(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 18: Vụ làm ăn lớn.
Theo như tôi được biết, Labyrinth chuẩn bị gỡ bỏ cơ chế thủ hộ tầng. Không rõ có phải do các đồng nghiệp của tôi làm việc không hiệu quả hay không, nhưng việc bị sa thải hàng loạt đã khiến rất nhiều thủ hộ tầng trở nên khó kiềm chế. Bởi vì nhiều thủ hộ tầng đã quen dùng sức mạnh được Labyrinth cấp cho để chèn ép các Dungeon Master. Bản thân tôi cũng vậy, nên trên thực tế, bọn họ muốn Labyrinth ít nhất đưa ra một lý do, bịa cũng được. Kết cục là gần đây Labyrinth đã phản hồi rằng chuyện nó muốn gỡ bỏ cơ chế thủ hộ tầng không liên quan gì đến việc rất nhiều thủ hộ tầng đã lạm dụng quyền hạn được cấp. Bởi vì ngay từ đầu Labyrinth đã chẳng bận tâm. Vấn đề chính ở đây là Labyrinth coi thủ hộ tầng là một rào cản phát triển. Hiểu đơn giản thì so với những thời đại trước, thời đại này quá hiền hòa, quá ít chiến đấu. Labyrinth nghi ngờ rằng vì các Dungeon Master có thể thông qua các thủ hộ tầng để cùng đạt được một nguyên tắc chung, họ đã quên mất ý nghĩa của sự đấu tranh. Điều này không chỉ khiến tốc độ phát triển của họ bị chững lại mà thế hệ sau cũng ngày càng khó tiến sâu hơn. Đương nhiên, với một thủ hộ tầng ở những tầng trên cùng như tôi thì không thể bàn luận những chủ đề cấp cao như vậy. Nhưng tạm thời thì ý định của Labyrinth đã được định đoạt. Nếu không có gì bất ngờ, trong 24 giờ tới, toàn bộ các thủ hộ tầng sẽ biến mất. Lúc đó, những nguyên tắc chung được thiết lập và duy trì bởi các thủ hộ tầng cũng sẽ coi như mất đi hiệu lực. Kiểu gì cũng sẽ có những kẻ nhân cơ hội đó bắt đầu mang quân đánh chiếm những gì chưa có chủ. Và chỉ cần một mồi lửa như vậy thôi cũng đủ thiêu rụi cả một cánh rừng. Chẳng mấy chốc, toàn bộ Labyrinth sẽ lâm vào hỗn chiến, nhất là ở những tầng dưới, vì đám này đã ăn no rửng mỡ quá lâu rồi. Tài nguyên quá nhiều, binh lính cũng quá nhiều, giờ chúng chỉ thiếu những thứ chưa thuộc về mình. Nên không sớm thì muộn, chúng cũng sẽ nhắm tới những nơi có thể xâm chiếm để từ đó trở nên mạnh hơn. Đây là viễn cảnh mà Labyrinth muốn thấy. Nó muốn đốt cả cái quặng vàng này để từ đó kết tinh lại những hạt vàng. Tuy không biết được bao nhiêu, nhưng miễn là đến cuối cùng có kẻ qua được bên kia là được.
VI cũng có nghe loáng thoáng về chuyện này. Labyrinth dạo gần đây có chút sốt ruột nên việc đưa ra lựa chọn như vậy cũng là điều dễ hiểu. Dù sao nếu không hành động nhanh, thời hạn kia cũng sắp tới, và nếu làm không ổn thì có khi còn thảm hơn bây giờ nhiều. Chỉ là VI không bình luận về chủ đề này. Đương nhiên, chỉ là một chức vụ mới tồn tại vài chục năm gần đây thì khó mà tạo ra ảnh hưởng lớn đến vậy được. Nhưng theo nó đoán, có khi đây đã sớm là kế hoạch của Labyrinth rồi. Giống như một dòng sông vậy. Bình thường nó chảy êm đềm chẳng ảnh hưởng đến ai cả, nhưng khi xây đập tích nước lên thì dòng chảy sẽ dừng lại, thay vào đó nước trong bể ngày càng được tích trữ nhiều hơn. Labyrinth biết nếu cứ để nước chảy bình thường, đám phế vật kia sẽ không dám vươn lên. Nhưng một khi nước dừng, chúng sẽ bắt đầu leo lên. Chỉ là vì có con đập cũng như thói tự cân bằng vốn có nên chúng sẽ không xung đột. Bởi vì không có động lực. Miễn là con đập hay các thủ hộ tầng vẫn còn, chúng vẫn sẽ ổn định ở vị trí đó. Nhưng một khi con đập biến mất, lượng nước được tích trữ bấy lâu nay sẽ cuốn trôi tất cả. Chỉ có những kẻ đủ sức bám trụ lại được mới chính là hạt vàng trong cát. Đây là một cách lọc kẻ mạnh cực kỳ thô bạo để chuẩn bị cho bên kia, nhưng lại mang tới những hiệu quả rất bất ngờ. Nước đi này của Labyrinth, VI đánh giá là cực kỳ mạo hiểm, nhưng còn đỡ hơn là đến thời hạn mà vẫn chẳng có ai vượt qua được bên kia. Về phần Kiến Mối, nó chẳng hiểu gì cả. Tâm trạng của nó bây giờ chỉ nghĩ tới đồ ăn cũng như tự hỏi rằng con mèo trắng trước mặt mình có ăn được hay không? Một tâm hồn tràn ngập việc ăn uống, chắc một phần cũng bởi nó chưa ăn tối. Còn về phía bộ ba Salamance, họ như nghe được tin động trời. Rõ ràng chuyện này cực kỳ nghiêm trọng bởi vì nó không chỉ ảnh hưởng đến con đường đi sâu xuống bên dưới của bọn họ mà còn cả tộc Salamance nữa. Thậm chí là các dòng dõi lớn. Lý do mà các dòng dõi lớn có thể độc chiếm cả một tầng là vì bọn họ sở hữu một lượng lớn Ranker và High Ranker. Giờ nếu như chiến tranh thực sự nổ ra thì cũng có nghĩa là bọn họ phải chạy về Dungeon của mình tại tầng sâu nhất để cố thủ. Ngay cả thủy tổ và những người thân cận cũng sẽ phải rời đi. Đến lúc đó, các Salamance còn lại dù có cố thủ cũng chẳng được quá lâu đâu, bởi vì các dòng dõi lớn vốn dĩ rất kiêu ngạo nên trong mấy triệu năm nay bọn họ đã gây không ít phiền phức rồi. Hơn nữa, cuộc chiến tại tầng dưới cùng sẽ là một cuộc chiến quy mô không tưởng. Không một ai có thể dám chắc bản thân có thể an toàn trở về cả, chứ đừng nói là nghĩ tới chuyện giữ được một tầng ở bên trên như tầng 81. Đương nhiên, trong tộc Salamance cũng không chỉ có mỗi Ranker mà còn có không ít ứng cử viên từ những kỳ Salamance phong tuyển trước đó nữa. Bọn họ đương nhiên cũng sẽ trở về Dungeon của mình để tham gia trận trận chiến tại tầng của mình. Tuy môi trường khắc nghiệt khiến tầng 81 trở thành sân nhà của tộc Salamance, và việc kinh doanh cả vài triệu năm qua cũng tích lũy rất nhiều vốn liếng, kết hợp thêm các Salamance trưởng thành đều ở Rank R trở lên, nhưng rủi ro vẫn là có. Thứ nhất, không phải Salamance nào trong tộc cũng biết chiến đấu. Có rất nhiều Salamance thuộc phía hậu cần hay được xếp vào hàng ngũ phòng tuyến nên nếu đánh thật thì chưa chắc bọn họ đã tận dụng được hết khả năng của mình. Thứ hai, trong tộc cũng có không ít Salamance chưa trưởng thành. Như đã nói trước đó, Salamance vì là một chủng tộc trường thọ nên sẽ mất rất nhiều thời gian để đạt tới ngưỡng trưởng thành. Thứ ba, kẻ địch khả năng cao sẽ sở hữu lực lượng siêu việt bởi cả số lượng lẫn chất lượng, như Rank R+ chẳng hạn. Dù sao, lượng Dungeon Master từ khoảng tầng 78 đến tầng 80 cũng không ít. Nếu tất cả đều muốn nhân cơ hội này vào cướp tài nguyên có trong tầng 81 của tộc Salamance thì rõ ràng đại bản doanh này không giữ nổi. Cuối cùng là về chuyện các Dungeon Master khả năng cao sẽ mang theo gia đình mình để đi lánh nạn, nên lực lượng cố thủ tại tầng 81 lại sẽ càng suy yếu hơn nữa. Viễn cảnh tầng 81 hoàn toàn đổi chủ là có thể diễn ra. Một quyết định đơn giản này của Labyrinth có thể đảo lộn tất cả. Những dòng dõi hùng mạnh, lâu đời có thể bị xóa sổ trong một thời gian ngắn ngủi. Thậm chí nếu như lực lượng nòng cốt thất bại tại tầng dưới cùng nữa thì thực sự sẽ biến mất hoàn toàn. Vậy nên VI mới nói rằng kế hoạch này của Labyrinth là cực kỳ mạo hiểm. Bởi vì toàn bộ vốn liếng và tài nguyên có thể biến mất hoàn toàn. Nhưng nếu có thể từ đó kết tinh ra những hạt vàng thì chắc hẳn vẫn đáng giá hơn giữ lại đám phế vật sâu mọt này.
Đúng vậy, Labyrinth và VI gọi những kẻ tạo ra hệ thống Ranker kia là đám phế vật, không có trí tiến thủ lại còn cố tình kiềm hãm sự phát triển của những kẻ tới sau, độc tài thái quá cuối cùng cũng đã đến lúc nên gạt bỏ. "Vậy tại sao cô lại kể chuyện này với bọn tôi? Để mang cô đi xuống dưới kia hay sao?" Kẻ duy nhất đủ tỉnh táo để đưa ra câu hỏi vào lúc này là Kiến Mối hoặc VI, nhưng đương nhiên Kiến Mối không biết đủ nhiều để hỏi ra câu hỏi như vậy. Hơn cả, dù có biết nó cũng sẽ mặc kệ vấn đề của con mèo trắng này mà thôi. Bởi vì với Kiến Mối thì trừ con dân của nó, những cư dân hợp pháp của Dungeon mà nó cai trị ra, tất cả đều chỉ là kẻ dưng. Căn bản thì nó không hề có ý định tạo bất cứ mối quan hệ nào hay có bất cứ suy nghĩ thiện cảm nào với kẻ khác. Vậy nên kẻ đứng ra hỏi ở đây chính là VI. Đương nhiên nó cũng đã đoán được vấn đề, đó là thủ hộ tầng sau khi không còn là thủ hộ tầng nữa thì sẽ như thế nào? Ở những tầng khác thì nó không biết, nhưng ở tầng 1 này thì không phải quá rõ rồi hay sao? Hơn 50 Dungeon Master bị thủ hộ tầng tại đây phá hủy mất quả cầu thủy tinh. Tuy Dungeon chưa sụp đổ nhưng rõ ràng là bọn họ cũng đã mất đi cơ hội để xuống sâu hơn, thậm chí tư cách Dungeon Master cũng bị cướp đoạt. Nếu như con mèo trắng này mà mất đi toàn bộ quyền hạn thì rõ ràng cô ta sẽ trở thành mục tiêu của đám phế vật ngoài kia ngay lập tức. Vậy nên khả năng cao là cô ta đang muốn thông qua bọn họ, hoặc ít nhất là ba vị Salamance này để đạt được thứ gì đó. "Tiểu thư nói đúng, quả thật là tôi muốn xuống dưới kia. Đương nhiên tôi cũng đã sớm có nơi để đi rồi nhưng với một kẻ như tôi thì việc đi qua cổng dịch chuyển là không thể." Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu của Vatygart và Hiragart là xác minh được giới tính thực sự của phi chính quy này. Còn với Marogart thì coi như cũng đỡ được phần nào suy đoán của hắn khi cứ nghĩ rằng đối phương không phải là nữ tính. "Nguyên do là vì sao?" VI tuy đoán được phần nào nhưng vẫn tỏ ra không biết rồi hỏi con mèo trắng kia. Dù sao, đoán và câu chuyện thực sự chưa chắc đã trùng khớp với nhau. Hơn cả, nó cũng muốn đối phương chủ động cho ra một mức giá cho lần đi quá giang này. "Là vì tôi không phải là thủ hộ tầng đầu tiên của tầng 1. Ngày trước tôi cũng chỉ là một thú nhân bình thường mà thôi. Chỉ là gặp được một Dungeon Master thích bóc lột, bạo lực với thú nhân nên đã thiết lập một cái bẫy để giết hắn. Từ đó thì tôi và những kẻ liên quan đã bị liệt vào danh sách đen của Labyrinth. Tôi và thằng em trai may mắn được thủ hộ tầng của tầng 1 lúc đó cưu mang. Đương nhiên lão ta cũng bị ảnh hưởng rất nhiều. Ít ra thì bọn tôi cũng có được một khoảng thời gian tương đối hạnh phúc vào lúc đó. Sau này thì lão ta vì để xóa bỏ tội danh trên người tôi và thằng em trai nên đã chịu một số hạn chế và chết không lâu sau đó. Còn tôi thì vì muốn thằng em trở thành Dungeon Master nên đã lập một giao kèo với Labyrinth. Như các vị biết đấy, tầng 1 là nơi khởi đầu, cũng được coi là lần lọc rác thứ hai của Labyrinth nên mang tiếng xấu là điều hiển nhiên. Hơn nữa, sức ảnh hưởng trong số các thủ hộ tầng khác cũng là kém nhất. Vậy nên chẳng mấy ai muốn vị trí nhàm chán này cả, khi các Dungeon Master đạt đủ tiêu chuẩn chỉ mất cùng lắm vài ba tháng là có thể rời đi được rồi. Thấy vị trí đó trống nên tôi nhảy vào, coi như làm nô lệ không công cho Labyrinth để thằng em được tự do bay nhảy như nó muốn. À mà chắc ba vị Salamance bên kia cũng biết nó đấy, nó tên là Lompud. Hung danh mấy năm gần đây cũng không nhỏ, gây không ít phiền phức nên tôi cũng có chút phiền lòng. Xui xẻo hơn là vì tôi đã cùng Labyrinth ký kết một hiệp ước kiểu nô lệ nên chẳng thể nào tác động lên các tầng khác được. Chỉ có thể đi loanh quanh trên tầng 1 này rồi làm những công việc buồn chán qua ngày mà thôi. Giờ đang định xin quá giang các vị để xuống gặp lại nó. Đương nhiên tôi biết là cần phải tới giai đoạn 2 trở lên mới có thể chứa chấp được thêm một hệ khác nữa. Hơn cả, một hệ như thú nhân thì chắc cũng chẳng ai ưa gì, nhất là một giai đoạn quan trọng như giai đoạn 2. Trong tình thế bắt buộc các vị phải mạnh lên nhanh chóng như thế này thì việc tới giai đoạn hai mà phải chọn một hệ như thú nhân là hoàn toàn không thể. Chính vì vậy nên tôi và đám nhóc này chỉ đi theo diện lính đánh thuê thôi. Đương nhiên bọn tôi sẽ trả một khoản phí mỗi tháng để các ngài gánh lấy khoản chi phí thuê ngoài khổng lồ, thậm chí nó còn thừa ra đôi chút nữa. Đương nhiên nếu được thì chúng tôi cũng sẽ hoạt động dưới tư cách là những lính đánh thuê thực thụ. Miễn là các vị ở đây không ép bọn tôi vào thế phải chết là được. Ngoài ra thì nếu ai nhận vụ lần này thì tôi sẵn sàng đưa ra kho tàng mà tôi đã tích trữ được trong vài ngàn năm qua." VI từ từ phân tích những thông tin vừa rồi và đánh giá chúng một lần nữa. Căn bản thì con mèo trắng này là chị của một Dungeon Master hùng mạnh là Lompud. Hơn cả, ngày trước cô ta đã từng bị liệt vào danh sách đen của Labyrinth. Sau đó thì được thủ hộ tầng gốc của tầng 1 cưu mang rồi giúp xóa đi tội danh trước đó trên người hai chị em. Sau đó thì con mèo trắng này quyết định trở thành nô lệ không công của Labyrinth để em trai mình có thể trở thành Dungeon Master. Thú vị thật, không ngờ ngay tầng 1 thôi đã có tình tiết máu chó như vậy. Chuyện cư dân phản Dungeon Master VI cũng chẳng lạ gì. Thậm chí nó ngày trước cũng không ít lần châm ngòi xung đột rồi thúc đẩy đám cư dân đi giết Dungeon Master của chính mình. Nhưng đến cái mức độ ngay tầng 1 đã bị cư dân của mình ghim rồi giết chết luôn thì quả đúng là phế phẩm thật. Điều này cũng nói lên khâu chọn lọc, phê duyệt Dungeon Master mới của Labyrinth vẫn chưa thực sự hoàn thiện dù đã qua từng đó thời gian. Sau đó thì cũng dễ hiểu mà thôi, có vẻ như sau hàng ngàn năm buồn chán thì con mèo trắng này cũng đã thu được một lượng đá mana hạ cấp khổng lồ, đủ để nó tự tin rằng có thể chi trả cho khoản phí đánh thuê có khi phải kéo dài đến hàng trăm năm. Dù sao từ tầng 1 này đi xuống tận hơn tầng 200 cũng không phải chuyện ngày một ngày hai là được. Vài trăm năm là nói đỡ thôi chứ dù tự tin lắm thì cũng phải đâu đó ngàn năm là ít. Gặp thêm thời đại loạn lạc sắp tới nữa thì thời gian sẽ bị trì hoãn lâu hơn nữa. Có được khoản phí đủ để lo liệu cho bản thân cùng tầm chục con thú nhân khác trong khoảng thời gian đó thì quả đúng là kinh khủng thật. Đó còn chưa kể đến chuyện sinh đẻ các thứ nữa. Bên cạnh với đá mana thì VI vẫn có hứng thú hơn với kho tàng mà con mèo trắng này thu nhặt được trong mấy ngàn năm qua đấy. Bộ ba Salamance bên kia cũng tự có suy đoán của riêng mình nhưng cả ba dường như cũng đã đạt được chung một nhận thức đó chính là vụ này lợi nhiều hơn hại. Bỏ qua khoản thu đá mana hạ cấp hàng tháng cũng như kho tàng mà mèo trắng nói tới. Nếu có thể làm quen được với một Dungeon Master hùng mạnh như Lompud, thậm chí khiến hắn phải mang ơn bản thân vì đã cho chị hắn quá giang đến hơn 200 tầng thì rõ ràng là quá đáng giá rồi.
Văn bản này đã được hiệu chỉnh bởi truyen.free, nơi hội tụ những câu chuyện hay nhất.