(Đã dịch) Trọng Sinh Chi Đô Thị Tiên Tôn - Chương 122: Dương Minh Huy xảy ra chuyện
Chiếc chủy thủ này đâm tới vừa nhanh vừa hiểm độc.
Những kẻ trong phòng đều là hạng người ngay cả đánh nhau cũng run sợ, làm sao từng thấy qua cảnh tượng trực tiếp rút đao đoạt mạng người như thế này bao giờ, lập tức sợ hãi kêu la không ngớt.
Thế nhưng Lạc Trần lại cảm thấy có chút buồn cười, chớ thấy Dương Nhị Cẩu ra tay tàn nhẫn bằng một chiếc chủy thủ.
Thế mà trong mắt Lạc Trần, hắn chẳng khác nào một con kiến đang khiêu khích mình.
Dương Nhị Cẩu này so với Hồng lão, so với Vạn Thiên Sơn, thậm chí so với đám lính đánh thuê kia đều còn kém xa lắm, thậm chí có thể nói là không thể đặt chung để mà so sánh.
Dương Nhị Cẩu đương nhiên không nghĩ như vậy, thấy Lạc Trần không né không tránh, lòng kiên quyết, dứt khoát định đâm chết Lạc Trần.
Nhưng ngay khi chiếc chủy thủ này sắp đâm tới Lạc Trần thì Dương Nhị Cẩu bỗng nhiên hoa mắt, đồng thời cảm thấy trên mặt, không, chính xác hơn là đầu, bị một cú va chạm mạnh mẽ, như thể một tảng đá lớn bay tới đập vào người hắn vậy.
Lạc Trần vung tay tát một cái, trực tiếp đánh bay Dương Nhị Cẩu ra ngoài, va sầm vào bức tường bên cạnh.
“Bành!” Dương Nhị Cẩu lập tức bị đâm đến choáng váng, cả người khi trượt xuống từ trên tường, trông như một đống bùn nhão.
Nằm liệt trên mặt đất, Dương Nhị Cẩu toàn thân không ngừng co giật.
Hiện trường lập tức trở nên tĩnh lặng.
Lạc Trần cười lạnh đi đến bên cạnh Viên mập, Viên mập lúc này trợn tròn mắt há hốc mồm, đôi mắt tràn ngập sợ hãi.
Hắn không ngờ tới, vốn nghĩ rằng kẻ liều mạng như Dương Nhị Cẩu này đã đủ tàn nhẫn lắm rồi, nhưng so với Lạc Trần mà nói, quả thực chỉ là tiểu vu gặp đại vu, mà bản lĩnh của Lạc Trần thế này, nhìn thế nào cũng không phải người bình thường.
Khi Viên mập còn đang ngây người, bỗng nhiên một cỗ đau đớn kịch liệt tương tự truyền đến mới kéo hắn về thực tại.
Lạc Trần đá một cước vào đầu gối Viên mập, lập tức một tiếng “rắc” vang lên, đầu gối Viên mập, hay nói đúng hơn là cả cái chân đều gãy nát rồi.
Máu thịt be bét, xương trắng hếu đâm lòi ra ngoài, kéo theo một chút da thịt, trông đặc biệt đáng sợ, đám người bên cạnh sợ tới mức ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lạc Minh Thư và hai cha con Lạc Đại Phú hiển nhiên không ngờ tới sẽ là kết quả này.
Bọn họ vốn dĩ muốn Dương Nhị Cẩu có thể đâm chết Lạc Trần.
Nào ngờ đâu, bây giờ lại thành ra cục diện n��y?
Trong không khí nặng nề, La Minh Thư cuối cùng không kìm được.
“Giết người rồi, mau báo cảnh sát, mau báo cảnh sát.” Được La Minh Thư nhắc nhở như vậy, Lạc Đại Phú cũng mới phản ứng lại, rồi móc điện thoại ra.
Thế nhưng điều này rõ ràng có chút không hợp lẽ thường.
Vừa rồi lúc Dương Nhị Cẩu uy hiếp Lạc phụ thân, Lạc Đại Phú bọn họ không báo cảnh sát, ngược lại là sau khi Lạc Trần đánh bị thương đám người Dương Nhị Cẩu, Lạc Đại Phú mới lựa chọn báo cảnh sát.
Bởi vì bản thân chuyện này đã là do bọn họ thông đồng với nhau.
Mà Lạc Đại Phú móc điện thoại ra không phải để gọi 110, mà là gọi cho con trai hắn Lạc Viễn Phi.
Điện thoại kết nối.
“Alo, Viễn Phi con đang ở đâu, mau chóng tới đây, Lạc Trần giết người rồi.” Lạc Đại Phú nói với giọng điệu cực kỳ khoa trương.
Tuy rằng Viên mập và Dương Nhị Cẩu bị Lạc Trần đánh rất thảm, nhưng còn lâu mới chết.
“Con ở bệnh viện.” Đầu dây bên kia, tiếng nói phẫn nộ của Lạc Viễn Phi vang lên.
“Con xảy ra chuyện rồi ư?” Lòng Lạc Đại Phú lập tức thắt lại.
“Con bị Lạc Trần đánh rồi.” Lạc Viễn Phi mở miệng nói.
Câu nói này khiến Lạc Đại Phú cũng trợn tròn mắt.
Vì sao báo cảnh sát lần này lại muốn gọi cho con trai hắn?
Bản thân chuyện này đã được lên kế hoạch tốt.
Không thể để cảnh sát khác đến, chỉ có thể là con trai hắn, bởi vì Dương Nhị Cẩu chính là một phạm nhân giết người đang bị truy nã!
Nếu cảnh sát tới rồi, chẳng phải sẽ hỏng việc rồi sao?
Nhưng con trai hắn tới rồi thì lại khác rồi, hoàn toàn có thể bỏ qua chuyện này, ngược lại còn có thể chĩa mũi dùi vào Lạc Trần.
Vốn là bọn họ nghĩ rằng nếu bên nhà Lạc Trần xảy ra chuyện, vậy thì Lạc Viễn Phi trực tiếp đến là có thể giải quyết được chuyện.
Thế nhưng bây giờ Lạc Viễn Phi lại bị Lạc Trần đánh đến nhập viện, căn bản không đến được nữa.
Vừa được nhắc nhở như vậy, Lạc phụ cũng phản ứng lại, lập tức gọi 110 báo cảnh sát.
Thấy cảnh sát đã được báo, Lạc Đại Phú và La Minh Thư làm sao còn dám ở lại đây nữa?
Cảnh sát khác tới, nhất định sẽ bắt Dương Nhị Cẩu đi.
Mà Viên mập lại lăn lộn cùng một phạm nhân giết người, tội bao che nhất định không thể thiếu được.
Nếu làm không cẩn thận, nói không chừng còn sẽ bị phán tội đột nhập cướp bóc!
Đến lúc đó chớ có kéo bọn họ vào.
Lạc Đại Phú và La Minh Thư nhìn tình hình một chút, sau đó lại nghĩ đến Lạc Viễn Phi còn đang ở bệnh viện.
“Ngươi thật sự là dạy ra một đứa con tốt.” Lạc Đại Phú giận đùng đùng nói xong câu này, liền dẫn người đi, hắn muốn đi bệnh viện thăm con trai mình.
Hiển nhiên Lạc Trần đánh Lạc Viễn Phi đến nhập viện khiến Lạc Đại Phú suýt chút nữa không kìm được cơn giận.
Mà lá bài tẩy cuối cùng của bọn họ cũng vô dụng rồi, vốn là còn trông cậy vào Lạc Viễn Phi có thể ra mặt thu dọn tàn cuộc.
Bây giờ ngược lại thì hay rồi, Lạc Viễn Phi bản thân mình lại nằm viện trước rồi.
Mà Lạc Trần cũng không để ý tới.
Lạc Trần quay đầu, dùng chân đạp lên mặt Dương Nhị Cẩu, cười tủm tỉm nói:
“Bây giờ, có thể nghiêm túc nói chuyện bồi thường rồi chứ?”
Nụ cười của Lạc Trần rất nhẹ nhàng, nhưng lúc này trong mắt hắn quả thực tựa như ma quỷ.
“Không, không tiền.” Dương Nhị Cẩu mãi nửa ngày mới thều thào phun ra mấy chữ này.
“Ồ? Không tiền?” Lạc Trần lại bật cười, lực dưới chân gia tăng, trên mặt Dương Nhị Cẩu truyền đến tiếng “rắc rắc”, hiển nhiên đó là tiếng xương cốt vỡ vụn.
“A ~” Trong phòng lại vang lên một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế.
“Không tiền? Vậy ngươi còn sống làm gì?” Sát khí của Lạc Trần bỗng tỏa ra, mà lại chỉ nhắm thẳng vào Dương Nhị Cẩu.
Dương Nhị Cẩu đích thực là một kẻ liều mạng, nhưng không có nghĩa là hắn không sợ chết.
Bằng không thì lúc trước giết người cũng đã không trốn rồi.
Lúc này cảm nhận được sát cơ của Lạc Trần, và cơn đau khắc cốt ghi tâm trên mặt, Dương Nhị Cẩu lập tức sợ hãi tột độ.
“Ở chỗ Viên mập kia, hắn có tiền, hắn có tiền.” Dương Nhị Cẩu sợ hãi tột độ, hắn biết, đối phương thật sự sẽ giết hắn.
Viên mập nghe thấy lời đó, lập tức sắc mặt đại biến, mặc kệ đau đớn, đang muốn nói chuyện thì một cái chân liền đạp lên mặt hắn.
Lúc này Viên mập ngược lại rất thức thời, cầu khẩn nói:
“Ta cho, ta cho!” Hiển nhiên thủ đoạn của Lạc Trần cũng đã dọa sợ hắn rồi.
Ngày thường hắn tuy ngang ngược, nhưng lúc này gặp phải Lạc Trần lại như một con chó cụp đuôi.
Lạc Trần lấy ra một tài khoản, khiến Viên mập lập tức chuyển tiền.
Nhưng Viên mập nhất thời cũng không thể nào bỏ ra nổi nhiều tiền như vậy, cuối cùng chỉ chuyển ba trăm vạn.
“Viết một giấy nợ, trong ba ngày số tiền này không giao tới, hậu quả tự chịu.” Lạc Trần rời chân khỏi mặt Viên mập.
Viên mập bị dọa sợ đến mức, bây giờ kêu hắn viết cái gì, hắn nhất định sẽ viết cái đó.
Mà Lạc Trần thì lạnh lùng nhìn Dương Nhị Cẩu.
Lập tức Dương Nhị Cẩu bị dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Hắn đào vong ba năm, nhưng từ trước tới nay chưa từng mong đợi cảnh sát mau chóng tới như bây giờ.
Bởi vì hắn sợ cảnh sát tới trễ, sợ rằng hắn đã đi gặp Diêm Vương trước rồi.
Hắn đã từng giết người, cho nên hắn càng sợ chết hơn.
Hắn đã từng giết người, cho nên hắn rõ ràng hơn, nếu như Lạc Trần muốn giết hắn, thì đó là thật sự sẽ ra tay.
Rất nhanh bên đồn công an liền có người tới.
Vốn là muốn lập biên bản và những thủ tục khác, nhưng Lạc Trần gọi một cuộc điện thoại tới Thông Châu.
Chẳng bao lâu sau, năm sáu cảnh sát nhận được thông báo liền dẫn người đi, mà một trong số đó còn nói:
“Cảm ơn Lạc tiên sinh đã giúp đỡ bắt được phạm nhân bị truy nã này, sau này sẽ có tiền thưởng gửi tới.”
Thu dọn xong xuôi mọi chuyện này, Lạc phụ há miệng muốn hỏi Lạc Trần điều gì đó.
Dù sao con trai mình bây giờ quá khác lạ rồi.
“Cha, sau này con giải thích cho người sau được không?” Lạc Trần cười nói.
“Được rồi, ta đi dọn dẹp bát đĩa.” Lạc phụ cười đi vào, dù sao cũng là con trai mình, tuy nhiên bây giờ không còn giống như trước nữa rồi.
Nhưng cũng không phải chuyện xấu gì.
Đã không muốn nói, vậy liền không nói nữa.
Mà một bên khác, Lạc Đại Phú thần sắc âm trầm nhìn Lạc Viễn Phi đang được băng bó bằng gạc.
“Ngày mai liền tìm người đi xử lý thằng tiểu vương bát đản kia, Viễn Phi, con tìm chút quan hệ, sau đó đi cưỡng chế chiếm đoạt mảnh đất nhà bọn hắn.”
“Yên tâm đi, cha, dù cha không nói, con cũng sẽ giết chết hắn, ngày mai cha xem con xử lý hắn thế nào.” Lạc Viễn Phi nắm chặt nắm đấm, không cẩn thận liền chạm phải vết thương, lập tức lại đau đến nhe răng trợn mắt.
Ngược lại thì ở nhà Lạc Trần, Lạc phụ vừa mới đi vào lại cầm điện thoại đi ra ngoài.
Là mẹ của Dương Minh Huy gọi tới.
Lạc Trần nhận được điện thoại, bên trong điện thoại truyền đến tiếng nói lo lắng của mẹ Dương Minh Huy.
“Tiểu Lạc, Minh Huy sau khi tách khỏi các cháu, cháu có biết nó đi đâu không? Bây giờ còn chưa về nhà, mà điện thoại cũng không gọi được.” Lạc Trần cảm nhận một thoáng, bỗng nhiên thần sắc trở nên âm trầm.
Nội dung truyện được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.