(Đã dịch) Triều Vi Điền Xá Lang - Chương 90: Nửa cái thịnh đường
Thiệu Minh mặc một bộ áo bào màu xám, mái tóc dài búi sau gáy, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười thản nhiên, ra hiệu cho Thiệu Vũ ngồi xuống.
– Lần này ta tới vì chuyện đó đã xảy ra một chút biến cố! Thiệu Minh chân thành nói: – Những lời ta nói tiếp theo, ngươi phải ghi nhớ rõ ràng! – Vâng! – Lần này, trong Phong Lĩnh động thuộc dãy Bắc Vân sơn mạch, ít nhất cũng là nơi một cường giả Linh Khiếu cảnh ngũ trọng vẫn lạc. Điều này, ta đã có thể xác định chắc chắn! – Linh Khiếu cảnh ngũ trọng? Thiệu Vũ ngẩn ngơ.
Trên Nhục Thể thập trọng chính là Linh Khiếu thập trọng. Các võ giả Linh Khiếu thập trọng, chân nguyên trong cơ thể mỗi người đều cuồn cuộn mãnh liệt, vô cùng cường đại.
– Ừm, lúc đầu ta định liều mình tiến vào Phong Lĩnh động, tìm kiếm cơ duyên, nhờ đó đột phá Nhục Thể thập trọng, tiến vào Linh Khiếu cảnh. Từ đó về sau, ta sẽ có được địa vị nhất định trong khu nội môn, và ngày sau khi ngươi tiến vào nội môn, cũng sẽ có rất nhiều chỗ tốt! Chỉ là, chuyện này không chỉ mình ta biết. Đường Minh Dương, Thiết Sơn Hỗ, Tam Dụ Đức cũng đã nắm được tin tức này, chỉ sợ không lâu nữa ba người bọn hắn sẽ kéo đến Bắc Vân thành. Nơi một cường giả Linh Khiếu cảnh ngũ trọng vẫn lạc chắc chắn sẽ có toàn bộ tích lũy cả đời của người đó, cùng với bảo vật được cất giữ trong không gian giới chỉ. Nếu những thứ đó rơi vào tay bọn họ, sau này hai huynh đệ ta và ngươi ở nội môn sẽ rất khó bề phát triển! – Ta hiểu rồi, đại ca! Thiệu Vũ thành thật đáp: – Lần này, ta đã gọi tất cả huynh đệ tốt ở ngoại môn đến. Đại ca cứ yên tâm, ba người bọn hắn dám đến, nhất định sẽ khiến bọn hắn có đi mà không có về từ Bắc Vân sơn mạch! – Nâng ly nào, cạn chén một chút! – Mục đạo sư, ngài cứ uống mãi thế này cũng chẳng có gì thú vị cả! – Ừm? Nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ dưới lầu, lòng Thiệu Minh vốn đã bực bội lại càng thêm khó chịu, hắn không kìm được mà cau mày.
– Đại ca, mấy tên dưới kia thật đáng ghét, ta sẽ dẫn người đi dạy dỗ bọn chúng một trận cho câm miệng! – Dù sao đây cũng là Bắc Vân thành, đừng để người ta nghĩ đệ tử Thánh Đan tông chúng ta ngang ngược càn rỡ! Thiệu Minh dặn dò.
– Ta hiểu rồi! Thiệu Vũ cười hì hì, rồi nói với một thanh niên đang ngồi cạnh Thiệu Minh: – Khô Ly sư huynh, huynh đi cùng ta nhé! – Ta? Nghe Thiệu Vũ gọi mình, Khô Ly ngẩn người. Dáng người hắn có vẻ gầy gò, lạc lõng, thế nhưng dù sao hắn cũng là một võ giả Thông Linh cảnh cửu trọng.
Trong mắt hắn, đám người dưới lầu cùng lắm cũng chỉ ở cảnh giới thất trọng, bát trọng, để hắn ra tay thì thật không xứng với thân phận của mình! – Hì hì, ta biết Khô Ly đại ca đang nghĩ gì. Nhưng dưới lầu có một thiên tài đạo sư của Bắc Vân học viện, hiện hắn dùng thực lực võ giả Chân Nguyên cảnh thất trọng, đã đánh bại võ gi��� Tụ Đan cảnh bát trọng!
– Hiện tại, ta chỉ nói kiếm pháp của hắn còn một chút thiếu sót, thế mà hắn lại chế giễu rằng chúng ta chỉ là thiên tài tông môn rách nát, chẳng bằng chó má so với học viện của bọn hắn! – Thôi được rồi, Thiệu Vũ, ngươi cũng đừng thêm mắm thêm muối nữa. Khô Ly, ngươi cứ đi cùng hắn xuống xem sao, giáo huấn nhẹ tay một chút cũng không sao, tránh cho những kẻ thuộc học viện này, ỷ vào Nam Vân Đế Quốc mà không biết trời cao đất rộng.
– Vâng! Khô Ly đối diện với Thiệu Minh, biểu hiện vô cùng tôn kính.
– Hì hì! Mục Vân, lần này ta xem ngươi còn có thể giữ thể diện được bao lâu! Thiệu Vũ cười lạnh trong lòng.
Khô Ly là đệ tử nội môn đầu tiên đi theo đại ca hắn, y đã đột phá đến Thông Linh cảnh cửu trọng, cũng không phải loại thiên tài Điêu Á Đông nào đó trong Bắc Vân học viện có thể sánh được.
Một lúc nữa sẽ có trò hay để xem! – Này này, các ngươi không thể nói nhỏ tiếng lại một chút sao? Khô Ly bước ra khỏi phòng, đi đến lan can cầu thang, nghiêng người tựa vào đó, liếc mắt nói: – Trong phòng riêng trên lầu hai, ta còn nghe rõ tiếng các ngươi, làm phiền quá rồi. Không có tiền thì đừng có đến đây ăn cơm! Nhìn đám thiếu nam thiếu nữ còn non nớt ngồi ở một góc lầu một, Khô Ly thực sự không nỡ ra tay chút nào.
Vốn dĩ hắn còn muốn giáo huấn một trận cho xong chuyện, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của bọn họ, hắn đã không còn ý định động thủ nữa.
Lời Khô Ly vừa thốt ra, bọn Diệu Tiên Ngữ, Mặc Dương, Tề Minh hơi sững sờ, rồi trợn mắt nhìn chằm chằm Khô Ly.
– Uống rượu! Đột nhiên, Mục Vân bất ngờ hét lớn một tiếng, bưng chén rượu lên.
– Uống rượu, uống rượu! Trong nháy mắt, mọi người lại đồng loạt bưng chén rượu lên, phớt lờ Khô Ly.
Thấy cảnh này, Khô Ly chỉ cảm thấy trên mặt mình như vừa bị tát một bạt tai đau điếng, sắc mặt hắn nóng bừng, đỏ rực.
Hắn bị người ta ngó lơ sao? Không chỉ có thế, dưới lầu một, lúc này cũng có không ít người đang ngồi, nhưng họ lại chẳng hề quan tâm đến nhóm người Mục Vân đang càn rỡ cười nói ồn ào, cứ như thể bọn họ không hề nhìn thấy gì.
– Khô Ly đại ca, có lẽ huynh không biết! Thiệu Vũ tiến lên trước, nói: – Huynh nhìn thấy băng sơn mỹ nữ kia không? Nàng ta chính là thiên chi kiêu nữ của Tần gia ở Bắc Vân thành. Còn Mục Vân kia là con nuôi của tộc trưởng Mục gia, đồng thời cũng là đạo sư của bọn họ. Diệu Tiên Ngữ là cháu gái của Diệu đại sư, còn Mặc Dương là thiếu đông gia của Mặc gia Thương hội! Bọn họ đều là những thiếu gia quý tộc có tiếng ở Bắc Vân thành, bối cảnh không hề tầm thường!
– Ta khinh! Một lũ dế nhũi mà thôi! Khô Ly khạc một bãi nước bọt, cười lạnh nói: – Khô Ly ta chưa từng thấy kẻ nhà quê nào kiêu ngạo đến thế, xem ra hôm nay thật sự phải ra tay một chút rồi! Lời vừa dứt, Khô Ly bước một bước xuống cầu thang, đi thẳng đến trước bàn Mục Vân cùng đám người kia.
Không nói một lời, Khô Ly đặt mông ngồi phịch xuống, cầm lấy một chén rượu, ực ực uống cạn.
– Vị huynh đài này, chúng ta hình như không quen biết nhau? Thật ra Mục Vân đã sớm chú ý đến việc Khô Ly và Thiệu Vũ thì thầm to nhỏ với nhau, chỉ là hôm nay tâm trạng hắn rất tốt, thực sự không muốn so đo làm gì.
Nhưng bây giờ, người ta lại trắng trợn đến khiêu khích như vậy, nếu hắn lại không ra tay, vậy chẳng khác nào rùa đen rụt đầu.
– Không quen thì đã sao? Khô Ly khẽ nói: – Ta chỉ uống một chén rượu của ngươi, bao nhiêu tiền ta trả! – Này, tên này! – Ngồi xuống, Mặc Dương! Mục Vân thấy Mặc Dương không nhịn được nữa mà phát cáu, liền quát: – Vị bằng hữu này đã nói sẽ trả tiền, vậy chén rượu này có giá một ngàn khối linh thạch hạ phẩm, huynh đài, trả tiền đi! Phốc! Mục Vân còn chưa nói dứt lời, Khô Ly đã phun ra một ngụm rượu.
– Một ngàn khối linh thạch hạ phẩm sao? Ngươi coi ta là kẻ ngu à? – Chẳng lẽ không đúng sao? Mục Vân mỉm cười nói: – Không phải kẻ ngu thì ai lại vô duyên vô cớ chạy đến bàn người khác uống rượu của người ta chứ!
– Ngươi đang đùa giỡn ta đó hả! Khô Ly nghe những lời này của Mục Vân, cảm thấy hoang mang.
– Đùa ngươi thì sao!
Độc giả có thể tìm đọc bản chuyển ngữ này trên nền tảng truyen.free, nơi lưu giữ bản quyền và công sức của dịch giả.