(Đã dịch) Triều Vi Điền Xá Lang - Chương 55: Trôi dạt người
Sơ cấp ngũ ban của học viện Bắc Vân nổi tiếng là ban phế vật, tiếng xấu đồn xa khắp cả học viện.
Học sinh lớp này, ngay từ khi thi tuyển nhập học đã bị đánh giá là có tư chất kém cỏi, tất nhiên cũng có những trường hợp đặc biệt. Một số học sinh nhà nghèo không đủ khả năng chi trả học phí, cũng đành bất đắc dĩ bị xếp vào lớp này.
Dần dà, tiếng tăm của sơ cấp ngũ ban cứ thế mà lan truyền, thành một ban phế vật, với đạo sư phế vật, và học sinh phế vật. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Mục Vân lại trở thành đạo sư của sơ cấp ngũ ban.
– Xem ra trước mắt, trong số những học sinh này, trừ Diệu Tiên Ngữ ra thì quả thực chẳng có mấy mầm non triển vọng! Trong lòng Mục Vân không khỏi có chút buồn rầu.
Tình cảnh của hắn lúc này cũng không mấy sáng sủa, cho nên, hắn cần một vài thành viên cốt cán, bồi dưỡng thế lực của riêng mình, và những học sinh này không nghi ngờ gì nữa là lựa chọn tốt nhất.
– Tề Minh, đứng lại đó cho ta, ngươi đừng tưởng tên đạo sư phế vật của ngươi được Mạc đại sư coi trọng thì địa vị của ngươi đã khác rồi! Đang lúc Mục Vân đi trên đường, một âm thanh chói tai chợt vang lên từ phía trước.
Tề Minh? Một cái tên quen thuộc. – Lại là hắn? Nghe được cái tên này, Mục Vân lại sững người.
Tên này sao lại xui xẻo thế không biết, hình như lần nào cũng bị ức hiếp trong học viện! – Cố Thanh, ngươi không nên quá đáng! Bây giờ Mục đạo sư đã không còn như trước nữa, chỉ là chính ta không được việc, không liên quan đến thầy ấy! – Ôi chao, cái thằng Mục đại phế vật đó cho ngươi lợi lộc gì mà hắn ta vừa có chút danh tiếng là ngươi đã hận không thể quỳ xuống liếm rồi? Tề Minh, ngươi thật sự là không biết liêm sỉ là gì!
Cố Thanh cười khẩy nói: – Ta cho ngươi biết, ngươi đừng tưởng ta là cái tên phế vật Điêu Doãn đó! Đạo sư của hắn là Cận Đông, còn đạo sư của ta chính là Điêu Á Đông! Điêu đạo sư là đạo sư cao cấp của học viện chúng ta, Mục Vân ở trước mặt ông ấy, là cái thá gì! – Là cái thá gì sao? Vậy cái thá gì ta đây sẽ bắn chết ngươi!
Chỉ là, Cố Thanh vừa nói xong thì phịch một tiếng vang lớn, một nắm đấm ầm ầm giáng xuống, trực tiếp nện vào đầu Cố Thanh.
Trong chốc lát, Cố Thanh chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
– Mục đạo sư! – Tề Minh đúng không? Dù sao ngươi cũng là đệ tử của ta, cớ sao lần nào gặp ngươi cũng trong tình trạng bị người ta ức hiếp thế này! – Ta! – Đừng nói nữa!
Mục Vân ngăn Tề Minh lại, đoạn quay sang nhìn Cố Thanh với cái đầu sưng một cục lớn, lạnh giọng nói: – Lúc trước, khi Điêu Doãn đánh Tề Minh, bản đạo sư đã từng nói, học sinh của ta chỉ có ta được đánh, ai cũng không được phép động vào. Ta tưởng tin tức này đã đồn khắp nơi rồi chứ, xem ra vẫn chưa nhỉ!
– Ngươi muốn làm gì? Nhìn thấy trên mặt Mục Vân lộ ra vẻ mặt trêu tức, Cố Thanh liên tục lùi bước.
Trước đó, Mục Vân là phế vật tay trói gà không chặt, nhưng bây giờ lại là Tráng Tức cảnh nhục thân tứ trọng, hắn ta không phải đối thủ của đối phương. Chỉ là hắn sao có thể nhìn ra được, Mục Vân đã đạt đến Ngưng Mạch cảnh nhục thân lục trọng.
– Làm gì ư? Lần trước Điêu Doãn đã phạm sai, ngươi lại tiếp tục tái phạm, lần này xem ra ta phải dùng chút thủ đoạn cứng rắn rồi!
Mục Vân xoa xoa nắm đấm, cười hắc hắc, ra vẻ muốn xử lý Cố Thanh ngay lập tức.
– Mục đạo sư, đe dọa học sinh chẳng phải có chút quá đáng sao! Ngay lúc này, từ phía sau mấy người, một tiếng cười vang lên.
Người tới là một nam tử mặc võ phục màu lam nhạt, cao chừng một mét tám, dáng người tuấn tú cùng với những đường nét ưu nhã trên khuôn mặt, tất cả đều toát lên một vẻ thư thái dễ chịu.
Điêu Á Đông! Một trong ba đại mỹ nam đạo sư của học viện Bắc Vân, lại càng là đạo sư cao cấp của học viện! Cùng với Đông Phương Ngọc và Uông Thanh Phong, ba người tự xưng là Tam Tài Tử của học viện, danh tiếng lẫy lừng.
– Quá đáng? Học sinh của ngươi sỉ nhục học sinh của ta, sao ngươi lại không nói là quá đáng? Mục Vân nhàn nhạt nói: – Điêu đạo sư, phải quản tốt học sinh của ngươi mới phải chứ! Học sinh của Mục Vân ta, chỉ có ta mới được quản!
– Ngươi nói gì vậy? Sắc mặt Điêu Á Đông không thay đổi, nhưng giọng nói lại cao hơn mấy phần: – Học viện là nơi bồi dưỡng nhân tài, tất cả học sinh đều thuộc sự quản hạt của đạo sư, học sinh của ngươi, sao có thể là trường hợp đặc biệt? Mà sơ cấp ngũ ban, trong số các lớp sơ cấp đều là hạng bét, người khác đến quản, đã là vinh dự của sơ cấp ngũ ban các ngươi rồi!
Mẹ nó! Nghe đến lời này, trong lòng Mục Vân dâng trào lửa giận!
– Hơn nữa nói, học viện có đạo sư như ngươi, làm sao có thể dẫn dắt ra học sinh tốt được? – Ngươi! – Các ngươi đang làm cái gì thế?
– Lục viện trưởng! – Lục viện trưởng! Lục Khiếu Thiên chậm rãi bước tới, nhìn Mục Vân và Điêu Á Đông, nhíu mày.
– Chuyện gì? Lục viện trưởng nhìn thấy Mục Vân, lập tức thấy đau đầu.
Tên này, mấy năm qua luôn giữ yên lặng, mới có bao lâu mà đã liên tiếp xảy ra bao nhiêu chuyện, đều có liên quan đến hắn. Mấu chốt là, đối với Mục Vân, hắn không thể đánh, không thể mắng, sợ đắc tội Mạc đại sư.
– Lục viện trưởng, ngài đến thật đúng lúc! Ta có một chuyện muốn thương lượng với ngài! Nhìn thấy Lục Khiếu Thiên, Điêu Á Đông lên tiếng trước tiên nói: – Ta nhớ dựa theo quy định của học viện, phàm là đạo sư tại chức, nếu liên tục ba năm vẫn là đạo sư cấp thấp thì sẽ bị hủy bỏ tư cách đạo sư, mà Mục đạo sư năm nay cũng đã liên tục ba năm rồi!
– Khụ khụ! – Viện trưởng! Chưa đợi Lục Khiếu Thiên mở miệng, Điêu Á Đông đã lần nữa lên tiếng nói: – Đế quốc mở học viện, chính là để mỗi võ giả có thiên phú có thể được dẫn dắt, nếu học viện Bắc Vân ta lại mời phế vật làm đạo sư, vậy chẳng phải là...! – Cái này... Lục Khiếu Thiên cũng thấy đau đầu.
Đạo sư học viện Bắc Vân, dựa theo cấp bậc là đạo sư sơ cấp, đạo sư trung cấp, đạo sư cao cấp, đúng là có quy định liên tục ba năm, nếu không đạt được đạo sư trung cấp qua kiểm tra sẽ bị hủy bỏ tư cách. Chỉ là để từ đạo sư sơ cấp khảo hạch lên đạo sư trung cấp, cần phải vượt qua ba cửa ải. Hiện giờ, vạn nhất Mục Vân không thông qua được, bị đuổi ra khỏi học viện, thì tất nhiên sẽ gây nên sự bất mãn của Mạc đại sư.
– Đạo sư sơ cấp lên đạo sư trung cấp, được thôi! Nhưng đang lúc Lục Khiếu Thiên đang cân nhắc thì Mục Vân lại đột nhiên lên tiếng đồng ý.
– Mục đạo sư, kỳ khảo hạch rất nghiêm ngặt! Nhìn thấy Mục Vân hình như chẳng hề lo lắng chút nào, Lục Khiếu Thiên nhắc nhở: – Khảo hạch cần phải vượt qua ba cửa ải, cửa ải đầu tiên của kỳ khảo hạch chính là cảnh giới! Cảnh giới!
Lục Khiếu Thiên nói xong, lúc này mới cẩn thận quan sát Mục Vân. Khí kình quanh quẩn quanh người, hơi thở thâm trầm, ổn trọng. Đây là tiêu chí của Ngưng Mạch cảnh lục trọng! Mục Vân đã bước vào Ngưng Mạch cảnh lục trọng!
– Đa tạ thiện ý của Lục viện trưởng! Mục Vân chắp tay hành lễ, nói: – Chỉ là, quy củ học viện không thể bãi bỏ, ta nguyện ý tiếp nhận kỳ khảo hạch, mà cũng có thể khiến một vài kẻ ngậm miệng lại!
Hừ! Nghe Mục Vân ám chỉ, trong lòng Điêu Á Đông liên tục cười lạnh.
Đồ khoe khoang! Ai mà chẳng làm được, Mục Vân, ta sẽ chờ xem ngươi làm trò cười!
Gần nửa ngày sau đó, chuyện Mục Vân muốn tham gia khảo hạch đã lan truyền khắp toàn bộ học viện.
Mọi bản quyền nội dung này đều được bảo vệ và thuộc về truyen.free, nơi lan tỏa những câu chuyện đặc sắc.