(Đã dịch) Triều Vi Điền Xá Lang - Chương 64: Thành danh dưỡng vọng
– Minh nhi, trong thời gian một tháng này, học tập thật tốt với Mục đạo sư của con, việc ở tiệm rèn, con có thể tạm gác lại một chút!
Tề Ngự Phong không để Tề Minh phản bác, nói:
– Cha nguyện ý tin tưởng Mục đạo sư của con, đừng để cha thất vọng!
– Vâng!
Nhìn thấy phụ thân mười mấy năm qua thần sắc tiều tụy, lúc này lại bừng sáng một luồng đấu chí, lòng Tề Minh dâng lên niềm hy vọng.
– Hiện tại không phải lúc chần chừ, chậm trễ. Nếu không thắng được Tề Vân, thì chuyện ta chữa bệnh cho cha con e rằng không có hy vọng gì!
Mục Vân nói, rồi nghênh ngang bỏ đi.
– Tề bá phụ, Tề Minh, Mục Vân chỉ giỏi nói mạnh miệng thôi, hai người cứ yên tâm, cho dù Tề Minh không thắng được, hắn cũng nhất định sẽ chữa bệnh cho phụ thân con!
Nhìn bóng lưng Mục Vân rời đi, Tần Mộng Dao mỉm cười, trên mặt lộ ra ánh mắt giảo hoạt.
Bắc Vân thành, Tề gia!
Tại Bắc Vân thành, Tề gia chỉ có thể xem là gia tộc hạng hai, nhưng địa vị cũng chỉ kém tứ đại gia tộc mà thôi.
Mà Tề gia phát tích từ một tiệm rèn cách đây trăm năm, dần dần trở thành một đại gia tộc ở Bắc Vân thành.
Giờ phút này, trong phòng luyện khí của Tề gia, một bóng người đang ngạo nghễ khoanh chân ngồi.
Phía trước người đó là một dung lò, quanh thân tỏa ra khí tức cực nóng, phát ra âm thanh ùng ục ùng ục.
– Vân thiếu gia!
– Vào đi!
Một bóng người từ ngoài cửa đi vào, cúi đầu nói:
– Mục Vân kia quả thật đã đến T��y phường thị tìm cha con Tề Minh và Tề Ngự Phong. Hình như y thật sự định để Tề Minh đối chiến với ngài, tiến hành so tài luyện khí!
Vừa dứt lời, bóng người trước dung lò khẽ run lên.
– Có ý tứ, có ý tứ!
Yên lặng một lát, thiếu niên mỉm cười, rồi nói:
– Mục Vân này chín năm qua im hơi lặng tiếng, chỉ trong một tháng lại khiến Mạc đại sư phải cúi đầu, Lục viện trưởng thiên vị y, chữa khỏi hàn độc cho đại tiểu thư Tần gia. Giờ lại muốn khiêu chiến với Điêu đạo sư, thật thú vị!
– Ta thấy Mục Vân này đúng là tên điên. Toàn bộ Bắc Vân thành, ai mà không biết ngài đã có thể luyện chế ra phàm khí trung phẩm, ngay cả Tề Minh kia sao có thể so được với ngài!
Người phía sau cười lạnh một tiếng, khinh thường nói.
– Ha ha! Ngươi nghĩ chỉ có vậy thôi sao?
Tề Vân đứng dậy, trên mặt mang nụ cười đầy ẩn ý.
– Tề Ngự Phong dù sao cũng là thiên tài luyện khí hai mươi năm trước. Những năm qua Tề Minh luôn theo bên cạnh hắn rèn sắt, nếu Tề Ngự Phong không dạy bảo hắn luyện khí, ta tuyệt đối không tin!
– Mục Vân này nhìn như hành sự càn rỡ, ra chiêu không theo lẽ thường, thế nhưng mỗi lần đều ẩn chứa thâm ý!
Tề Vân thâm ý nói:
– Thật trùng hợp, Mạc đại sư lại xuất hiện trong một tình huống liên quan đến y; trùng hợp thay, Tần gia muốn thông gia với Mục gia, y lại lớn mật phản đối; lần nữa trùng hợp thay, hàn độc của Tần Mộng Dao lại do y trị liệu; giờ lại càng trùng hợp là y so tài với Điêu đạo sư!
– Một loạt trùng hợp như vậy, liệu có còn là trùng hợp nữa không?
– Cái này...
Người phía sau im lặng.
– Nếu như mọi việc đều trùng hợp, chỉ có thể nói vận khí của Mục Vân thực sự là quá tốt. Nếu như mọi chuyện đều là Mục Vân ẩn mình chín năm trời an bài đâu vào đấy, thì chỉ có thể nói, Mục Vân này thực sự đáng sợ!
– Thiếu gia, đã vậy thì...!
– Đừng vội. Sau một tháng nữa, Tề Minh đối đầu với ta, chỉ có thua. Ta ngược lại muốn xem thử Mục Vân có thể bày ra chiêu trò gì!
Bắc Vân thành, Mặc gia!
Mặc gia ở Bắc Vân thành có thanh danh hiển hách.
Nếu như tứ đại phường thị ở Bắc Vân thành đều bị t�� đại gia tộc chiếm giữ, vậy Mặc gia gần như là thương gia lớn nhất, chỉ sau tứ đại gia tộc.
Tại Bắc Vân thành, xét về thực lực kinh tế, Mặc gia không hề thua kém Tề gia chút nào.
Giờ phút này, trong hoa viên Mặc gia, một bóng người khom lưng, miệng lẩm bẩm chửi rủa:
– Mẹ nó, thật xúi quẩy, liên tiếp thua mấy chục trận, tiền bạc tháng này đều tiêu hết!
Mặc Dương chắp tay sau lưng, liên tục khạc nhổ, lẩm bẩm nói.
Hưu!
Đột nhiên, một góc vườn hoa bỗng vang lên tiếng xé gió.
Một hòn đá lớn bằng ngón cái bay thẳng vào mặt Mặc Dương, nhằm vào mắt trái hắn.
Phanh!
Vào khoảnh khắc mấu chốt, Mặc Dương nghiêng mặt sang một bên. Thế nhưng hòn đá kia tuy tránh được mắt trái, vẫn cứ đánh trúng mặt hắn. Cảm giác nóng rát từ trên mặt truyền đến, Mặc Dương mắng lớn một tiếng:
– Ai, là ai?
– Là ta!
Một bóng người từ một góc vườn hoa đi ra. Người này mặc một bộ võ phục màu lam, quanh hông thắt một đai lưng, dáng người cao ráo, trên mặt mang vẻ dò xét, nhìn Mặc Dương.
– Mặc! Hải!
Nhìn người tới, Mặc Dương lại bắt đầu cà lăm, dường như thiếu tự tin.
– Mặc Dương, thân thể tam trọng Dịch Cân cảnh, ngay cả Tráng Tức cảnh cũng chưa bước vào. Ta thực sự hiếu kỳ, Mục đạo sư của các ngươi rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí để ngươi xuất chiến?
– Hắc hắc!
Nhìn Mặc Hải, Mặc Dương cười hắc hắc:
– Hải ca, thằng phế vật Mục Vân kia thật càn rỡ. Anh yên tâm, trận chiến với Điêu Á Vân, em nhất định sẽ lập tức nhận thua. Anh phải bảo Điêu Á Vân nương tay một chút đấy!
– Điêu Á Vân?
Nghe Mặc Dương nói vậy, Mặc Hải cười ha ha, vỗ mặt Mặc Dương, cười nói:
– Mặc Dương, đúng là ngươi ngớ ngẩn thật. Điêu Á Vân đã là lục trọng Ngưng Mạch cảnh, người xuất chúng trong số các thiên tài. Hắn đối chiến với ngươi? Ngươi nằm mơ đấy à!
– Nói thật cho ngươi biết, Điêu đạo sư đã quyết định để ta đối chiến với ngươi. Dù ca ca bất tài nhưng cũng đã là ngũ trọng Ngưng Khí cảnh. Đến lúc đó, tuyệt đối sẽ khiến ngươi mất mặt thảm hại! Ha ha!
– Mặc Hải, ngươi...!
– Ta, ta làm sao?
– Ngươi đừng có quá đáng!
Mặc Hải cười càng thêm khoa trương, nói:
– Nhìn cái kiểu của thằng phế vật Mục Vân nhà các ngươi kia, còn dám mưu toan khiêu chiến cao cấp tam ban chúng ta. Mặc Dương, không phải ta xem thường ngươi, nhưng đối phó với ngươi, chỉ cần một người bất kỳ trong cao cấp tam ban chúng ta cũng đủ khiến ngươi sợ mất mật!
– Ngươi!
– Ngươi cứ chuẩn bị cho tốt đi, đến khi chúng ta tranh tài, ta sẽ khiến ngươi phải quỳ rạp dưới đất, để tất cả mọi người trong gia tộc thấy rõ, rốt cuộc ai mới là người xứng đáng làm hành trưởng của thương hội Mặc gia!
Mặc Hải cười ha ha, quay người rời khỏi.
– Đáng ghét!
Nhìn thấy dáng vẻ phách lối của Mặc Hải, trong lòng Mặc Dương nổi lên lửa giận. Mặc Hải và hắn đều là đệ tử trực hệ của thương hội. Chỉ là, phụ thân hắn hiện là hành trưởng thương hội, còn phụ thân Mặc Hải lại là nhị thúc của hắn.
Dù Mặc Dương là kẻ phá gia chi tử, nhưng hắn hiểu rõ, nhị thúc và Mặc Hải sớm đã thèm muốn vị trí hành trưởng thương hội. Mà nay thân thể phụ thân hắn cũng đã không còn như trư��c! Nếu một ngày phụ thân hắn xảy ra chuyện, thì thương hội Mặc gia sẽ thuộc về cha con bọn họ.
– Không được, chuyện này, tuyệt đối không thể xảy ra!
Trong lòng Mặc Dương bắt đầu suy nghĩ.
Tìm Mục Vân sao? Thằng phế vật đó chỉ giỏi hù dọa người, chẳng có bản lĩnh thật sự nào, không được. Nhưng Mục Vân lại có thể lung lạc Tần đạo sư đến, cũng coi là có bản lĩnh!
– Tần đạo sư!
Đột nhiên, nét lo lắng trên mặt Mặc Dương chợt tan biến.
– Đúng, Tần đạo sư là thiên tài Tần gia, hiện nay lại còn vào lớp chúng ta làm đạo sư, ta có thể tìm nàng nhờ giúp đỡ!
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, với sự trau chuốt tỉ mỉ từng câu chữ.