hướng giải quyết, thì đã có người thay hắn làm.

Nguồn ánh sáng khổng lồ bao trùm cả khu quãng trường, đánh thẳng vào phía tên đầu mào gà.

Đầu mào gà cũng là không đứng im chịu c·hết, thế là không còn quan tâm kiềm chế lại năng lực mà để nó thoả thích phát huy. Quả câu lửa lúc này đang lớn bằng 1 đầu xe tải, sau đó ném quả cầu về phía đòn khí công pháo của Vũ.

2 chiêu thức v·a c·hạm nhau liền tạo nên 1 v·ụ n·ổ không lồ, gây rung động sảnh đường không ít. Mọi cuộc chiến đều bởi vì 2 tên này mà đình chỉnh lại, bụi mịt bay khắp nơi che mờ cả chiến trường.

Bọn hắn không biết tình huống bên trong, nhưng nghe được tiếng hét cùng tiếng mặt đất bị phá vỡ.

Sau cùng, khi bụi đã bị thổi bay hết đi. Khung cảnh bên trong lúc này mới được lộ ra, 1 thân ảnh im lặng đứng nhìn trong khi 1 người khác đã nằm xuống sàn. Mọi người càng bất ngờ khi thân ảnh đang nằm lại chính là đầu mào gà, người đã ngất đi từ bao giờ.

''Này không đùa chứ..gã lửa bị hạ rồi ư..'' 1 tên trong nhóm không khỏi bật thốt lên, bởi vì tên kia chính là 1 trong những gã mạnh nhất của khoá bọn hắn.

Nếu gã còn bị dễ dàng như vậy, thì những tên khác phải làm sao đây. Nhưng mà cơn ác mộng của bọn hắn còn chưa chấm dứt, bởi vì Vũ đã từ từ đi tới gần bọn hắn.

Rồi sau đó thân hình của cậu biến mất, cả đám hoảng loạn không ngừng tìm kiếm xung quanh. Chỉ là khi tìm được thì thứ đang chờ bọn hắn lại là 1 chùm Energy Waves đang tiến tới.

''bùm..bùm...''

Không ít tên bởi vì không kịp duy chuyển liền lãnh trọn những đòn này, cũng may tất cả học sinh khoá trên đều trang bị thiết bị bảo vệ. Nên ngoại trừ b·ị đ·ánh bay cùng mang 1 ít thương thế, thì tính mạng của bọn hắn không hề bị đe doạ.

Mấy tên đàn anh không khỏi kêu khổ, làm sao lứa tiếp theo lại có vài thành phần khủng bố tới vậy.

''Mợ nó, bọn nhóc này từ đâu ra thế.''

1 tên khoá trên đang nói trong khi vừa tung ra 1 đòn năng lượng hướng về 1 tên học sinh, chỉ là đòn t·ấn c·ông kia gần như không gây được 1 chút sát thương nào.

Gã học sinh kia chỉ nhàm chán liếc nhìn gã 1 cái, sau đó đôi mắt của hắn trở nên đỏ chót đòn năng lượng cũng từ đó mà ra bắn chúng vào đầu tên đàn anh kia.

Mặc dù không c·hết nhưng tên kia cũng bị c·hấn t·hương đầu nghiêm trọng, nếu không đi chữa trị kịp thời vậy có khả năng sẽ trở thành ngu ngốc suốt đời.

Tên học sinh vừa ra đòn kia sau đó liền không để ý mấy gã đàn anh nữa, mà chỉ chăm chú nhìn về phía chiến trường Nguyên Vũ bên kia. Khuôn mặt không hề che dấu sự thích thú.

''Đồng loại sao..thật thú vị..''

Ở 1 bên khác,

1 nhóm sinh viên khoá trên lúc này đều đang khuỵu gối quỳ dưới đất, tất cả đều có cảm giác không thở nỗi. 1 vài tên bởi vì không chịu nỗi, liền thất khuyết chảy máu nằm bệt dưới mặt đất.

Mà tất cả điều này đều do 1 cô gái đang ngồi im lặng đọc sách tại 1 góc bên kia, phía sau cô gái là rất nhiều sinh viên mới vào khác. Cũng đang trong tình trạng không khác gì đàn anh của mình.

Mấy tên này dùng ánh mắt uỷ khuất nhìn lấy cô gái kia, đều là đồng bạn của nhau làm sao lại đối xử như vậy.

...........

Trong lúc các học sinh đang thể hiện khả năng của mình,

Thì tại 1 góc nhìn khác ở sảnh chính, lúc này đang có 10 tên giáo viên đứng quan sát. Trong đó còn có người mà Vũ gọi là anh Cường, đang nhìn chằm chằm trận chiến của cậu.

Khuôn mặt không khỏi hiện lên sự hài lòng, xem ra lần này hắn tìm được không chỉ là 1 tên quái vật.

Lúc này 1 người đàn ông với mái tóc được búi gọn, trên người mặc 1 bộ quần áo liền mạch, đi đến kế bên Cường. Khuôn mặt cũng giống như Cường tràn đấy vui vẻ, miệng càng là không ngừng cười được:

''Haha xem ra ta nhìn người vẫn là rất chuẩn.

Ngươi thấy đứa bé đó thế nào hả?''

''Thằng nhóc tóc vàng đang bay lơ lửng kia sao, cũng thường thôi.''

''Ngươi nói cái gì...''

Anh Cường đang chuẩn bị khẩu chiến, thì đột nhiên cảm nhận được ai đó đang tới đây. Khuôn mặt đang vui vẽ bổng chốc trầm xuống, đôi mắt càng tỏ ra vài tia sát ý.

Giọng điệu của Cường trở nên trầm thấp:

''Người mời hắn?''

''Ta còn chưa muốn c·hết đâu.''

Lúc này cánh cửa mở ra, đi vào là 1 người đàn ông trung niên theo sau ông ta là 1 đoàn người mặc quần áo công nhân viên chức. Người đàn ông trung niên đi tới trước mặt Cường, nở nụ cười như người thân lâu ngày gập lại với anh. Cơ mà Cường thì không hề che dấu sự khó chịu của mình:

''Các ngươi tới đây làm gì. Nơi này không chịu quản lý của bộ giáo dục kia mà.''

''Thôi nào bạn cũ gặp lại có cần tuyệt tình đến vậy không. Hơn nữa, không phải trường ngươi vừa chấm dứt quan hệ với q·uân đ·ội sao, nếu muốn ngôi trường này tiếp tục hoạt động vậy thì...''

Nhưng không đợi người đàn ông trung niên nói hết câu, Cường đã dơ tay trước mặt hắn ra hiệu dừng lại:

''Chúng ta chỉ là thay đổi điều khoản với bên q·uân đ·ội thôi, cơ mà đây là chuyện nội bộ của trường chúng ta. Làm gì tới phiên các ngươi nhúng tay vào.''

Ngay lúc này 1 nhân viên trong đoàn khó chịu với cách ứng xử của Cường mà lên tiếng:

''Hiệu trưởng Cường, Phó vụ trưởng đã đích thân đến đây đã là qua cho mặt mũi. Xin anh hãy...''

Còn chưa kịp nói hết lời, hắn đã bị đồng bạn bịt mồm lại. Người được gọi là phó vụ trưởng kia lúc này cũng không tốt hơn là bao, mồ hôi đã bắt đầu chảy trên mặt.

Tên búi tóc càng là bắt đầu tạo ra khoảng cách với Cường, trong lòng còn không ngừng chửi bây. Đầu tháng làm sao gặp phải mấy thằng điên thích c·hết thế này.

Cường lúc này đã không còn thèm khống chế sát ý của mình, khiến cho không khí xung quanh có chút ngột ngạt. Đám nhân viên công chức càng là có cảm giác mình bị 1 thứ gì đó đè lên vai, làm cho bọn hắn không thể cử động được.

Phó vụ trưởng lúc này cũng chỉ có thể thở dài ngao ngán, xem ra mọi thứ đã không thể cứu vãn được nữa. Thế là ông ta cũng phát ra khí thế ngăn cản sát ý của Cường, khuôn mặt đầy nghiêm túc hỏi:

''Còn muốn quậy đến bao giờ, cậu thật sự nghĩ chúng ta sẽ để im cho cậu muốn làm gì thì làm à?''

''Hahaha, không nghĩ tới sau 10 năm khuôn mặt của các ngươi vẫn là dày đến như vậy. Cũng được, niệm tình ngươi năm đó vẫn là anh em tốt. Tao sẽ nói cho mày 1 bí mật nhỏ.

Ngươi còn nhớ cái ngày các ngươi quyết định bỏ mặc trường chúng ta tự mình giải quyết hầm ngục cấp S,...''

''Đó là do chúng ta không còn lựa chọn nào khác, ngươi phải hiểu rằng..'' Phó vụ trưởng vội vàng phản bác, khuôn mặt của hắn lúc này cũng tràn đầy tức giận nhưng xen lẫn trong đó là bất đắc dĩ.

''Đúng rồi, vì vậy mà các ngươi đưa ra thông tin giả tiêu khiển nhóm chúng ta ở ngoài làm nhiệm vụ. Không biết viện trưởng cùng thầy cô bạn bè đều liều c·hết chiến đấu khoá lại hầm ngục. Đúng là cao cả a, ta còn nhớ lúc chúng ta chiếm được tài nguyên tên bộ trưởng kia càng là không thèm mặt mũi đi tới chiếm lấy hết 2/3. Vậy mà lúc chúng ta g·ặp n·ạn, gã đấy chỉ đứng ở ngoài nhìn lấy thật là cảm cmn động a.''

Phó vụ trưởng đã không còn kiên nhẫn nữa, năng lượng bên ngoài của ông ta 1 lúc ngày càng dân cao lên khí thế cũng bắt đầu có phần lấn át Cường.

''Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì.''

''Bầy quạ sắp chở về a, nói với bộ trưởng rằng Ma Vương đã biết mọi thứ. Hắn hi vọng lúc trở về sẽ được các ngươi cho 1 câu trả lời thích đáng.''

''Cái gì, làm sao mà..''

''Ngươi thật sự nghĩ rằng 4 năm qua, ta đều ngơ ngác bị các ngươi khống chế tất cả ư. Làm ơn, bố mày đã có thể sống ở thế giới bên ngoài kia hơn 6 năm khung cảnh ta nhìn thấy chỉ có hơn chứ không có kém các ngươi bao nhiêu đâu. Nghĩ dùng ngôi trường này là có thể phân tâm ta được sao,...''

Còn đang nói giữa chừng, thì đột nhiên sát ý của Cường liền bùng nổ. Trên tay anh không biết từ lúc nào xuất hiện 1 thanh kiếm với lưỡi gương khổng lồ, hơn nữa còn đang b·ốc c·háy dữ dội.

''Cường ngươi muốn làm gì.'' Phó vụ trưởng lúc này có cảm giác chẳng lành, trên mặt lúc này đã đổ mồ hôi như mưa. Đám nhân viên phía sau là hoảng sợ đến không thể động đậy, điều buồn cười ở chỗ làm tất cả bọn hắn đều là dị nhân hơn nữa thực lực không thấp.

Ấy vậy mà đã bị thanh kiếm cùng sát ý của Cường làm cho không thể di chuyển, tên búi tóc lúc này nước mũi đã chảy xuống. Hắn có c·hết cũng không nghĩ, hiệu trưởng trường mình hôm nay lại điên cuồng đến vậy.

''Làm gì sao, làm điều mà lẽ ra 4 năm trước ta nên làm....''

----------------

Chương thứ 2 của ngày hôm qua =)))))))))))))

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free