(Đã dịch) Tối Cường Phụ Thân - Chương 13: Tỉnh Lại, Ba!
"Khoan đã, vũ trụ song song? Tức là nó giống hệt chúng ta sao?" Sao Thiên Vương thắc mắc.
"Vậy thì hẳn cũng sẽ có hệ Mặt Trời, tức là cũng có Trái Đất chứ?" Sao Thổ nói thêm.
Sao Hải Vương hoảng hốt: "Hai tên Trái Đất!? Tha cho ta!!!"
"Mọi người, cho em hỏi, Tổng Bộ Thanh Tra Vũ Trụ là gì ạ? Em không hiểu." Khi tình hình đã ổn định hơn, Sao Thủy mới rụt rè lên tiếng.
Sao Thổ xoa đầu cô bé: "Quên mất, Tổng Bộ Thanh Tra Vũ Trụ xuất hiện trước khi em có linh trí, nên em không biết gì về thế lực này. Vậy Sao Thiên Vương có thể giải thích cho em ấy được không?"
"Được thôi, Sao Thủy nghe đây,"
"Tổng Bộ Thanh Tra Vũ Trụ là một thế lực được thành lập bởi những Đỉnh Phong Cấp Thần, tương đương gần với cấp Sáng Tạo."
"Những người này được giao nhiệm vụ quản lý, kiểm soát sự ổn định của các đa vũ trụ."
"Vũ trụ vốn dĩ luôn không ổn định, nên việc bị phá hủy một cách kỳ lạ không phải là điều khó hiểu. Tuy nhiên, tình trạng này dẫn đến việc số lượng 'Thần' sinh ra ngày càng ít đi."
"Tổng Bộ Thanh Tra Vũ Trụ ra đời để ngăn chặn điều đó, liên tục kiểm tra các yếu tố có thể khiến vũ trụ bị phá hủy. Trong đó, hầu hết nguyên nhân đều đến từ Thần gây ra, nên phạm vi kiểm soát chỉ trong tầm 'Thần'. Nếu chỉ là người thường thì không cần bận tâm."
"Dù sao thì đa số Thần đều có nguồn gốc là người thường, nên không có lý do gì để hủy diệt họ."
"Dạ, em hiểu rồi!" Sao Thủy vui mừng sau khi tiếp thu được thông tin mới.
"Được rồi, dừng việc cập nhật thông tin lại, nghe tôi nói tiếp." Thấy sự chú ý của mọi người đổ dồn về Sao Thủy, Trái Đất bực bội nói.
Mọi người hơi im lặng, nhưng vẫn tiếp tục lắng nghe Trái Đất:
"Mặc dù chỉ là Hạ Thần, nhưng tôi vẫn có thể thực hiện những quyền năng cơ bản. Một năm trước, trong vô tình, tôi đã tìm được cách dùng ý thức xuyên qua không gian để đi đến vũ trụ song song!"
"Cái gì!? Không thể nào! Các vũ trụ luôn được bao bọc bởi một tấm màng không gian đặc thù, Thần Lực mạnh cỡ nào cũng không thể xuyên qua các chiều không gian, trừ phi kẻ đó đạt tới cấp Sáng Tạo mới làm được!"
Lần này, Sao Thiên Vương thực sự kinh ngạc, ánh sáng xanh da trời nhạt trên người ông càng thêm chói lóa. Ông là một người ham học hỏi, nên dù phải hạ thấp mình để đi thỉnh giáo Trái Đất cũng chẳng sao, đó là điều mà ai ở đây cũng biết.
Với kiến thức vượt qua cả một vị Trung Cấp Thần, việc Sao Thiên Vương được gọi là "Thiên Vương" cũng không có gì khó hiểu.
Nhưng suy cho cùng, chưa bước chân vào hàng Thần thì vẫn không thể thấu hiểu khái niệm thực sự của vũ trụ.
Dù sao hành tinh của ông quá lạnh lẽo; nếu muốn duy trì sự sống, ông phải nhờ đến sự hỗ trợ của Trái Đất, nhưng làm vậy sẽ vi phạm luật của Tổng Bộ Thanh Tra Vũ Trụ.
"Thì điều không thể nào chỉ là do cậu chưa làm được thôi, chứ có ai chứng minh là không làm được đâu, Sao Thiên Vương?"
"Được, ngươi nói tiếp đi Trái Đất, ta vẫn đang nghe." Dù có chút không tin, nhưng với bản năng của một học giả, Sao Thiên Vương vẫn giữ bình tĩnh trả lời.
"Vì thế, tôi đã khám phá ra rằng, bên kia cũng có hệ Mặt Trời, và đặc biệt hơn hết, mọi người ở hệ Mặt Trời bên đó đều có tính cách trái ngược."
"Nếu gọi theo cách trên hành tinh của tôi thì đây được gọi là 'khác giới tính'. Về cơ bản, nếu chúng ta là giống đực, thì họ bên đó là giống cái."
Mọi người: "Cái gì!?"
Sao Thiên Vương: "Theo lời ngươi, có một kẻ giống hệt ta? Và 'nàng' ấy cũng là một học giả uyên thâm sao!?"
Sao Thiên Vương bắt đầu cảm thấy thú vị về vũ trụ song song, như quên bẵng lời nói có vẻ "ảo ma" của Trái Đất vừa rồi.
"Đúng vậy, nhưng rất tiếc, cô ấy không phải học giả, mà ngược lại, trông khá ngốc nghếch."
Sao Thiên Vương: "Ựa...!"
Trái Đất nói tiếp: "Mọi người cũng không cần quá tò mò, sớm muộn tôi cũng sẽ đưa mọi người sang bên đó gặp 'chính mình' ở một phiên bản khác."
Mọi người: *Gật đầu*
Bất chợt, một đốm sáng nhỏ không biết từ đâu bay về phía Trái Đất.
Sao Mộc cảnh báo: "Trái Đất, có thứ gì đó đang đến gần ngươi!"
"Không sao." Đốm sáng lượn lờ quanh Trái Đất một lúc rồi ghé sát tai, thì thầm điều gì đó.
Sao Thiên Vương: "Đó là..."
"Nó là Mei, tinh linh của tôi sau khi tôi trở thành Hạ Thần."
"Vậy thì có chuyện gì, Trái Đất?"
"Một số chuyện 'thú vị' ở hành tinh của tôi." Nói rồi, Trái Đất bước ra khỏi ghế, ánh sáng xanh lá và xanh dương chủ đạo nhanh chóng được thay thế bằng một màu vàng rực rỡ.
Trái Đất hiện giờ khoác lên mình một bộ quần áo đơn sơ, mái tóc đen tuyền, khuôn mặt tỏ rõ vẻ lạnh lùng nhưng cũng đầy cuốn hút.
Mọi người há hốc mồm kinh ngạc: "Cái này là gì hả Trái Đất!?"
"Đây là nhân dạng của tôi." Chẳng bận tâm đến ánh mắt ngỡ ngàng của đám "quê mùa" kia, Trái Đất thản nhiên nói.
"Mei, truyền tống."
[Ở đâu, thưa ông chủ?] Âm thanh ngọt ngào mà chỉ Trái Đất nghe được vang lên.
"Có thứ gì thú vị là được."
[Đang trong quá trình tìm kiếm.]
Bỗng nhiên, Sao Hải Vương, người vẫn im lặng nãy giờ, đột ngột cất tiếng:
"Trái Đất, nghe kỹ đây, ngươi có thể làm bất cứ điều gì với con người: giết chóc, hủy diệt, hay thậm chí khiến nền kinh tế một quốc gia sụp đổ. Nhưng tuyệt đối không được dính dáng đến 'Tình Yêu'. Một khi đã vướng vào, hậu quả sẽ không đơn giản chỉ là mất thời gian đâu!"
"Ồ, Sao Hải Vương, ngươi đang quan tâm ta sao?"
"Không đời nào. Chẳng qua chuyện này sẽ ảnh hưởng lớn đến cả hệ Mặt Trời, nên ta lo lắng cũng là điều đương nhiên thôi."
"Ha ha," Trái Đất ôm bụng cười, nói, "Ngươi đang lo lắng điều vô ích đấy, Sao Hải Vương! Với ta mà nói, họ chỉ là những sinh vật có chút đáng yêu và thú vị thôi."
Ánh sáng xanh lá và xanh dương trên người Trái Đất càng lúc càng chói mắt.
"Làm sao ta có thể rung động trước con người được? Hơn nữa, loài người bị khống chế bởi những dục vọng tầm thường. Quan sát họ hơn cả trăm vạn năm, ta chưa thấy một ai thật sự mang đại nghĩa cả!"
"Với ta mà nói, không có lửa làm sao có khói? Một kẻ tưởng chừng đang giúp đỡ đồng loại, nhưng thực chất, sâu thẳm trong thâm tâm hắn chỉ có hai chữ 'danh vọng' mà thôi."
"Ngươi có giác ngộ như thế thì tốt, nhưng nhắc nhở vẫn phải nhắc nhở, dù sao con người vẫn là loài động vật phức tạp hơn bao giờ hết."
Bình tĩnh trở lại, Trái Đất một lần nữa nhìn lướt qua tất cả mọi người, rồi vẫy tay chào: "Tôi đi đây, mọi người."
Nói xong, một cột ánh sáng xuất hiện từ dưới chân, dịch chuyển Trái Đất đi.
Sự im lặng bao trùm sau khi Trái Đất rời đi.
Sao Hải Vương lúc này đang chống cằm, ánh sáng xanh đậm trên người ông ta lúc nhạt đi, lúc lại đậm dần một cách bất ổn.
Sao Mộc có chút buồn bã nói: "Em ấy, lại một lần nữa gọi chúng ta là 'bạn'."
"Thông cảm cho em ấy đi, Sao Mộc. Dù chuyện có sự sống nghe có vẻ tuyệt vời, nhưng thực tế việc duy trì sự sống là một công việc cực nhọc nhất. Việc thể hiện tình cảm chỉ khiến mọi thứ thêm tồi tệ mà thôi." Sao Thiên Vương nói.
"Nhưng, ta cảm thấy xấu hổ vì là anh mà không thể giúp được gì cho em ấy!"
"Ta cảm thấy mình thật vô dụng." Ánh sáng trên người Sao Mộc liên tục không ổn định.
Thấy Sao Mộc buồn như vậy, các Sao khác cũng bị buồn lây.
Bỗng nhiên, Sao Thiên Vương nảy ra ý tưởng: "À, không phải Trái Đất nói bên kia vũ trụ song song, mọi người bên đó là giống cái sao?"
Sao Thổ: "Sao Thiên Vương, chẳng lẽ ý ngươi là..."
"Phải, chúng ta sẽ lợi dụng chuyến đi đến vũ trụ song song này để làm mối cho em ấy!"
Tuy lời nói của Sao Thiên Vương có chút viển vông, nhưng cả bọn vẫn nghe theo, dù sao danh hiệu "Thiên Vương" cũng không phải để đùa.
Mọi người cùng đưa tay chồng lên nhau, Sao Thủy dù có chút nhút nhát nhưng vẫn đặt tay mình lên.
"Kế hoạch làm mối sẽ bắt đầu khi Trái Đất dẫn chúng ta đến vũ trụ song song!"
"Vâng!!!"
Vào cái ngày ấy, không hiểu sao nhiệt độ trên toàn Trái Đất lại tăng lên 0.25 độ C.
-+-+-+-
"Tỉnh lại, ba!"
Là ai đang kêu?
"Tỉnh lại, ba!" Âm thanh càng lúc càng lớn, như thể sợ Duy Khang không nghe thấy.
"H-hả?" Tỉnh dậy với tinh thần thoải mái, Duy Khang nhận thấy mình đã hồi phục đúng như lời hệ thống nói.
Nhưng giờ... Đây là ai?
Trước mắt hắn là một cô gái cao không kém mình, mặc một bộ đồ có vẻ quá chật, để lộ ra những đường cong cơ thể.
Quan trọng hơn là cô ta còn đang ngồi trên người Duy Khang.
Hắn lập tức nhảy khỏi giường, nói với cô gái: "Nam nữ thụ thụ bất thân, xin cô hãy giữ chừng mực, không nên tùy tiện ngồi lên người đàn ông lạ như vậy."
Cô gái có chút ngây thơ, quay đầu lại và nói một câu khiến Duy Khang "đứng hình":
"Ba, là con, Sally đây!"
Là t-tiếng Việt thuần...!?
"Đùa gì vậy, Sally của tôi đâu có 'lớn' như thế, vả lại, sao cô lại biết Sally!?"
"Là con đây mà...!" Mếu máo một hồi, cô gái bật khóc nức nở, khiến cả căn phòng trở nên ồn ào.
"Này, này, cô đừng khóc ở đây chứ, người ta sẽ tưởng tôi đang bắt nạt phụ nữ đó!"
"Nhưng, con là Sally thật mà!"
Thấy cô gái như vậy, Duy Khang quyết định kiểm tra Chức Năng Chăm Sóc để xác minh.
[Chức Năng Chăm Sóc]
[Tên: Sally (Sally's)]
[Tâm trạng: Buồn, Thất vọng]
[Sức khỏe: Khỏe mạnh (Độ hồi phục 100%)]
[Cảnh giới: Chung Cực Chiến Sĩ (1%)]
[Nhận xét: Sử dụng hai viên đan sinh mệnh, liên tục đột phá hai đại cảnh giới, vì thế tinh thần và trí tuệ vẫn chưa được cường hóa hoàn toàn.]
[Ngôn ngữ giao tiếp: Tiếng Việt (có thể hiểu cả giọng Bắc, Trung, Nam)]
Bản dịch này thuộc về truyen.free, rất mong độc giả sẽ trân trọng và ủng hộ bản gốc.