(Đã dịch) Trọng Sinh Đại Phản Phái - Chương 317: Bệnh đau mắt
Nhẫn nhịn chút sẽ chỉ phải chịu vài lời sỉ nhục, nhưng nếu không nhẫn nhịn, hắn sẽ phải chịu sỉ nhục cả đời, mà phạm vi sỉ nhục ấy sẽ lan rộng khắp thiên hạ. Bất cứ tu sĩ nào có đạo thống chống lưng cũng có thể tùy ý châm chọc hắn.
Ai nặng ai nhẹ, nhất thời hiểu ngay.
Chỉ là, dù trong lòng biết rõ sự tình là như vậy, nhưng hắn vẫn cảm thấy không cam lòng, cho rằng bị một tên nhóc con giáo huấn là một sự sỉ nhục.
Hắn là con của trưởng lão tông môn, đường đường là cường giả Tạo Hóa cảnh trung kỳ, cớ gì lại bị một kẻ thân phận thấp kém, tu vi còn kém hắn một tiểu cảnh giới răn dạy?
Hơn nữa, những lời đối phương nói ra còn thô tục đến thế.
Đúng là nói năng không có đầu óc, những lời này đáng lẽ phải trả lại nguyên vẹn cho đối phương mới phải.
Một tên phế vật liều lĩnh vô biên. Hầu hết đệ tử Tinh Thần Các đều không có thiện cảm với hắn, lại ngày nào cũng tự xưng là bất phàm, phóng ra cuồng ngôn muốn giẫm nát kỳ tài của Đại Nhật Thánh Giáo dưới chân.
Vị sư huynh xấu xí của Tinh Thần Các này trong lòng rất tức giận, hắn cúi đầu, che đi gương mặt đầy vẻ hận thù kia.
Mãi đến khi nhớ đến những lời tình tứ mà cô gái quyến rũ đã nói với hắn, trong lòng hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn chút ít.
Hắn lại ngẩng đầu, giả vờ dò xét bốn phía, rồi liếc nhìn Tâm Liên.
Chứng kiến đôi mắt câu hồn của đối phương và thân hình đầy mê hoặc, trong lòng hắn lại tr���i dậy một cảm giác rung động, nhớ về cảnh cuồng hoan tùy ý trên giường tối qua.
Lúc này, trong lòng hắn cảm thấy hả hê không ít.
Không sai, hắn là bị làm nhục, nhưng thì đã sao chứ? Nữ nhân của đối phương đều đang rên rỉ dưới khố hắn, hắn chịu chút ủy khuất này đáng là gì.
Trong lòng hắn dâng lên một nỗi khoái ý, hắn vốn đã chướng mắt Diệp Chiến Thiên từ lâu.
Ngủ với nữ nhân của đối phương mà đối phương lại chẳng hay biết gì, còn đối với người phụ nữ bốc lửa kia lại bày ra bộ dạng thâm tình, nghĩ đến đây, hắn càng thấy thống khoái.
Tiếp đó, hắn lại đặt ánh mắt lên một người con gái lạnh lùng như băng sương khác.
Vị này hắn tạm thời còn chưa ra tay, nhưng trong lòng hắn có cảm giác, cô ta cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Chính là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, một kỹ nữ ai cũng có thể chạm vào thì làm gì có bạn bè tốt được? Dù sao hắn cũng chẳng tin.
"Mộ Dung sư muội." Vị sư huynh lấm la lấm lét kia lại nặn ra một nụ cười giả tạo.
Chỉ là, cô gái lạnh như băng kia căn bản không thèm để ý tới hắn, trực tiếp đứng dậy, nói: "Tránh xa ta ra một chút."
Nàng lạnh lùng nói: "Đừng mang cái bộ mặt đối phó Tâm Liên sư tỷ ra mà đối phó ta."
"Nếu không thì, ta không ngại kể ra vài chuyện mà ngươi và sư tỷ không muốn nghe đâu."
Tức thì, sắc mặt vị sư huynh Tinh Thần Các kia tái mét, toàn thân hắn lạnh toát, có cảm giác như bị nhìn thấu, lạnh buốt từ đầu đến chân, tựa như có một luồng gió lạnh thấu xương thổi qua.
Một bên, người con gái xinh đẹp quyến rũ cũng biến sắc mặt, nghe được đối phương nhắc tới chuyện của hai người bọn họ, ngữ khí lập tức trở nên lạnh lẽo, nói: "Mộ Dung Khuynh Thành!"
Cô gái lạnh như băng ngẩng đầu, giọng nói không chút tình cảm, nói: "Tâm Liên sư tỷ có gì phân phó sao?"
Vị sư tỷ xinh đẹp chợt khựng lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại được vẻ bình tĩnh, tựa như đổi mặt vậy, lại mang theo nụ cười.
"Khuynh Thành muội muội sao lại nói như vậy, nói gì mà 'bộ mặt đối phó Tâm Liên sư tỷ' chứ, vạn nhất có người hiểu lầm thì sao?"
"Ta với sư huynh không thù không oán, sư huynh sao lại đối phó ta được..."
"Ngoài ra, nghe nói Khuynh Thành muội muội vẫn luôn nghiên cứu huyết mạch chi lực, ta ở đây vừa hay có một quyển cổ tịch liên quan đến đại yêu, Khuynh Thành muội muội có muốn đến xem không?"
Lần này, đến lượt Mộ Dung Khuynh Thành biến sắc, nghe được mấy chữ "huyết mạch chi lực", thần sắc nàng trở nên lạnh như băng.
Đồng thời, trong mắt nàng còn mơ hồ ánh lên vẻ bất an, vô thức liếc nhìn về phía Diệp Chiến Thiên.
Mãi đến khi xác định đối phương không hề sinh nghi, khí lạnh lẽo u u trên người nàng mới dần hóa giải.
"Sư tỷ... Khuynh Thành thất lễ." Mộ Dung Khuynh Thành vội vàng xin lỗi, giọng nói mơ hồ, không rõ ràng, như bị ép ra từ trong cổ họng, vội vã, kèm theo chút áp lực, dường như không thể không làm vậy.
Người con gái diêm dúa lúc này mới cười tủm tỉm, nói: "Chúng ta đều như nhau, thân như người một nhà, sinh ra hiềm khích thì không hay chút nào."
...
Ngày kế.
Ngay sáng sớm, bên ngoài liền truyền đến một hồi ồn ào, cực kỳ náo nhiệt.
Vương Hạo vốn định tĩnh tâm tu luyện, không thèm quan tâm những chuyện vặt vãnh kia, nhưng tình cờ lại nghe thấy giọng nói của Diệp Chiến Thiên, sau đó liền thay đổi chủ ý.
Hắn gọi Trịnh Luân Hùng Thác tới, bảo hai người ra ngoài xem rốt cuộc có chuyện gì.
Không lâu sau, hai "chó săn" đã quay về bẩm báo, thuật lại đại khái chuyện đã xảy ra bên ngoài.
Diệp Chiến Thiên đã xảy ra xung đột với một đệ tử Phù Diêu Thánh Địa, yêu cầu đổi một nơi ở tốt hơn. Bởi vì, hắn cảm thấy mình bị đối xử bất công; chỗ ở Tử Trúc Hiên của bọn họ tuy hoàn cảnh không tồi, nhưng so với Bạch Ngọc Các nơi Đại Nhật Thánh Giáo ở thì kém xa tít tắp.
Nghĩ đến chuyện này, hắn đã cảm thấy trong lòng ấm ức, cho nên ngay sáng sớm hôm nay liền chất vấn đệ tử phụ trách sắp xếp chỗ ở, vì sao không thể đối xử bình đẳng với các đạo thống ngoại lai.
Vương Hạo nghe xong mấy lời "chó săn" bẩm báo liền đã nắm được đại khái tình hình, không ngoài dự đoán, đối phương lại cảm thấy ấm ức, cho rằng người khác coi thường mình, cho nên lại không cam lòng, lại muốn đòi một cái "lý lẽ công bằng".
Vương Hạo trong lòng chỉ biết cạn lời.
Đối phương không thể cứu vãn. Cái logic của cái tên bút tre này quả thật người thường không thể nào hiểu nổi.
Hắn cũng chẳng chịu nghĩ xem, Đại Nhật Thánh Giáo là thực lực gì, còn cái Tinh Thần Các mà hắn ở thì là hạng gì.
Phù Diêu Thánh Địa đã đối đãi với hắn theo đúng quy chuẩn của các đạo thống chính phái, chẳng lẽ còn sai sao? Nếu như ai đến cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ vượt tiêu chuẩn, thì cái gọi là "vượt tiêu chuẩn" còn ý nghĩa gì nữa?
Đãi ngộ bình thường đã là quá đủ rồi, các đạo thống khác đến cũng đều là tiêu chuẩn này, Tinh Thần Các của ngươi thực lực không đủ, cớ gì lại đòi hỏi đãi ngộ cao hơn người khác?
Hơn nữa, Phù Diêu Thánh Địa có đâu khắt khe, chèn ép ngươi, nơi tiếp đãi điều kiện tốt, linh khí dồi dào, thậm chí còn tốt hơn nơi ở của trưởng lão Phù Diêu Thánh Địa, coi như là một nơi bảo địa rồi, cớ gì mà ngươi còn cảm thấy bất mãn?
Chẳng lẽ chỉ vì có người được đãi ngộ tốt hơn ngươi ư?
Đùa à, thế mà đòi công bằng ư? Cái này rõ ràng là tự mình mắc bệnh ganh tỵ!
Đãi ngộ của tu sĩ Thối Phàm Kỳ và tu sĩ Tạo Hóa cảnh có thể như nhau sao? Đạo thống thực lực không đủ, người ta vẫn xem ngươi như thượng khách đã là không tệ rồi, còn cố ý gây sự, đòi hỏi đãi ngộ cao chót vót, ngươi sao không bay lên trời luôn đi?
"Đi, ra ngoài." Vương Hạo nói.
Hắn ngược lại muốn xem cái tên "chân mệnh thiên tử bút tre" này có thể vì "bất công" mà giở trò gì, có thể khiêu chiến cực hạn kiên nhẫn của người khác, muốn chết đến mức nào.
Hai "chó săn" cùng đi theo, liếc nhìn nhau, vẻ mặt tràn đầy phấn khích. Bọn họ theo Vương Hạo cũng rất lâu rồi, phàm những ai có ân oán với hắn thì đều biết rất rõ.
Diệp Chiến Thiên đương nhiên cũng không ngoại lệ, Vương Hạo từng giáo huấn đối phương ở Thiên Diễn giới, hai "chó săn" trong lòng biết rõ như gương. Bọn họ vẫn luôn lấy mấy chữ "vì thiếu chủ phân ưu" làm kim chỉ nam. Giờ đây cơ hội đã đến, sao bọn họ có thể không phấn khích chứ?
Một kẻ đến từ Lạc Tinh Vương Triều, hơn nữa còn là của Tinh Thần Các – một đạo thống không mấy mạnh mẽ. Quan trọng nhất là đối phương còn rất ngông cuồng, lại vô cùng đáng ghét.
Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.