(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 71: Một trò chơi nhỏ.
"Đừng quá căng thẳng như vậy, ta đã tạm thời thiết lập màn rồi nên không sao đâu."
Màn ở phương Đông khác màn ở phương Tây. Nếu ở phương Tây, "màn" dùng để chỉ những phong ấn được tạo ra từ hệ cụ thể hóa, thì ở phương Đông, nó mang ý nghĩa che đậy, ẩn giấu.
Thứ giúp đội đặc biệt thâm nhập sâu vào lãnh địa của lũ ruồi mà không bị phát hiện chính là loại màn phương Đông này. Nhưng như vậy chẳng phải nó được đội trưởng đội đặc biệt, một thợ săn hệ biến hóa, triển khai sao?
Quả đúng là như vậy, nhưng nên nhớ rằng chức nghiệp hệ thuần thú sau khi chuyển chức lần một cũng có mảng liên quan đến hệ cụ thể hóa. Đúng hơn thì các chức nghiệp sau khi đạt tới ngưỡng chuyển chức lần một đều như vậy.
Ngoài việc tiếp tục phát triển theo hệ mà nó đại diện, chức nghiệp này cũng sẽ được bổ trợ thêm những kỹ năng khác từ các hệ không đối nghịch.
Vì vậy, có thể hiểu rằng một chức nghiệp khi đạt đến một ngưỡng nhất định cũng sẽ yêu cầu phát triển đa hệ đồng thời để tối ưu hóa toàn bộ chức năng có thể mang lại trong thực chiến.
Màn cũng tương tự. Đây là một kỹ năng thuộc hệ cụ thể hóa, một hệ gần với hệ biến hóa, nên Hunter/Thợ Săn – chức nghiệp chuyển chức lần một của Tracker/Truy Tung Giả – có thể sử dụng màn là điều dễ hiểu.
Đương nhiên, Nhật Nam cũng có thể sử dụng màn, thậm chí màn của ông còn mạnh hơn hầu hết các hệ cụ thể hóa khác, b���i ông đã đạt đến ngưỡng màn của chuyển chức lần hai. Màn của đội trưởng đội đặc biệt chẳng đáng là gì so với ông.
Hơn nữa, màn của Nhật Nam còn có khả năng tạo ra một không gian trùng động tách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Nói dễ hiểu hơn, bên trong màn là một thế giới khác, và dù có gây ra bao nhiêu thiệt hại ở đây, chỉ cần màn vẫn còn thì bên ngoài sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Nhờ có màn của Nhật Nam, tổ đội cũng khá thảnh thơi vì họ không phải đối mặt với bất cứ điều kiện vật lý nào như áp suất khí quyển, sức gió hay nhiều thứ khác. Hơn nữa, nhờ có màn, Kiwi cũng rất khó bị phát hiện bởi các sinh vật bên ngoài.
Về mặt tâm lý, không chỉ các thành viên khác, mà ngay cả những tân binh chưa hề có kinh nghiệm thực chiến tiền tuyến như họ, hay cả những tiên phong dày dạn kinh nghiệm cũng không dám mạo hiểm đến mức đột nhập vào lãnh địa của các tộc đàn và yêu cầu đàm phán như thế này.
Ngay cả Nhật Nam cũng không dám chắc về phi vụ lần này, điều đó quá rõ ràng. Nhưng cần nhớ rằng ông chỉ chọn thành viên cho t��� đội tham gia chiến dịch này từ chính những tình nguyện viên.
Đương nhiên, họ đã sẵn sàng đối mặt với cái chết sắp tới của bản thân, nên đây hoàn toàn là quyết định của riêng họ. Nhật Nam tôn trọng điều đó, bởi thời đại này rất cần những người như vậy.
Nhưng không sợ chết chỉ là một yếu tố. Quan trọng nhất vẫn là phải cống hiến một cách hiệu quả, bởi tiên phong cần có đầu óc để mang về nhiều thông tin nhất, chứ không phải chết một cách vô ích.
Nếu không, họ chỉ làm tốn thêm tài nguyên và thời gian một cách vô ích. Quan trọng nhất vẫn là nguồn nhân lực chất lượng cao, dù không thể đòi hỏi quá cao. Nhưng nếu những tân binh này may mắn thành công trở về, chuyến đi này thực sự sẽ là một kinh nghiệm rất khó quên đối với họ.
"Ngài Nhật Nam, ngài có bất cứ kế hoạch nào cho khoảng thời gian sắp tới chưa ạ?"
Thật ra, họ cũng chẳng quen biết Nhật Nam, thậm chí cái tên này còn là lần đầu tiên họ nghe qua. Nhưng cấp trên, hay cụ thể hơn là ban lãnh đạo, đã nói rằng nhờ Ngài Nhật Nam mà nhiều tổn thất đã được hạn chế.
Hôm trước, tổng bộ còn thông báo sẽ triển khai một chiến dịch đặc biệt kiểu mới với Ngài Nhật Nam làm đội trưởng. Đương nhiên, lúc đó bầu không khí tại phòng tuyến núi Tam Thanh đã trở nên nặng nề.
Ai nấy đều suy sụp vì phát hiện ra một đàn ruồi mới với quy mô đông hơn cả đàn cũ. Hơn nữa, vị trí cư ngụ của chúng lại ở tận thị trấn Giang Thiên cũ, ngay tại lãnh địa xa nhất của các tộc đàn bị Labyrinth trục xuất.
Nếu để lũ ruồi này nuôi dưỡng thành công một lứa trứng thôi, e rằng họ sẽ bị tiêu diệt toàn bộ. Không, thậm chí ngay lúc này, phòng tuyến núi Tam Thanh cũng chẳng đủ khả năng đối phó, do vừa phải chịu những tổn thất quá lớn.
Và nếu xét đến các yếu tố khác, dù có được lực lượng hoàn chỉnh và tinh nhuệ nhất đi chăng nữa, thì một mình phòng tuyến núi Tam Thanh cũng hoàn toàn không thể xử lý vụ việc lần này.
Do đó, chỉ có thể cầu cứu các phòng tuyến phía sau thông qua tổng bộ. Nhưng tất cả các chi phí phát sinh đi kèm, kết hợp với thời gian di chuyển, kết quả cuối cùng và vấn đề an ninh tại chính những phòng tuyến khác đã ngay lập tức bác bỏ ý kiến này.
Điều đó khiến phòng tuyến núi Tam Thanh thực sự lâm vào bế tắc và không biết phải làm gì, đặc biệt là các đội nghiên cứu khi họ hiểu rõ rằng trong mã gen của lũ ruồi này có một chuỗi giúp chúng phát triển bộ ARN trong một khoảng thời gian rất ngắn.
Tốc độ phát triển và thay đổi cấu trúc này nhanh đến khó tin. Chỉ cần hơn một năm, chúng hoàn toàn có thể biến sự chọn lọc tự nhiên trong quá trình tiến hóa giống nòi của họ nhà vượn thành hiện thực.
Dù phải thừa nhận rằng lũ ruồi này có tuổi thọ rất ngắn, chỉ kéo dài khoảng một tuần, nhưng khả năng sinh sản đi kèm với ADN có thể chứa đựng và mang lại mã ARN hoàn chỉnh nhất cho đời sau như thế này thực sự quá phi thường.
Ngay lúc này, tại một nơi nào đó được bao bọc bởi vô số vì sao, khung cảnh xung quanh hệt như một bầu trời đêm tuyệt đẹp. Trong không gian này, một chiếc bàn tròn đang trôi nổi, xung quanh là tổng cộng 366 chiếc ghế với nhiều dạng họa tiết khác nhau.
Nhưng chung quy lại, chỉ có duy nhất một chi���c ghế là khác thường, đại diện cho kẻ ngồi lên nó. Trên chiếc bàn tròn là một tấm bản đồ khổng lồ với vài quân cờ, ví dụ như một quân cờ đang tự động di chuyển tới một nơi nào đó.
Đúng hơn, các quân cờ ở đây đều tự mình chuyển động theo ý chí riêng. Song, đã là quân cờ thì chắc chắn có thể bị thao túng bởi những kẻ có mặt hoặc đủ tư cách hiện diện tại đây.
Thường thì những kẻ đó chỉ có một sở thích duy nhất là nhìn các quân cờ này tự di chuyển theo ý nguyện của mình, thay vì tác động vào. Thật ra, có rất nhiều kẻ túc trực ở đây, nhưng hầu hết đều không mấy quan tâm đến nơi này.
Nhưng đúng lúc đó, trong màn đêm xuất hiện một thứ gì đó, nó tự ý kéo ghế của mình ra và ngồi xuống. Mỗi chiếc ghế đều có những họa tiết khác nhau để đại diện cho từng kẻ.
Chiếc ghế này cũng chẳng có gì đặc biệt, biểu tượng của nó chỉ đơn giản là một khe nứt dẫn tới vực thẳm. So với những chiếc ghế được chính kẻ ngồi lên đích thân tạo ra với nhiều loại họa tiết khác nhau, rõ ràng chiếc ghế này đơn giản hơn nhiều.
"Chào mừng Hỗn Mang, ta không ngờ là ngươi sẽ tỉnh dậy sớm vậy đấy."
Trong số 366 ghế ban đầu, hiện tại chỉ có hai chiếc được ngồi vào, tính cả Hỗn Mang. Như đã nói, hầu hết những kẻ khác đều không quan tâm đến nơi này, và Hỗn Mang cũng tương tự. Tuy nhiên, gần đây hắn có một số chuyện muốn đích thân kiểm chứng.
Kẻ chào mừng Hỗn Mang chính là Chủ tọa. Chỉ là, Hỗn Mang biết rõ Chủ tọa hiện tại không có mặt ở đây. Ừm, thì đúng là hắn cũng tương tự như vậy, khi thân xác vẫn đang ngủ, chỉ một chút ý thức của hắn bị thứ gì đó thu hút nên mới tỉnh lại và quyết định tới đây.
"Không phải Ngài đã sớm 'thấy' trước việc này rồi hay sao? Mà ban đầu tôi cứ tưởng là lần này sẽ được gặp nhiều hơn số lượng này đấy."
Ý của Hỗn Mang rất rõ ràng. Theo lý mà nói, đây không phải là thời điểm thích hợp để hắn tỉnh lại dù chỉ một chút. Điều này chỉ có thể là do Chủ tọa tác động, và mỗi lần Chủ tọa làm vậy, quá nửa số ghế này sẽ được lấp đầy.
"Ta chỉ làm một chút thử nghiệm đơn giản m�� thôi, ai ngờ nó lại kéo lấy ngươi vào cơ chứ?"
"Vậy là Ngài từ chối phần trách nhiệm ở vụ việc lần này sao?"
"Đừng cứng ngắc đến như vậy, mà không phải dù sớm hay muộn ngươi cũng sẽ tỉnh hay sao?"
Chủ tọa nói với giọng hết sức vô tội. Quả đúng là Hỗn Mang kiểu gì cũng sẽ tỉnh, nhưng không phải lúc này. Ít nhất thì bản thân Hỗn Mang cũng cảm thấy rằng hắn không nên tỉnh lại sớm đến vậy.
"Ông không thể nói thẳng thắn hơn sao? Lâu lâu lại quăng ra hỏa mù thế này thật sự không vui chút nào. Tôi nhớ lần trước ông làm vậy, chúng ta đã phải ra ngoài kia. Giờ mới về nghỉ ngơi chưa được bao lâu, ông định "quăng" tiếp sao, lão già?"
Một trong những ghế gần Chủ tọa bắt đầu lên tiếng. Các ghế không phân chia cao thấp, trừ Chủ tọa, đại diện cho sự ngang hàng của họ. Nhưng trên thực tế, điều đó không hoàn toàn đúng, bởi giữa các ghế vẫn có một số kẻ là thuộc cấp của kẻ khác hoặc đơn giản là không có chức vị cao bằng.
Nhưng hầu hết các ghế đều coi việc phân chia cấp bậc nhỏ hơn nữa là không cần thiết, dù trong số này thậm chí có những ghế còn tồn tại dưới dạng quan hệ đấng sinh thành và bề tôi. Tuy nhiên, mối quan hệ của họ thân thiết hơn mức độ đó.
Vì vậy, sự phân cấp là không cần thiết, ngoại trừ Chủ tọa. Nhưng vị trí sắp xếp ghế lại khác, đó là mốc thời gian được sinh ra. Giống như Hỗn Mang được tính là nhóm hậu bối đầu tiên, nên ghế của hắn được đặt khá xa so với Chủ tọa.
Hiểu đơn giản, càng gần Chủ tọa thì xuất hiện càng sớm. Kẻ vừa lên tiếng có ghế ngồi đầu tiên bên tay phải Chủ tọa, đó là thủ lĩnh của bộ ba kia, đại diện cho Cái Chết và phản vật chất.
Lúc này, ông ta cũng kéo ghế ra rồi ngồi xuống. Có vẻ Cái Chết cũng bị thu hút bởi một nguyên nhân nào đó, dù trong số 366 ghế ở đây, ông ta chính là kẻ bận rộn nhất. Hỗn Mang hiểu điều đó, vì ngày trước hắn từng là bề tôi của ông ta.
"Không ngờ Ngài cũng bị thu hút bởi vị này đấy, thần của tôi."
"Đừng nói vậy, ràng buộc giữa ta và ngươi đã sớm kết thúc rồi. Mà nghe nói gần đây, tiểu công chúa nhà ngươi có nhảy vào cái bàn cờ do lão già này dựng lên nhỉ?"
Cái Chết vừa cười nói vừa đưa tay chỉ về Chủ tọa, ngụ ý rằng Chủ tọa là nguồn cơn của mọi chuyện. Thật ra, quan hệ giữa hai cha con bọn họ ngay từ đầu đã không tốt. Dù đã được hòa giải, nhưng việc bị giam mấy chục tỷ năm vẫn khiến Cái Chết khá cay cú.
Thật ra, chuyện gia đình Chủ tọa cũng cực kỳ rối ren do bản tính cứ thích úp mở của mình. Bàn cờ mà Chủ tọa đang chơi vượt quá tầm hiểu biết của tất cả, thậm chí ngay cả những ghế ngồi ở đây cũng chỉ là quân cờ hay thẻ bài của Chủ tọa mà thôi.
Tại sao Hỗn Mang lại dám chắc đến vậy ư? Đương nhiên là vì hắn đã đích thân trải qua giai đoạn kia. Nhưng cũng chẳng thể trách Chủ tọa được, vì cuối cùng Chủ tọa cũng chỉ vì tất cả mà tính kế lâu dài.
Đúng hơn, nhờ Chủ tọa mà họ mới có thể trở về từ cõi Chết không biết bao nhiêu lần trong trận chiến ngoài kia. Tuy nhiên, Chủ tọa nghĩ gì thì chỉ mình Chủ tọa biết. Và cũng vì thế, dù được tất cả tôn trọng nhưng Chủ tọa lại không mấy được ai ưa thích.
"Con bé chỉ là đang cảm th��y tò mò thôi, một phần cũng là vì cái tư tưởng của mẹ nó nữa."
Kẻ được nhắc tới ở đây là cháu gái của Hỗn Mang, tiểu công chúa của Vực Sâu. Mẹ của con bé – tức con gái của hắn – có lối suy nghĩ rất khác thường, thậm chí có thể nói là cuồng đạo thái quá, nhưng cô bé cũng rất biết chăm con.
Dạo gần đây, khoảng vài chục năm trước, mẹ của con bé – tức vợ của Hỗn Mang – muốn đón đứa cháu này về chơi. Nhưng gần đây phía cô ấy có chút rắc rối, đúng hơn thì rắc rối này cũng có liên quan đến Hỗn Mang nên cần phải đích thân đứng ra xử lý.
Cũng vì thế, tiểu công chúa được giao lại cho Hỗn Mang trông coi. Nhưng tình hình của hắn lại không cho phép đi đâu, nên phải giao phó lại cho hai tộc bề tôi trung thành bậc nhất là Kiến Hybrid cùng Deep Ones chú ý tới.
Không hiểu vì sao mà chuyện này lại bị đùn đẩy đến hai kẻ ngu ngốc kia, nên tạm thời tiểu công chúa đã chạy xuống một chuồng chăn nuôi rồi. Muốn cứu ra thì cũng dễ thôi, nhưng con bé lại đòi muốn được như mẹ nó.
Như đã nói ở trên, mẹ nó cực kỳ cuồng giáo. Và biết tại sao một kẻ gần như chẳng mấy khi tỉnh như Hỗn Mang lại dựng lên được Giáo Phái Hỗn Mang không? Phải, là do con bé làm ra cả đấy. Cả hai chủng Kiến Hybrid cùng Deep Ones đều bị con bé tẩy não mà thành ra như thế này.
Ừm, một phần cũng là vì Hỗn Mang lúc đó không chú ý đến con bé quá nhiều, nên con bé phát tri���n lệch lạc như vậy cũng chẳng thể trách ai được. Có thể nói, lý do Hỗn Mang quyết định thành thần phần nhiều cũng là vì con bé cùng vợ của hắn.
Con bé tôn thờ cha mình – tức Hỗn Mang khi chưa thành thần – lên thành thần, nên hắn quyết định trở thành thần thật luôn. Rất đơn giản. Giờ đến tiểu công chúa cũng bị lây nhiễm cái tính cách đó nên bắt đầu muốn như mẹ mình, tự xây dựng cả một giáo phái khổng lồ từ con số không.
"Mà tạm thời bỏ chuyện gia đình qua một bên đi, vụ lần này ông tính giải quyết thế nào hả lão già?"
"Đã xuất hiện rồi thì chúng ta cùng chơi một trò chơi luôn đi."
Chủ tọa trực tiếp ngó lơ Cái Chết rồi vung tay một cái. Hàng loạt khung ảnh động xuất hiện, mỗi khung là một sự kiện khác nhau đang diễn ra trên chiếc bàn tròn. Đây cũng chính là trò chơi mà Chủ tọa nhắm tới.
"Mỗi kẻ trong số chúng ta chọn một sự kiện trong số này. Tùy vào sự kiện được chọn, số quân đại diện cho số kẻ tham gia cũng sẽ khác nhau. Chúng ta sẽ thông qua xúc xắc 20 mặt để quyết định hành động của từng quân."
"Dừng! Rõ ràng đây là D&D."
"Thế có chơi hay không?"
Chủ tọa chủ động chọn lấy một sự kiện. Ngay sau đó, trên bàn của Chủ tọa xuất hiện hai quân cùng một viên xúc xắc 20 mặt đi kèm với một số vật phẩm khác. Phía Hỗn Mang biết rằng Chủ tọa sẽ không nói thứ mà họ muốn nghe.
Hơn nữa, chắc hẳn Chủ tọa cũng có ẩn ý gì đó nên mới muốn họ cùng ngồi xuống chơi trò chơi này. Vì vậy, Hỗn Mang cũng không nghĩ ngợi quá nhiều mà chọn ngẫu nhiên một sự kiện xuất hiện trước hắn.
Thấy đến bề tôi trung thành bậc nhất của mình cũng đã có hành động, Cái Chết cũng chẳng muốn làm ồn ào nữa mà chọn đại một sự kiện. Tuy không biết là xui xẻo hay may mắn, nhưng đó cũng chính là sự kiện mà Nhật Nam đang vướng phải.
Sau khi cả ba đã quyết định xong, phần bản đồ của họ cũng thay đổi. Sáu quân trước mắt Cái Chết cũng tự động chạy trên bản đồ để đại diện cho tổ đội của Nhật Nam đang trên đường di chuyển tới khu vực thị trấn Giang Thiên cũ.
Có thể Nhật Nam sẽ không thấy được, nhưng kẻ đứng bên trên như Cái Chết lại có một cái nhìn toàn cảnh nhất về vụ việc lần này. Ông ta cảm giác rằng bản thân sẽ thua, ngụ ý rằng chiến dịch của Nhật Nam có khả năng cực kỳ cao sẽ thất bại.
Nội dung trên là thành quả biên tập của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.