(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 301: Phòng đối thoại 2.
Một ngày trôi qua bình yên một cách lạ thường, hay ít nhất là với một kẻ đang trốn chạy như Vlad thì quả thật là vậy.
Ban đầu, mọi thứ khá căng thẳng. Vlad cho rằng mình đã bị theo dõi, nên lập tức chạy về khu ngoại ô, không ngừng tìm cách che giấu vị trí, thay đổi hướng đi và thân phận liên tục.
Nhưng sau tám giờ trôi qua mà không hề có bất kỳ siêu phàm giả nào được cử đến khu ngoại ô, Vlad đã có thể khẳng định rằng đối phương không tài nào tìm ra ông ta.
Các Thánh giả sẽ không bao giờ ra tay trước trong việc truy bắt, kể cả khi mục tiêu là một Thánh giả như Vlad. Họ lo sợ hao tổn tín lực một cách vô ích.
Chuyện này giống như việc sử dụng nước từ bồn chứa vậy: điều mà các siêu phàm giả cao cấp e ngại nhất chính là lượng tiêu hao lớn hơn lượng bổ sung.
Mặc dù nước vẫn không ngừng chảy vào bồn từ thượng nguồn, nhưng mỗi lần sử dụng, họ luôn lo sợ lượng thâm hụt sẽ quá lớn.
Đương nhiên, để bắt được Vlad, các Thánh giả phải dùng đến những con bài tẩy của mình, vì họ hiểu rõ một Thánh giả của con đường T khó đối phó đến mức nào.
Không phải ngẫu nhiên mà những ngày trước đó, Vlad, dù đi khắp thủ đô hàng chục vòng để tìm một cô gái, vẫn không hề bị các Thánh giả, Đại Thánh giả hay thậm chí hệ thống Thiên Nhãn phát hiện.
Sau đó, họ còn phải đối mặt với nhiều nguy cơ khác, chẳng hạn như khi Vlad cạn kiệt tín lực và biến thành thể ô nhiễm. Đến lúc đó, chỉ với một hay hai Thánh giả thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Chắc chắn phải xin thêm viện trợ, có thể là mượn Thánh giả từ các nhà thờ khác hoặc mời Đại Thánh giả ra tay, nhưng điểm mấu chốt vẫn là phải câu đủ thời gian.
Chưa kể, tình hình hiện tại của thủ đô ngột ngạt đến mức ngay cả dân thường cũng cảm nhận được, huống chi là các Thánh giả.
Họ đều phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, hay nói đúng hơn là chắc chắn sẽ xảy ra trong thời gian ngắn sắp tới.
Dù vì mục đích gì đi chăng nữa, Vlad vẫn có thể dễ dàng đoán được rằng các siêu phàm giả cấp cao sẽ không phải là người ra tay đầu tiên.
Và việc trong tám giờ đầu tiên không có bất kỳ siêu phàm giả cấp thấp hay trung cấp nào được điều đến khu vực ngoại ô cũng đã nói lên rất nhiều điều.
Chẳng hạn, có thể các nhà thờ không biết Vlad đang ở đâu – dù là trong thành hay ngoài ô – hoặc họ đang bận rộn giải quyết một vụ việc nào đó quan trọng hơn.
Nhưng dù là vì lý do gì, ít nhất hiện tại Vlad cũng đã có thể phần nào xác nhận rằng bản thân an toàn, kể cả khi đối phương muốn ông ta nghĩ như vậy.
Vào lúc này, Vlad đang ở khu vực gần cổng thành, nơi dòng người và xe ngựa vẫn nườm nượp qua lại mà không hề có bất kỳ sự thay đổi nào.
Thực tế, những người này vẫn nhận thức được các sự kiện gần đây tại thủ đô, nhưng vốn dĩ ở khu vực ngoại ô này, những chuyện đó dường như không còn quá quan trọng nữa.
Người chết thì cứ chết, còn người sống vẫn phải làm việc để tiếp tục mưu sinh. So với những gia đình khá giả ở khu vực nội thành hay những tín đồ hành hương, họ chẳng rảnh hơi đâu mà bận tâm đến những chuyện đó.
Trong lúc cảm thán về mọi thứ, Vlad thưởng thức phần ăn sáng đơn giản gồm bánh mì Baguette ăn kèm bơ và mứt dâu kiểu Tartine, cùng với một chiếc Pain au Chocolat, một chiếc Pain aux Raisins và hai chiếc Croissant mềm mại, nóng hổi, thơm lừng mùi bơ với lớp vỏ giòn rụm bên ngoài.
Đi kèm với phần bánh mì là chút cà phê đặc trưng của quán, được phục vụ miễn phí nếu khách hàng gọi phần ăn sáng lớn như của Vlad, với giá gần hai Yorg.
So với một bữa ăn sáng thông thường, đây là mức giá cao, ngay cả với những hộ gia đình ba đến bốn người bình thường sinh sống trong thành, vì mỗi tháng họ chỉ cần khoảng 200 Yorg là đã đủ sống.
Việc một bữa sáng của Vlad tốn đến hai Yorg thì chỉ có các gia đình giàu có mới nổi, cụ thể hơn là các thương nhân, chủ doanh nghiệp, chủ nhà máy, v.v. mới đủ khả năng chi trả.
Dù sao thì một Yorg cũng có thể mua được năm mươi ổ bánh mì thường, trong khi phần ăn của Vlad chỉ gồm một ổ Baguette, một bánh nhân sô cô la, một bánh nhân nho khô và hai bánh sừng bò.
Dù có quý hiếm hay cách làm đặc biệt hơn bánh mì thông thường, thì chừng này cũng chưa tốn đến quá nửa Yorg, chứ đừng nói là hai Yorg.
Có điều, thành phần khách hàng mà quán ăn sáng này hướng tới đã quyết định mức giá trên thực đơn. Kết hợp với khung cảnh và sự yên tĩnh, Vlad vẫn sẽ chọn ngồi đây mà thôi.
Những người bỏ tiền ra ngồi đây, ngoài việc muốn thể hiện đẳng cấp, đều là những người có thừa tiền. Có thể trong thành sẽ có những nhà hàng tốt hơn, nhưng họ chọn nơi này vì tiện đường đến các nhà máy đặt ở khu ngoại ô.
Trong lúc Vlad đang tập trung đọc tờ báo sáng nay và tiện tay nhúng chiếc Croissant vào ly cà phê của mình, một người đàn ông vận bộ áo mưa đen cùng chiếc mũ chóp cao bước tới rồi thản nhiên ngồi vào ghế đối diện.
Thực ra, Vlad đã dự liệu việc này từ trước. Những ngày này, kiểu gì cũng sẽ có người tìm đến ông ta, nếu không phải từ đám Nhà thờ thì chắc cũng là tín đồ của vị kia.
Vlad không rõ vị kia đang toan tính điều gì, nhưng chắc chắn để thu hút sự chú ý của các Nhà thờ, nghi lễ thỉnh thần bắt buộc phải thành công, và trong lúc ông ta biến mất khỏi hiện trường, ắt phải có một kẻ khác thế chỗ.
Khi Vlad muốn cất tờ báo sang một bên để nhìn rõ mặt đối phương và tiện thể nói chuyện, ông ta chợt nhận ra người ngồi đối diện mình thiếu đi ngũ quan.
Đúng hơn, người đàn ông đó không có bảo thọ quan (lông mày), xuất nạp quan (miệng) và thẩm phán quan (mũi). Thậm chí, khuôn mặt của hắn còn rất khó để nhận dạng.
Mọi thứ trông thật méo mó nhưng lại rất thản nhiên, cứ như thể ngay từ đầu đã chẳng có gì ở đó vậy. Việc này khiến Vlad không khỏi nhớ tới sự tồn tại của một sinh vật siêu phàm tên Vô Diện (Thiên Diện Nhân).
Hắn vừa không có mặt nhưng lại có thể sở hữu bộ mặt của bất cứ ai. Bên cạnh đó, Vlad còn biết về con đường siêu phàm cần đến đặc tính siêu ph��m của Vô Diện (Thiên Diện Nhân) để bước vào Rank 6.
Trong lúc Vlad vẫn còn đang suy đoán về thân phận cũng như con đường siêu phàm của người đàn ông này, hắn đã bấm chuông gọi phục vụ để gọi món.
"Có lẽ trước những người khác, tên này tỏ ra khá dễ gần. Chẳng hạn, chỉ vì những lời nói, hành động ám chỉ và nét mặt của hắn mà nữ nhân viên phục vụ vừa nãy đã thân thiện một cách ngoài sức tưởng tượng."
Đáng sợ hơn là ngay cả sau khi rời đi, nữ nhân viên phục vụ kia vẫn không ngừng lén nhìn ra từ sau quầy, kéo theo sự chú ý của những nhân viên khác, khiến tên này ngay lập tức trở thành tâm điểm.
Đến lúc này, Vlad đã có thể chắc chắn về con đường siêu phàm của đối phương, vì ông ta từng gặp không ít siêu phàm giả tương tự trước đây.
"Nhân viên phục vụ ở đây rất 'dễ thương' đấy, hy vọng 'nhà hàng' sắp tới cũng sẽ tuyển được thêm những người như vậy."
Những ánh mắt của các nữ nhân viên phục vụ khiến hắn có chút ngại ngùng. Vì vậy, hắn quay sang bắt chuyện với Vlad một cách thản nhiên, với suy nghĩ rằng ắt hẳn Vlad cũng sẽ hiểu những gì hắn đang nói.
Kết quả là Vlad đương nhiên không hề hiểu những gì đối phương muốn truyền đạt, nhưng ông ta cũng không muốn vì thế mà khiến hắn xấu mặt, nên nhanh chóng lái sang chủ đề khác.
"Vị đây đã tới thủ đô được bao lâu rồi?"
Vừa dứt lời, cả hai nghe thấy những tiếng động khá lớn phát ra từ quầy phục vụ. Có vẻ như phần ăn mà tên này gọi đã hoàn tất, và giờ đây, các nữ nhân viên đang tranh nhau để được mang ra chỗ của hắn.
Tình huống này thực sự rất ngại ngùng, khiến cả Vlad lẫn hắn đều không biết nói gì tiếp theo. Mãi một lúc sau, một nữ nhân viên phục vụ, với mái tóc vẫn chưa được buộc gọn gàng, mới mang phần ăn của hắn ra, kèm theo những ánh mắt đưa tình, thái độ cực kỳ thân mật và một tách cà phê được phục vụ thêm.
Phần ăn của hắn bao gồm hai chiếc bánh Croque Monsieur: một chiếc nhân thịt nguội và một chiếc nhân ba lớp trái cây gồm dâu tây, kiwi và việt quất.
Kèm theo là một chút Mouillettes cùng một quả trứng lòng đào được đặt trong cốc nhỏ, đã được cắt bỏ phần vỏ phía trên.
Thậm chí, ngay cả phần cà phê được mời thêm cũng là café au lait được làm rất cẩn thận, khác hẳn loại cà phê đen mà Vlad được phục vụ trước đó.
Trước khi Vlad kịp hỏi thêm điều gì, hắn đã lấy khăn ăn, cầm dao và nĩa lên để bắt đầu tận hưởng bữa ăn của mình.
Chiếc Croque Monsieur nhân trái cây là món đầu tiên hắn hướng tới. Động tác sử dụng dao và nĩa điêu luyện để cắt phần bánh mì phủ phô mai đã chứng tỏ hắn là một người sành ăn.
"Chắc là vào khoảng hai tuần trước gì đó. Ẩm thực của thủ đô đất cảng này cũng rất thú vị, từ món trang trọng đến bình dân đều có, không hề bị gò bó bởi sự đa dạng quốc tịch và tầng lớp nơi đây.
Bên cạnh đó, lễ hội hoa đợt trước thực sự rất tuyệt vời khi các nền ẩm thực từ nhiều nơi có cơ hội giao thoa. Tôi đặc biệt đánh giá cao phần bánh hoa hồng được phục vụ miễn phí cho những người tham gia lễ hội vào ngày đầu tiên."
Vừa ăn, hắn vừa nhớ lại hành trình của mình xuyên suốt thủ đô với tư cách là một người sành ăn – thấy g�� cũng muốn thử qua một lần.
Thái độ thản nhiên của đối phương, khi không ngừng kể về những món đã ăn, những câu chuyện gắn liền với chúng cùng với những lời đánh giá cá nhân, khiến Vlad thực sự không biết đường nào mà lần.
So với một siêu phàm giả cao cấp hùng mạnh, Vlad còn cảm thấy tên này trẻ con hơn cả Wilson. Cứ tiếp tục nói về chủ đề này thì không ổn lắm, nên ông ta nhanh chóng lái sang chủ đề khác.
"Vậy vị đây có biết gì về kế hoạch sắp tới của ngài ấy không?"
Nói đến đây, hắn đang ăn dở phần Croque Monsieur thịt nguội nhưng vẫn dừng lại, liếc nhìn Vlad một lượt rồi từ tốn uống một ngụm cà phê.
Mãi đến lúc này, Vlad mới chú ý đến tròng mắt của tên kia. Trong thoáng chốc, chúng chuyển sang màu đen hoàn toàn, mang ký hiệu của một chiếc mũ nhiều màu sắc với phần chóp chia ra nhiều tua rua rủ xuống, mỗi tua có một chiếc chuông ở tận cùng.
Đúng lúc đó, vết bớt ♠️K ở eo trái của Vlad cũng bắt đầu nóng lên, phản ứng với ánh mắt kia. Nhưng ngay sau đó, mọi thứ lại trở về trạng thái ban đầu khi ánh mắt của hắn khôi phục như trước.
"Rõ ràng ngươi là kẻ được cô ta chọn nhưng tại sao ngươi lại không biết gì cả vậy? Không được, ta phải kiểm tra lại trước đã."
Ngay sau đó, ánh mắt của hắn trở nên đờ đẫn trông thấy, nhưng chưa đầy hai giây sau, thần sắc đã khôi phục như trước, và hắn cũng đã hiểu được cục diện hiện tại.
Trước khi nói thêm bất cứ điều gì, hắn đã bấm chuông gọi phục vụ, yêu cầu một túi giấy để mang phần Mouillettes cùng quả trứng lòng đào này đi.
Về bản chất, theo quy định của nhà hàng thì chuyện này là không thể, nhưng trước mị lực của hắn, quả thật là các nữ phục vụ đều châm chước.
Sau đó, hắn tiếp tục tận hưởng phần Croque Monsieur của mình trong lúc chờ đợi, đồng thời nói vài lời với đại ý là thống nhất hành động giữa hai bên.
"Có vẻ như thời gian không cho phép cô ta giảng giải cho ngươi quá nhiều điều, mà kệ đi. Chỉ cần theo đúng kế hoạch đã định sẵn là được, cô ta sẽ giảng giải cho ngươi sau.
Ngươi sẽ đi trộm vật chứa kia, còn ta sẽ thế chỗ ngươi và tận lực thu hút mọi sự chú ý về phía ta. Nên nhớ, hành động phải nhanh một chút, vì dạo gần đây vùng đất này đã đón tiếp một vài nguyên liệu bất thường rồi đấy."
Đúng lúc này, nữ nhân viên phục vụ cũng đã mang ra chiếc túi giấy chứa một phần Mouillettes còn nóng hổi, kèm theo một tách cà phê và một quả trứng lòng đào mới.
Thấy thái độ phục vụ như vậy, hắn cũng không tiếc gì mà boa cho đối phương mười Yorg, rồi đặt lên hóa đơn hai Yorg tiền ăn của mình, nhanh chóng rời đi, bỏ lại Vlad tại nhà hàng.
Một lúc sau, tại Nhà thờ Mẹ Màn Đêm, một bóng người chậm rãi xuyên qua dòng người đông nghịt bên ngoài, rồi lặng lẽ lướt qua các mục sư, giám mục trưởng cùng nhiều siêu phàm giả khác để tiến vào bên trong nhà thờ.
Chẳng mấy chốc, hắn đã đi tới trước căn phòng đối thoại, nơi vẫn luôn được canh giữ bởi hai siêu phàm giả Rank 5 thâm niên của Nhà thờ. Thế nhưng, hắn vẫn rất thản nhiên mở cửa đi vào, hệt như chẳng ai nhận ra sự tồn tại của mình.
Ngay khi hắn vừa bước vào, phần bóng tối trong căn phòng bắt đầu rạo rực lên như th��� muốn trục xuất hắn ra, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể làm gì được, trái ngược hoàn toàn với Thánh Jones trước đó.
Với hắn, đây không phải là một phản ứng bất thường gì cả, vì rõ ràng giữa hai bên có rất nhiều khúc mắc. Nhưng kể cả vậy, hắn vẫn nhẹ nhàng ngồi xuống, nhấp một ngụm từ cốc giấy rồi bắt đầu nói.
"Chào bạn cũ."
Câu này vừa dứt lời, trong thoáng chốc, bóng tối đã nuốt chửng hoàn toàn căn phòng, thậm chí còn có xu hướng đột phá ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn không thành do cấm chế mà Mẫu thần Màn Đêm để lại.
"Bạn ư!? Hahahaha, ta không có tên đồng bạn nào chó má như ngươi cả! Nếu không phải vì ngươi chơi ta một vố vào phút cuối, thì hiện tại Rank 0 của con đường Thánh tự P đã là ta rồi."
Giọng nói già nua thốt ra những lời thô bỉ, mang theo sự oán hận không thể nào rửa trôi. Rõ ràng, ngày trước hắn chỉ kém thần vị nửa bước, nhưng vì đối phương mà lại lưu lạc đến mức độ này.
"Ta làm như vậy là vì tốt cho ngươi, con đường Thánh tự P dù sao cũng sẽ nằm gọn trong tay ta."
Cái bóng đen đó nói với giọng điệu bình thản. Rõ ràng, hắn không cầu mong đối phương thứ lỗi, nhưng đã chọn đi trên con đường này rồi thì hắn bắt buộc phải đi cho hết, dù cho phải bán rẻ anh em chí cốt của mình đi chăng nữa.
"Hahaha! Trò cười của ngươi chưa bao giờ lỗi thời đấy, lần nào ta nghe về tham vọng này của ngươi đều buồn cười như nhau cả.
Nhưng mà về con đường Thánh tự P, ngươi cũng nên biết rằng thứ ngươi nhắm tới chưa bao giờ là của ngươi cả. Ngay cả ta cũng chỉ muốn giữ thứ từng thuộc về ngài ấy để chờ ngày đó tới."
Mục đích của kẻ ẩn nấp trong bóng tối ngay từ đầu chẳng phải là trở thành thần linh hay gì cả. Hắn chỉ đơn giản là một bề tôi trung thành, đang chờ chủ của mình trở về và trao trả cho ngài ấy những thứ vốn thuộc về ngài ấy mà thôi.
"Năm xưa ngươi nói rằng ngươi muốn đạt tới nấc thang kia, ta vẫn luôn cho rằng lúc đó ngươi quá nhỏ để hiểu chuyện. Mãi sau này, khi bị ngươi đâm sau lưng, ta mới nhận ra dã tâm lật chủ của ngươi lớn đến nhường nào!!!!"
Xuyên suốt khoảng thời gian qua, kẻ ẩn n��p trong bóng tối vẫn luôn rất hận đối phương, nhưng không chỉ đơn thuần vì hắn đã bị đâm sau lưng trong khoảnh khắc cuối cùng đó.
Mà còn là vì hành động đâm sau lưng đã chứng minh tham vọng của đối phương lớn đến nhường nào, và thứ hắn nhắm tới là bảo tọa, vốn dĩ phải thuộc về chủ của bọn họ.
"Ta phải nói với ngươi bao nhiêu lần thì ngươi mới chịu hiểu rằng ta chính là ngài ấy? Nếu như ngươi chịu nghe theo ta ngay từ đầu, thì chúng ta đã chẳng đi đến nước này rồi."
Trong quá khứ, cái bóng đen này đã nói với hắn rất nhiều lần về vấn đề này, nhưng hắn chưa bao giờ coi là thật, vì hắn không thấy được hình bóng của ngài ấy bên trong đối phương.
Có thể sau sự kiện năm đó, ngài ấy đã tách bản thân ra thành nhiều mảnh và cái bóng đen sở hữu một phần trong số đó là thật, nhưng hắn vẫn tin rằng đối phương chưa bao giờ là kẻ mà hắn chờ đợi và sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống của mình.
Chỉ là, vì biết đối phương sở hữu một phần của ngài ấy, nên hắn cũng không thể chối bỏ hoàn toàn lập luận của đối phương. Có thể chính vì thế mà hắn đã mềm lòng.
Hắn mềm lòng khi nuôi dạy đối phương, mềm lòng khi coi đối phương là một kẻ cùng chí hướng với mình, và mềm lòng khi sẵn sàng tin tưởng đối phương một cách mù quáng lúc đang tiến lên Rank 0.
Nhưng dù bị đâm sau lưng đi chăng nữa, kẻ ẩn nấp trong bóng tối vẫn không để đối phương đạt được điều mà hắn mong muốn.
Quả thật, quân cờ mà đối phương chuẩn bị để thế chỗ hắn ngay sau đó trong trình tự tiến lên thần đã thành công. Nhưng hắn vẫn có thể kéo chân tên đó lại một đoạn, khiến hắn chỉ đạt tới ngưỡng bán thần, thậm chí con đường Thánh tự P còn mất hơn ba phần tư và gần như phát điên.
"Hừm, hôm nay ngươi tới đây không chỉ đơn giản là nói về mấy chuyện này đâu nhỉ?"
Nếu đối phương thực sự nhớ về một kẻ như hắn, thì đã sớm ghé thăm hay thậm chí giúp hắn tái sinh rồi. Vậy nên, việc hắn cảm thấy chán ghét hay không hiểu cho mục đích của đối phương cũng là điều có cơ sở mà thôi.
"Ta muốn biết về nội dung của cu��c đối thoại trước đó." Mục đích của bóng đen rất rõ ràng: hắn tới đây để thăm dò những tri thức mà kẻ ẩn nấp trong bóng tối vừa mới thu thập được.
"Với thằng nhãi kia của Nyx? Cái này ngươi có thể đích thân đi hỏi con ả kia, dù sao ả ta cũng đã tới đây rồi đúng không?"
"Ả ta cùng ngươi đều có chung một tham vọng là tiếp tục tiến lên cấp bậc của chủ ta, nên chắc hẳn cũng đang nuôi thứ ở dưới kia để chờ ngày giết mổ. Giờ xảy ra biến cố, đương nhiên cũng không ngồi yên được."
Nyx là tên thật của Mẫu thần Màn Đêm. Việc hắn có thể tùy ý đọc tên bà ta hay thậm chí chửi rủa, như kẻ ẩn nấp trong bóng tối đã làm, cũng đã nói lên phần nào sức mạnh của hắn, dù cho trạng thái hiện tại chẳng thể nào so sánh với thời đỉnh cao lúc trước được.
"Thứ ta muốn biết là cuộc đối thoại trước đó của ngươi với một kẻ khác nữa vào khoảng hai tuần trước."
Thấy kẻ ẩn nấp trong bóng tối đã đi thẳng vào chủ đề chính, hắn cũng không còn lý do gì để che đậy mục đích của mình khi tới đây nữa cả.
"Ồ, không ngờ ngươi phát giác ra được rồi đấy, đáng tiếc là chậm hơn khoảng một tuần so với dự kiến."
Không có bức tường nào trên đời mà không lọt gió cả, nhưng quả thật là đối phương tìm tới đây vì vấn đề đó có chút muộn so với những gì mà kẻ ẩn mình trong bóng tối cùng hắn dự tính.
"Lời này mang ý gì?" Không hiểu ẩn ý của kẻ ẩn nấp trong bóng tối, thái độ của bóng đen dần trở nên tò mò hơn trông thấy về cuộc đối thoại kia.
"Ngươi sẽ sớm biết mà thôi. Còn về cuộc trao đổi, ta cho rằng đó là một cuộc trao đổi tri thức đồng giá." Kẻ ẩn nấp trong bóng tối lần nữa khẳng định thứ mà hắn đã nhận được.
"Trao đổi tri thức? Với ngươi ư?"
Cũng chẳng lạ gì khi bóng đen cảm thấy bất ngờ về chuyện này, vì kẻ ẩn nấp trong bóng tối dù sao cũng là Thiên Vương đúng nghĩa của con đường Thánh tự P, thậm chí hắn ta còn mạnh hơn một vài thần linh.
Với con đường Thánh tự P, tri thức là loại sức mạnh áp đặt tuyệt đối. Điều này cũng có nghĩa là kẻ ẩn nấp trong bóng tối biết về rất nhiều thứ, và có thể xem như là quyển bách khoa toàn thư của thế giới này.
Việc hắn nói rằng bản thân đã có một cuộc trao đổi tri thức với một kẻ nào đó quả thật là không tưởng, vì điều này không thể xảy ra với kẻ vốn đã biết mọi thứ trên đời được.
"Một học giả như ta truy cầu tri thức có gì lạ lắm hay sao?" Một lần nữa, kẻ ẩn nấp trong bóng tối xác nhận về cuộc giao dịch và thân phận của mình.
Điều này cũng nói lên rằng cuộc giao dịch kia khả năng cao là thật, và kẻ đó đã thực sự mang ra được một hay nhiều loại tri thức thu hút sự chú ý của kẻ ẩn nấp trong bóng tối để tiến hành giao dịch.
"Vậy cuối cùng ngươi đã trao đổi cái gì mà nhận được những gì?"
Từ đầu đến cuối, bóng đen vẫn cho rằng, dù ngay cả khi kẻ ẩn nấp trong bóng tối thực sự chấp nhận tri thức như một vật giao dịch đi chăng nữa, thì hắn vẫn là kẻ áp đặt trong cuộc giao dịch này.
Với một kẻ ranh mãnh và quá khôn lỏi như hắn, dù cho đối phương có đưa ra loại tri thức đắt giá đến nhường nào, thì hắn vẫn là bên thu được lợi ích lớn nhất, huống hồ nh��ng bí mật sâu kín nhất kia hắn cũng đã sớm biết rồi.
"Một chút tri thức mà ngay cả ngươi cũng biết mà thôi, còn về phần ta nhận được cái gì thì đương nhiên là những tri thức chưa từng được biết tới rồi."
Những lời nói mông lung như thế này đã khẳng định rằng kẻ ẩn nấp trong bóng tối không muốn nói thêm cho bóng đen biết về cuộc giao dịch đó.
Hiện tại, bóng đen cũng không có cách nào để ép buộc kẻ ẩn nấp trong bóng tối, nên dù có tiếp tục dò hỏi đi chăng nữa, kết cục vẫn chẳng thay đổi là mấy.
Chính vì vậy, bóng đen đã chủ động đứng lên để rời đi. Nhưng như chợt nhớ ra điều gì đó, hắn lập tức quay lưng lại và hỏi một câu hỏi cuối cùng.
"Ngươi hiện tại vẫn tin vào 'Thần' chứ?"
Để xác nhận lại lòng tin của kẻ ẩn nấp trong bóng tối: nếu hắn thực sự vẫn tin vào "Thần" hay chủ của hắn, thì mọi chuyện vẫn sẽ ổn; nhưng nếu không, có thể mọi thứ đang dần trôi đi quá xa khỏi tầm tay của bóng đen.
"Ta vẫn luôn tin."
Nhận được câu trả lời này, tâm thế của bóng đen cũng được thả lỏng đi vài phần. Hắn trực tiếp rời đi mà không hề để ý rằng, ẩn sâu trong bóng tối, một tia ánh sáng màu đỏ kỳ quái đang lóe lên.
Dòng chảy câu chuyện được gọt giũa tỉ mỉ này thuộc bản quyền của truyen.free.