(Đã dịch) Trẫm Đích Phi Tử Đô Thị Nhân Tài - Chương 239 : Tiểu hoàng đế nghỉ đêm Vân Khinh khuê phòng
"Tiểu Vân, ta cảm giác mình cũng có vẻ như mắc bệnh nặng gì đó." Tôn Xảo Nhi nhìn Vân Khinh.
"Nha." Vân Khinh liếc nhìn thời gian, sự kiên nhẫn đã cạn dần, muốn trực tiếp làm Tôn Xảo Nhi ngất đi.
"Tôi cứ cảm giác mình như thường xuyên lơ mơ rồi ngủ thiếp đi, dù rõ ràng chẳng hề buồn ngủ chút nào." Tôn Xảo Nhi khổ sở nói.
Vân Khinh đang định ra tay thì khựng lại, "Thật sao?"
"Đúng vậy, chúng ta bình thường ở cùng một chỗ ngươi không chú ý tới sao? Ta cứ đang nói chuyện hay làm việc gì đó thì lại đột nhiên ngủ thiếp đi, nếu bây giờ ta đang trò chuyện với ngươi rồi ngủ thiếp đi thì ta cũng chẳng lấy làm lạ."
Vân Khinh nói với vẻ chột dạ, "Có lẽ là có thật, ta cho là ngươi chỉ là quá mệt mỏi, người ta bảo ngủ được là có phúc mà."
"Chắc vậy," Xảo Nhi thở dài, "Ngươi thật tốt, mặc dù mắc bệnh nan y, nhưng có thái y cùng nữ thần tiên chữa bệnh cho ngươi. Ta cảm giác mình cũng có bệnh, nhưng căn bản không có tư cách để thái y xem qua một lần."
"Thế nên nói, chuyện tốt đâu thể để một mình ngươi hưởng hết được chứ."
"Vậy cũng đúng, ta có linh căn, có pháp khí, thì chẳng thèm đến thái y làm gì, chính ta cũng có thể trở thành nữ thần tiên!" Tôn Xảo Nhi lại hừng hực ý chí chiến đấu, sau đó quay đầu nhìn về phía Vân Khinh. "Chỉ đáng tiếc cho ngươi, Hoàng thượng nếu thật sự có lòng, thì nên ban cho ngươi một danh phận ngay lúc này."
"Ta cần hắn danh phận gì?"
"Đã đem Thính Tuyết Các cho ngươi rồi, thực tế thì ngươi đã coi như là phi tử của Hoàng thượng rồi còn gì, chỉ còn thiếu một đạo ý chỉ nữa thôi."
"Cái gì gọi là thực tế? Ta cùng hắn trong sạch, cách biệt tuổi tác quá lớn, ta sẽ không đời nào thích hắn."
"Tiểu Vân ngươi mười tám tuổi rồi phải không, Bệ hạ cũng chỉ hơn ngươi có bảy tuổi, đàn ông hơn bảy tuổi mà cũng gọi là vấn đề ư?" Tôn Xảo Nhi lắc đầu, "Ngươi đúng là thân ở trong phúc mà không biết phúc. Ta thấy, nếu lần này Bệ hạ nghĩ cách chữa khỏi bệnh cho ngươi, thì ngươi cứ thuận theo đi, dễ cầu vô giá bảo, khó được hữu tình lang."
Vân Khinh đạo tâm kiên định, làm sao lại bị vài lời của Tôn Xảo Nhi làm ảnh hưởng. "Ngươi nhanh ngủ đi, ta cũng muốn nghỉ ngơi."
Tôn Xảo Nhi, "Ngươi cứ ngủ của ngươi đi, ta còn muốn tu luyện, cho tới tận rạng sáng!"
Vân Khinh: "..."
Xảo Nhi đã nhận ra điều gì đó, nàng không tiện ra tay lúc nàng còn tỉnh táo, đành phải chờ nàng tự nhiên ngủ say rồi mới thi pháp.
~
Hoạt Sơn.
Giờ Tý đã qua, Thanh Tâm bực bội đứng lên, "Nàng ta vậy mà lại lỡ hẹn, là không dám tới, hay là không coi ta ra gì!"
Khuôn mặt tròn đáng yêu đỏ bừng lên, dậm chân, "Tức chết mất thôi!"
Nàng vốn định lập tức trở về Hoàng cung, tìm tiểu hoàng đế đòi người, nhưng lại nghĩ chuyện này cũng không phải tiểu hoàng đế có thể làm chủ.
Hơn nữa lại nghĩ Triệu tiên tử đường đường là một Kim Đan cao thủ, chẳng lẽ lại thất tín với người, chẳng lẽ nàng cho rằng tối nay là trước lúc rạng đông?
Được, vậy mình cứ chờ đến trước lúc rạng đông, nếu trước lúc rạng đông mà nàng vẫn không tới, thì đừng trách ta không nể mặt Hoàng đế.
Cùng với Thanh Tâm, Hoàn Nhan Hồng Cơ ở một đạo quán trên ngọn núi khác cũng đang ngóng chờ. Chẳng phải đã hẹn đêm nay giao đấu sao, mà sao chẳng có chút động tĩnh nào vậy chứ?
Ba người họ Tiêu bên cạnh hắn đều đã ngủ say, chỉ mình hắn khắc khoải nhìn ngắm tinh không qua cửa sổ.
~
Trong hoàng cung, bởi vì Vạn Linh Lung và Miêu Hồng Tụ làm gián đoạn, Hồ Lộc cùng Anh Tử không thể tiếp tục làm những chuyện mờ ám đó.
Hồ Lộc dù có lòng nhưng Anh Tử cũng chẳng còn tâm trạng, đành quay về Thiên Thông Uyển tu luyện.
Hồ Lộc thì lựa chọn Trữ Tú Cung, nghỉ đêm bên Ngu Chi Ngư đang mang thai.
Hiện tại bụng của tiểu cô nương đã lộ rõ, nhưng chỉ là bụng lớn, các bộ phận khác hầu như không thay đổi. Không biết là thể chất như thế, hay có liên quan đến thân phận tu chân giả của nàng.
Mấy vị ở Đông Cung cũng đều biết chuyện của Vân Khinh, biết bệnh nhân cần tĩnh dưỡng, Tiểu Ngư đành phải dò hỏi tình hình từ Hồ Lộc.
Sau khi nghe xong, Ngu Chi Ngư kêu lên một tiếng than thở, "Bệ hạ nên ở lại đó bầu bạn với Vân Khinh, nếu nàng thật sự không còn sống được bao lâu nữa, chẳng lẽ không nên trân quý khoảng thời gian còn lại này sao?"
"Nhưng chúng ta quan hệ dù sao không phải vợ chồng mà," đây là điều Hồ Lộc e ngại, "người nàng ta xưa nay cố chấp bảo thủ, e rằng sẽ không đồng ý đâu."
"Không phải vợ chồng thì đã sao, Bệ hạ cùng Linh Lung tỷ lần đầu tiên ăn nằm với nhau lúc đó chẳng lẽ đã là vợ chồng?" Ngu Chi Ngư một câu khiến Hồ Lộc không nói nên lời, hắn cùng Linh Lung thuộc về loại lên xe trước, mua vé sau.
Ngu Chi Ngư lại nói, "Hơn nữa thời kỳ phi thường phải dùng thủ đoạn phi thường, phu quân nên bá đạo một chút, như vậy cho dù Vân Khinh thật sự không qua khỏi, thì ít nhất nàng sẽ không phải mang theo tiếc nuối ra đi."
"Tiểu Ngư, ngươi không còn trong sáng nữa rồi." Hồ Lộc từ trong lời nói nghe ra ý tứ muốn hắn Bá Vương ngạnh thượng cung.
Ngu Chi Ngư đỏ mặt, "Bệ hạ đối với thần thiếp luôn luôn bá đạo, chẳng lẽ đứng trước mặt Vân Khinh lại không còn hùng phong?"
Nói rồi nàng còn sốt sắng lấy quần áo cho Hồ Lộc, giục hắn mặc vào rồi đi ngay.
Giờ khắc này Hồ Lộc rốt cuộc minh bạch cô bé này nghĩ gì, nàng đau lòng Vân Khinh là thật, đồng thời nàng cũng không muốn để mình ngủ trong cung của nàng. Chẳng phải là do lần trước chàng nghỉ đêm ở Trữ Tú Cung đã vi phạm quy định mà tự tiện làm điều gì đó sao.
Thế nhưng chuyện đó đã hơn năm tháng rồi, mà nàng vẫn là tu chân giả, huống hồ chàng đã vô cùng cẩn thận.
"Nha đầu nói có đạo lý, bất quá Vân Khinh quan trọng, Ngu Nhi của trẫm quan trọng hơn. Đêm nay trẫm trước hết ở lại bên ngươi thật tốt, rồi mới đến chỗ nàng."
Không thể không nói, bụng lớn có thêm lợi thế, trong vòng này, Anh Tử chân dài thua chẳng oan chút nào.
~
Đã đến nửa đêm về sáng, Vân Khinh rốt cục thấy Tôn Xảo Nhi đã nhắm mắt, còn bảo sẽ luyện suốt đêm chứ, nha đầu này quả nhiên chẳng chịu được khổ như vậy.
Sau khi thi pháp khiến Tôn Xảo Nhi ngủ say hoàn toàn, Vân Khinh rốt cục có thể đi gặp mặt theo lời hẹn, chỉ mong Thanh Tâm vẫn chưa rời đi.
Nhưng mà vừa mới đứng dậy Vân Khinh liền nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ, sau đó chính là một tiếng "kẽo kẹt", trong bóng tối một bóng người đàn ông lén lút lẻn vào.
Vân Khinh lập tức một lần nữa nằm xuống, làm bộ ngủ say, nhưng nàng biết kẻ đến là ai.
Hồ Lộc không nghĩ tới Tôn Xảo Nhi cũng ở nơi đây, đánh thức nàng dậy thì không tiện, sợ quấy rầy đến Vân Khinh nên trực tiếp mang cả người lẫn chăn mền ra ngoài, dùng địa khí vận chuyển, không một tiếng động đưa đến căn phòng cách vách. Cung nữ béo ú này ngủ say như chết, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Trông cậy vào nàng chiếu cố Vân Khinh quả nhiên là nghĩ nhiều rồi, vẫn nên tự mình lo liệu thì hơn.
Hồ Lộc thấy chăn mền trên người Vân Khinh đã bị tốc lên, lộ ra nửa người dưới. Hắn cẩn thận từng li từng tí giúp nàng đắp lại cẩn thận, lại đem gấp gọn gàng các góc chăn. Người bệnh nặng không dám để bị lạnh cảm.
Vân Khinh cứ thế khép hờ mắt, nhìn hắn làm tất cả những điều này. Cảm động ư? Không dám động đậy, chỉ cần khẽ động liền sẽ bị lộ tẩy. Nàng chỉ hi vọng người này làm xong những này có thể nhanh chóng rời đi...
A!
Điều khiến Vân Khinh không kịp trở tay chính là, hoàn thành một loạt những cử chỉ quan tâm người yêu này xong, Hồ Lộc cuối cùng cúi xuống hôn lên trán nàng một cái!
Khó lòng đề phòng mà!
Vân Khinh có thể khống chế mặt mình không đỏ, có thể khống chế lòng mình không đập loạn xạ, nhưng không thể kiểm soát được ý nghĩ muốn giết người đang trỗi dậy trong lòng.
Hắn sao dám khinh nhờn ta như thế! Hắn, hắn, hắn nếu là dám hôn môi, ta nhất định sẽ giết chết hắn ngay tại chỗ!
Sau đó Vân Khinh khẽ mấp máy miệng khi giả vờ ngủ, trong miệng còn khẽ động đầu lưỡi, chỉ chờ hắn thật sự cúi xuống hôn môi, mình liền dùng đầu lưỡi đâm chết hắn.
Bất quá Hồ Lộc không có làm như vậy, mặc dù hắn rất muốn, nhưng vẫn là nhịn được.
Hắn đối với những người phụ nữ khác đều có thể bá đạo, duy chỉ đối với cô bé này, lại không đành lòng đem những thủ đoạn sấm sét kia dùng trên người nàng, nàng đã đủ đáng thương rồi.
Vân Khinh không chờ đến Hồ Lộc có hành vi càn rỡ hơn, lại cảm giác trong tai như bị nhét một cục bông, nhưng chắc chắn không phải.
Đây là Hồ Lộc nhét địa khí vào tai nàng, mục đích là làm mất thính lực của nàng. Hắn từng thử qua, hiện tại Vân Khinh chẳng khác gì một kẻ điếc.
Hồ Lộc khó ngủ, cứ thế nhìn chằm chằm Vân Khinh, cảm thấy quá nhàm chán. Còn không bằng nói chuyện với nàng, nhưng lại không muốn cãi nhau khiến nàng không ngủ được, nên mới bịt tai nàng lại, tự mình quyết định như thế là đủ rồi.
Sau đó Vân Khinh liền nghe thấy, "Biết nàng nghe không được, trẫm nói là cho mình nghe."
Vân Khinh: Vậy ngươi tốt nhất nói ngắn gọn.
Nói rồi Hồ Lộc cũng nằm xuống cạnh Vân Khinh, nhưng không phải nằm trên giường Vân Khinh, hắn là dùng địa khí nâng bản thân lơ lửng, ngang tầm với Vân Khinh.
Vân Khinh: Đây là đế vương chi khí?
Hồ Lộc, "Biết trẫm vì sao lại chỉ thích nàng như vậy không?"
Vân Khinh: Gặp sắc khởi ý.
Hồ Lộc, "Bởi vì dung mạo nàng xinh đẹp a!"
Vân Khinh: Ta đã nói rồi mà!
Hồ Lộc, "Nhưng lại không chỉ là xinh đẹp, khí chất của nàng vô cùng thoát tục, cho nên trẫm thật rất hiếu kỳ rốt cuộc gia thế của nàng là thế nào."
Vân Khinh: Tổ tiên từng giàu có.
Hồ Lộc, "Trẫm lần trước nhìn thấy cô gái có khí chất như nàng vẫn là Thái Sơn Tiên tử trên đỉnh Thái Sơn, mà nàng so với Thái Sơn Tiên tử còn hơn cả."
Vân Khinh: Cho nên ta là người thay thế? !
Hồ Lộc, "Nhưng nàng không phải người thay thế Thái Sơn Tiên tử, tình cảm dành cho nàng thiên về sự cảm kích, là nàng khiến trẫm biết được chân tướng thế giới. Nhưng đối với nàng, trẫm chỉ là đơn thuần thích."
Vân Khinh: Phi, ngươi chính là thèm ta thân thể!
Hồ Lộc, "Không chỉ thèm thân thể của nàng, trẫm còn thèm tư tưởng và linh hồn của nàng."
Vân Khinh: Tham lam!
Hồ Lộc, "Hết cách rồi, ai bảo nàng cứ thích đối nghịch với trẫm mãi cơ chứ."
Vân Khinh: Ta nào có?
Hồ Lộc, "Trong hoàng cung chưa từng có ai dám không tuân theo trẫm, nhưng nàng lại nhiều lần làm trái ý trẫm như vậy, mà lại hùng hồn lẽ phải. Không chỉ đối với trẫm, từ Thái hậu cho đến công chúa, nàng chưa từng xem mình là một cung nữ."
Vân Khinh: Ta vốn cũng không là.
Hồ Lộc, "Ta chưa từng thấy cô gái như nàng. Dùng một câu có chút sến súa thì, 'phụ nữ, nàng đã thành công thu hút sự chú ý của ta'."
Vân Khinh: Lời này, nghe thật khó chịu kinh khủng!
Hồ Lộc, "Ta biết nàng không phải cố ý, đây chỉ là phản ứng bản năng của nàng. Cho nên ta suy đoán, thân thế của nàng cũng không tầm thường. Thế nhưng tổ chức Kiêu đã điều tra gần nửa năm, không thu hoạch được gì."
Vân Khinh: A, vậy mà lại điều tra ta?
Hồ Lộc, "Lúc trước thế nhưng ngay cả thân phận Mộ Dung Dung cũng có thể điều tra ra, thế nhưng nàng lại hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu vết nào. Thông thường thì loại tình huống này chỉ có một khả năng duy nhất, nàng tiến cung là có mục đích riêng, mà lại chuẩn bị từ lâu!"
Vân Khinh: Nguyên lai ngươi đã sớm biết a!
Hồ Lộc, "Để trẫm đoán xem, là hậu duệ của một vị tham quan nào đó bị xử tử? Hay là hậu duệ của bộ lạc Tây Nam bị diệt? Hay là có quan hệ với Nhị hoàng huynh của trẫm?"
Vân Khinh: Ngươi lại đoán.
Hồ Lộc, "Dù thế nào thì cũng sẽ không liên lụy đến Càn Triều chứ?"
Vân Khinh: Ai nha, đoán đúng.
Hồ Lộc, "Bất kể nàng là ai, nàng lần này tiến cung khẳng định là có mục đích riêng."
Vân Khinh: Thế mà vẫn còn giữ ta lại bên mình ư?
Hồ Lộc, "Nhưng trẫm vẫn là quyết định lưu lại nàng, thậm chí còn mang theo bên mình, nàng biết vì sao không?"
Vân Khinh: Là vì sắc đảm bao thiên chứ gì.
Hồ Lộc, "Trẫm là Hoàng đế, điều trẫm quý trọng nhất chính là cái mạng này của trẫm, bởi vì sinh mệnh của trẫm liên quan đến thương sinh thiên hạ. Trẫm không thể chết được, bất cứ thứ gì gây uy hiếp đến sinh mệnh của trẫm đều sẽ bị trẫm phá hủy triệt để. Còn nàng, đối với trẫm không hề có chút uy hiếp nào."
Vân Khinh: Có tin ta hay không dùng đầu lưỡi đâm chết ngươi!
Hồ Lộc, "Trẫm là chân mệnh thiên tử, có một số năng lực vượt xa người thường. Trẫm có thể cảm nhận được sát khí, nếu có kẻ nào động sát tâm với trẫm, trẫm có thể dự đoán trước được."
Vân Khinh: Nói dóc, ta vừa động sát tâm, ngươi dự đoán chẳng linh nghiệm gì cả.
"Chính là dựa vào loại năng lực này, trẫm đã thoát được một kiếp từ tay vị Thái tử trước đó, thậm chí còn khiến hắn bất ngờ bỏ mạng." Hồ Lộc đắc ý nói.
Vân Khinh: Thật sự có thể cảm nhận được sát khí ư?
Giờ khắc này Vân Khinh không nhịn được tự nghi ngờ bản thân, chẳng lẽ vừa rồi mình cũng không thật sự muốn giết hắn sao?
Không có khả năng, tuyệt không có khả năng!
Từ lúc hắn hôn trán ta bắt đầu ta liền muốn giết người, nếu không phải nể mặt hắn là cha đẻ của ngoan đồ nhi ta, ta nhất định đã ra tay rồi!
Nếu là hắn dám đụng miệng của ta, Thiên Vương lão tử có đến cũng không ngăn được, hắn chết chắc!
Nói nhiều như vậy, Hồ Lộc có chút khô cả miệng lưỡi. Hắn lấy nước uống hai ngụm, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Vân Khinh, "Môi của nàng thật mềm mại."
Vân Khinh: Có gan thì ngươi cứ hôn đi, xem ta có giết ngươi không!
Hồ Lộc trên tay có dính nước, nhẹ nhàng bôi ở trên môi Vân Khinh, để môi của nàng càng thêm mềm mại và căng mọng.
Vân Khinh vừa dồn nén chút nộ khí còn sót lại: Sờ thì không tính, dám hôn thì ta nhất định sẽ khiến ngươi chôn thân tại chỗ này!
Lúc này nàng đã có thể nghe được tiếng nuốt nước miếng rõ mồn một của Hồ Lộc, còn có tim hắn cũng đang đập dồn dập hơn.
Tay Hồ Lộc vẫn đặt ở trên môi Vân Khinh, vẫn không rời khỏi, "Nàng thật đẹp. Dù sao trong lúc rảnh rỗi, thôi thì ta vẽ một bức tranh cho nàng vậy."
Vân Khinh: A? Không hôn sao?
Hồ Lộc mang kỹ thuật phác họa đến thế giới này, thực ra hắn còn biết vẽ tranh.
Năm đó hắn mắc bệnh nan y, nằm liệt giường bệnh đã lâu, đã nuôi dưỡng rất nhiều sở thích không cần vận động tay chân cho bản thân. Không dám nói trở thành đại sư trong lĩnh vực đó, nhưng ít nhất cũng đủ trình độ để bày bán kiếm tiền.
Sau đó Hồ Lộc bay lên không trung, bên cạnh hắn xuất hiện bàn vẽ, bút vẽ cùng đủ loại màu sắc. Hắn bắt đầu với góc nhìn bao quát để vẽ nên bức "Vân Khinh trong mơ" này.
Vân Khinh biết mình một đêm này chẳng cần nghĩ đến chuyện ra ngoài nữa. Thất hứa vốn không phải tính cách của nàng, nên liền gọi Sở Sở.
"Ta tạm thời không cách nào thoát thân được, ngươi đi một chuyến Hoạt Sơn đi, báo cho Thanh Tâm biết, ta sẽ đến, mong nàng ấy kiên nhẫn đợi thêm một chút."
Sở Sở tuân lệnh, rất hiếu kỳ ai có thể vây khốn được chủ nhân chứ?
Giải quyết việc này, Vân Khinh thở phào một hơi, cả người cũng thả lỏng hẳn. Vẽ thì cứ vẽ đi, nếu có thể im lặng thì tốt hơn.
Miệng Hồ Lộc vẫn không ngừng nghỉ, nói cái gì mình chưa hề vẽ qua nhân thể, "Nàng biết cái gì là thể loại vẽ khỏa thân không?"
Vân Khinh: Làm sao ta biết được.
Hồ Lộc, "Chính là được vẽ lúc cơ thể không một mảnh vải che thân, dáng vẻ tạo dáng trước mặt họa sĩ được họa sĩ vẽ."
Vân Khinh: Đồi phong bại tục, hỗn xược vô sỉ!
Hồ Lộc, "Đây thật ra là một loại huấn luyện, huấn luyện cách nắm bắt đường nét xương cốt, vân da của con người. Như vậy cho dù vẽ người mặc quần áo, cũng có thể vẽ ra một cách chân thực, sống động."
Vân Khinh: Lời nói vớ vẩn, chưa từng nghe bao giờ!
Hồ Lộc, "Ta chưa từng được huấn luyện về phương diện này, nên mới dùng cái phương pháp thô sơ này. Trước tiên sẽ vẽ nàng trong tư thế không mảnh vải che thân, sau đó vẽ thêm một lớp quần áo, cuối cùng là vẽ thêm chăn mền. Vẽ làm ba lớp, như vậy cũng có thể khiến bức tranh trở nên chân thực, sống động. Chỉ là lần đầu tiên thì cần dựa vào trí tưởng tượng một chút."
Nghe được tiểu hoàng đế vậy mà lại vẽ mình khỏa thân, Vân Khinh thầm gào thét trong lòng: Ngươi chẳng lẽ vẫn chưa cảm nhận được sát khí sao!
Toàn bộ nội dung của bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, mong quý độc giả tìm đọc tại nguồn chính thức để ủng hộ.