(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 11: Dungeon giai đoạn 2.
Quả cầu pha lê vốn đã biết chuyện này sớm muộn cũng xảy ra, nhưng không ngờ nó lại đến sớm đến vậy. Đây chính là một trong những điều kiện tiên quyết để được công nhận là một lãnh chúa, điều kiện tối quan trọng để nhận tước hiệu Baron.
Đó chính là Dungeon giai đoạn 2. Nói một cách dễ hiểu, thông thường các Dungeon chỉ có thể dung nạp một hệ duy nhất. Ví dụ, Dungeon hệ Undead thì chỉ có thể chứa chấp hệ Undead, còn những sinh vật bên ngoài đều được xếp vào diện lính đánh thuê.
Đương nhiên, định nghĩa về lính đánh thuê cũng rất đa dạng chứ không chỉ đơn thuần như vậy. Tuy nhiên, lính đánh thuê vẫn có thể trở thành cư dân của Dungeon nếu cá thể đó chịu quy phục Dungeon Master của Dungeon đó.
Chỉ là, nếu khác hệ thống, dù có muốn quy phục đến mấy cũng chẳng thể xếp lính đánh thuê đó vào diện cư dân. Tức là, điều kiện tối thiểu để chuyển từ lính đánh thuê bên ngoài thành một cư dân hợp pháp của Dungeon chính là phải phù hợp với điều kiện của Dungeon.
Ngoài hệ đó, dù cố gắng đến mấy thì danh phận cao nhất đạt được cũng chỉ nằm trong nhóm lính đánh thuê mà thôi. Chính vì vậy, mới cần phải phát triển Dungeon theo hướng đa hệ.
Cụ thể hơn, một Dungeon hệ Undead thường rất phù hợp để kết hợp với các hệ khác như chiến tranh, ô nhiễm, bệnh tật, vân vân. Đây là những hệ có thể dẫn tới cái chết và cũng thân cận với Undead nên dễ dung nhập vào nhất.
Điều kiện để có thể dung nhập các hệ là bản thân Dungeon Master. Ví dụ, Dungeon Master đầu tiên của quả cầu pha lê là Lich King. Khởi điểm, ông ta là một Necromancer và Dungeon của ông ta thuộc hệ Undead.
Vì bản thân vốn dĩ đã là một Necromancer nên Lich King lúc đó rất thân cận với pháp hệ, chế tác hệ, thậm chí là cả giả kim hệ. Do đó, không cần trải qua quá nhiều giai đoạn rắc rối, Dungeon có thể nhanh chóng dung nhập thêm một hệ nữa là giả kim để trở thành Dungeon giai đoạn 2.
Lúc đó, Lich King và quả cầu pha lê đang ở tầng 56. Đương nhiên, việc sở hữu sẵn không có nghĩa là có thể dung nhập tùy ý được. Phải trải qua rất nhiều giai đoạn, trong đó quan trọng nhất chính là quá trình trung hòa.
Lich King lúc đó đã trung hòa hệ Undead và giả kim để bước sang giai đoạn 2, và từ đó cũng mở khóa được phòng nghiên cứu chuyên về giả kim cấm kỵ. Không lâu sau đó, nhờ những thành tựu nghiên cứu, Lich King từ một Necromancer đã tiến hóa thành một Lich.
Để dựng nên kiến trúc Rank SSR là thánh đường, cần rất nhiều điều kiện, trong đó bắt buộc phải có hệ thánh. Vì vậy, Lich King đã tốn rất nhiều công sức để học hỏi và tiến xa hơn là trung hòa nó với các hệ đã có.
Những hệ thân cận với hệ gốc và những hệ mà Dungeon Master đã sở hữu từ trước thường dễ dàng trung hòa. Ví dụ như lửa với đá hay nước với băng giá. Nhưng với hai hệ khắc nhau thì đó lại là một chủ đề hoàn toàn khác.
Dungeon Master đời này của nó lại đặc biệt hơn nhiều. Ngay từ lần đầu tiên, Chủ nhân đã trung hòa một trong hai hệ khắc lớn nhất với hệ Undead là sự sống. Giờ thì Dungeon đã bước qua giai đoạn 2 ngay từ tầng 1, đồng thời có thể mở khóa phòng nghiên cứu.
Không biết là phúc hay họa, nhưng kiến trúc cho giai đoạn 2 thường chỉ xuất hiện từ tầng 50 trở đi. Điều này đúng ngay cả với những Dungeon Master có xuất thân từ dòng dõi lớn và đã sớm biết về điều kiện để đạt tới tước hiệu Baron từ trước.
Đó chính là bởi vì việc trung hòa đã cản trở họ. Vậy nên, ngay cả khi lên tới tầng 50, họ cũng chỉ nhận được tước hiệu Baronet – tước hiệu cao quý nhất trong các hiệp sĩ, nhưng đồng thời cũng chỉ được coi là một nửa Baron vì họ thiếu mất bước trung hòa cuối cùng.
Ngay cả khi dùng hai hệ thân thuộc với nhau như lửa và gió đi chăng nữa thì chuyện này vẫn cực kỳ khó khăn. Nhưng ngay sau khi đạt tới tầng 50, họ sẽ nhanh chóng vượt qua được giai đoạn trung hòa.
Tất cả là bởi vì ở những tầng sâu hơn có thứ cần thiết để khiến việc trung hòa trở nên dễ dàng hơn trông thấy. Vậy nên, những tài năng có thể trung hòa trước khi xuống tới tầng 50 và những tài năng đạt đến tầng 50 là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Giờ thì hay thật rồi, Dungeon của hang Kiến mối ngay tầng 1 đã đạt tới giai đoạn 2. Dungeon Master còn đạt tới trình độ giác ngộ bậc 1. Quả cầu pha lê không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng có vẻ như sắp tới sẽ rất bận rộn đây.
Còn về kiến trúc phòng nghiên cứu, đây là một trong những kiến trúc trọng yếu nhất trong Dungeon và sẽ xuất hiện ngay sau khi đạt tới ngưỡng cửa giai đoạn hai. Đương nhiên, trừ những Dungeon có mục tiêu chỉ định là loài kiến.
Phòng nghiên cứu là một trong những kiến trúc cơ bản nhất của loại Dungeon đó. Tuy nhiên, nó chỉ cung cấp các nghiên cứu cơ bản về Dungeon mà thôi. Phần quan trọng nhất là nghiên cứu về điểm trung hòa của hai hệ thì phải đến giai đoạn 2 mới mở khóa.
Vậy trung hòa và nghiên cứu về điểm trung hòa khác nhau ở điểm nào? Nói một cách dễ hiểu thì trung hòa chính là bước cơ sở để tạo ra sự cân bằng, để từ đó tạo ra một điểm nơi hai hệ có thể hòa quyện vào nhau.
Còn nghiên cứu về điểm trung hòa chính là nghiên cứu chuyên sâu hơn về điểm trung hòa đó, để khám phá những tiềm năng ẩn chứa bên trong. Ví dụ, giữa Undead và giả kim có thể tạo ra những loại Undead mạnh mẽ hơn thông qua giả kim.
Thậm chí có thể cải tạo chúng. Ngành giả kim cũng được lợi bởi vì nó không còn bị giới hạn trong những nền tảng cơ bản nhất định như biến đá thành vàng hay chuyển hóa vật chất nữa, mà sẽ bước sang mảng nghiên cứu sinh học, vân vân.
Tóm lại, nghiên cứu về điểm trung hòa chính là nghiên cứu để hai hệ có thể bổ trợ hoàn hảo cho nhau. Undead và thánh hệ có thể tạo ra được những Undead cao cấp sở hữu cả thánh quang của thuộc tính thánh.
Hay thậm chí là những cấm kỵ như hồi sinh chẳng hạn. Chỉ là trong giai đoạn nghèo hèn như thế này thì dù có mở được phòng nghiên cứu cũng chẳng thể làm gì được vì không đủ tài nguyên để tiến hành nghiên cứu chuyên sâu.
Cũng chính vì hai thuộc tính vốn dĩ đối lập nhau giờ đã thành công trung hòa nên mối quan hệ giữa đám Skeleton và Sylva ở bên kia đã trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều. Chỉ là rõ ràng đám Sylva vẫn rất e ngại Chủ nhân.
Đây là chuyện hiển nhiên mà thôi. Đừng nói tới chúng, ngay cả quả cầu pha lê khi thấy Chủ nhân ăn ngấu nghiến bộ giáp cũng khiến nó sợ hãi tột độ rồi. Đến giờ vẫn chưa quen được, huống chi là chúng.
Hơn nữa, giờ Dungeon của hang Kiến mối cũng đã mở khóa triệu hồi chủng Undead rồi, bao gồm hai chủng là Skeleton và Ghost. Đây cũng là hai chủng cơ bản nhất. Skeleton là khung xương của sinh vật chết, còn Ghost là oán niệm pha một chút ý thức.
Cả hai đại diện cho thể xác và tinh thần, kết hợp lại sẽ tạo thành một sinh mệnh hoàn chỉnh. Nhưng không phải ngẫu nhiên bãi tha ma lại yêu cầu đến ba loại trong số 100 cá thể Undead được chôn dưới đó. Đương nhiên, không cần đến Rank N+ vẫn có thể thỏa mãn được điều kiện này.
Loại Undead thứ 3. Skeleton là thể xác, Ghost là linh hồn. Nhưng cả hai đều đại diện cho phần sự sống bị tước đoạt. Skeleton là mất đi linh hồn, còn Ghost là mất đi thể xác. Cả hai không thể đại diện cho cái chết hoàn chỉnh.
Một cái chết tuyệt đối không ẩn chứa bất cứ yếu tố sinh mệnh nào trong đó. Tuy nghe có vẻ phản khoa học, vì phải có sinh mới có tử; không có sinh thì làm sao có tử? Cũng giống như vi��c đã sống thì ắt hẳn sẽ có ngày phải chết vậy.
Trong sinh có tử mà trong tử cũng có sinh, trời không tuyệt đường người. Ngay cả trong tình thế tưởng chừng chắc chắn phải chết vẫn luôn tồn tại một đường sống. Đây chính là lý do vì sao không có gì là tuyệt đối 100% trên đời cả.
Quả cầu pha lê và cả Lich King đều tin chắc vào lý luận này cho đến khi cả hai bước sang thế giới bên kia. Lúc đó, bọn họ cuối cùng cũng hiểu tại sao bản thân luôn cảm thấy thiếu một bước để có thể vượt qua.
Hóa ra bọn họ ngay từ đầu đã sai. Đúng hơn thì bọn họ đã rẽ sai hướng vào lúc đó và đi trên con đường sai lầm từ rất lâu trước đó. Sai lầm nối tiếp sai lầm, để rồi khi nhận ra thì bọn họ cũng đã đi quá xa rồi.
Muốn làm lại cho đúng thì cũng cần xây dựng lại nền tảng từ đầu. Nhưng thật đáng tiếc, thế giới bên kia không cho bọn họ nhiều thời gian đến như vậy, và kết cục chỉ có một. Ít ra thì giờ quả cầu pha lê đã có thể thực sự có cơ hội làm lại thêm một lần nữa.
Chủng Undead bậc N thứ 3, đại diện cho cái chết tuyệt đối, nó có rất nhiều tên gọi. Có kẻ thì gọi nó là vận xui, có kẻ thì gọi nó là thảm họa, có kẻ thì gọi nó là hồi kết. Cũng có kẻ gọi nó là cái chết mà bất cứ ai cũng sẽ phải đối mặt.
Nhưng cái tên được biết tới nhiều nhất chỉ có một, nó mang tên Death. Nó có rất nhiều hóa thân. Có kẻ thì nhìn thấy nó dưới hình dạng một con ngựa màu xám xanh, có kẻ thì thấy nó dưới dạng hai kẻ mặc đồ đen trắng.
Có kẻ thì thấy nó được bao phủ bởi một tấm vải đen cầm lưỡi hái, cũng có kẻ thấy nó dưới hình dạng đầu chó thân người, vân vân. Nhưng phổ biến nhất, Death vẫn chỉ là một khái niệm, nó không có hình hài cụ thể mà đại diện cho chính khái niệm về cái chết.
Theo mô tả thì là vậy, nhưng trong một điển tích mà Lich King thu thập được từ tàn tích của một Dungeon từ kỷ khởi nguyên thì cái chết được mi��u tả là một con rồng có tám cái chân, đôi cánh rách nát màu đen có vuốt đỏ trên đó.
Mắt đỏ, da trắng xám, phần cổ xuống bụng có màu đỏ xen kẽ với đen. Trên cơ thể có một số lớp giáp màu vàng bao bọc. Đương nhiên, điển tích đó chưa chắc đã đúng. Có thể với những sinh vật thời đó thì cái chết có hình dạng như vậy.
Nhưng sau này khi nhiều nền văn hóa được khai sinh ra thì cái chết cũng bao gồm nhiều hình dạng hơn, phụ thuộc vào từng nền văn hóa cũng như sự phát triển về tín ngưỡng, vân vân. Về cơ bản thì cái chết không có bất cứ hình dạng nào cụ thể cả.
Không chỉ là một hóa thân, Death còn cần đến sự tiến hóa để thăng từ Rank này lên Rank khác. Tuy nhiên, ban đầu việc tiến hóa lại rất đơn giản, chỉ cần tiếp xúc với cái chết đủ nhiều thì nó sẽ tự biến đổi mà thôi.
Đương nhiên, cái chết này là dạng giết chết một sinh vật sống, chứ không phải chỉ đơn thuần là cho Death tiếp xúc với Undead là nó sẽ thay đổi. Chỉ là càng về sau sẽ càng cần nhiều điều kiện hơn nên cũng rất khó nhằn.
Còn về cái bãi tha ma kia, vì bản chất của Death là một khái niệm nên nó không thể chết một cách đơn giản như vậy được. Vậy nên chỉ cần nó xuất hiện tại bãi tha ma đã thỏa mãn điều kiện rồi, không nhất thiết phải hiến tế như Skeleton và Ghost.
Chỉ là muốn triệu hồi được Death vẫn cần một số thứ mà hiện tại vẫn chưa có. Nên quả cầu pha lê cũng không vội, dù sao bãi tha ma vẫn có thể chờ. Trước tiên cứ thiết kế một nơi cư ngụ tạm thời cho đám Sylva trước đã.
Nhưng trước tiên phải hoàn thành phòng sảnh chính. Quay lại với Chủ nhân thì có vẻ như kẻ bạo thực vẫn có một tỷ lệ nhất định để học được kỹ năng, kỹ nghệ và nội tại của mục tiêu bị ăn.
Cụ thể hơn thì nội tại cơ bản nhất của Skeleton là hồn hỏa đã không xuất hiện trên người Chủ nhân. Còn đám Sylva thì quả cầu pha lê có thể hiểu được, dù sao Chủ nhân cũng chỉ ăn được phần thực thể của cây, tinh linh đã kịp chạy thoát rồi nên không học được những thứ cơ bản của tinh linh cũng là điều bình thường.
"Giờ chúng ta phải làm gì?"
Kiến mối hỏi quả cầu pha lê. Nó không biết gì về những thứ như Dungeon hay gì khác. Thật ra thì nó cũng chẳng biết quá nhiều thứ, trừ việc đào và gia cố hang cùng một số kiến thức đạt được thông qua khai sáng.
Nhưng nó biết rằng quả cầu pha lê kia biết phải làm gì tiếp theo. Kiến mối, ngoại trừ ủy thác cho nó, thì cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc tiếp tục ăn những thứ mà con Sylva kia đã mang về như một bữa ăn nhẹ.
Quả cầu pha lê nghe vậy cũng không hề bất ngờ. Tuy quả đúng là nó đã trải qua nhiều đời chủ, cũng như biết rõ rằng phần lớn trong số đó thường hành động mà không hỏi ý kiến hay nghe theo hướng dẫn của mình.
Nhưng nó hiểu rõ sự non nớt của Chủ nhân này. Kiến mối khác với những Chủ nhân trước đó rất nhiều. Chủ nhân ngây thơ và thiếu kinh nghiệm, vì vậy nếu không biết, nó sẽ hỏi, chứ không phải tỏ vẻ mình biết tuốt rồi cố gắng tự xoay sở trong khi chẳng biết gì.
Đó chính là vấn đề về sự kiêu hãnh. Các Chủ nhân đều coi mình hơn hẳn nó, rằng mục đích tồn tại của nó là làm kẻ hầu cho bọn họ. Tuy đúng là vậy thật, nhưng đó c��ng chính là lý do mà chẳng có bất cứ Chủ nhân nào kể từ Lich King có thể tiến xa đến mức trở lại thế giới bên kia.
Nó đã chứng kiến và tiếp xúc đủ nhiều. Trường hợp sẵn sàng hạ cái tôi của mình xuống thường rất hiếm, đặc biệt là với những Dungeon Master kế thừa ở các tầng sâu hơn. Dù chúng chưa đạt được danh xưng Dungeon Master thực sự, nhưng lại thiếu đi những yếu tố cơ bản nhất để trở thành một Dungeon Master chân chính.
Đương nhiên, trong số các đời Chủ nhân, cũng không thiếu những người có tiềm năng mạnh mẽ. Chỉ là tiềm năng thôi là chưa đủ. Hành trình vượt qua những tầng sâu hơn, chỉ cần thiếu sót một chút cũng sẽ trở thành bàn đạp cho kẻ khác.
"Đầu tiên thì ngài phải học những kiến thức cơ bản trước, thưa Master của tôi."
"Còn về đám này thì sao?"
Kiến mối đưa hai chân trước lên. Một chân chỉ vào đám Skeleton đang đứng bất động chờ đợi mệnh lệnh kế tiếp. Có thể thấy ngay sau khi trung hòa thành công thì chúng đã không còn căm thù Sylva đến tột độ như trước nữa.
Chân còn lại đương nhiên là đang chỉ vào hai con Sylva đang ôm một tinh linh thực vật bé nhỏ trong lòng và không ngừng run rẩy. Rõ ràng chúng vẫn đang sợ hãi Kiến mối vì hành động man rợ trước đó của nó.
"Đây là một trong những kiến thức đầu tiên mà ngài phải học. Đây là Dungeon. Ngài có thể xem nó như một tổ kiến, nơi ngài – Dungeon Master – là kiến chúa, nhưng không cần đẻ trứng mà vẫn nắm giữ quyền lực tối cao trong Dungeon.
Còn tôi là trợ lý của ngài, quả cầu pha lê mã hiệu 000000006. Ngài có thể gọi tôi là VI. Những thứ ngài vừa chỉ vào chính là con dân của ngài, cư dân hợp pháp của Dungeon này. Họ sống để phục vụ lợi ích của Dungeon, mà ngài là người lãnh đạo.
Ngài cũng phải có trách nhiệm phát triển Dungeon, tạo ra thêm nhiều môi trường sống, nâng cao mức sống cho họ. Vậy nên tôi hy vọng tôi sẽ không còn phải chứng kiến cảnh tượng ngài nhảy xổ vào ăn thịt con dân của mình một cách ngon lành thêm lần nào nữa."
Nội dung biên tập này được truyen.free bảo hộ bản quyền.