(Đã dịch) Trùng Sinh Chi Bát Thập Niên Đại Tân Nông Dân - Chương 212 : Khi dễ đến cửa nhà
Sau này chị phải cứng rắn hơn một chút, cứ nhịn nhục mãi như thế này thì không được đâu. Anh rể đã chịu uất ức, chị lại cũng nhẫn nhịn, thì cả hai sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi cảnh khổ sở. Cuộc sống này làm sao mà sống nổi? Loan Phượng dặn dò chị mình.
Thôi được rồi, thôi được rồi, chị đâu có cứng rắn được như em. Chuyện đó để sau hãy nói. Bây giờ chị đi làm cơm đây, chị không giữ các em lại đâu, ăn xong rồi thì tranh thủ đi nhanh đi, kẻo Nhị Lại Tử và bọn chúng lại đến gây phiền phức. Ồ, đúng rồi, chuyện chính suýt nữa thì quên mất. Đây là số phiếu vải em nhờ chị thu giúp.
Loan Anh mở tủ, lấy ra một cái túi vải rồi mở ra.
Bên trong túi vải toàn là phiếu vải, được sắp xếp gọn gàng, từng bó một buộc bằng dây chun.
Phiếu vải của cả thôn chúng ta và những thôn lân cận chị đều đã thu rồi, cứ một hào một thước mà thu. Tổng cộng là hai trăm hai mươi mốt thước bốn tấc, đều là phiếu vải tốt, không có cái nào quá hạn đâu, các em kiểm tra thử xem.
Số lượng này có chút vượt ngoài dự liệu của Vạn Phong. Cậu ấy nghĩ rằng thu được khoảng 80-100 thước đã là tốt lắm rồi, không ngờ lại nhận được nhiều đến thế.
Quả đúng là "trời đất rộng lớn, ắt có nhân tài", câu này quả thực là danh ngôn ngàn đời mà.
Chị cả à, chị làm việc thì chúng em còn có gì mà không yên lòng chứ, không cần kiểm tra đâu ạ.
Vạn Phong đưa số phiếu vải cho Loan Phượng, rồi lấy từ trong người ra hai mươi lăm đồng tiền cũng đưa cho cô. Loan Phượng nhận lấy, đút ngay vào túi của Loan Anh.
Ôi chao, làm gì mà nhiều thế này?
Không cần thối lại đâu, số còn dư cứ coi như tiền công chạy việc của chị đi.
Em gái ruột thịt thì cần gì tiền công chứ. Loan Anh nói xong liền định rút tiền ra.
Loan Phượng một tay giữ lại: Chị à, anh ấy bảo chị cứ giữ lại thì chị cứ giữ đi. Anh ấy chắc chắn không thiếu tiền đâu.
Người ta không thiếu tiền là chuyện của người ta, chị không thể nhận số tiền nhiều đến thế được.
Ngay lúc hai chị em đang giằng co, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng cãi vã.
Vạn Phong quay đầu nhìn lại, liền thấy một người đàn ông đang ôm đầu loạng choạng bước vào sân nhà Loan Anh, bên cạnh có một người đàn ông ngoài ba mươi đang đỡ anh ta.
Quần áo trên người anh ta tả tơi, trông vô cùng chật vật. Mắt tinh Vạn Phong còn nhìn thấy trên tay anh ta có hai vết máu do ôm đầu.
Loan Anh vừa nhìn thấy, liền thốt lên một tiếng kêu sợ hãi rồi chạy vội ra ngoài.
Anh rể! Loan Phượng cũng chạy theo ra ngoài.
Thế này là sao? Sao lại chảy máu hết cả thế này? Loan Anh cuống quýt đỡ người đàn ông, cùng Loan Phượng dìu anh ta vào nhà. Người đàn ông trung niên đỡ anh ta lúc nãy cũng đi theo vào sau.
Vạn Phong đứng ở cửa phòng, cũng đưa tay phụ đỡ một phần.
Loan Anh cuống quýt cầm chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt người đàn ông.
Đây là một người đàn ông ngoài hai mươi, dù mặt hơi đen nhưng đường nét vẫn khá thanh tú.
Trên mặt anh ta có mấy vệt bùn khô bám vào, một bên mắt đã thâm quầng. Tay anh ta bị rách một vết dài nửa tấc, trên mặt cũng có một vệt máu.
Anh với người ta đánh nhau à? Loan Anh hỏi. Chú Hai, chuyện này là sao vậy?
Tôi cũng không rõ lắm. Hình như bọn họ đánh bài xì phé ở nhà lão Tứ phía đông thôn, không biết sao lại đánh nhau. Lúc tôi đến thì Hồng Quân đã bị đánh cho một trận rồi. Thấy cậu ấy bị đánh nặng quá nên tôi đỡ về đây.
Cám ơn chú Hai.
Vạn Phong đứng một bên lẳng lặng quan sát, lúc này cậu không tiện nhúng tay hay chen miệng vào.
Trầm Hồng Quân cũng không nói lời nào, đưa tay sờ trong túi nhưng chẳng móc ra được gì. Quần áo tả tơi thế này thì tìm đâu ra thứ gì.
May mắn là Vạn Phong có sẵn thuốc lá trong túi. Cậu lấy ra một điếu đưa cho Trầm Hồng Quân, rồi đưa thêm một điếu cho người đàn ông trung niên được gọi là chú Hai kia.
Trầm Hồng Quân nhận lấy điếu thuốc, gật đầu với Vạn Phong rồi châm lửa hút.
Anh nói đi chứ! Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Loan Anh nóng nảy.
Trầm Hồng Quân hít một hơi thuốc thật sâu: Bọn tôi đánh bài xì phé ở nhà lão Tứ, hôm nay tôi vận may lắm, thắng được mười mấy đồng. Lúc tàn cuộc, thằng Tóc Đuôi Sam đòi tôi mười đồng, tôi không cho. Tôi thắng được bao nhiêu mà phải cho nó mười đồng chứ. Thằng nhóc đó liền hung hăng động tay động chân, tôi không nhịn được chửi lại một câu, thế là đánh nhau.
Trời ạ, một ván mà thắng mười mấy đồng, canh bạc này cũng không hề nhỏ đâu nhỉ.
Trong khi Chư Bình cả ngày lẫn đêm chơi mấy trò vớ vẩn kia, thắng được ba hào năm hào đã mừng quýnh, thì đằng này người ta đã là mười, hai mươi đồng rồi.
Thằng Tóc Đuôi Sam, không chọc ai lại đi chọc nó! Anh không biết nó là chú Hai của Vu Khánh Đào sao? người đàn ông trung niên nói.
Chị ơi, Vu Khánh Đào là ai vậy ạ? Loan Phượng không nhịn được hỏi.
Hắn là một tên côn đồ có tiếng ở khu vực Hạ Tôn này. Nhị Lại Tử và Ba Đồ đều là thủ hạ của hắn. Ở mười dặm tám thôn này không ai dám đụng vào hắn đâu. Chọc phải hắn thì coi như té dập mặt, ai mà chọc vào hắn thì coi như xong đời. Người đàn ông trung niên giải thích.
Loan Anh nghe vậy lại bắt đầu khóc thút thít, Loan Phượng vội vàng chạy lại an ủi chị mình.
Anh rể, cháu là Vạn Phong, là bạn của Phượng nhi. Vạn Phong cũng châm một điếu thuốc, tỏ vẻ mình cũng là người từng trải.
Trầm Hồng Quân gật đầu: Tôi nghe vợ tôi nhắc đến cậu rồi. Cậu và Phượng nhi đến đây chơi lại gặp phải chuyện này, thật ngại quá.
Anh rể, người nhà với nhau thì không cần khách sáo. Anh nói đi rồi tính sau. Những vết thương trên người anh rốt cuộc là ai đánh? Có phải thằng Tóc Đuôi Sam không?
Là Vu Khánh Đào, thằng Tóc Đuôi Sam và cả Cẩu Thặng nữa.
Lúc đó Vu Khánh Đào cũng có mặt ở đấy sao?
Không, lúc đó hắn không có mặt ở đấy, hắn đến sau. Hắn đến sân sau, cùng thằng Tóc Đuôi Sam và Cẩu Thặng xông vào đánh tôi.
Vạn Phong gật đầu một cái, tuy ch�� vài ba lời nhưng cậu đã hiểu sơ qua sự việc.
Ba người đánh một người, bị đánh như thế này cũng không quá mất mặt đâu.
Để cháu lấy ít nước cho anh uống. Vạn Phong đứng dậy, đi đến chỗ chum nước, dùng gáo múc nửa gáo nước đưa cho Trầm Hồng Quân.
Trầm Hồng Quân nhận lấy, uống ực ực.
Anh rể, trên người anh không sao chứ?
Trầm Hồng Quân lắc đầu: Chỉ là xây xát nhẹ ngoài da thôi, không có gì đáng ngại đâu.
Lát nữa Vu Khánh Đào có đến nhà anh không? Vạn Phong hỏi thẳng một vấn đề cốt yếu.
Nghe vậy, sắc mặt Trầm Hồng Quân lập tức thay đổi, lặng lẽ một lát rồi khổ sở gật đầu: Hắn sẽ đến. Chuyện kiểu này mà hắn không giày vò anh cho ra trò thì chưa xong đâu.
Hắn muốn đòi tiền hay là muốn đánh người?
Hắn không đòi tiền. Hắn chỉ muốn giày vò anh thôi, giày vò cho đến khi anh chịu nhượng bộ hoàn toàn mới thôi.
Vào những năm 80, bọn côn đồ đó còn chưa nghĩ đến chuyện đòi tiền, hoặc có lẽ nói, thời đó có đòi cũng chẳng có, ai mà có tiền. Không đòi được tiền thì chỉ còn cách giày vò người khác.
Chính là ức hiếp anh!
Trầm Hồng Quân ra đây! Lời của Trầm Hồng Quân còn chưa dứt, bên ngoài đã truyền đến một tiếng quát lớn.
Vạn Phong ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên đường cái lúc này có không ít người vây quanh, dẫn đầu là một gã thanh niên ngoài hai mươi, vóc người không cao nhưng trông rất vạm vỡ. Nhị Lại Tử và Ba Đồ cũng đứng ngay sau lưng hắn.
Trông rất hung hăng, hống hách.
Loan Anh nghe thấy tiếng quát này, mắt trắng dã, rồi ngất lịm đi.
Thằng nhóc này cuối cùng cũng đến rồi. Người đàn ông trung niên nói một câu.
Bóp nhân trung của chị em đi!
À, nhân trung là chỗ nào ạ? Thấy chị mình bất tỉnh, Loan Phượng cũng cuống quýt.
Chính là chỗ dưới mũi, dùng đầu ngón tay bóp mạnh vào!
Trầm Hồng Quân bất ngờ đứng phắt dậy. Trong lúc Vạn Phong còn đang chỉ dẫn Loan Phượng bóp nhân trung cho Loan Anh, không ai để ý Trầm Hồng Quân đã lao ra ngoài.
Tác phẩm này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được chấp thuận.