(Đã dịch) Triều Vi Điền Xá Lang - Chương 155: Công chúa loan giá
Chỉ một khắc sau, một tiếng “phanh” vang lên, Mục Vân đã bất ngờ xuất hiện sau lưng Cổ Càn Vũ.
Thiên Lôi Thần Thể Quyết không chỉ giúp người tu luyện nắm giữ lôi điện cương mãnh, mà còn ban cho họ tốc độ tựa lôi điện.
– Lúc đầu ta không muốn bận tâm đến ngươi, nhưng ngươi hết lần này đến lần khác gây sự, hết lần này đến lần khác gây sự! Sao ngươi cứ mãi t��m chết như vậy?
Nói xong, Mục Vân nắm cổ áo Cổ Càn Vũ, giáng thêm một quyền. Quyền này nối tiếp quyền khác, Mục Vân không hề dừng tay. Dần dần, đầu Cổ Càn Vũ đã sưng vù như đầu heo.
Chứng kiến cảnh tượng này, đám đông phía dưới đã sớm trợn mắt há hốc.
Tình huống gì đây? Sao Mục Vân này lại mạnh đến vậy?
Mặc dù ở tuổi mười chín mà chỉ đạt Linh Huyệt cảnh nhất trọng thì cảnh giới hơi thấp, nhưng Cổ Càn Vũ dù sao cũng là một trong ba người đứng đầu Địa Tiên Bảng tuyến đầu. Vậy mà lại bị Mục Vân đánh cho không có chút sức hoàn thủ nào.
– Giờ thì biết sai rồi chứ?
– Ô ô ô! Cổ Càn Vũ há hốc miệng nhưng không thốt nên lời.
– Mục Vân, được rồi!
Cuối cùng, Tiêu Doãn Nhi thật sự không đành lòng nhìn nữa, bèn lên tiếng ngăn lại.
– Tốt!
Nói rồi, Mục Vân buông tay. Bịch một tiếng, Cổ Càn Vũ đổ sụp xuống đất, nằm bất động như một con chó chết.
Đôi khi Mục Vân tự hỏi, phải chăng tính tình mình quá tốt? Ngày trước, nếu những kẻ này ngang ngược trước mặt hắn như vậy, hắn đã sớm ra tay dạy cho chúng một bài học rồi.
Chỉ là, khi bình tâm lại, Mục Vân lờ mờ hiểu ra. Một nguyên nhân là, hắn từ đầu đến cuối vẫn chưa thể buông bỏ tôn nghiêm của kiếp trước, khinh thường so đo với những kẻ này. Một nguyên nhân khác chính là, hắn hiện tại cũng không còn là cái hắn hô phong hoán vũ của năm xưa. Hơn nữa, sau khi dung hợp tính cách với Mục Vân của kiếp này, trong lòng hắn cũng nảy sinh những biến đổi về bản chất.
– Hừ, chỉ là một tên phế vật từ Bắc Vân thành đến, dựa vào thân phận thiếu tộc trưởng Mục gia mà dám làm càn như thế sao?
Đúng lúc Mục Vân bước xuống lôi đài, một giọng nói bất mãn đột nhiên vang lên từ phía sau.
– Tiếp Lâm Triết Vũ ta một chiêu!
Cùng lúc tiếng nói đó vang lên, một chưởng ảnh đã đánh thẳng vào lưng Mục Vân. Cảm nhận được chưởng phong từ phía sau, Mục Vân hừ lạnh một tiếng, vai khẽ lắc, nghiêng người né tránh chưởng phong đó.
Hắn lập tức xoay bàn tay, không chút khách khí vỗ ra một chưởng. Chưởng này, Mục Vân vận dụng toàn bộ lực lượng lôi điện trong cơ thể. Tiếng “lốp bốp” vang lên, toàn bộ lôi đài lập tức bốc lên mùi khét!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Lâm Triết Vũ ôm lấy bả vai cháy đen của mình, sắc mặt trắng bệch, nhìn chằm chằm Mục Vân như thể thấy quỷ.
Tên này rốt cuộc có lai lịch gì vậy! Đây là sức mạnh bùng nổ của một võ giả Linh Huyệt cảnh nhất trọng ư? Chưởng vừa rồi khiến Lâm Triết Vũ chấn động không chỉ bởi lực lượng lôi điện kỳ lạ trong cơ thể Mục Vân, mà còn vì nó khiến hắn không tài nào sinh ra được chút lực phản kháng nào.
Sức mạnh thực sự! Vừa rồi hắn đã chứng kiến Mục Vân và Cổ Càn Vũ giao chiến, biết rõ lực lượng lôi đình của Mục Vân cường hãn, nên hắn cũng không hề tùy tiện ra tay. Thế nhưng, dù đã chuẩn bị vạn toàn rồi hắn mới ra tay. Hắn định dùng chân nguyên để né tránh lực lượng lôi đình của Mục Vân, sau đó cứng đối cứng và đánh bại hắn. Ai ngờ, người bị cứng đối cứng và chịu thiệt lại chính là hắn.
– Lâm Triết Vũ?
Mục Vân nhìn Lâm Triết Vũ, khẽ sững sờ.
Xem ra mình đúng là có cái mặt muốn ăn đòn, chẳng lẽ không thì những kẻ này sao lại đứa nào cũng muốn giết mình vậy chứ?
– Thứ nhất, ta không muốn gây rắc rối, nhưng cũng chẳng sợ phiền phức. Dù sao ta là thiếu tộc trưởng Mục gia. Thứ hai, ai muốn lên nữa thì lập tức bước ra. Còn về sinh tử, ta sẽ không chịu trách nhiệm! Quy củ của Tụ Tiên Các ư? Thật xin lỗi, Mục Vân ta đây chẳng sợ!
Hắn dứt khoát đứng giữa lôi đài, ánh mắt đảo qua đám đông phía dưới. Nhất thời, những võ giả Linh Huyệt cảnh nhất trọng đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Nói đùa ư, cả Lâm Triết Vũ hạng hai, Cổ Càn Vũ hạng ba đều bị hạ gục trong nháy mắt. Bọn họ mà bước lên thì chẳng khác nào tự tìm cái chết. Trừ phi là Cổ Thanh đứng đầu Địa Tiên Bảng. Tên này đã chiếm giữ vị trí số một Địa Tiên Bảng suốt ba tháng qua, lại còn cứ mãi áp chế cảnh giới bản thân, e rằng chỉ có hắn mới có thể làm được.
– Cổ Thanh đến rồi!
– Đến rồi? Vừa hay có thể ra tay dạy dỗ tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng này một bài học.
– Không sai, hắn thật sự nghĩ rằng ở cảnh giới Linh Huyệt cảnh nhất trọng thì mình là vô địch sao!
Trong đám người đột nhiên vang lên từng tiếng xì xào bàn tán. Chỉ thấy đám người dạt ra, tạo thành một lối đi, nhìn theo một bóng người đang từ xa tiến lại gần. Người vừa đến mặc một thân trường sam màu xanh, sắc mặt trắng nõn, dáng người không quá cao, trông có vẻ dễ gần.
– Ngươi là Mục Vân sao?
Cổ Thanh nhìn Mục Vân, giọng nói trầm ấm đầy từ tính. Suốt từ đầu đến cuối, hắn luôn giữ một vẻ mặt bình thản, khiến người ta không thể đoán được tên này đang nghĩ gì.
– Là ta!
– Lên đài đánh với ta một trận đi!
Không đợi Mục Vân nói thêm, Cổ Thanh đã bước lên lôi đài.
– Đánh với ngươi một trận? Dựa vào đâu!
– Dựa vào việc ta là đạo chủ tuyến đầu Địa Tiên Bảng! Nếu ngươi muốn khiêu chiến tuyến thứ hai, thì trước hết phải vượt qua ta đã. Ngươi có hiểu không?
– Ta hiểu rõ!
Mục Vân khoát tay, cười nói: – Chỉ là ta không hứng thú với cái gọi là tuyến đầu, tuyến hai gì đó, với đạo chủ cũng chẳng hứng thú, cho nên với ngươi, ta càng không có hứng thú. Nếu ngươi là mỹ nữ, nói không chừng ta còn có thể đánh một trận với ngươi.
– Không phải ngươi vừa mới nói, ai muốn lên thì hiện tại đứng ra kia mà? Bây giờ ta đã đứng ra rồi, sao ngươi lại sợ?
Cổ Thanh cau mày nói, hắn chưa từng thấy ai cố tình gây sự như Mục Vân.
– Thật ngại, ta thay đổi chủ ý rồi. Giờ ta mệt rồi, không muốn đánh.
Mục Vân khoát tay, vậy mà quay người, thật sự định rời đi.
– Dừng lại, ngươi coi Tụ Tiên Các là nơi nào chứ? Là cái nơi man di như Bắc Vân Thành của các ngươi sao?
Giọng Cổ Thanh cao hơn mấy phần, lạnh lùng nói: – À phải rồi, ta suýt quên mất, nghe nói vị hôn thê của ngươi ở Bắc Vân Thành đã bị đệ tử thân truyền số một của Thánh Đan Tông – Bắc Nhất Vấn Thiên bắt đi. Nói không chừng bây giờ đã trở thành vợ của hắn rồi ấy chứ. Cũng khó mà nói được, vị hôn thê của ngươi khi thấy một thiên tài cường đại hơn đã vứt bỏ ngươi để lên giường với kẻ khác rồi!
Mấy câu nói đó, từ trong miệng Cổ Thanh thốt ra, khiến cả không gian càng trở nên tĩnh lặng hơn. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Cổ Thanh, sự yên lặng bị một tiếng cười phá vỡ.
Chính là Mục Vân!
– Ha ha! Cổ Thanh đúng không?
Mục Vân mang theo nụ cười trên mặt, nói: – Nếu ngươi nói những lời này là để chọc giận ta, muốn ta đánh với ngươi một trận, vậy thì chúc mừng ngươi, ngươi đã thành công rồi đấy.
Từng bước chân, Mục Vân tiến lên lôi đài. Chỉ là chứng kiến cảnh này, trong lòng Tiêu Doãn Nhi lại dấy lên một tia cảm giác nguy cơ. Chuyện này giống như một yếu tố không thể kiểm soát.
– Ta biết ngươi đến từ Bắc Vân Thành, lại còn được Mục tộc trưởng lập làm thiếu tộc trưởng. Thế nhưng, những chuyện này không phải là cái vốn để ngươi ngang ngược ở đây.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi độc giả tìm thấy những câu chuyện hấp dẫn.