(Đã dịch) Triều Vi Điền Xá Lang - Chương 22: Hợp tác mua bán
Mục Vân rốt cuộc có thật sự có biện pháp hay chỉ là phô trương thanh thế, tối nay mọi người sẽ rõ.
Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão cùng thuộc hạ của họ đều đang chờ đợi bên ngoài viện Mục Vân, muốn xem thử Mục Vân rốt cuộc có thủ đoạn gì. Ban đầu, Mạc đại sư muốn quan sát thủ đoạn của Mục Vân, nhưng Mục Vân lại không chút nể nang đuổi ông ta ra ngoài.
Trong tiểu viện, Mục Vân đổ đầy nước sạch vào thùng tắm. Dưới đáy thùng gỗ, ngọn lửa đang cháy bập bùng. Nước trong thùng gỗ sôi lên ùng ục. Mục Vân đứng trước thùng gỗ, hai tay cầm đủ loại dược liệu.
Trong khi đó, Tần Mộng Dao không rõ hắn đang làm gì. Ban đầu, nàng cứ nghĩ Mục Vân muốn dùng bốn loại dược liệu chính này để luyện chế đan dược, không ngờ lại là thuốc tắm! Chỉ là, nếu xét về dược tính, đan dược tuyệt đối tốt hơn so với thuốc tắm. Trước đó, nàng đã uống không ít đan dược mà không hề có tác dụng nào, vậy thuốc tắm của Mục Vân thật sự có hiệu quả sao?
Trong lòng Mục Vân lại không bận tâm những chuyện này. Mặc dù hôm qua hắn đồng ý hôn ước do nghĩa phụ đề nghị, nhưng điều đó không có nghĩa hắn nguyện ý cưới người phụ nữ trước mặt này.
Sở dĩ Tần gia lựa chọn Tần Mộng Dao đính hôn với hắn, chủ yếu là vì Tần Mộng Dao không còn sống được bao lâu nữa. Nếu như hắn chữa khỏi cho Tần Mộng Dao, rồi nhân cơ hội này mà thúc đẩy hôn sự, Tần gia ắt sẽ chấp thuận, mà Tần Mộng Dao cũng đành phải chấp nhận, vì chuyện này đối với Tần gia cũng là một ân tình lớn. Khi đó, quan hệ giữa Tần gia và Mục gia ắt sẽ càng tốt đẹp hơn trước.
– Đi vào đi! Hắn thấy nước trong thùng đã sôi và dần dần đổi màu, liền nhẹ gật đầu nói với Tần Mộng Dao đang đứng sau lưng.
– Ừm, được! – Chờ một chút! Mục Vân nhìn thấy Tần Mộng Dao định bước vào thùng nước, đột nhiên chặn lại nói: – Tắm thuốc, phải ngấm vào thân thể ngươi, nên cô phải mau cởi hết quần áo ra! – Cái gì?
Tần Mộng Dao nghe được lời Mục Vân, hai tai nàng đỏ bừng. Việc nàng đồng ý để Mục Vân trị bệnh, vốn dĩ đã là quyết định gian nan nhất của nàng. Hiện tại, Mục Vân còn bảo nàng cởi bỏ toàn bộ.
– Ngươi! – Ngươi cái gì mà ngươi! Xin nhờ, Tần đại tiểu thư, ta cũng không phải ham mê sắc đẹp của cô đâu, chỉ là muốn chữa khỏi bệnh cho cô, như vậy hôn ước giữa chúng ta cũng có thể giải trừ, quan hệ hai nhà cũng sẽ không vì thế mà rạn nứt. Nếu không thì ta rảnh rỗi đâu mà làm mấy chuyện này!
– Ngươi! Được, Mục Vân, ta mặc kệ trước kia ngươi là giả ngốc hay ngốc thật đi chăng nữa, nếu ngươi không trị hết cho ta, ta nhất định sẽ giết ngươi! Tần Mộng Dao nhìn thấy dáng vẻ Mục Vân chẳng hề bận tâm, thở phì phò mà nói.
Từ năm mười tuổi đến giờ, cứ đến đêm trăng tròn, hàn độc trong cơ thể nàng sẽ phát tác. Chín năm thống khổ, cho dù nàng có cố gắng chống đỡ đến mấy, tâm trí nàng cũng đã sắp sụp đổ. Cho nên, khi nghe Mục Vân nói có biện pháp, nàng mới bằng lòng thử một chút, bởi cho dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, nàng cũng không muốn từ bỏ.
– Ngươi có thể quay mặt đi chỗ khác không? – Không thể! Mục Vân thẳng thừng nói: – Hiện tại, ta là thầy thuốc, cô là bệnh nhân, cô nhất định phải nghe theo lời ta. Nếu không, xảy ra sai sót, ta không chịu trách nhiệm đâu!
Không nghĩ tới Mục Vân lại cứng rắn như thế, Tần Mộng Dao mím môi. Nàng lập tức bước vào thùng nước, ngồi xuống, chậm rãi cởi bỏ quần áo trên người. Chỉ là, một màn này khiến Mục Vân suýt nữa sặc máu. Bộ váy Tần Mộng Dao đang mặc, giờ phút này, đã bị nước thuốc thấm vào, ôm sát lấy thân thể nàng, lộ ra dáng người hoàn mỹ của nàng. Thân thể ướt át, dán chặt vào, thật quyến rũ!
Tần Mộng Dao nuốt nước bọt ừng ực, thân thể nàng chìm trong thùng thuốc, từng món quần áo dần dần được trút bỏ.
– Khăn che mặt cũng phải tháo xuống! – Ngươi! Tần Mộng Dao nhìn thấy bộ dạng vô sỉ đó của Mục Vân, nàng chỉ muốn nhảy ra, một bàn tay vả chết cái tên này. Nhưng ngẫm lại trên người mình chẳng còn mảnh y phục nào, cuối cùng Tần Mộng Dao đành nhịn xuống cơn tức giận trong lòng. Đã cởi rồi thì cởi nốt, chỉ thêm một món thôi!
Tần Mộng Dao chậm rãi tháo xuống khăn che mặt, cuối cùng, gương mặt nàng hoàn toàn hiện rõ trước mắt Mục Vân. Ngay sau đó, hắn đứng ngây tại chỗ. Gương mặt trái xoan ửng hồng, thần thái thoát tục như ngọc, trong veo như trăng thu, ánh mắt nàng lộ vẻ ngượng ngùng. Cho dù Mục Vân kiếp trước thân là Tiên Vương, đã thấy vô số mỹ nữ, nhưng cũng không khỏi tim đập thình thịch. Đẹp, thật sự quá đẹp!
– Nhìn đủ chưa? Tần Mộng Dao nhìn thấy ánh mắt Mục Vân chằm chằm nhìn nàng, trong lòng càng thêm ngượng ngùng. Đây là lần đầu tiên nàng không có mảnh vải che thân đứng trước mặt một nam nhân. Mặc dù thân thể nàng đang chìm trong thùng thuốc, nhưng chỉ dựa vào những dược liệu kia, căn bản không thể che khuất được thân thể nàng. Chỉ cần Mục Vân hơi cúi đầu là có thể nhìn thấy mọi thứ trong thùng nước thuốc.
– Vẫn chưa đủ! Mục Vân vô sỉ nói: – Khuôn mặt đẹp như vậy mà mỗi ngày dùng vải che kín, thật sự là quá lãng phí! Vừa nói, Mục Vân lại tiến thêm một bước đến gần thùng gỗ.
– Ngươi làm gì? – Làm gì ư? Chữa bệnh đấy, đại tiểu thư! Mục Vân thản nhiên nói: – Cô không phát hiện ra ư, thuốc trong thùng nước đang sôi ùng ục, bọt khí cuồn cuộn, vậy mà cô ở bên trong lại không hề có chút cảm giác nào sao?
Đúng! Tần Mộng Dao ngẩn người. Vừa rồi vì nàng quá ngượng ngùng, nên căn bản không để ý tới điểm đó. Nước thuốc trong thùng đã sôi trào, nhưng nàng lại ngay cả một chút cảm giác cũng không có, quá kỳ quái!
– Tiếp theo, cô không cần nói, cứ làm theo lời ta nói! Mục Vân không để ý tới Tần Mộng Dao đang kinh ngạc, đứng trước thùng gỗ, cầm trong tay đủ loại dược liệu.
– Hiện tại, ta bắt đầu thêm dược liệu, nếu cô cảm thấy cơ thể nóng lên, thì nói ngay cho ta! Mục Vân nói xong, hắn cầm các loại dược liệu trên tay ném vào thùng gỗ.
Chỉ là dần dần, Tần Mộng Dao phát hiện, Mục Vân nhìn như thêm thuốc lung tung vậy, nhưng dường như lại ẩn chứa quy tắc nào đó, đến mức đó là quy tắc gì thì nàng cũng không rõ. Hơn nữa, cứ cách một đoạn thời gian, Mục Vân sẽ đưa hai tay vào trong thùng. Nước nóng sôi trào không hề ảnh hưởng đến Tần Mộng Dao, thế nhưng nàng lại tỉ mỉ phát hiện, mỗi lần Mục Vân đưa tay vào thùng thuốc đều không hề rên la một tiếng, nhưng khi hắn lấy tay ra, hai tay hắn đỏ bừng lên, trên trán hắn đã đầm đìa mồ hôi.
– Nóng! Mãi đến nửa canh giờ sau, Tần Mộng Dao mới cảm thấy nước trong thùng bắt đầu hơi nóng lên.
– Hô! Mục Vân thở ra một hơi, đấm đấm thắt lưng. Khí tức hàn băng của Băng Hoàng Thần Phách quả nhiên rất cường đại. Nửa canh giờ trôi qua, hắn không biết đã thêm bao nhiêu dược liệu, thay thế bao nhiêu lần, vậy mà mới chỉ khiến Tần Mộng Dao cảm nhận được chút hơi nóng. Chỉ là, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi!
– Hiện tại bắt đầu, cho đến khi trăng sáng đầy trời, việc trị liệu cũng sẽ không ngừng lại. Nhưng đến khi trăng sáng vằng vặc, hàn độc trong cơ thể cô sẽ bộc phát hoàn toàn. Tuy nhiên, cô phải ghi nhớ, lần này, cô không được vận dụng chân nguyên để chống cự.
Truyen.free là nguồn duy nhất cung cấp bản dịch này, cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.