(Đã dịch) Ngã Thân Thượng Hữu Điều Long - Chương 16 : Lấy oán trả ơn
“Có ý gì? Ta cũng đang muốn hỏi các ngươi có ý gì đây?”
Mạc Nam hờ hững nhìn về phía Mông Tử Triết và đám bạn.
“Chúng ta vì lo lắng cho ngươi nên mới đợi ở đây! Còn ngươi thì hay lắm, giờ này mới về, chẳng nói chẳng rằng đã giận dỗi chúng ta. Ngươi giận dỗi cho ai xem vậy?” Lâm Vũ Đồng nói tới mức hết sức kích động.
Nhan Duẫn Nhi thấy cứ tiếp tục thế này nhất định sẽ không thể cứu vãn được nữa, liền vội vàng khuyên nhủ:
“Mạc Nam, anh làm sao thế? Bọn tôi thật sự vô cùng lo lắng cho anh! Mọi người vì sợ hãi quá mới uống chút rượu. Anh không biết đấy thôi, vừa rồi Vũ Đồng vì lo cho sự an toàn của anh nên mới cùng tôi ra cửa đứng hóng gió một chút, hơn nữa chúng tôi gọi điện hỏi thì người ta bảo anh đã về từ sớm, mà vẫn không thấy anh đâu, vậy cả buổi tối anh đã đi đâu?”
Lâm Vũ Đồng hừ một tiếng: “Ai lo lắng hắn? Tôi là sợ mẹ tôi nói tôi!”
Mông Tử Triết ôm Vu Xảo San, người nồng nặc mùi rượu, nói: “Mẹ nó chứ, tưởng biết đánh nhau là ghê gớm lắm à? Mày đánh thắng nổi cả đặc nhiệm không hả? Vênh váo cái gì mà vênh váo? Nếu không phải nể mặt con Vũ Đồng, ông đây thèm đến cái chuồng chó nhà mày chắc?”
Những người khác cũng tỏ vẻ chán ghét, cầm bình rượu nói:
“Sớm biết đã chẳng đến! Chết tiệt! Đúng là mất hứng quá đi mất!”
Mạc Nam lạnh lùng nhìn bọn họ một lượt. Khắp nhà chai rượu lăn lóc, tàn thuốc vương vãi đầy đất, nhiều chỗ rượu còn đổ bê bết trên sofa, trông như một bãi chiến trường tan hoang.
Hắn vốn dĩ đã chẳng ưa gì đám công tử tiểu thư này, giờ lại càng thêm tức tối!
“Nhà của ta không hoan nghênh các ngươi, cút!!”
Vừa dứt lời, đám công tử tiểu thư này liền như bị châm ngòi.
“Chết tiệt! Ghê gớm nhỉ, đánh ngã được hai tên côn đồ là lên mặt dạy đời!”
“Mày nghĩ mày là ai chứ? Mày không chào đón chúng tao à, ông đây đến cái ổ chuột nhà mày là nể mặt mày đấy!”
Lâm Vũ Đồng cũng không chịu nổi Mạc Nam vừa về đã như vậy, gào lên: “Mạc Nam, anh phải hiểu rõ, đây là nhà tôi! Nếu muốn không chào đón ai, thì phải là tôi không chào đón anh!”
Mạc Nam hơi ngạc nhiên nhìn về phía Lâm Vũ Đồng, không ngờ cô ta lại có thể nói ra lời đó.
Lâm Vũ Đồng cũng cảm thấy mình nói có vẻ hơi quá lời. Rõ ràng tối nay Mạc Nam còn cứu bọn họ, thế mà giờ lại có ý đuổi anh đi.
Nàng cắn môi, định nói lời xin lỗi, nhưng vừa thấy vẻ mặt thờ ơ của Mạc Nam thì lại nhịn không nói nữa.
Tên này, thật sự nghĩ cứu bọn họ một lần là ghê gớm lắm sao?
Nhan Duẫn Nhi vội vàng kéo Lâm Vũ Đồng, nói: “Được rồi, được rồi! Tối nay ai cũng mệt mỏi rồi, mọi người về nhà nghỉ ngơi đi!”
“Về cái nỗi gì! Mày không thấy bộ dạng chúng tao bây giờ sao? Mặt mũi vẫn còn bầm dập thế này, về lúc này chẳng phải mất mặt lắm sao? Hơn nữa nửa đêm uống rượu lái xe, tao cũng không muốn lên báo đâu!” Có tên công tử nhà giàu kêu lên.
“Đúng vậy đó! Thẻ căn cước gì đó đều rơi hết ở trường đua rồi! Tử Triết, nhà cậu không có khách sạn sao? Chúng tôi đến đó chắc không cần chứng minh thư đâu nhỉ!” Vu Xảo San nũng nịu hỏi.
Mông Tử Triết lắc đầu: “Đến khách sạn của tôi chẳng phải là để bố tôi biết hết sao? Thôi khỏi đi đâu hết, đã bảo tối nay ở lại đây cả đêm mà! Mai đến trường ngủ bù là được! Vũ Đồng, có phải cậu muốn đuổi chúng tôi đi không?”
Lâm Vũ Đồng bực dọc nói: “Phiền phức quá! Thích ở thì ở, thích đi thì đi!”
“Ha ha ha! Vậy thì chúng ta, cứ thế mà chiến thôi!!”
Một tiếng reo hò phấn khích vang lên, hầu như cả tầng lầu đều nghe thấy.
Mạc Nam lắc đầu, vào phòng sắp xếp vài món đồ cá nhân, sau đó xách túi rồi bước đi.
Lúc ra cửa, anh tiện tay trả lại chìa khóa cho Lâm Vũ Đồng.
“Đây là chìa khóa nhà của cô!”
Lâm Vũ Đồng sốt sắng, vội vàng kéo anh lại: “Này, nửa đêm nửa hôm anh muốn đi đâu?”
“Không liên quan gì đến cô!” Mạc Nam gạt tay cô ta ra.
“Sao lại không liên quan đến tôi? Nếu mẹ tôi hỏi đến thì chẳng phải bà sẽ nghĩ là tôi nửa đêm đuổi anh đi sao?”
Lâm Vũ Đồng vừa tức giận vừa tủi thân, lớn tiếng chất vấn: “Anh là đàn ông con trai mà sao hẹp hòi, nhỏ nhen thế? Tôi chỉ thuận miệng nói một câu mà anh đã bỏ đi rồi! Anh làm vậy cho ai xem chứ? Chúng tôi đặc biệt chờ anh về cũng là vì coi anh như bạn bè!”
Mạc Nam nhìn trong nhà bừa bộn khắp nơi, thật sự coi hắn là bạn bè sao?
Từ lúc anh về đến giờ, có ai hỏi han anh câu nào không?
Ở lại đây chẳng qua là sợ mất mặt, không có chỗ mà đi thôi!
“Các ngươi muốn làm bạn của Mạc Nam này, còn chưa đủ tư cách đâu!”
Mạc Nam liền sải bước đi thẳng ra ngoài!
“Đứng lại!”
Lần này lại là Vu Xảo San kêu lên.
Cô nàng này vốn dĩ vẫn luôn khinh thường Mạc Nam, vậy mà giờ lại là người đầu tiên lên tiếng giữ lại?
“Còn có chuyện gì?” Mạc Nam chậm rãi xoay người, nhìn đám nam nữ trẻ tuổi trước mặt.
Mặc dù cùng trường, cùng tuổi, thậm chí còn ở cùng một phòng, nhưng họ lại hoàn toàn không hợp nhau!
“Có chứ, đương nhiên có chuyện! Chính là chuyện anh ra tay dạy dỗ tên gì đó Báo ca ở trường đua xe!” Vu Xảo San kiêu căng hất cằm.
“Nếu cô muốn nói lời cảm ơn, thì không cần!” Mạc Nam trầm giọng nói.
Vu Xảo San trào phúng nói: “Anh bị thần kinh à? Tại sao chúng tôi phải cảm ơn anh? Tôi chỉ muốn anh giải thích một câu! Anh nói xem, rõ ràng anh biết võ, có thể đánh ngã nhiều tên như vậy, tại sao lúc đầu không ra tay? Anh nhìn xem những tên côn đồ kia đã đánh Tử Triết nhà tôi ra nông nỗi nào?”
Sắc mặt Mạc Nam lạnh đi. Anh chưa từng nghĩ bọn họ sẽ cảm ơn mình, càng không cần bọn họ báo ơn, nhưng không ngờ con tiện nhân này lại còn dám ngược lại trách móc anh.
Điều này chẳng khác nào lấy oán báo ân!
Mông Tử Triết và mấy tên công tử nhà giàu khác đều bị đánh một trận tơi bời, tuy không đến nỗi phải nhập viện nhưng cũng toàn thân đau nhức, nhiều chỗ sưng bầm tím. Những vết thương thế này ít nhất phải hai, ba tuần mới khỏi, thế này thì làm sao họ dám ra ngoài gặp ai được nữa?
Mông Tử Triết cùng mấy thằng đàn ông con trai bị đánh, vì sĩ diện nên không dám nói, nhưng Vu Xảo San lại là người ra mặt thay họ.
“Mạc Nam, anh nói đi! Anh có ý đồ gì? Không ngờ anh bề ngoài đàng hoàng mà bụng dạ lại hiểm độc thế! Nếu anh sớm ra tay cứu người thì chúng tôi đâu đến nỗi này?”
Vu Xảo San càng mắng càng kích động: “Khiến đồ đạc của chúng tôi đều bị vứt lại ở đó! Nếu anh không muốn cứu thì cứ việc không cứu đi, hừ! Uổng công chúng tôi còn rủ anh đi chơi, anh có xứng đáng với chúng tôi không? Hôm nay anh nhất định phải xin lỗi chúng tôi!”
Mạc Nam nắm chặt nắm đấm, đối với anh mà nói, không có cái gọi là “đàn ông không đánh phụ nữ”. Chỉ cần đối phương coi thường mà chọc giận anh, mặc kệ đối phương là người hay không!
“Nếu cô còn dám nói thêm một câu vô nghĩa nào nữa, tôi sẽ tát nát miệng cô!”
Vu Xảo San bị Mạc Nam dọa sợ đến mức giật lùi một bước, lúc này cô ta mới nhớ ra Mạc Nam là người biết võ, tuyệt đối không thể chọc giận.
“Thôi được rồi!” Lâm Vũ Đồng kêu lên một tiếng, cô thật sự không hiểu sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này.
Đúng lúc này, Mạc Nam bỗng nhiên thấy có hàng xóm mở cửa ra hóng chuyện.
Hiện tại nhưng là bốn giờ rạng sáng.
Thường ngày hàng xóm đối xử với anh không tệ, anh tuyệt đối không thể để tình trạng ồn ào này tiếp tục được nữa!
Điều quan trọng hơn là, anh càng không thích ở lại nhà người khác!
“Lần sau còn dám chọc giận tôi, thì sẽ không chỉ đơn giản là một lời cảnh cáo nữa đâu!”
Mạc Nam xách túi hành lý của mình rồi bước đi.
Nhan Duẫn Nhi kéo Lâm Vũ Đồng đang ngây người ra, gọi giật giọng: “Ngẩn người ra làm gì đấy? Đuổi theo đi!”
Hai người đồng thời đuổi theo, nhưng xuống đến lầu dưới mới phát hiện Mạc Nam đã biến mất tăm, hơn nữa xung quanh tối đen như mực nên hoàn toàn không biết anh đã đi về hướng nào.
Nhan Duẫn Nhi thở dài một hơi, cũng không biết nói gì.
Lâm Vũ Đồng lại đầy bụng ấm ức: “Tôi chỉ thuận miệng nói một câu, anh ta làm cái gì mà nóng nảy thế? Là đàn ông con trai mà không hiểu rộng lượng một chút sao? Câu nói đó có gì đâu? Nhịn một chút là xong! Chẳng hề chịu hiểu cho hoàn cảnh của tôi gì cả!”
Nhan Duẫn Nhi định nói, vậy cô có đứng ở góc độ của anh ta để suy nghĩ không? Có cân nhắc cảm xúc của anh ta không?
Chỉ là lời chưa kịp ra khỏi miệng, lại nghẹn lại.
Có một số việc, có vẻ đơn giản, nhưng nói một vạn câu cũng vô ích!
Mạc Nam đi ra ngoài rất xa, ghé vào một quán ăn nhỏ lót dạ chút gì đó. Nhìn đồng hồ đã hơn năm giờ sáng, giờ này đến trường là vừa đẹp!
Anh đến một trạm xe buýt, ở đó đã có vài người đang chờ xe.
Chờ một lúc, chuyến xe buýt số 18 đi đến trường học đã tới.
Nhưng vừa lên xe anh mới phát hiện, mình vừa tiêu hết tiền lẻ, trong tay toàn là tờ một trăm nghìn.
Xem ra đúng là đã quá lâu không đi xe buýt, anh lại quên mất phải chuẩn bị sẵn tiền lẻ!
“Mạc Nam? Anh cũng đi học sao?”
Bỗng nhiên, một giọng nói ngọt ngào vang lên bên cạnh Mạc Nam.
Mạc Nam xoay người nhìn, chỉ thấy có một mỹ nữ đang tươi cười đứng đó. Cô ấy chừng 23, 24 tuổi, mái tóc dài được tết gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp, hồng hào, đúng kiểu vẻ đẹp ch��n muồi như trái đào mật, đầy quyến rũ.
Đôi mắt to trong veo như nước nhìn chăm chú Mạc Nam, trên người là bộ trang phục công sở, tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của cô.
“Không có tiền lẻ sao? Để tôi trả giúp anh! Hôm nay sớm thế này đã đến trường, đáng được tuyên dương đấy nha!”
Không cần cúi người, vòng ngực đầy đặn của cô khiến cổ áo như sắp bung ra, cô ấy liền lấy tiền lẻ bỏ vào hộp.
Mạc Nam ngẩn ngơ một lúc, mới chợt nhớ ra, cô ấy chính là An Ngữ Hân, chủ nhiệm lớp 12 của anh.
“Chủ nhiệm lớp, chào buổi sáng!”
“Chào buổi sáng!” An Ngữ Hân cười ngọt ngào, một luồng sức sống tươi trẻ phả vào mặt.
Đúng lúc này, xe buýt phanh gấp một cái. An Ngữ Hân “A” một tiếng kêu sợ hãi, cả người liền đổ ập về phía Mạc Nam.
Mạc Nam cũng theo bản năng đưa tay ôm lấy cô.
Nhất thời, một làn hương thơm dịu dàng lan tỏa khắp người anh.
Anh thậm chí cảm nhận rõ ràng hai bầu ngực đầy đặn đang áp sát lồng ngực mình.
An Ngữ Hân thoáng e thẹn, đỏ bừng mặt, nhanh chóng đứng vững lại. Cô vô cùng ngượng ngùng nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh nói:
“Xin lỗi nhé, tôi không đứng vững.”
“Không có chuyện gì! Chỗ này có ghế trống, cô ngồi đi! Tôi ra phía sau đứng!” Mạc Nam nói rồi đi về phía cuối xe buýt.
An Ngữ Hân đang không biết phải đối mặt với Mạc Nam thế nào, thấy anh chủ động rời đi liền cảm thấy dễ thở hơn nhiều.
Nhưng ngay sau đó cô lại phát hiện Mạc Nam một mình ngồi ở hàng cuối cùng, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không khỏi thấy hơi lạ. Anh ấy còn trẻ như vậy mà sao lại toát ra vẻ cô độc đến thế?
Bất quá, thường ngày nhìn anh ấy bình thường, thân hình cũng không có vẻ cường tráng lắm, không ngờ lại khỏe đến thế. Vừa rồi xe buýt phanh gấp, anh ấy không hề bám víu vào thứ gì mà lại vững như bàn thạch, khi ngã vào lòng anh ấy lại cảm thấy thật an toàn.
Không biết liệu mình có bạn trai thì có được cảm giác an toàn như thế này không nhỉ?
Ai nha, thôi chết! Mình là chủ nhiệm lớp của anh ấy mà. Mình phải dẫn dắt tốt lứa học sinh đầu tiên của mình chứ, nghĩ linh tinh cái gì vậy chứ?
Rất nhanh, xe buýt lại dừng ở một trạm khác.
Mạc Nam chợt ngước mắt lên, anh phát hiện trong số hành khách vừa bước lên xe, có một tên đàn ông đầu trâu mặt ngựa. Gã còn chưa đứng vững, đôi mắt láo liên đã đảo quanh các túi tiền của hành khách trong xe.
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức để đảm bảo tính độc quyền.