Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trúc Phong Lâu Nhật Sự - Chương 4: Chapter 4: Địa Phủ

Không biết có phải sợ cái vía của bà chị hay này không, sau khi Bạch Lạc Vân hò hét một tràng xuyên màn đêm, thứ đó cũng không dám quay lại quấy rầy hắn nữa....Hoặc là gần như thế. Đúng hơn là sau khi con xe Porsche kia đã chạy guốc mất dép, ông ta vẫn đứng khuất mình trong bóng tối, bàn tay xương xẩu vươn về phía hắn, hai cái tai chuồn trên cánh mũ đen lặng lẽ chập chờn. Không biết có phải bị máu mắt cản mất tầm nhìn hay không, Bạch Lạc Vũ thoáng phát hiện ra gương mặt xương xẩu kia khổ sở cau lại, hàm răng nghiến vào nhau ken két, giống như vừa nhìn thấy đứa bé chết đuối bên bờ sông năm nào, tuyệt vọng hét lên với một âm quỷ vô tình. "Lại là ông à?" Có điều bây giờ hắn không còn yếu ớt như thế, cũng không muốn sống hơn thế bao nhiêu. "À, vậy chào nhé."

"Ngươi đi trước, ta sẽ theo ngay sau ngươi.", một giọt nước trong suốt chật vật tràn ra khỏi hốc mắt của âm sai, lướt qua nốt ruồi ở gò má trắng bệch, giống hắn y như đúc...

-

-

-

-

Bạch Lạc Vũ vô thức đưa tay chạm lên mặt mình, hắn cứ như vậy đứng ngẩn người một lúc lâu, tới khi bị một bàn tay vỗ cho tỉnh.

"Mới đến hả?" Giọng nói xa xăm vọng lại, làm hắn không khỏi lạnh gáy. Quả nhiên cấm có sai, cái tay còn đang thân tình vẫy vẫy kia chỉ có một đoạn xương trắng lơ lửng, chủ nhân của nó còn đang đứng bên bờ sông vắng đò qua lại, bên tay trái vung vẩy chỉ trỏ tứ phía chỉ đạo đám tiểu quỷ ngụp lặn dưới nước. Người này nhìn từ sau lưng bộ dáng không tệ, tà áo trắng tinh không nhuốm một vết bẩn nào, sạch còn hơn ô mô, trên đầu cũng đội mũ cánh chuồn, hai cánh mũ ung dung phẩy qua phẩy lại. Chưa hết, y ở bên người còn dắt cờ phướn: "Địa Phủ đón chào"của mấy hướng dẫn viên du lịch... tóm lại là cực kỳ ô dề. "Này, còn không đến chào hỏi một câu à? Chết rồi, tươi cái mặt lên xem nào. " Hắn không quen nhìn mấy bộ mặt xương sọ tươi cười rạng rỡ thế kia, đành lầm lụi bước về phía Bạch Vô Thường. "Nào, chú em, tên tuổi thế nào đây?", "Cùng họ với ông anh, ể, chẳng phải Diêm La phủ các người có sổ sinh tử à?"

Không biết có phải hắn nhìn nhầm hay không, vẻ mặt đầu lâu kia thoáng chưng hửng một nhịp, điệu bộ muốn gãi đầu gãi tay, khổ nỗi chẳng còn mấy tóc. "À thì, chú em à, dạo này Địa Phủ tăng ca hơi nhiều, ông anh đây hôm trước cũng...À chết, mặt mũi thế này không hợp quy củ lắm nhỉ?" Y gãi gãi cái cằm trắng ởn, cuối cùng lôi từ trong túi ra cái gì đó trông như mặt nạ, chắc để khôi phục diện mạo lúc còn sống. "Chú em còn sống mà, dùng mặt người xem ra đỡ sợ hơn." Đợi y quay qua quay lại một hồi úp được cái mặt lên đầu, chân hắn đã bắt đầu mỏi rồi. "Lão Cố???"

Bạch Lạc Vũ nhìn qua cái mặt vừa thẩm mỹ của y, rốt cuộc gào toáng lên, "Anh tông tôi hả?" Người đứng trước mặt hắn, trong bộ trang phục của Bạch Vô Thường, chính là "tỷ phu" tương lai của hắn, đức bạn trai vừa quen được 2 tháng của bà chị Bạch Lạc Vân. "Ầy, xuống đây gọi lão Bạch", "Hảo"

Hắn suýt chút nữa xoa xoa hai bàn tay lấm máu, "Xem chị tôi sử anh thế nào?"

"Kìa, chẳng phải anh đang giúp cậu đây còn gì? Ngồi đợi anh xíu nhé, để gọi điện về tổng cục...tý nữa sẽ cho người đi đón cậu lên."

Hiện đại vậy à...

"Trên đó gặp lão Hắc rồi à?"

"Gặp rồi, hắn...đâu rồi?"

"Nghỉ ngang lâu rồi..."

Quỷ sai còn được nghỉ việc cơ à, hay đầu óc hắn đang bắt đầu không tỉnh táo rồi? Bạch Vô Thường tặc lưỡi, nhìn thiếu niên thất thần ngồi cùng mình bên bến Vong Xuyên, không nhịn được kể thêm hai câu:

"Nghe nói con trai cậu ta xảy ra chuyện, lão Hắc vội vàng lên trên đó xem sao, sau đó.

..anh đây cũng không biết."

"Chẳng phải anh tìm trúng chị tôi đó còn gì, tìm Hắc Vô Thường khó đến thế à?"

"Không khó, cũng nhờ có hắn, anh mới tìm được Lạc Vân..." Èo, sến súa thế à???

"Mà cái tên vô lương tâm này, bỏ đi cũng không có bàn giao công việc gì cả, quẳng cho anh đây cái cục nợ tơ đùng kìa."

Bạch Lạc Vũ lơ đãng ngẩng đầu lên, bắt mặt một nam tử đang che ô đứng cuối cầu Nại Hà.

"Cái cục nợ" anh ta nói thực ra khá dễ nhìn, mi mục thanh tú, đứng giữa một bầy tiểu quỷ khí chất vẫn ngời ngời.

Hắn đang cầm một cái ô giấy, mỉm cười che cho một tiểu nữ quỷ đùa nghịch giữa mưa lớn, bỉ ngạn hai bên nở rộ sắc đỏ.

Nghe nói, mưa trên cầu Nại Hà là kết bởi nước mắt những cặp uyên ương âm dương cách biệt...cho nên vĩnh viễn không ngừng rơi, cứ mưa mãi, mưa mãi mấy ngàn năm, cuối cùng làm mấy âm sai sầu thối gan thối ruột.

"Ngụy quân tử", cũng do hắn ngứa mắt mới nói một câu, không ngờ lão Bạch mở to hai hố mắt, "Này cậu em, có khí chất âm sai đó, sao biết hắn tên Ngụy Tử Hà?"

????? "Ông anh à, đừng nhắc cái tên này ra nữa, ta sắp ói rồi..."

"Ài, giờ lành đã điểm!" Mãi 2 canh giờ sau, từ bên kia bến đò mới vang lên một tiếng chuông cầm canh đinh tai nhức óc. Ngụy Tử Hà cúi người dặn dò đứa trẻ điều gì đó, chỉ cho nó chỗ trú mưa, rồi gấp ô lại. Phía cuối cầu mở ra một vòm sáng nho nhỏ ấm áp, bách quỷ nơi Âm Phủ đều không nhịn được mà liếm mép thèm thuồng, ngay cả Bạch Lạc Vũ cũng nhấp nháy hai mắt đã díp lại, tỉnh táo xoa xoa mặt. "Đó, đi rồi đó, sao ông anh bảo khó?"

Bạch Vô Thường cam chịu để hắn dựa dẫm nãy giờ, cuối cùng vươn vươn bộ xương trắng ởn: "Chú chưa biết đâu, tên này dù quay lại dương gian rồi, chưa lần nào ở quá 15 năm..."

"À, cấp trên gửi lệnh xuống, chú em cứ đi luôn đi, Quỷ Môn ngại mở cửa 2 lần...với cả lần này cũng mất mặt quá rồi, không đưa tiễn rình rang được..."

"Ặc"

"Đi, nhanh, sắp đóng rồi kìa."

Bạch Vô Thường nhìn thk em rể tương lai vắt giò lên cổ mà chạy, bắc loa gọi vọng theo "Cho anh gửi lời thăm Lạc Vân nhá"

Có lẽ hắn không để ý, tông giọng của âm sai kia thấp thoáng một nỗi ăn năn mơ hồ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free