Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Toàn Cầu Tận Thế: Bắt Đầu Từ Thu Hoạch Người Saiyan Năng Lực - Chương 9: Tụ hội.

Sáng sớm tại thành phố biển Phương Sơn,

''Reng....Reng...''

Tiếng chuông điện thoại vang lên đánh thức Nguyên Vũ, có lẽ do hôm qua luyện tập quá nhiều, cơ thể của cậu không khỏi có chút rả rời. Nhưng nhớ tới hôm nay là ngày gì, Vũ ngay lập tức tỉnh táo lại.

Nhìn qua còn thấy thằng bạn mình còn ngủ ngon giấc không quan tâm gì, Vũ không khỏi hâm mộ, tâm lý phải mạnh đến cỡ nào mà có thể ngủ bình thản đến vậy. Thế là 1 cái bạt tai vang lên cùng tiếng thét thất thanh, Vinh thức dậy với 1 bên mặt đỏ chót in hình 5 ngón tay.

''Dm con chó làm gì thế!!!''

''Nãy tao thấy có con muỗi đậu trên mặt mày đó.''

''Muỗi cc !!!''

2 tên nhanh chóng làm xong vệ sinh cùng ăn uống buổi sáng, sao đó mang đồ ngay lập tức ra ngoài.

Vừa mới ló đâu ra, khung cảnh bên ngoài đã làm 2 đứa không khỏi bất ngờ. Ngoài đường lúc này đã có rất người và xe, nhưng thứ khiến cho bọn hắn chú ý tới là những món v·ũ k·hí bị lộ ra trên những hộp gỗ.

Vũ khí nóng có, v·ũ k·hí lạnh cũng có được xếp gọn gắng trong những thùng gỗ cất trên xe. Mọi người hết sức tất bật làm việc như thể sắp đánh trận tới nơi, để ý thấy có bọn nhỏ đang nhìn 1 tên người lớn liền ra hiệu cho đồng bọn che lại v·ũ k·hí. Sau đó đi tới gần bọn nhỏ:

''Hôm nay đi ra ngoài di tản?''

Vũ lúc này liền nhớ tới lời mẹ nói về khu mình ở, ngay lập tức liền biết người trước mặt này chỉ sợ cũng là năng lực giả thế là ngay lập tức gật đầu.

Người trước mặt này nhìn thấy 2 tên nhóc còn đang mặt đồng phục của trường, mặt không khỏi bất ngờ nhưng sau đó liền nhớ điều gì thì ngay lập tức bình thản lại.

''Học trường nào?''

''Trường thpt Phương Sơn.''

''Thì ra là vậy,.'' Người này nghe vậy liền gật đầu 1 cái, sau đó từ trong người móc ra 2 cây súng bắn pháo sáng đưa cho bọn họ.

''Giữ lấy thứ này mà xài, nó có thể giúp bọn bây vượt qua ngày này đấy.''

Vũ đưa tay nhận lấy món đồ liền định cảm ơn thì đã thấy tên kia quay người lên xe, mà người đàn ông này cũng không đợi bọn nhỏ nói gì liền đã ra hiệu cho xe rời đi. Như không hẹn mà gặp, tất cả các xe cũng bắt đầu khởi hành. Khói xe đập vào mặt về sau mới khiến cho 2 tên nhóc tỉnh hồn lại.

Vinh ngưỡng mộ nhìn lấy đám người ngón tay giữa đưa lên miệng tấm tắt khen không ngừng:

''Dm ngầu vl, sau này lớn tao cũng muốn giống như vậy.''

''Giấu v·ũ k·hí tại nhà?''

''Éo, ý tao là cách sống của bọn họ.''

''Buôn bán v·ũ k·hí? Mày chắc chứ?''

''Cái...thôi không nói nữa. Đi nhanh không trễ giờ bây giờ, thằng trung nó bật cái máy hát lên là tao với mày niệm đấy.''

........

.........

Tại chuồng chó,

Nơi này hồi xưa là trường huấn luyện quân khuyển tại thời chiến nhưng sau 1 thời gian thì đã đổi địa điểm, khu này cũng không thấy người sở hữu tới quản lý. Dần dần, nhiều người cũng kéo xe đồ ăn tới nơi này biến nơi đây thành 1 khu buôn bán đồ ăn.

Sở dĩ nơi này lôi kéo được nhiều người tới như vậy cũng bởi vì vị trí đắc địa của nó, dù là nơi huấn luyện chó nhưng View của nơi này lại đối diện ra đường lớn. Đây cũng là nguyên nhân nhiều người khó hiểu tại sao 1 chỗ tốt như nơi này lại bị bỏ hoang.

Rồi theo thời gian rất nhiều câu chuyện xung quanh nơi này được truyền tại nhau, có người bảo nơi này hồi xưa có nuôi 1 bầy chó quỷ sau đó bị q·uân đ·ội phát hiện ra tay diệt trừ.

Nhưng bởi oán niệm của những con chó bị g·iết c·hết cho việc hiến tế quá nặng, khiến nơi đây bị quyền rủa. Người nào sở hữu nơi này sẽ gặp phải vận xui khiến cho hắn sống không bằng c·hết, gia đình tan nát sau cùng là c·hết không rõ nguyên nhân.

Nhưng mặc kệ những lời đồn có là thật hay không, nơi này vẫn luôn đông đúc các hàng quán. Khiến cho nơi này trở thành 1 phần không thể thiếu tại Phương Sơn.

Chỉ là ngày hôm nay,

Khung cảnh nơi này có chút khác, hàng quán luôn xuất hiện đông đúc hiện giờ không còn thấy 1 mống. Các sạp hàng được dựng sẵn ngày hôm nay cũng đã bị người dẹp đi, hiện tại nơi này chỉ còn là bãi đất hoang. Lúc này cái tên chuồng chó mới về đúng dáng vẽ mà nó nên có.

Hoàng ở trong xe không ngừng giật đầu theo điệu nhạc, trong khi đó Trung đang ở ngoài, cậu không ngừng đi qua đi lại. Đầu cậu đeo tai nghe, cánh tay không ngừng viết rồi lại gạch. Cậu đã làm điều này từ tối hôm, ngay khi được Vũ đưa cho đoạn ghi âm.

Lúc đầu cậu chỉ nghĩ đây là trò đùa của Vũ khi phê cần, nhưng khi đoạn ghi âm được anh cậu nghe được. Cậu liền biết đây không phải trò đùa, bởi khuôn mặt của anh cậu lúc ấy cực kỳ nghiêm túc xen lẫn 1 chút hoảng sợ.

Trung lần đầu nhìn thấy biểu lộ như vậy từ anh của cậu, liền đi tới hỏi cho ra lẽ. Được anh cậu giải đáp thắc mắc về sau, trong lòng Trung không khỏi sinh ra cảm giác lo sợ. Bởi vì, từ lời anh cậu giải thích đây là 1 dạng mật mã điện tử chỉ xuất hiện ở các khu vực sẽ có hầm ngục giáng lâm.

Thông thường 1 khi xuất hiện thanh âm này, thì có nghĩa là hầm ngục đã chuẩn bị lộ diện. Nghe thấy điều này xong, Trung xém chút ngất đi, sau đó 2 anh em vội vàng chạy xuống gọi điện báo tin cho gia đình thì nhận được câu trả lời làm cho tâm trí bọn họ như lạc vào hố đen.

''Điều này chúng ta đã biết, chỉ là tình hình Diêm Khánh hiện tại không được khả quan. Nói ra các con đừng sợ, chúng ta sợ rằng bị bao vây bởi ít nhất 4 hầm ngục. Theo như thông báo của các con vậy là hầm ngục thứ 5, cũng may khu vực đấy là của năng lực giả sẽ không ảnh hưởng quá nhiều.''

Từ thông tin của ba hắn, Trung thật sự không nghĩ ra được bọn hắn có chỗ nào để trốn. Mà với đầu óc luôn suy nghĩ tới điều xấu nhất, Trung lúc này cảm thấy cuộc di tản lần này chỉ sợ là 1 trận luyện cỗ trá hình.

Bởi những người trong đợt di tản này chính là học sinh hoặc sinh viên từ các trường liên quan đến ngành năng lực siêu phàm bọn hắn. Nếu không thì là những người ở độ tuổi 20-30, hoặc trên 1 tí không hề xuất hiện người già hoặc trẻ nhỏ. Tất cả đều ở độ tuổi khoẻ mạnh cùng với hiểu biết về các sinh vật siêu phàm.

Càng làm cho Trung sợ hơn là suy nghĩ của hắn đều có các bằng chứng để chứng minh, từ việc dân thường được phép mang v·ũ k·hí đến trường học dạy cho bọn hắn cách phối hợp khi chiến đấu.

1 cảm giác bất an, lo sợ xen lẫn kích thích không ngừng chạy qua đầu hắn, Trung hiện tại đã bắt đầu suy nghĩ về cách phối hợp để gia tăng cơ hội sống sót cho mọi người.

''Mẹ ông 2! Nếu không phải ổng có việc đột xuất thì hiện tại đã không lo lắng tới vậy.''

''Mình, hoàng, vũ với vinh. 4 thằng không có kinh nghiệm chiến đấu, đừng nói đến sử dụng v·ũ k·hí. Khả năng sống sót sau việc này là 1% không! Không đến 1%''

Trung lại bắt đầu không ngừng vò đầu mình, cậu ngồi bệch xuống đất không ngừng cắn móng tay lẫm bẩm hình tượng lúc này không khác gì bị điên. Hoàng còn đang bay trong cơn nhạc lúc này cũng chú ý đến sự bất thường của Trung, cậu vội vàng đi xuống hỏi chuyện, sau khi nghe được các suy đoán của Trung.

Điều đầu tiên mà cậu nghĩ đến chính là ''DM thằng này bị điên rồi!'' nhưng mà sau 1 thời gian suy xét cậu lại nghĩ điều này chỉ sợ là thật. Dựa vào tính cách ông già nhà cậu, có cl mà ổng sẽ chỉ dạy cậu cách dùng kiếm. Cho dù trước đó cậu có làm đủ trò từ quỳ lạy, vang xin đến khóc lóc thảm thiết, người đàn ông ấy cũng chưa bao giờ quan tâm đến.

Thế mà vào ngày hôm đó, người đàn ông có đôi mắt cá c·hết liền đi tới nhìn cậu. Nói những câu mà Hoàng nghĩ mình sẽ không bao giờ được nghe:

''Con có muốn học kiếm pháp của cha không?''

Khỏi phải nói lúc đó cậu vui sướng đến phát điên như thế nào, nhưng hiện tại thì lại khác dựa theo lời trung nói. Cậu đột nhiên hiểu được các hành động của ba mình, trong lòng Hoàng sinh ra 1 cảm giác ấm áp xen lẫn với oán trách.

''Dm ông già! Dạy sớm hơn thì có phải hiện tại dễ dàng rồi không.''

Hoàng sau đó nhìn vào Trung khuôn mặt trở nên nghiêm túc:

''Tao sợ là mày nói đúng rồi đó, bởi ông già nhà tao....''

.......

.......

Ngay lúc Vũ và Vinh tới nơi, thì 2 người đã thấy 2 thằng điên đang không ngừng cắn móng tay vẽ um sùm trên mặt đất.

''Không được! Phương án này sẽ không thành công.'' Trung lắc đầu.

Hoàng như thế phát điên gào thét: ''Thế còn cách nào nữa!!! Mày nếu có cách thì mau nói ra.''

Trung lại tiếp tục lắc đầu: ''Tao không có nhưng cách của mày tao chắc chắn không được.''

''!#%!#ˆ!ˆˆ!ˆ!ˆ!ˆ!.'' Hoàng như 1 con chó dại lao vào Trung, 2 đứa bắt đầu tẩn nhau.

Vũ lùi lại vài bước, hướng đi càng là nấp phía sau Vinh, miệng thì thào:

''Ê mày! Tụi này có khi bị ma nhập không.''

Nhưng Vinh lúc này lại làm hành động t·ự s·át:

''Ê mấy ml làm clgv? Sao tự nhiên đánh nhau rồi.''

''ML cái mm!!!!'' Trung và Hoàng như 2 con thú điên, không ngừng hét toáng rồi lao vào Vinh.

''!#%!!%!#%!''

''!#%!%!!%!%@'' Vũ nhìn thấy 3 tên lao vào mình, không khỏi chửi bây. Moá giờ phút nào rồi mà còn như vậy, nam mô cầu trời phù hộ tụi con vượt qua kiếp nạn hôm nay.

--------------------------

Sắp xuất hiện saiyan rồi anh em bình tĩnh =)))))

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free