(Đã dịch) Trùng Sinh: Kiếm Thần Vô Địch - Chương 90: Từ số 0 bắt đầu
Chứng kiến Thạch Phong đi tới, hắn liền nói như vậy.
"Ngươi là ai?"
Ngô Nghị đầu tiên là sững sờ, hai mắt dò xét Thạch Phong một lượt, thấy bộ đồ thể thao màu xanh trắng rẻ tiền, tuy nhiên khí thế biểu hiện ra khiến hắn lạnh sống lưng, bất quá khi quét tới cổ tay, thấy ngay cả Quang Não đồng hồ cũng không có, trong ánh mắt nhiều thêm mấy phần khinh miệt. Đầu năm nay, đệ tử hơi có chút của ăn của để đều dùng Quang Não đồng hồ điện tử, trong lòng nhận định Thạch Phong không phải con nhà giàu, hẳn là giống như Hắc Tử.
"Phong ca, sao ngươi lại tới đây?" Hắc Tử thần sắc có chút khẩn trương, lo lắng Thạch Phong hiểu lầm hắn muốn đi ăn cây táo, rào cây sung, "Phong ca, ta thật không có tìm U Ảnh, ta cũng đã cự tuyệt rồi, nhưng là Ngô Nghị cứ quấn lấy ta."
Các học sinh trong túc xá chứng kiến Hắc Tử khẩn trương giải thích như vậy, đều rất buồn bực, không biết vị này đi vào túc xá là ai?
Hắc Tử dù sao cũng đã lên tới cấp 5 trong Thần Vực, tuyệt đối là cao thủ, rất nhiều phòng làm việc chỉ sợ đều tranh nhau muốn, cung làm đầu bếp, đây không phải U Ảnh phái người qua khuyên bảo gia nhập hay sao. Chỉ sợ cao tầng U Ảnh nhìn thấy Hắc Tử, cũng sẽ rất hòa nhã, cho vài phần mặt mũi.
Nhưng trước mặt người xa lạ, Hắc Tử lại gọi là Phong ca, mấy người tựu kì quái, chẳng lẽ người nọ là nhân vật số một trong trường học, nhưng bọn hắn cũng không nhớ ra trong đại học có nhân vật nào như vậy.
"Ta biết." Thạch Phong cho Hắc Tử một ánh mắt an tâm, quay đầu nhìn về phía nam tử tên Ngô Nghị, cười nói: "Ta gọi là Thạch Phong, cũng là cái người gây nên thành lập phòng làm việc chó mèo trong miệng ngươi. Ngươi không phải muốn biết tên phòng công tác sao?"
"Ta có thể nói cho ngươi biết, phòng công tác gọi Linh Dực, ý tứ chính là hết thảy Tòng Linh Khai Thủy, giương cánh bay lượn. Nếu như ngươi không có chuyện gì khác, thì mời trở về đi, quay đầu lại nói với lão đại của các ngươi, không cần cứ nghĩ đào thành viên phòng làm việc khác, hay là trông nom tốt nhất mẫu tam phần địa của chính mình, kẻo ngày nào đó chia năm xẻ bảy cũng không biết chuyện gì xảy ra."
Ngô Nghị nghe Thạch Phong nói vậy, không khỏi lộ ra nụ cười chế nhạo, cười ha hả.
"Quả nhiên là chó mèo đều mở phòng công tác, cũng không nhìn lại cân lượng của mình, phòng công tác cũng là nói mở là có thể mở sao? Đừng làm ta cười ngạo." Ngô Nghị hai mắt nheo lại, cười nhạo nói: "Ngươi biết phòng công tác U Ảnh của chúng ta lớn bao nhiêu không? Biết phòng công tác U Ảnh của chúng ta có bao nhiêu người không? Biết ai làm hậu trường cho phòng công tác của chúng ta không? Biết phòng làm việc của chúng ta đầu tư lớn bao nhiêu không? Còn cần đi đào nhân tài từ cái phòng công tác không đáng nhắc tới của các ngươi?"
"Chỉ cần nhìn các ngươi dùng thử mũ giáp chơi game là biết các ngươi nghèo rớt mồng tơi rồi, cho rằng dựa vào một bầu nhiệt huyết là có thể kiếm tiền trong Thần Vực sao? Muốn có chỗ đứng trong Thần Vực, hiện tại phòng công tác nào mà không có mấy triệu đầu tư? Các ngươi đòi tiền không có tiền, muốn người không có người, muốn thiết bị không có thiết bị, ngay cả bảo đảm cơ bản cũng không có, ngươi có tư cách gì so với U Ảnh chúng ta?"
"Hiện tại quỳ xuống van cầu ta, nói không chừng ta còn có thể nói tốt vài câu với Lam ca, nói không chừng sẽ tốn một hai mươi nghìn thu các ngươi phòng công tác, sao không suy nghĩ kỹ một chút đi, cơ hội này đối với ngươi mà nói không nhiều đâu." Ngô Nghị cười rất càn rỡ, lập tức chuyển tầm mắt qua người Hắc Tử, cười lạnh nói: "U Ảnh phái ta tới tìm ngươi, đã cho ngươi rất lớn mặt mũi, chỉ cần ngươi gia nhập là thành viên trung tâm, đãi ngộ một tháng ít nhất có năm nghìn giữ gốc thu vào, còn hơn là ngốc ở một cái phòng công tác ngay cả cuộc sống cũng khó khăn gấp trăm lần."
Cùng mấy người trong túc xá, nghe được đãi ngộ này xong, đều vẻ mặt khiếp sợ, không nghĩ tới hiện tại chơi Thần Vực lại kiếm tiền như vậy, thu nhập này so với những thành phần tri thức đô thị kia còn cao hơn không ít. Lập tức mấy người nhìn Hắc Tử bằng ánh mắt khác, không còn khinh thị, mà là ghen tỵ và hâm mộ.
Bọn họ còn mấy tháng nữa mới tốt nghiệp đại học, bây giờ còn đang sầu lo tìm việc làm, mà Hắc Tử lại được người khác chủ động tìm tới tận cửa rồi, còn ra giá năm nghìn giữ gốc mỗi tháng, người so với người tức chết mà. . .
Sớm biết vậy bọn họ cũng nên hảo hảo chơi trò chơi, đi thử một lần Thần Vực, nói không chừng đã thành cao thủ, bốn năm đại học suốt ngày tán gái, còn bị mấy cô gái kia không thèm ngó tới, nếu kiếm được tiền, còn không phải mỹ nữ tha hồ chọn.
Bất quá sau khi nghe được, Hắc Tử lại cười, Ngô Nghị cũng dám chế nhạo Thạch Phong mở phòng công tác, còn hạ thấp không đáng một đồng, càng muốn làm cho Thạch Phong quỳ xuống, mới cho gia nhập U Ảnh, quả thực là một tên ngu ngốc. Phong ca chính là người được Băng Tuyết Nữ Thần coi trọng, thậm chí còn muốn mời chào Phong ca.
Băng Tuyết Nữ Thần là ai?
Đó chính là phó hội trưởng của nhất lưu công hội Phệ Thân Chi Xà, nữ thần được công nhận trong giới trò chơi giả thuyết. Phòng công tác U Ảnh so với Phệ Thân Chi Xà, thì ngay cả cọng lông cũng không tính.
Hắc Tử sớm đã xem Ngô Nghị khó chịu, liền cười nói: "Ngô Nghị, cho dù ngươi nói ba hoa chích chòe, ta cũng sẽ không thay đổi chủ ý. Tuy Linh Dực phòng công tác vừa khởi bước, nhưng ta tin tưởng tương lai thành tựu tuyệt đối cao hơn U Ảnh. Ta khuyên ngươi nên sớm rời khỏi U Ảnh, đến phòng công tác Linh Dực của chúng ta đi, ta xin Phong ca giúp ngươi một chút, ngươi quỳ xuống nói lời xin lỗi, nói không chừng còn có thể trở thành thành viên của Linh Dực đấy."
Nghe Hắc Tử nói vậy, vài người trong túc xá cũng sợ ngây người, chuyện này làm cho bọn hắn không hiểu nổi, phòng công tác nào mới trâu bò đây.
Chẳng lẽ đầu năm nay, phòng công tác không dùng nổi mũ giáp chính thức mới là lựa chọn vương đạo?
"Ngươi . . . Ngươi quả thực không thể nói lý." Ngô Nghị tức đến suýt không nói ra lời, lại còn dùng lời của hắn mỉa mai hắn. Nếu không phải Trương ca phân phó nhất định phải mời được Hắc Tử, hắn đã sớm đi rồi. Hết lần này tới lần khác Hắc Tử không biết bị tật xấu gì, tiền đồ tốt không cần, cứ muốn đi đâu cái rãnh nước bẩn ở bên trong. "Hắc Tử, ta là tiếc nhân tài, mới nhắc nhở ngươi một câu, U Ảnh chúng ta gần đây đang chiếm đoạt một nhà phòng công tác Ngạ Lang xếp hạng bốn mươi lăm của Kim Hải thị, đến lúc đó U Ảnh có thể được xếp hạng trong cả Kim Hải thị, ngươi mà bỏ lỡ cơ hội này, từ nay về sau có thể sẽ không có đâu."
Ngô Nghị liếc Thạch Phong, cười lạnh nói: "Hơn nữa phòng công tác của các ngươi ngay cả mũ giáp chính thức cũng mua không nổi, ngươi từ nay về sau còn thế nào chơi Thần Vực, không bằng theo ta cùng nhau gia nhập U Ảnh, tiền đồ tốt đều đang chờ ngươi."
Đào người trắng trợn như vậy, coi như Thạch Phong tính tình tốt đến đâu, cũng có chút tức giận. Bình thường không tìm U Ảnh gây phiền toái đã là tốt rồi, hiện tại ngược lại đến bắt nạt rồi.
Đã nhất định phải chiến, vậy thì đánh đi!
"Ai nói phòng công tác của chúng ta mua không nổi mũ giáp chính thức?" Thạch Phong từ trong túi tiền lấy ra hai mươi nghìn điểm tín dụng, tùy ý ném lên mặt bàn, "Ta quyết định mở phòng công tác quá đột ngột, vẫn chưa quyết định mua loại mũ giáp nào, cho nên mới dùng thử mũ giáp chơi game thay thế một hồi. Hôm nay ta đến đây chính là để mua tiền mua mũ giáp cao cấp cho Hắc Tử."
"Không phải ta nói các ngươi U Ảnh, đào người cũng quá keo kiệt, ta trả cho Hắc Tử hai mươi nghìn giữ gốc, U Ảnh các ngươi giàu như vậy, đầu tư nhiều như vậy, sao chỉ cho năm nghìn giữ gốc?"
Hắc Tử chứng kiến điểm tín dụng trắng bóng trên bàn sách, không thể tin nhìn về phía Thạch Phong. Không ai rõ tình huống của Thạch Phong hơn hắn, sao đột nhiên lại lấy ra hai mươi nghìn điểm tín dụng, chẳng lẽ Thạch Phong đi cướp ngân hàng rồi?
Mấy người trong túc xá chứng kiến điểm tín dụng rơi lả tả trên bàn, đều nuốt nước miếng một cái.
Bình thường Hắc Tử không lộ sơn không lộ thủy, không nghĩ tới là hộ gia đình nguyệt thu nhập hai mươi nghìn, cũng khó trách không đi phòng công tác U Ảnh, dù sao U Ảnh chỉ cho năm nghìn, kém bốn lần thu nhập, kẻ ngốc cũng biết chọn bên nào.
Càng không nghĩ đến, Thạch Phong mặc quần áo thể thao rẻ tiền, lại là thổ hào, quả thực làm mù mắt chó 24K của bọn họ rồi.
PS: Cảm tạ đánh thường nhậtstocra... 100 khen thưởng! Thắng Cửu Châu 1888 khen thưởng! Lẫn nhau tương tích không còn nữa nói 300 khen thưởng!
Bản quyền chương truyện thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.