Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trùng Sinh: Kiếm Thần Vô Địch - Chương 408: Đẳng cấp VS cùng bậc

Thạch Phong thắng lợi áp đảo ở trận thứ tư, không nghi ngờ gì là đám mây đen trong lòng Tào Thành Hoa, khiến hắn nghẹn ứ ở cổ họng, vô cùng khó chịu.

"Đằng Xà sao lại không thấy hồi sinh? " Lúc này tâm tình Tào Thành Hoa vô cùng nóng nảy.

Thạch Phong cường đại như vậy, vậy nữ Mục Sư đi cùng Thạch Phong khẳng định cũng không đơn giản, nói không chừng nữ Mục Sư kia cũng có chiêu số tương tự, nhưng đối với chiêu kia, bọn họ đến bây giờ vẫn chưa dò ra manh mối, chớ nói chi là ứng phó, chỉ sợ chỉ có người trong cuộc là Đằng Xà rõ ràng nhất, hiện tại Đằng Xà không có ở đây, sao hắn không nóng nảy cho được.

Hiện tại hai bên hòa 2-2, trận thứ năm quyết đấu giữa Linh Xà và Tử Yên Lưu Vân.

Linh Xà là thích khách, đối phó Mục Sư mặc dù có ưu thế tuyệt đối, tương tự nắm giữ Nhìn Chằm Chằm và Nhị Đoạn Gia Tốc công kích, nhưng chiêu trước đó đã hóa thành mây bay.

"Không xong rồi, Đằng Xà hình như đã offline." Linh Xà liên lạc nửa ngày đều không được, cột hảo hữu của Đằng Xà hiển thị màu xám, trạng thái logout.

Lúc này Linh Xà cũng rất hồi hộp lo lắng, nếu Tào Thành Hoa xong đời, dù là hắn cũng không sống yên ổn được.

Tào Thành Hoa vừa nghe, hận không thể logout ngay để bóp chết Đằng Xà.

Thời khắc mấu chốt như vậy lại xảy ra sự cố, không phải đang đùa hắn sao!

"Tào hội trưởng, ngươi không cần lo lắng như vậy, tuy rằng Dạ Phong phi thường lợi hại, nhưng nữ Mục Sư kia không phải cùng một loại người như Dạ Phong và ta." Thương Lang Chiến Thiên chậm rãi mở miệng nói.

"Thương Lang huynh, nàng thật không phải?" Tào Thành Hoa vừa nghe, muốn xác nhận lại lần nữa.

Nếu Tử Yên Lưu Vân không phải người luyện võ như Dạ Phong và Thương Lang Chiến Thiên, dù Tử Yên Lưu Vân có kỹ thuật gì, Tào Thành Hoa cũng không lo lắng, Mục Sư dù sao cũng là Mục Sư.

"Ừm. Trên người nàng không có tầng khí chất đặc hữu của chúng ta, điểm này ta có thể cam đoan." Thương Lang Chiến Thiên khẽ gật đầu, khẳng định nói.

"Tốt quá rồi." Khuôn mặt Tào Thành Hoa lộ ra nụ cười, chợt nhìn về phía Bạch Khinh Tuyết đối diện, biểu hiện thấp giọng lạnh lùng nói: "Bạch Khinh Tuyết à, Bạch Khinh Tuyết, tuy rằng ngươi mời được cao thủ, nhưng đến cuối cùng ngươi chính là quân cờ thua một nước."

"Linh Xà, kế tiếp hãy xem ngươi đó, đừng làm ta thất vọng."

"Tào ca cứ yên tâm, chỉ là một Mục Sư cấp 22 mà thôi. Dù ta không trải qua đặc huấn cũng có thể thoải mái đánh bại, chớ nói chi là ta bây giờ." Linh Xà nhìn Tử Yên Lưu Vân đã đi vào sân đấu, trên khuôn mặt thật thà không khỏi lộ ra một tia vẻ âm độc, hắn là cấp 24, cao hơn 2 cấp, đối với cao thủ mà nói cũng không nhỏ.

Lập tức Linh Xà cũng tiến vào sân đấu.

Mà Thương Lang Chiến Thiên ngồi trên khán phòng lại không hề vui vẻ, vẫn là mặt lạnh.

Lời hắn nói trước đó kỳ thật chỉ là một nửa.

Tử Yên Lưu Vân đúng là không có khí chất đặc hữu của người luyện võ, nhưng trực giác bén nhạy cho hắn cảm thấy một tia cảm giác nguy hiểm từ Tử Yên Lưu Vân, nói là nguy hiểm lại có chút không giống, càng giống như uy áp mang tới từ tầng thứ sinh mệnh bất đồng.

"Nữ Mục Sư này rốt cuộc có bí mật gì?"

Thương Lang Chiến Thiên không phải khoe khoang, trong cả Thần Vực này, hắn thật sự không cảm thấy có bao nhiêu người có thể khiến hắn kiêng kỵ, dù có, cũng tuyệt không phải thiếu nữ diệu linh trên cạnh kỹ tràng.

Chính là hết lần này tới lần khác lại xuất hiện.

Điều này khiến Thương Lang Chiến Thiên sao có thể không cảm thấy kỳ quái.

Mà ở bên Bạch Khinh Tuyết, cũng tương tự là vội vã cuống cuồng.

"Dạ Phong, Tử Yên thật sự không có vấn đề chứ." Triệu Nguyệt Như ngồi đến bên cạnh Thạch Phong, muốn được đáp án từ miệng Thạch Phong.

Tuy rằng không biết cái gì, nhưng Triệu Nguyệt Như cảm giác Thạch Phong khẳng định biết rõ.

"Hẳn là không sao." Thạch Phong không xác định nói.

"Cái gì gọi là hẳn là, nếu thua, Khinh Tuyết phải từ nay về sau rời khỏi Thần Vực, chẳng lẽ ngươi cam lòng?" Triệu Nguyệt Như lập tức thở phì phì nói.

". . ." Thạch Phong vừa nghe, lập tức hết chỗ nói rồi.

"Nguyệt Như!" Bạch Khinh Tuyết trừng mắt liếc.

Lúc này còn có tâm tư nói giỡn.

Đối với tính cách Thạch Phong, Bạch Khinh Tuyết ít nhiều cũng biết một ít.

Thạch Phong chưa bao giờ nói chuyện không xác định, nếu nói rồi, chứng minh nhất định có thể, nếu không xác định, hắn cũng sẽ không mở miệng.

"Chính là. . ." Triệu Nguyệt Như đương nhiên biết rõ, dù hỏi lại thì có thể như thế nào, chỉ là nàng muốn được câu trả lời khẳng định từ miệng Thạch Phong, như vậy trong lòng nàng cũng sẽ an tâm hơn chút ít.

"Ta thật sự không biết, thực lực Linh Xà cụ thể đạt tới trình độ nào, huống chi còn nắm giữ Nhìn Chằm Chằm và Nhị Đoạn Gia Tốc loại kỹ xảo chiến đấu này, còn trình độ hiện tại của Tử Yên, ta cũng không biết, bất quá hẳn là rất mạnh, ít nhất Linh Xà không nắm giữ Nhìn Chằm Chằm và Nhị Đoạn Gia Tốc không thể nào là đối thủ, còn hiện tại thì, ta cũng không biết, chỉ có đánh mới biết được." Thạch Phong cũng có thể nhận ra sự bất an của Triệu Nguyệt Như, nên giải thích.

Vốn Thạch Phong có thể khẳng định, nhưng ai có thể ngờ xuất hiện một Thương Lang Chiến Thiên, còn khiến Linh Xà học được kỹ xảo chiến đấu mà vốn chỉ có số rất ít cao thủ mới nắm giữ ở Thần Vực.

Đương nhiên Linh Xà có ưu thế đẳng cấp, càng có ưu thế kỹ xảo, nhưng Tử Yên Lưu Vân cũng có ưu thế cùng bậc.

Ai thắng ai thua còn chưa nhất định.

Nghe Thạch Phong giải thích xong, Triệu Nguyệt Như càng thêm lo lắng, đây chẳng phải là chưa nói gì sao!

Bất quá Bạch Khinh Tuyết lại hơi kinh ngạc.

Bởi vì theo giọng nói của Thạch Phong, thực lực Tử Yên Lưu Vân lại ở trên Linh Xà, vốn Linh Xà đã là đỉnh phong chiến lực của Phệ Thân Chi Xà, coi như là chính cô ta, muốn thắng cũng không dễ dàng, nhưng Thạch Phong lại dùng giọng khẳng định, nói rõ Linh Xà khẳng định không phải đối thủ của Tử Yên Lưu Vân.

Tử Yên Lưu Vân bất quá là một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, sao lại mạnh như vậy.

Nếu thật sự theo như lời Thạch Phong nói, như vậy trận chiến này, thật sự có nắm chắc nhất định chiến thắng, hơn nữa Tử Yên Lưu Vân là chức nghiệp Viễn Trình, đối phó loại kỹ xảo Nhìn Chằm Chằm và Nhị Đoạn Gia Tốc này cũng dễ dàng hơn một chút.

Lúc này thời gian đếm ngược trên cạnh kỹ tràng cũng đã xong.

Linh Xà trước tiên mở ra Tiềm Hành, biến mất trong mắt mọi người.

Không thể không nói Linh Xà không hổ là đỉnh phong chiến lực của Phệ Thân Chi Xà, sau khi tiến vào Tiềm Hành di động, thật sự là vô thanh vô tức, thủ đoạn che dấu còn cao hơn cả thích khách Tuyệt Thiên một bậc, dù Thạch Phong trên khán phòng cũng không nhìn ra vị trí cụ thể của Linh Xà.

Thời gian từng giọt từng giọt trôi qua, trên cạnh kỹ tràng ngoại trừ thân ảnh Tử Yên Lưu Vân ra, không có người thứ hai.

Mà Linh Xà thủy chung không có ý định động thủ, khiến bầu không khí trên cạnh kỹ tràng càng thêm bị đè nén.

Đây có thể nói là thủ đoạn thường dùng của thích khách, khiến đối phương lâm vào áp lực vô hình, chỉ cần mục tiêu hơi có thư giãn, sẽ phát động một kích trí mạng, cho nên mọi người rất buồn bực khi chiến đấu với thích khách, thậm chí muốn thích khách nhanh lên động thủ, dù sao không ai có thể trường kỳ ở vào trạng thái cảnh bị cao độ.

Từ xưa chỉ có ngàn ngày làm giặc, nào có ngàn ngày đề phòng giặc?

Cho nên thích khách có được ưu thế thiên nhiên khi đối chiến với bất kỳ nghề nghiệp nào.

"Hừ, tiểu nha đầu còn rất kiên nhẫn, xem ngươi có thể chống bao lâu, chỉ cần ngươi buông lỏng một sát na kia, sẽ là tử kỳ của ngươi." Lúc này Linh Xà cách Tử Yên Lưu Vân chỉ hơn 10 mét, đối với chức nghiệp nhanh nhẹn như thích khách, 10 mét chỉ là trong nháy mắt.

Bản dịch chương này được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free