(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 281: Đấu khẩu.
Để tránh làm phiền nghi lễ của các Sylva còn lại, Treant nữ vương đã dẫn Châu Phàm tới nơi cô thường ngụ, bên dưới một gốc cây to lớn hơn hẳn những cây khác.
Châu Phàm không mấy để tâm đến sự tồn tại của gốc cây này, nhưng thực chất, đây chính là phần xác của một cái cây đã được Treant nữ vương ban cho sự sống mới từ trước đó. Bởi vì kích thước khổng lồ khiến nó không thể vừa vặn vào Dungeon Hang Kiến, Treant nữ vương đã phải điều chỉnh để nó bước vào trạng thái ngủ đông, dần thu nhỏ lại như hiện tại.
Đại Ngàn bình thường cũng vẫn liên kết với gốc cây này để giáng ý chí của mình xuống đây, song, thông thường thì nó chẳng khác gì một cái cây bình thường, chỉ là có phần cao lớn một cách khác lạ mà thôi.
Dọc đường, Châu Phàm chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ theo sau Treant nữ vương. Anh có rất nhiều điều muốn bày tỏ với đối phương, nhưng biết rằng lúc này chưa phải thời điểm thích hợp.
Hiểu được tâm ý Châu Phàm, Treant nữ vương chỉ cười thầm, rồi khẽ vung tay. Thế là, những chiếc rễ cây nhanh chóng trồi lên khỏi mặt đất.
Trước tình huống này, Châu Phàm bỗng dưng vô thức tiến vào trạng thái phòng thủ, nhưng những chiếc rễ cây ấy lại nhanh chóng đan kết vào nhau, hình thành một bộ bàn ghế.
Treant nữ vương nhanh chóng chọn một chỗ cho mình, ngồi xuống rồi ra hiệu mời Châu Phàm ngồi cùng. Châu Phàm, dù có chút ngượng nghịu, cũng liền ngồi xuống.
"Đây là phản ứng tự nhiên của mọi sinh linh mà thôi. Sinh mệnh, tuy luôn hướng về cái chết, nhưng vẫn cần sự phát triển dẫn dắt để thực sự nở rộ trước khi lụi tàn. Thời khắc của ngươi chưa tới, nên việc vô tình tránh né những yếu tố mà ngươi cho rằng có thể dẫn đến cái chết, là điều hiển nhiên."
Lời nói của Treant nữ vương thực sự nói trên góc độ của một ứng cử viên Thần Linh, nên Châu Phàm tuy hiểu, song vẫn cảm thấy những lời này có đôi phần quá cao siêu.
"Ta nói vậy thôi, ngươi đừng bận tâm. Đôi khi ở cùng thầy quá lâu, ta cũng học được vài thói xấu từ ông ấy. À, đây là trà cam thảo của ngươi."
Chỉ với một cái búng tay, những rễ cây cấu thành chiếc bàn tiếp tục phân nhánh, tạo ra một tách trà cho Châu Phàm. Những nhánh còn lại thì nhanh chóng đâm chồi nảy lộc, hóa thành cây cam thảo.
Những cây cam thảo này sau đó tự tách khỏi gốc, nhanh chóng nghiền nát thành tinh chất, rồi được trộn với nước sương sớm, biến thành trà cam thảo trong tách của Châu Phàm.
Những chiêu trò như thế này, Châu Phàm cũng từng thấy lão Daniel trình diễn, nhưng xét về độ điêu nghệ, lão ta còn thua kém đối phương một bậc. Từ toàn bộ quá trình vừa rồi, Châu Phàm cảm nhận được một sự tự nhiên, một thứ gì đó mang vẻ tất yếu, hệt như những quy tắc thiên nhiên bất di bất dịch.
Còn với lão Daniel, Châu Phàm lại cảm nhận rõ ràng sự tác động của năng lực siêu phàm trong quá trình đó.
Vậy ra ��ây chính là sự thần kỳ của Tinh Linh, dòng chảy năng lượng mang vẻ tất yếu hiển nhiên. Nếu có thể đạt tới mức độ thành thục như thế này, việc nắm bắt yếu tố siêu phàm sẽ không còn là điều viển vông nữa.
Ngoài ra, trà cam thảo thực sự là loại trà Châu Phàm muốn uống ngay lúc này. Nó không phải là thứ anh yêu thích nhất, nhưng lại là thứ anh cần.
"Trước khi bước vào chủ đề chính, ta nghĩ những món đồ ngươi mang theo sẽ hữu ích hơn nếu đưa cho Kiến Mối thay vì ta đấy."
Trước khi xuất phát, Châu Phàm cũng đã mang theo không ít đồ, xem như quà gặp mặt Treant nữ vương. Thế nhưng, với một kẻ có thể tạo ra bất cứ thứ gì trong hệ thống như cô ấy, nhà họ Châu hoàn toàn không thể tặng được gì.
Có lẽ điều quan trọng ở đây là tấm lòng thành, nhưng đối với Treant nữ vương, khi mọi chuyện đã không thể tránh khỏi ngay từ đầu, hà cớ gì cứ phải ngu muội bám víu vào những thứ như lòng thành làm gì?
"Tôi cũng vừa nhận ra điều đó khi đến đây."
Con người đã từ lâu không còn có thể sống ngang hàng với bất cứ loài nào khác. Trước tận thế, các thành phố, làng mạc được dựng lên vốn dĩ là để cách ly con người khỏi thiên nhiên hoang dã. Chính con người cũng đã không ngừng cô lập, cách ly bản thân khỏi thiên nhiên, khỏi quần thể các giống loài. Điều này cũng rất dễ nhận thấy.
Thậm chí, con người đã và vẫn đang tiếp tục phá hoại môi trường sống của không biết bao nhiêu chủng loài vốn đã sinh sống cùng họ trên hành tinh này suốt hàng tỷ năm qua, từ thuở mọi dạng sống mới vừa bắt đầu. Sự thật là con người gần như chỉ chấp nhận những loài đã được thuần hóa, thậm chí còn có một bộ phận không nhỏ vẫn giữ vững quan niệm động vật chẳng qua cũng chỉ là súc sinh.
Dù là loài nào, chỉ cần trái lại ý chí con người, đều sẽ phải bị tiêu diệt. Ngay cả những loài có nguồn gốc từ hành tinh này, đã tồn tại song hành cùng con người từ lâu, cũng đã như vậy. Thử hỏi, với những loài ngoại lai hay vừa mới xuất sinh, thì sẽ ra sao?
Trước đây, con người luôn lấy ranh giới giữa loài tinh khôn và động vật ra để phân chia, nhưng chẳng phải ngay trong chính con người vẫn tồn tại rất nhiều vấn nạn phân biệt chủng tộc, xã hội, hay giữa người với người hay sao?
Chung quy lại, con người của thế giới này vẫn chưa sẵn sàng cùng chung sống với bất cứ loài nào khác, dù là loài ngoại lai hay loài tinh khôn. Lý do quái vật có thể cùng chung sống một cách hiển nhiên đến vậy là bởi đó là thường thức của chúng. Chúng tự nhận thức được rằng khoảng cách giữa các loài không quá lớn, nhiều khi chỉ còn một rào cản mong manh ở giữa.
Để đạt được tới ngưỡng thường thức đó, con người sẽ phải trả giá bằng rất nhiều thời gian và máu. Vậy nên, ngay từ đầu, đây đã là một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
"Vậy thì ngươi còn mong chờ điều gì từ ta nữa?"
Kiến Mối về cơ bản đã nói cho Treant nữ vương biết phần đầu, nhưng lại bỏ ngỏ phần sau. Tức là phần sau mới thực sự quan trọng, nên cô ấy cũng cảm thấy tò mò không biết Châu Phàm có thể làm được điều gì.
"Ồ, vậy mà tôi cứ tưởng ngài đã biết trước những gì tôi sắp nói cơ đấy."
Thực sự, Châu Phàm cảm thấy rất bất ngờ khi đối phương không đoán được điều này. Có lẽ một phần là vì lúc nãy Treant nữ vương đã mang trà cam thảo ra, thứ anh ta muốn uống vào khoảnh khắc đó.
"Những sắp xếp này là do Kiến Mối tự mình chuẩn bị, ta chỉ được nghe kể một đôi chút mà thôi. Cô ta rõ ràng đang toan tính điều gì đó ở chỗ các ngươi, nên ta mới nói các ngươi nên mang quà cáp sang chỗ cô ta thì hơn."
Nói xong, Treant nữ vương cũng tỏ ra đôi phần hờn dỗi với Kiến Mối. Nói thẳng ra, đây cũng là một điểm trừ cực lớn trong phong cách lãnh đạo của Kiến Mối, và đương nhiên là nó không được lòng nhiều cư dân.
"Còn trà cam thảo thì sao?"
Vừa nhấp một ngụm trà trên tay, Châu Phàm vừa cảm thấy tò mò tại sao đối phương lại phục vụ trà cam thảo trong khi anh chưa hề nhắc tới.
"Không phải ngươi muốn uống nó sao?"
Nhận ra đối phương sẽ không nói, Châu Phàm cũng không truy hỏi thêm. Thay vào đó, anh tập trung trả lời câu hỏi trước đó của Treant nữ vương.
"Quả đúng là cuộc chiến trước mắt không thể dừng lại được, nhưng nhà họ Châu chúng tôi cũng không dễ bị bắt nạt."
Ý kiến Châu Phàm rất rõ ràng: tuy thừa nhận cuộc chiến là cần thiết, nhưng vì lợi ích gia tộc, anh vẫn sẵn sàng đứng ra bảo vệ, bất kể đúng sai.
"Bảy mươi năm, đó là khoảng thời gian các ngươi cần để những sự chuẩn bị đạt tới giai đoạn hoàn tất có phải không?"
Câu hỏi này khiến Châu Phàm có chút nhíu mày, vì anh không rõ đối phương có ý gì. Cuối cùng thì là đánh hay không đánh đây?
"Nó chỉ là mức dự tính, có thể sẽ lâu hơn nếu có sai số ngoài dự kiến."
Rõ ràng, nếu Treant nữ vương thực sự để cuộc chiến này diễn ra, với nguồn lực hiện tại, nhà họ Châu không thể tiếp tục đẩy mạnh sự chuẩn bị, mà sẽ bị phân tâm để làm việc này hay việc khác. Ban đầu, các cấp cao của nhà họ Châu đương nhiên đã tính đến việc quái vật bạo loạn và đưa ra các phương án dự phòng, tính toán bù trừ, nhưng rõ ràng, họ không thể ngờ tới những điểm ấp trứng kia.
"Đừng hiểu nhầm, ta chưa từng ngại nhà họ Châu các ngươi. Chính xác hơn, việc giết ngươi tại đây cũng rất đơn giản mà thôi..."
Nghe đến đ��y, Châu Phàm đột nhiên đờ đẫn trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng lấy lại ý thức. Anh ngay lập tức nhận ra đó là do đối phương tác động. Cảm giác này có đôi phần giống với cái cách Hades dùng để tàn sát sinh linh trong thế giới này, nhằm tạo ra thêm nhiều chỉ số thảm họa, cân bằng lại lượng phước lành mà Yzzhagt chuyển hóa ra.
"Nhưng mà làm như vậy thì sẽ rất chán có phải không nào?"
Ngay từ khi Châu Phàm đặt chân vào tầng 8 này, Treant nữ vương đã nắm trong tay khóa sinh mệnh của anh và cả những PH kia, nên việc anh ta sẽ ra sao đều tùy thuộc vào mong nguyện của cô. Việc để Châu Phàm một lần nữa cảm nhận được sự áp bức, hay thần quyền của Cái Chết mà Hades đã kích phát lúc đó, lại càng đơn giản. Treant nữ vương chẳng qua cũng chỉ khiến anh nhớ lại trong thoáng chốc mà thôi.
Dù cảm giác vừa rồi chỉ đơn thuần là được tái hiện qua ký ức của Châu Phàm, nhưng hiện tại, mồ hôi lạnh đã đổ ra ướt đẫm trang phục anh. Cái chết, đến cuối cùng, vẫn là nỗi sợ khởi nguyên nhất. Châu Phàm sẽ cần một lúc để lấy lại bình tĩnh, thậm chí, tách trà cam thảo trong tay anh lúc này còn không ngừng lắc lư, vì tay anh đang run rẩy mất kiểm soát. Cảm tưởng như cả cơ thể Châu Phàm đang dần mất đi điểm tựa, nhanh chóng hòa tan thành nước, nỗi sợ đang không ngừng gào thét, muốn nuốt chửng hoàn toàn anh.
Thấy bản thân dường như đã đi quá xa, Treant nữ vương liền thổi một luồng gió sinh mệnh vào cơ thể Châu Phàm, khiến anh bắt đầu bình ổn trở lại. Hệt như một cơn mưa giông sau hàng tháng trời nắng hạ, bắt đầu từ linh hồn, rồi lan ra khắp cơ thể Châu Phàm, đang được tắm trong cơn mưa phước lành đó.
Tách trà của Châu Phàm cũng liên tục được đổ đầy ngay sau khi anh uống cạn, nên anh không ngừng uống hết tách trà này đến tách trà khác để trấn an bản thân mình. Trong khi đó, Treant nữ vương chỉ lặng lẽ ngắm nhìn những chuyển biến về tâm thái lẫn suy nghĩ ẩn chứa trong từng hành động của Châu Phàm.
Cảnh tượng lúc này trông chẳng khác gì một người phụ nữ đang hành hạ một người đàn ông, nhưng không muốn anh ta chết, nên ngay lập tức can thiệp cứu sống, chỉ để có th��� tận hưởng những phản ứng từ anh.
Có một thứ mà Treant nữ vương đã không nói với Châu Phàm, đó là rằng Kiến Mối đã nói sau vụ này, cô sẽ có thêm một kẻ theo đuổi mình. Sự theo đuổi này chưa chắc đã là vì tình yêu, nhưng đôi khi, lâu ngày cũng sẽ thành thật, nên liệu có tránh được hay không, còn phải xem chính bản thân Treant nữ vương nữa.
Đừng lo, theo ta thấy, cô còn độc thân dài dài nữa. Cùng lắm, mối quan hệ giữa cô với hắn cũng chỉ ở ngưỡng phụ thuộc thôi. Đương nhiên, là hắn phụ thuộc vào cô. Tại sao nghe ông nói, tôi lại càng cảm thấy các mối quan hệ sau này của tôi toàn những kiểu như thế này vậy? Miễn bàn luận.
Sau đó, Đại Ngàn lại một lần nữa đánh bài chuồn nên Treant nữ vương cũng cảm thấy khá phiền não, dù sao cô ấy cũng không phải dạng người thích nhìn kẻ khác bị hành hạ. Trong khi Treant nữ vương tiếp tục rơi vào trầm tư, thì phía bên kia, Châu Phàm cũng đã dần ổn định lại tâm thái.
Giờ đây, Châu Phàm đã có những thay đổi trong chính suy nghĩ của mình: có vẻ như ngoại trừ Dungeon Master Kiến Mối cùng Fomor Spell King Skeleton kia ra, thì trong Dungeon Hang Kiến vẫn còn rất nhiều tồn tại phải dè chừng.
"Kể cả vậy, ngài cũng sẽ không trực tiếp can thiệp."
Thái độ cứng rắn của Châu Phàm không nằm ngoài dự đoán của Treant nữ vương, có lẽ một phần là vì cô ấy đang có một đồng bạn cực kỳ cứng đầu và khó bảo.
"Phải, ta sẽ không trực tiếp can thiệp, nhưng điều đó không có nghĩa là ta cần nhìn mặt các ngươi để làm việc."
Ở đây, Treant nữ vương nói thẳng ra, dù cô ấy không trực tiếp can thiệp đi chăng nữa, thì những chủng tộc dưới trướng cô ấy vẫn đủ khả năng gây áp lực lên nhà họ Châu.
"Tôi tự hỏi ngài sẽ đánh vào mắt xích nào đầu tiên đây."
Đây là nước cờ thăm dò khá nông cạn. Có lẽ Châu Phàm đang hy vọng rằng đối phương, vì tự cao, sẽ không thèm quan tâm đến anh hay nhà họ Châu mà sẵn sàng chia sẻ.
"Ta biết ngươi đang toan tính điều gì, và ta sẽ không đánh giá thấp ngươi."
Xét về sức mạnh, thực sự, nếu không có khóa sinh mệnh, Treant nữ vương sẽ không thể nào sánh bằng Châu Phàm, nên cũng chẳng lạ khi cô ấy không đánh giá thấp anh.
"Ngài có thể giải thích vì sao không?"
Trên thực tế, đây không phải là một câu hỏi đơn thuần thể hiện sự tò mò, mà còn nặng mục đích thăm dò. Treant nữ vương cũng nhận ra điều đó, nhưng cô ấy vẫn chọn thỏa mãn sự tò mò của Châu Phàm.
"Chỉ đơn giản là vì ngươi được Kiến Mối chọn để tới đây, và dù là ai xuất hiện vào ngày hôm nay đi chăng nữa, ta đều sẽ đánh giá cao kẻ đó."
Cách trả lời của đối phương lại càng tôn thêm giá trị của Dungeon Master kia, và từ đó làm tăng thêm sự tò mò của Châu Phàm đối với Kiến Mối.
"Đơn thuần như vậy thôi sao?"
Nói thật, Châu Phàm cũng gần như đã hoàn toàn tin vào lời Treant nữ vương, nếu anh không cảm thấy được điều gì đó khá khó nói giữa các cư dân.
"Phần còn lại là vì trong Dungeon này cũng có không ít kẻ tiềm năng hơn ngươi, nhưng hiện tại họ chưa sánh bằng ngươi. Nên coi thường ngươi chẳng khác nào xem nhẹ chính họ cả. Còn về câu hỏi trước đó của ngươi thì ta tin rằng kẻ địch của ta – những chủng tộc sắp xuất sinh – không ch�� đơn thuần là nhà họ Châu, mà còn là toàn thể con người. Thực sự thì chẳng có lý do gì để ta thúc đẩy chúng ngay từ đầu chạy tới thành bang Tân Thời để gây chiến với các ngươi làm gì. Ta cũng đâu ngu xuẩn đến mức đó."
Mục đích thật sự của Treant nữ vương là cải tạo thế giới này thành sân sau của mình, dưới mục đích học tập cách sử dụng thần quyền sinh mệnh. Nên đương nhiên, thứ cản trở cô ấy hiện tại không chỉ đơn thuần là nhà họ Châu, mà còn là con người nói chung, và cả đám quái vật nữa.
"Ngài cũng biết lý do duy nhất nhà họ Châu chúng tôi giữ họ lại là để làm bia đỡ đạn mà?"
Đây là một sự thật, và Châu Phàm cũng chẳng có gì để giấu giếm, vì anh tin rằng đối phương không lý nào không biết điều này, nên anh đang muốn xem thử ý của đối phương.
"Ngươi nói thiếu rồi. Là bia đỡ đạn, nhưng cũng giúp các ngươi câu thêm thời gian. Nếu như những tấm bia đỡ đạn này biến mất, cũng có nghĩa là các ngươi phải hứng chịu hỏa lực một cách trực diện. Vậy nên, làm sao các ngươi có thể buông bỏ những tấm bia đ��� đạn này sớm như vậy được chứ? Nếu là ta, ta cũng sẽ giữ chúng lại cho đến khi chúng không còn bất cứ giá trị nào nữa."
Treant nữ vương lại một lần nữa nói trúng tim đen của Châu Phàm. Dù sao, chẳng phải tự dưng nhà họ Châu lại sẵn sàng bỏ ra cái giá lớn đến vậy để duy trì các thành bang đang trên bờ vực sụp đổ sau khi các gia tộc phương Tây tháo chạy xuống Labyrinth.
"Hơn nữa, ta cũng biết nhà họ Châu các ngươi không có nguồn lực để trực tiếp quản lý mấy thành bang đó. Thứ các ngươi đã dùng chính là trí tuệ nhân tạo. Thật ra, đây là cách tốt nhất để quản lý nhiều thành bang đến vậy, vì trí tuệ nhân tạo căn bản không có điểm mù với công nghệ của các ngươi. Nhờ trí tuệ nhân tạo, hệ thống quản trị cũng đã được hoàn thiện, ổn định được sự hỗn loạn hiện tại. Các ngươi cũng chẳng cần phải nhìn chằm chằm vào các thành bang này quá nhiều, vì bản thân trí tuệ nhân tạo đã có thể tự quy hoạch phương án kế hoạch tương lai phù hợp nhất. Nếu có, chắc là thỉnh thoảng cũng chỉ cần nhìn đại khái qua, nếu xảy ra l���i thì tiến hành điều chỉnh đôi chút mà thôi. Nhưng nó không phải là biện pháp lâu dài.
Những tầng lớp bị vứt bỏ lại trong các thành bang kia chủ yếu là dân nghèo, tầng lớp thấp. Họ đương nhiên sẽ biết ơn nếu hệ thống quản trị do trí tuệ nhân tạo bày ra có thể cải thiện đời sống lẫn mức sống của họ. Chỉ là, sẽ được bao nhiêu mà thôi? Bất cứ loài nào, khi đã đủ, sẽ khao khát có nhiều thêm. Đó là lòng tham sinh ra từ cảm xúc, và hệ thống quản trị của trí tuệ nhân tạo lại không đủ linh động. Trí tuệ nhân tạo, chung quy, cũng vẫn là một dạng máy móc. Đường lối và luật pháp nó đề ra căn bản mang tính tuyệt đối. Theo như ta đoán, có khi kẻ ăn trộm thêm cũng sẽ bị nó mang ra xử tử ngay lập tức. Luật pháp được ban hành là để tầng lớp trên áp đặt lên tầng lớp dưới. Nhưng nếu kẻ quản trị lại quá máy móc và máu lạnh, thiếu đi tính linh động, thì tầng lớp dưới sẽ nổi dậy. Đó chính xác là Ý Chí. Bộ ba Cảm xúc, Tri thức và Ý Chí là những điểm mấu chốt nhất để linh hồn có đủ tư cách được 'sống', không thứ gì có thể tước đoạt chúng đi được.
Lý do ta nói thẳng cho ngươi nghe điểm yếu này là vì ta biết rõ nhà họ Châu các ngươi không có phương án nào khác vào lúc này. Bởi vì thứ nhất, nguồn lực của các ngươi không đủ; thứ hai, các ngươi cũng chẳng quan tâm đến những kẻ khác ngoại trừ bản thân. Và các ngươi cũng tự biết điều đó, nên các ngươi sẽ chẳng làm được gì."
Với một thế lực chuyên phát triển về khoa học công nghệ, thậm chí ở rất nhiều mảng khác nhau như nhà họ Châu, việc họ có thể tạo ra một trí tuệ nhân tạo đủ sức thay họ quản trị các thành bang cũng là điều hiển nhiên. Có điều, vấn đề cũng y hệt như Treant nữ vương nói: rằng luật pháp chẳng qua cũng chỉ do một ai đó cụ thể tạo ra để áp đặt lên phần đông còn lại. Bản thân luật pháp cũng phải có tính mềm dẻo, linh hoạt nhất định để điều hòa để xã hội vận hành một cách trơn tru. Và việc để trí tuệ nhân tạo tiến hành quản trị cũng như thi hành án đã làm mất đi tính mềm dẻo, linh hoạt vốn có của luật pháp.
Vậy nên, ngay cả khi không bị Treant nữ vương nhắm tới, các thành bang này cũng sẽ sớm loạn. Đương nhiên, nếu bị các tác nhân bên ngoài can thiệp vào nữa, mọi thứ lại càng bị đẩy nhanh hơn. Theo tính toán ban đầu của nhà họ Châu, hệ thống các bia đỡ đạn này có thể tồn tại trên dưới cả trăm năm. Nhưng trước một kẻ đã nắm được điểm yếu mắt xích này, cũng như sẵn sàng tận dụng chúng một cách triệt để nhất, thì thời gian có khi còn chẳng được một phần năm so với dự kiến.
"Không ngờ ngài có thể tính toán được xa đến vậy, nhưng tôi biết rõ rằng mọi chuyện sẽ không diễn ra đơn giản như ngài nói."
Châu Phàm nói không sai, chỉ riêng việc có thể đẩy các chủng tộc sắp sinh ra kia tới ngưỡng có thể phục vụ cho mục đích của Treant nữ vương đã mất không ít thời gian rồi. Bắt đầu với quần xã nguyên thủy, sau đó mới từ từ phát triển lên. Treant nữ vương đương nhiên không thể dùng những quân cờ chưa phát triển đâu vào đâu cho mục đích chiến tranh.
Chưa kể, còn câu chuyện làm thế nào để liên kết các chủng tộc đó lại với nhau thành một khối đoàn kết thống nhất. Rồi mục tiêu mà Treant nữ vương nhắm tới cũng chẳng riêng gì con người, mà còn các loài khác. Từ những loài xuất sinh từ Labyrinth cho đến những loài có nguồn gốc từ hành tinh này nhưng được hưởng lợi từ làn sóng ân huệ cuối cùng, chẳng hạn.
Rắc rối nhất có lẽ là những thành bang thuộc mặt trận phương Đông. Những thành bang này đều có mức độ kiểm soát cực kỳ tốt, nên gần như không có nạn chạy trốn xuống Labyrinth, mà đều cố gắng phòng thủ đến cùng. Với những thành bang thuộc cơ cấu kiểu như vậy, rất khó để tạo ra hỗn loạn trong nội bộ như những thành bang được trí tuệ nhân tạo quản trị, nên sẽ phải tốn nhiều công sức hơn để tác động.
"Đừng quá lo lắng cho ta. Thay vào đó, các ngươi nên tự lo cho bản thân thì hơn, vì sắp tới, thế giới này sẽ không còn là thế giới mà các ngươi từng biết nữa đâu."
Hành trình khám phá thế giới này, qua từng con chữ, được ghi dấu tại truyen.free.