Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trúc Phong Lâu Nhật Sự - Chương 2: Chapter 2: Cố mộng

Quả nhiên 36 kế thì chuồn vẫn là tối thượng, ánh mắt nhị sắc của Ngụy Tử Hà thấp thoáng nhấp nháy, y vừa nhìn thấy một thân ảnh vụt qua ô cửa sổ, đã vội vàng kéo rèm lại kín mít, nhanh đến mức con cú mèo đậu trên nóc xe không hề có dấu hiệu tỉnh giấc. Người vừa từ đằng xa chạy tới là một mỹ nhân mũm mĩm, gương mặt tựa trăng rằm vì đi nhanh mà thoáng chốc ửng hồng, đành phải dừng lại vẫy vẫy cái khăn lụa hồng. "Tiểu Dung, muội đó hả?", "Hoa Tử tỷ! Ta ở đây!" Bên ngoài có một giọng nói non nớt đáp lại nàng, tiểu đạo sĩ luống cuống khua tay múa chân, xem ra nàng rất có cảm tình với vị tỷ muội này.

"Tử Hà đâu rồi, sao lại để muội một mình thế này?", "Ca ca...lại bệnh rồi, nên huynh ấy về Trúc Phong Lâu trước, kêu muội lát đưa tên này về sau." Tiểu Dung nhăn mặt quỷ làm nũng với nàng, gót chân còn bất lực hất nhẹ Bạch Lạc Vũ một cái. Liếc qua có chút thú vị, nên Hoa Tử mỉm cười đi tới, tò mò nhìn gương mặt tuấn tú nằm dưới chân nàng, lại để ý thấy nhân trung tiểu nữ kia tối thui. "Hai người các muội, lại đi vớt xác đó à...Cần ta gọi người qua không?", "Tỷ tỷ!"

Nguỵ Tuyết Dung lấm lét nhìn về phía kỹ viện náo nhiệt, vội vàng hua tay cản nàng lại, "Xin lỗi tỷ tỷ quá, may mà hắn vẫn chưa có chết, không lại ám cả quán tỷ rồi!", "Không cần phải sợ, xe ngựa đằng đó phải không?" Vị tỷ tỷ kia hiểu ra, vẫn giữ nguyên nét mặt ôn nhuận, nàng một tay nhấc con cá chết dưới mặt đất kia vác lên vai, bước chân thoăn thoắt như mây trôi nước chảy.

"Hoa Tử! Hoa Tử tỷ, không cần đâu", "Muội xem, muội thì bế được ai? Cái tên Tử Hà chết bầm kia, lúc nào gặp bản lão nương phải mắng hắn một trận nên thân!", Ánh mắt tiểu đạo sĩ chút nữa đã rớt ra ngoài, miệng thì há hốc. Má, đại nương tử bên kia cũng không hề có chút chật vật, đến cả dải lụa đeo tay cũng đung đưa nhịp nhàng, mặt mũi tựa bánh bột trắng muốt vẫn điềm nhiên nói chuyện với nàng. Quả không hổ là đệ nhị hoa khôi, vóc dáng châu tròn ngọc nhuận vừa nhìn đã thấy là người có phúc nha... Mà tại sao tỷ lại ở đây ngoài này, không lẽ là buồn bực chăng?

"Tỷ tỷ, tỷ...lại bị người ta làm khó rồi à?" Tiểu Dung len lén ướm hỏi, trong mắt vẩn lên chút ngây thơ. Hoa Tử tỷ ấy à, vì cái vóc dáng 'có phúc' này mà cũng bị lão bà bà cùng các tỷ muội trong đó trêu chọc không ít đâu, rồi việc gì khó cũng đến tay tỷ ấy làm...

"Không có đâu, xem ai bắt nạt được tỷ tỷ của muội! Nếu tra án thiếu thốn quá, cứ nói với tỷ tỷ một tiếng, ngân lượng lập tức gửi đến Trúc Phong Lâu!"

Tính cách lại còn cường đại mạnh mẽ nữa, quả là...ngầu quá nha!

Hoa Tử thuận tay thả tên kia cái bịch xuống thềm xe (lão tử là bao gạo của mấy người đấy à ;-; ), ánh mắt hạnh liễu liếc một cái sắc lẹm vào trong xe, ngọt nhạt "Ây za, đã có bệnh thì mau về nhà nghỉ đi, vẫn thích ra vẻ như vậy, chê mệnh mình ngắn lắm à?"

Ngụy Tử Hà còn đang nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, đột ngột bị mất lời này làm cho nhột không hề nhẹ, lại thấy cửa xe bị đạp mở tung. Một gương mặt nhem nhuốc ló vào, búi tóc như đuôi cáo lắc qua lắc lại. "Ca ca", sau lưng sấm chớp rẹt một cái đùng, ai không biết còn tưởng mình diệt môn cả nhà nàng ta.

Người kia mỉm cười vô tội, biết điều dẹp sẵn chỗ cho hai người mới đến, cũng nhanh tay đỡ lấy tên thư sinh kia ngay trước khi đầu hắn thân mật chạm đất, ánh mắt cẩn thận liếc qua là biết kẻ này bất thường ở đâu. Đúng là có khí chất của văn thần tương lai nha, lăn lộn từ giếng lên bờ mà trên mặt không dính đến một vết bùn, có điều, nhân trung của hắn vốn đã tím đen một vạch, chỉ có người chết được hai khắc, huyết mạch ngừng lưu thông mới tàn tạ thế này...

"Ca ca, nhìn xong chưa?", "Tiểu Dung à, ai lại chọc cho muội giận rồi?"

"Huynh đó, năm lần bảy lượt tránh mặt Hoa Tử, không lẽ đám nam tử các huynh chỉ biết trọng sắc khinh tài thôi à.

.." Nhìn tiểu muội bù lu bù loa bên cạnh, ý cười của y cũng tắt nắng, nét mặt thâm trầm lại vài phần, có điều bị giấu đi rất nhanh: "Cũng không phải không muốn gặp, có điều bây giờ không còn như lúc trước, không gặp vẫn tốt hơn... Hoa Tử ấy à, muội nói cô ấy sống khá tốt không phải sao, tự dưng dính dáng vào một tên bệnh tật như ca ca muội làm gì?"

Tiểu Dung thấy đôi mắt nhị sắc của y hơi dao động thì cũng không cố chấp nữa, yên tâm ngồi lại xuống ghế, "Ca ca, chỗ lúc trước các huynh ở đó, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"

"Tiểu Dung", Ngụy Tử Hà thoáng thấy nét sốt ruột trong mắt muội muội, lắc đầu mỉm cười với nàng, "Không phải nói muội ngoan ngoãn đợi tới sinh thần thứ mười lăm rồi à? Thành niên rồi, suy nghĩ cũng chín chắn hơn chút, lúc đó ca ca sẽ nói cho muội biết."

"Huynh khịa ta đó à..."

"Suỵt, người còn đang ngủ kìa, muội đánh cũng đã đánh người ta rồi, tên này có hóa quỷ cũng không chắc sẽ bỏ qua cho muội đâu."

..."Dạ ca."

Và thế là, suốt chặng đường kia Tạ Nguyệt Dung không dám nói câu nào nữa, im thin thít như thịt kho đông. Tất nhiên, cũng là nàng cãi không có lại :))))

Bạch Lạc Vũ tất nhiên là không biết mình bị nói xấu, hắn vốn đang ngủ rất say, thậm chí còn nằm mơ nữa...

"Hu hu...hức hức hức"

Hắn thở dài, đưa tay bịt lại vết thương trên bụng, đẩy cửa sắt bước vào nhà. Đèn bên trong đã tắt tối thui, chỉ có ánh đèn nhấp nháy từ màn hình ti vi chiếu ra le lói, hình như đang phát một vở hài kịch, nhưng người ngồi trên ghế sô pha đang ôm mặt khóc rưng rưng, nhìn qua có hơi dọa người.

Không lẽ đi đêm nhiều quá, cũng có ngày gặp ma rồi ta?

"Bạch...Bạch Lạc Vân? Bà chị lại bị sao nữa?"

"A...Vũ? Giật cả mình, hức. Em đó, tại sao bây giờ mới về nhà hả, huhu huhu"

Hắn đứng như trời trồng giữa phòng khách, đầu óc vì bị thương mà quả thật có hơi quay cuồng, đành phải tặc lưỡi hỏi dò lại lần nữa, thì nhận được cái nhìn đỏ hoe của chị gái, cùng một quyển sách được run run đẩy tới trước mặt.

Gì đây, lại sảng văn à? Còn ngược luyến tàn tâm hạng nặng nữa à?

Hắn gắng gượng ngồi xuống sô pha, cố gắng cách cái túi khóc tóc nhuộm nâu kia càng xa càng tốt, tò mò ghé mắt đọc thử.

Rồi, nam chính tên Ngụy Tử Hà, nữ chính tên Tạ Tuyết Dung.

Má càng đọc, mắt hắn càng mở to, khóe môi cũng hơi giật giật.

Oán linh nhập thể thì cũng quen rồi, ép hôn ép gả thì cũng thôi đi.

Nhưng cái m gì thế bày, hai người này là huynh muội mà.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free