Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 199: Tên người rơm và Steven.

"Đừng ngu ngốc đến mức ấy. Ta đã nói rồi, hãy tin vào Kiến Mối, bỏ ngoài tai những lời gièm pha đi. Chúng có thể đúng theo một khía cạnh nào đó nhưng sẽ chẳng duy trì được lâu đâu, bởi lẽ Kiến Mối không thể dùng lẽ thường để đánh giá."

"Đó chính xác là những gì tôi đang làm."

"Vẫn chưa đủ. Đâu phải tự dưng mà mỗi ngày ta đều phải dành chút thời gian ngắn ngủi để giao tiếp và dặn dò cô đâu. Ta đã bảo rồi, đừng nghĩ quá nhiều, chỉ cần đặt niềm tin vào Kiến Mối là được, đơn giản vậy thôi."

"Ông nói Kiến Mối cùng Aura là cùng một loại. Vậy nếu Aura vào những năm tháng đó cũng rơi vào tình cảnh tương tự như Kiến Mối, ông ta sẽ làm thế nào?"

"Một câu hỏi hết sức vớ vẩn. Như ta đã nói, Quỷ Tộc về cơ bản là lũ điên cuồng trong vấn đề tín ngưỡng, đến mức chúng sẵn sàng phản bội, đâm sau lưng lẫn nhau chỉ vì lợi ích của Sinh Mệnh. Bản chất chúng sinh ra đã là lũ cuồng tín rồi. Trong khi đó, Aura năm xưa lại được đích thân Sinh Mệnh để mắt tới, đương nhiên lũ Quỷ Tộc phải nghe theo lời hắn răm rắp. Làm gì có chuyện đối nghịch hay nảy sinh ý nghĩ phản bội như lũ này."

"Không thể giả sử đặt Aura vào tình huống này hay sao?"

"Đương nhiên là ta sẽ tin rồi. Cô tưởng Jacos là kẻ có khả năng lãnh đạo hay giỏi thao túng kẻ khác thật à? Nói thẳng ra thì Jacos của quá khứ hay Aura của hiện tại đều điên loạn chẳng kém gì nhau, bởi vì cái họ nhà hắn vốn dĩ là do mấy tên điên nhất của Quỷ Tộc tụ họp để lập nên. Lý do mà ta khuyên cô hãy tin tưởng hoàn toàn vào Kiến Mối là vì Aura năm xưa là một tên cực kỳ may mắn, mọi thứ đều diễn ra cực kỳ thuận lợi với hắn. Nếu không có biến cố nào, chắc chắn sẽ có cơ duyên cực kỳ lớn đang chờ hắn ngay trước mắt."

"Ý ông là Kiến Mối cũng thuộc dạng may mắn đến mức quái dị như Aura? Mà cụ thể hơn thì Aura may mắn đến nhường nào?"

"Nói cả hai thuộc dạng may mắn cũng không đúng, vì đến cả thần vị May Mắn cũng chẳng bằng được đám quái thai này. Chúng có khả năng tự tạo ra những biến số nằm ngoài tầm kiểm soát của vận mệnh để khiến mọi thứ xung quanh diễn ra theo chiều hướng có lợi cho mình. Về phần Aura thì cô có thể không tin, nhưng năm xưa hắn thực sự đi loanh quanh vài vòng là nhặt được một cái thần khí. Thần khí vốn dĩ là loại vũ khí có khả năng giết cả thần, thậm chí là chém qua thần vị khiến cả vị thần lẫn thần vị đều bị xóa sổ. Ngoài ra thì như ta đã nói đấy, Aura không phải là kẻ có khả năng lãnh đạo. Thay vào đó, bên c��nh hắn luôn có thừa những kẻ như vậy. Nói thẳng ra thì chính bọn họ mới là những người đã vực dậy Quỷ Tộc và đưa nó trở lại thời kỳ huy hoàng nhất với vị thế chủng tộc mạnh nhất dưới thần. Mà cũng có thể nói rằng phần nhiều là do tên Aura kia liên tục tạo ra các biến số có lợi cho hắn nên mới dẫn đến kết cục như vậy. Gán công lao lớn nhất cho hắn cũng không sai, dù sao nếu như không có hắn thì mọi thứ đã có thể khác lắm rồi."

"Cái khả năng tự tạo biến số gì gì đó có vẻ hay nhỉ?"

"Đâu chỉ hay? Chỉ riêng việc có thể lách khỏi sự kiểm soát của vận mệnh đã khiến đám này trở nên khác biệt so với phần còn lại rồi. Cũng bởi vì thế mà không ai có thể xem xét được vận mệnh của chúng, và con đường mà chúng phải đi cơ bản là không rõ ràng, tiền đồ thực sự là vô lượng."

"Đó là lý do mà ông chọn tôi sao?"

"Phải, bởi vì cô là một kẻ rất quan trọng với Kiến Mối. Hay nói đúng hơn, ta chính là một biến số có lợi mà Kiến Mối vô thức tạo ra, thông qua cô để hỗ trợ chính nó. Cả vụ tự dưng triệu hồi đ��ợc Goblin King hay thông qua tên Fomor Spell King Skeleton kia để liên kết với tộc Fomor cũng tương tự như vậy. Vậy nên đừng nghĩ quá nhiều, chỉ cần tin là được. Huống hồ so với tên Aura chỉ biết chém giết với nói đạo lý kia thì rõ ràng Kiến Mối trầm ổn và biết tính toán hơn nhiều."

...

Trong khi diễn biến tại Dungeon của hang Kiến Mối vẫn đang tiếp tục ngày càng trở nên căng thẳng hơn thì tại phía khu vực Nam Âu cũng đang phải đối mặt với một mối nguy cơ không thể nào đong đếm được. Thảm họa liên quan đến việc bọn họ không đủ khả năng để khống chế được lưu lượng quái vật trong lãnh thổ, và vô số quái vật ác ý ẩn chứa hiểm họa tạo ra thú triều tràn thẳng vào thành của bọn họ.

Nguyên nhân đã được xác định bởi các thành bang lân cận ngay sau khi những phòng tuyến đầu tiên bị thất thủ. Tử linh pháp sư đã xuất hiện tại thành bang Helios rồi thông qua giao kèo với thứ vừa là phước lành, vừa là tội ác nguyên thủy của thành bang Helios. Thứ gì quá nhiều thì cũng sẽ không tốt, ngay cả phước lành, nhất là loại phước lành không r�� nguồn gốc. Tuy năm xưa thế hệ đầu tiên của thành bang Helios, trong đó có cả kỵ sĩ đầu tiên, đã thành công phong ấn nó lại, nhưng sau gần nửa thế kỷ thì hai mối họa lớn nhất đã kết hợp.

Một bên là con quái vật sinh ra từ mặt trái của phước lành, một bên là tử linh pháp sư có thể chi phối cái chết. Cả hai đã bổ trợ cho nhau và nếu không hành động kịp thời, mọi chuyện sẽ trở nên quá muộn, thậm chí có lẽ đã muộn rồi cũng nên.

"Xong, tay nghề của ta không tệ đấy chứ?" Ở một phòng tuyến nào đó, Steven đang lợi dụng khả năng của tên người rơm để cải tạo lại cơ thể mình, lý do đơn giản là vì hầu như hơn nửa cơ thể hắn đã phế đi rồi.

Giao dịch với các ma năng là cực kỳ kỳ quái. Chúng đôi khi sẽ đòi chiếm quyền kiểm soát một số bộ phận trên cơ thể của Steven, nhiều khi chỉ đơn giản là để cho hắn phải cảm nhận nỗi đau không tưởng hay sự hủ hóa ăn sâu đến tận xương. Đương nhiên vì Steven rất đặc biệt nên các ma năng sẽ không dại dột đến mức giết chết hắn, ít nhất là cho tới tận khi bọn chúng cảm thấy qu�� chán món đồ chơi này. Nếu không thì chúng sẽ không làm vậy. Hơn nữa, vì những kẻ như Steven thực sự rất cá biệt và hiếm có nên các ma năng đương nhiên là sẽ tình nguyện "chơi đùa" với sinh mệnh, cơ thể lẫn tâm trí của hắn lâu nhất có thể. Đó cũng chính là lý do mà hắn có thể chịu đựng được đến tận hiện tại.

Mà tính ra thì để chịu đựng bao nhiêu dày vò qua chừng đó năm, ý chí của Steven cũng không hề tầm thường chút nào. Nói hắn bị điên hay đầu thiếu mấy chục con ốc cũng chẳng sai. Ngoài ra thì vì nhiều bộ phận đã sớm không còn dùng được nữa nên bản thân Steven vẫn luôn không trong trạng thái tốt nhất. Trước đây hắn vẫn phải phụ thuộc vào chi giả hoặc năng lực từ chức nghiệp để hành động, nhưng giờ đã có cơ hội cải tạo lại cơ thể thì chẳng lý nào hắn lại không làm cả.

Về bản chất thì Steven cũng không muốn tin vào tên người rơm này một chút nào cả. Thứ nhất là bởi vì sự tồn tại của hắn quá bí ẩn ngay cả với thế hệ đầu tiên từng phong ấn hắn tại cánh đồng kia suốt gần nửa thế kỷ. Thứ hai là bởi vì ở bên cạnh tên người rơm này đủ lâu nên Steven cũng tự biết tên này khó lường đến mức nào. Để lý giải về hắn thì Steven chỉ có thể nói rằng bản thân chẳng hiểu gì về hắn cả, mọi cảm xúc, suy nghĩ hay hành động của hắn đều không hề tuân theo quy tắc nào.

Hoặc chính sự bất quy tắc đó lại là quy tắc hành xử của tên người rơm này. Steven không hiểu được nên cũng càng không dám đặt niềm tin vào một kẻ như vậy, huống hồ bản thân Steven cũng không phải là dạng sẽ vì tin kẻ khác mà tự chuốc lấy họa diệt thân. Cuối cùng là vì mục đích của tên người rơm này. Hắn nói rằng hắn có cùng mục đích với Steven. Đúng hơn là tại một khía cạnh nào đó thì cả hai rất giống nhau, và Steven lại hiểu rõ mục đích của mình sẽ gây ra những tai họa như thế nào.

Nói ra thì hơi tiêu chuẩn kép, nhưng bởi vì biết tên người rơm này cũng như mình, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt mục đích nên Steven lại càng không tin hắn, dù sao thì Steven cũng chưa từng cho rằng việc mình đang làm là đúng. Chỉ là Steven sống tới hiện tại là vì điều đó, là để gặp lại người con gái kia. Chấp niệm của hắn càng sâu đậm hơn khi bước qua cánh cửa kia. Đúng hơn là bây giờ không chỉ có một mình hắn, mà là vô số "hắn" đang cùng thúc đẩy cơ thể này, tâm trí này tiếp tục đi trên con đường đó.

Dù biết rằng những việc bản thân đang làm là sai trái nhưng lại không đủ kiên định để dừng lại, không đủ quyết tâm để vứt bỏ tất cả để làm lại từ đầu. Steven đến cuối cùng cũng chỉ như bao "hắn" của trước kia. Đây chính là sự đáng sợ nhất của ma pháp. Nó sẽ không bao giờ dừng lại bất chấp các quy tắc, hệt như một giấc mộng ngàn thu, nơi mà bản thân Steven không thể nào thoát ra được, hay nói đúng hơn là vô số giấc mộng với một nội dung giống hệt nhau. Chúng cứ liên tục lặp đi lặp lại cho đến khi thời gian thực sự cạn kiệt, không gian sụp đổ hoàn toàn, phản vật chất nuốt chửng hoàn toàn vật chất, và đến cuối cùng chỉ còn lại cái chết cuối cùng để khép lại quyển sách chứa đựng các câu chuyện, vận mệnh của cả một thế giới từng tồn tại.

Còn để nói về cách mà tên người rơm này dùng để cải tạo cơ thể của Steven thì bản thân Steven cũng chẳng biết phải miêu tả như thế nào. Cả cơ thể đang sống sờ sờ của Steven hệt như một bao tải rơm bị tên kia cắt tỉa, tạo hình rồi cuối cùng là sử dụng chỉ làm bằng rơm để khâu lại. Và thế là, một cơ thể hoàn chỉnh cứ thế xuất hiện. Không chỉ là một con b��p bê rơm, mà thực sự là một cơ thể bằng xương bằng thịt hoàn chỉnh. Bản thân Steven thực sự cảm nhận được điều đó, nhưng điều đó cũng càng khiến Steven đề phòng tên này hơn nữa.

"Ngươi có chắc là ta sẽ không giống với ngươi hay thậm chí còn thấp kém hơn, giống mấy con búp bê rơm vô tri của ngươi chứ?" Steven sau khi ngồi dậy khỏi bàn mổ thì cũng vừa tự kiểm tra cơ thể mới của mình vừa tán gẫu với tên người rơm kia.

Cảm xúc của tên người rơm này cực kỳ bất thường và khó đoán. Thậm chí nhiều khi Steven còn cảm thấy hắn quá đỗi đơn thuần, dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình hệt như một đứa trẻ, khi vui thì sẽ cười và khi buồn bực thì sẽ khóc vậy. Đương nhiên là Steven không tin vào những cảm xúc, biểu cảm mà tên người rơm này bộc lộ ra trên cái mặt bao tải rơm của hắn. Không chừng đó là do hắn cố tình biểu lộ ra để trêu chọc Steven cũng nên, đề phòng chẳng có gì sai cả.

"Thật tàn nhẫn, Steven tàn nhẫn quá đấy, Diana à!" Tên người rơm nói với vẻ đau khổ tột cùng, ôm lấy con búp bê rơm gần đó, vật mà hắn g���i là Diana, rồi bắt đầu kể lễ. Trong khi đó, Diana bắt đầu xoa đầu, dỗ dành hắn hệt như một sinh vật sống thực thụ, chứ không phải chỉ là một con búp bê rơm vô tri. Nhưng Steven hiểu rằng những tạo tác của tên người rơm này không thực sự "sống". Thậm chí so với các Undead thì đám người rơm này cũng chỉ như những cỗ máy được thiết lập sẵn từ trước và vận hành theo những thiết lập đó. Với con búp bê rơm được đặt tên là Diana này thì rõ ràng thiết lập của nó là để phối hợp với tên người rơm này trong màn kịch của hắn. Thậm chí hắn còn có tới hàng trăm con búp bê rơm khác tồn tại chỉ với những mục đích đơn giản như vậy. Mà như đã nói từ trước đấy, tên người rơm này bày ra quá nhiều biểu cảm lẫn trạng thái cảm xúc một cách quá dễ dàng hệt như một đứa bé vậy. Trong câu nói vừa rồi thôi, trên cái bao tải có thể xem như là mặt của hắn đã thay đổi đến tận ba lần biểu cảm rồi.

Đáng sợ hơn là ở chỗ tên người rơm này ôm chặt con búp bê rơm Diana. Đến mức độ mà rơm bên trong lòi ra hết, Diana cứ thế "chết" đi trong lòng tay của hắn, đầu cũng rơi rụng xuống đất.

"Không!!!! Nàng Diana!!!! Ta đã làm gì nàng thế này!!! Đừng rời xa ta mà, Diana! Ta sẽ bằng mọi giá để tìm cách chữa cho nàng, xin đừng rời bỏ ta như vậy, hỡi nàng thơ của ta!"

Trò đùa của tên người rơm kia lại bắt đầu rồi. Thậm chí con Diana không đầu kia còn đang chầm chậm đưa tay lên vuốt ve an ủi hắn, trong vòng tay ôm ấp của hắn, như thể muốn nói rằng cô đã tha thứ cho hắn, đừng quá đau buồn.

"Đừng mà, nàng Diana!!!! Đừng bỏ ta mà đi!!!!"

Biểu cảm của tên người rơm liên tục thay đổi không ngừng nghỉ. Khi Diana thực sự "chết" đi thì cảm xúc của hắn thực sự bùng nổ. Nếu như là người khác thì nhìn vào chắc hẳn đã tin vở kịch này là thật rồi. Đáng tiếc đây là Steven, huống hồ bản thân hắn cũng đã thấy qua màn kịch này không biết bao nhiêu lần trước đây rồi nữa. Thậm chí không chỉ dừng lại ở màn kịch này mà còn rất nhiều kịch bản khác nữa, hắn đã thấy qua đủ nhiều.

"Đừng chơi đùa nữa, sự chuẩn bị cho giai đoạn cuối cùng đã làm đến bước nào rồi?"

Steven chán nản nhìn tên người rơm diễn trò. Một phần là vì vở kịch này do tên người rơm kia cố tình diễn để cho hắn nhìn. Phải, tên người rơm đang nhạo báng thứ tình yêu mà hắn đã, đang và sẽ dành cho người con gái kia. Ban đầu thì Steven đã có những phản ứng lại, việc này khiến tên người rơm kia lại càng thêm thích thú hơn nên dần dần thì Steven cũng dần bình tĩnh lại và lựa chọn là coi như không thấy thứ gì cả. Dần dần thì Steven phát hiện ra cách phù hợp nhất để đối phó với tên người rơm trong những trường hợp như trên là nói sang chủ đề nào đó thực sự quan trọng, hệt như hiện tại vậy, và rõ ràng là việc đó đã mang lại hiệu quả rất cao.

Tên người rơm ngay lập tức chấm dứt trò đùa của hắn. Hắn đứng lên và cũng chỉ với một cái phẩy tay thì con búp bê rơm Diana đã bị hắn phá hỏng hoàn toàn lúc nãy lại một lần nữa khôi phục lại như thường và vẫn sống động như trước. Lúc này thì bởi vì Steven đang soi gương để chỉnh lại trang phục của mình nên hắn không thể nào thấy được gương mặt hay biểu cảm của tên người rơm kia nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không cảm nhận được áp lực xung quanh đang không ngừng thay đổi.

Đến mức độ mà chiếc gương treo tường cũng bắt đầu bị ảnh hưởng rồi nhanh chóng nứt toác đúng chỗ mặt Steven phản chiếu, như báo hiệu cho một điều gì đó. Tên người rơm kia cũng dần im lặng đi tới ngay phía sau lưng của Steven. Giờ thì chênh lệch về thể hình của cả hai mới bắt đầu lộ ra, khi tên người rơm quá đỗi to lớn kia cao đến tận hơn 3m trong khi Steven cũng chỉ có đâu đó khoảng 1.8m. Thực sự thì chênh lệch của cả hai là quá rõ ràng. Ngoài ra thì trang phục của cả hai cũng cơ bản là giống nhau khi cùng mặc một bộ comple màu đen, chỉ khác ở chỗ là tên người rơm có thêm viền đỏ, mặc áo sơ mi màu bơ sữa và cuối đuôi cà vạt có biểu tượng mặt trời rực cháy không ngừng.

Có điều tên người rơm kia lại không làm gì cả ngoại trừ việc phủi những hạt bụi, sợi rơm còn sót lại trên áo khoác Steven cũng như giúp hắn chỉnh lại phần cà vạt, hệt như người cha giúp đứa con của mình chuẩn bị cho ngày đầu tiên đi làm vậy.

"Steven của ta, vấn đề ở đây không phải là ta hay 'ta' đã sẵn sàng hay chưa mà là cậu đã sẵn sàng hay chưa. Tất cả chúng ta đều đang chờ đợi cậu, chờ đến khi cậu đã có thể sẵn sàng, bởi vì ta tin rằng sự kết hợp của hai ta chính là mối thảm họa mà các thế giới phải gánh chịu."

Sau khi nói xong thì tên người rơm bắt đầu quàng đôi tay dài thòng của mình ra trước ngực của Steven rồi ôm lấy hắn, một cái ôm thực sự quá sức lạnh lẽo hệt như biểu cảm của tên người rơm vào lúc này vậy.

"Tôi đã sẵn sàng rồi."

Steven dùng ánh mắt sắc bén nhìn vào tấm gương đã vụn vỡ ngay vị trí đầu hắn phản chiếu kia. Trong ánh đèn mập mờ của căn phòng này thì bóng của tên người rơm bắt đầu lan rộng ra rồi bao phủ lấy tất cả. Ở bên ngoài, đám quạ đang cảm thấy quá buồn chán vì những ngày bình yên vừa rồi như nhận được một tín hiệu nào đó và sải cánh bay đi, mang theo tiếng kêu của mình dọc theo những bãi chiến trường kéo dài lên đến hàng trăm cây số.

Đống xương xẩu nằm lăn lóc khắp các bãi chiến trường bắt đầu thức tỉnh dưới tiếng quạ kêu chói tai. Những vật bị Ghost nhập vào cũng dần mất đi sinh khí, và trên bầu trời tăm tối mù mịt cũng xuất hiện vô số bóng xanh mập mờ. Các cánh đồng lúa mỳ chín mọng bắt đầu rung chuyển, đám búp bê rơm cùng lực lượng chính đang dần thức tỉnh và tiếp nhận lời kêu gọi. Tất cả chúng đã sớm sẵn sàng gieo rắc thảm họa, mang đến hồi kết.

Bản văn này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện định hình thế giới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free