Trùng Sinh Ta Trở Thành Hỗ Trợ Viên Bí Ẩn - Chương 17: Chapter 17: Buôn bán vũ khí
Mà phần thường của nhiệm vụ lần này có vẻ quy mô rất lớn. Kiều Mạc không rõ khái niệm "thành phố" trong lời của hệ thống liệu có giống với suy nghĩ của hắn không nên liền hỏi.
"Thành phố trên biển là như thế nào?"
Ngay lập tức, hắn nghe thấy tiếng giải thích lạnh lẽo của hệ thống phát ra trong tiềm thức.
"Là vùng lãnh thổ tương đối an toàn do ngài quản lý, không có sự cho phép của ngài không ai có thể tiếp cận thành phố. Mong ngài sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ để tiếp nhận phần thưởng."
Hết rồi?...Kiều Mạc có chút bất lực với cách giải thích của hệ thống, giải thích xong hắn cũng chưa hiểu nó trông thế nào.
Tuy nhiên, trong lời nói của hệ thống có hai điểm đáng chú ý. Sự an toàn và quyền hạn ra vào lãnh thổ.
Phần "quyền hạn" hắn có thể hiểu được nhưng dòng "tương đối an toàn" hắn có chút mơ hồ, chưa hình dung ra cách phòng thủ của thành phố.
Mặc dù vẫn còn tò mò về dáng vẻ thành phố trên biển của hệ thống, nhưng nghĩ đến nguy cơ sắp gặp phải hắn cảm thấy phần thưởng không còn thơm nữa.
Ngón tay day day thái dương, hắn thở dài một hơi rồi thuận tay cất súng vào trong người.
Kiều Mạc hơi nghiêng người về phía trước trực tiếp buông người khỏi mái nhà. Cơ thể như hoá thành bóng đen phi xuống.
Nhờ kỹ thuật tiếp đất hợp lý cùng với buff giảm 60% sát thương nhận vào nên Kiều Mạc gần như không bị thương, chỉ hơi tê chân một chút. Nếu chỉ là gen cấp 1 bình thường có lẽ đã tàn phế rồi.
Không có thời gian tìm hiểu ngọn ngành, Kiều Mạc nhanh chóng gỡ vải bịt miệng với cởi trói cho hai người.
Hai người còn chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy Kiều Mạc nhắc nhở.
"Rời khỏi đây rồi nói."
Cả hai gật đầu hiểu ý, lập tức chạy theo Kiều Mạc ra khỏi con hẻm.
Sau khi nhìn thấy đường lớn, cả ba người đều thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất ở bên ngoài đám người kia cũng không dám lộng hành.
Trải qua chuyện vừa rồi Kiều Linh và Alice vẫn còn sợ, mỗi lần nghĩ đến cơ thể lại hơi run lên. Dẫn tới trong lúc đi đường không ai mở miệng nói lời nào.
Kiều Mạc dẫn hai người vào quán ăn vặt nhưng đã chuyển vào bàn phía trong quán để tránh gây chú ý.
Kiều Mây đang ngồi ăn ngon lành bỗng thấy có ba người đi đến, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy chị gái với anh trai.
Cô bé liền gọi lớn.
"Anh, chị, em ở đây!"
Nhìn thấy em gái, tâm trạng Kiều Linh mới được thả lỏng, cảm thấy an tâm hơn không ít. Cô vẫy tay cười nói.
"Chị đây!"
Mặc dù thấy bản thân hơi thừa, Alice vẫn lẽo đẽo đi theo hai người.
Cô vừa cười khúc khích vừa hướng Kiều Mạc lễ phép hỏi
"Cho em ngồi chung với được không?"
Kiều Mạc ban đầu cũng chỉ nghĩ cô gái này là người đen đủi bị bắt cùng với Kiều Linh nhưng khi nhìn thấy tương tác giữa hai người liền hiểu.
Em gái băng lãnh của hắn vậy mà cũng có bạn!
Hắn hơi nhích mép cười nói.
"Được, em cứ tự nhiên."
"Vâng, vâng..." Alice gật đầu liên tục như cái máy, hiển nhiên bị nụ cười trêu chọc của Kiều Mạc hút hồn.
Cô vội vàng kéo ghế ngồi xuống, lưng duỗi thẳng tắp cực kỳ đoan trang, khác hoàn toàn với dáng vẻ tùy tiện hàng ngày.
Kiều Linh nhìn cảnh này chỉ "hừ" một tiếng khinh bỉ, lòng thầm mắng: Đồ phản bội!
Nghĩ vậy cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Kiều Mây, tiện tay xúc bánh kem cho em gái ăn, không thèm quan tâm tới hai người kia nữa.
Kiều Mạc thấy không có vấn đề gì liền quay người đi tới quầy phục vụ. Từ trong ngực lấy ra khẩu súng đen đặt lên bàn.
Đợi nữ nhân viên tóc vàng nhìn đến hắn mới lên tiếng.
"Dùng rất tốt. Cảm ơn!"
Cô hơi gật đầu với Kiều Mạc, tiện tay cầm khẩu súng lên kiểm tra.
Khi cô tháo rời băng đạn thấy không thiếu viên nào mới ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói.
"13 phút, phí thuê 200 ceo."
Kiều Mạc hơi gật đầu coi như đáp lại, đồng thời đưa quán vào danh sách đối tượng trung lập có thể hợp tác.
Chỉ cần thu phí đồng nghĩa có thể mua bán.
Thông thường mọi cửa hàng chính quy đều được cấp phép sử dụng vũ khí nóng trong trường hợp khẩn cấp. Nhưng trong luật không cho phép cửa hàng buôn bán vũ khí.
Nếu bị phát hiện, không chỉ cửa hàng còn cả người mua cũng sẽ bị bắt.
Mà cửa hàng này lại dám cho hắn mượn trên danh nghĩa thuê. Nhưng trên thực tế, thuê chỉ là cách biến tấu của việc mua thời gian sử dụng mà thôi.
Ps: Em gái main bị coi là tiền đặt cọc để main có thể sử dụng súng trước.
Đây chính là đang lợi dụng lỗ hổng của luật để làm ăn phi pháp. Tuy nhiên, không phải do chính phủ không biết chỉ là ngầm bỏ qua vì đang trong thời đại chiến tranh với quái thú không thể áp dụng hoàn toàn vào mọi hoàn cảnh được. Có trường hợp còn phải phát vũ khí cho cả người thường để tham gia chiến đấu.
Nếu không phải từng là một tinh anh làm việc cho chính phủ, hắn cũng không thể nào nhìn thấu được lớp ngụy trang của cửa hàng.
Ngón tay Kiều Mạc gõ nhẹ vào mép bàn, dùng giọng điệu sắc bén nói.
"Tôi muốn gặp chủ của cô bàn một vụ làm ăn lớn, phiền cô thông báo lại.
"
Nữ nhân viên liếc nhìn Kiều Mạc một cái rồi lại rũ mắt xuống tiếp tục lau súng. Cho đến khi khẩu súng được cất vào ngăn bàn cô mới lạnh nhạt đáp lại.
"Tôi là người quản lý ở đây."
Chờ được đáp án, Kiều Mạc hơi nheo mày, có chút nghi ngờ về thân phận của người trước mặt.
Tuy nhiên, hắn không hỏi nhiều lập tức đi thẳng vào vấn đề.
"Ngay tại đây đây?"
"Theo tôi." Cô rút khăn lau tay, xoay người đi đến căn phòng phía sau.
Kiều Mạc liếc nhìn ba người đằng xa rồi mới đi theo nữ nhân viên.
Alice nhìn thấy một nam một nữ vào phòng chỉ hận không thể chạy theo vào. Cô quay sang hỏi Kiều Linh.
"Cô ta là ai?"
Kiều Linh cũng nhìn vào nơi Kiều Mạc vừa rời đi, nhún vao nói.
"Chắc đối tượng theo đuổi mới chăng?"
...
Phía sau cánh cửa nâu kia là một căn phòng làm việc được trang trí đơn giản, có một bộ bàn ghế tiếp khách đặt ở vị trí trung tâm.
"Anh đợi một chút." Cô mời Kiều Mạc ngồi xuống rồi mới đến máy pha cà phê lấy ra hai cốc đặt lên khay.
Nhìn cốc cà phê trước mặt, Kiều Mạc chỉ hơi nhích mép cười rồi cầm cốc nhấp một ngụm trước để thể hiện thành ý hợp tác.
Nếu hắn còn tỏ ra do dự chắc chắn vụ làm ăn này sẽ không thành. Bởi đối phương sẽ coi hắn có lòng khác hoặc là quá ngu ngốc không hiểu ý.
Bởi vì hợp tác với một kẻ khả nghi hoặc với một kẻ thiếu sự nhạy bén chính là rước hoạ vào thân. Đều có nguy cơ bị chính phủ điều tra.
Kiều Mạc vừa nuốt ngụm cà phê xuống, gen trong người bỗng xảy ra bài xích nhẹ, cơn đau đầu nhói lên từng đợt. Đồng thời, hắn cảm nhận được sức mạnh chạy loạn trong cơ thể, không chịu sự kiểm soát. Do gen của hắn mới cấp 1 nên biểu hiện không quá mãnh liệt.
Từ triệu chứng, Kiều Mạc đoán đây là thuốc ức chế gen khiến người uống không thể sử dụng được sức mạnh gen trong thời gian ngắn. Nếu cố tình phóng thích sẽ khiến cơ thể bị nổ tung.
Sau khi dùng phương pháp hô hấp điều khí, luồng năng lượng chạy loạn trong người lập tức bình ổn lại. Kiều Mạc nhấc cốc lên bình tĩnh nói.
"Rất ngon!"
Đối với người khác loại thuốc này giống như thuốc độc vậy nhưng đối với một kẻ không thể chiến đấu như hắn thì nó chỉ giống như một loại thuốc đắng bình thường mà thôi.
Nói rồi hắn lại sảng khoái đưa cốc lên nhấp thêm một ngụm nữa.
Sự bình tĩnh và quyết đoán của Kiều Mạc khiến cho ánh mắt của người đối diện xuất hiện một tia kinh ngạc.
Rõ ràng cô đã nhìn thấy phản ứng bài xích thuốc ở trên người kia. Vậy mà anh ta lại chẳng hề quan tâm.
Cô đã bàn nhiều vụ làm ăn, nhưng lại không ai giống với người thành niên này. Những đối tác trước kia sau khi phát hiện thức uống có vấn đề liền tỏ ra bất mãn rồi đe doạ cô, hoặc tối thiểu cũng sẽ tỏ ra khó chịu yêu cầu thuốc giải.
Vậy mà người này vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, dường như không quan tâm tới việc mất đi sức mạnh.
Chẳng lẽ anh ta có hiểu biết về thuốc ức chế?...Cô cho rằng chỉ có người hiểu biết về thuốc mới không sợ hãi.
Vốn dĩ loại thuốc này sẽ tự hết tác dụng trong thời gian ngắn.
Nhưng vấn đề ở chỗ làm sao anh ta biết cô sẽ pha thứ gì vào cốc?
Người này không đơn giản...Cô hơi nheo mắt, một lần nữa đánh giá lại người thanh niên này.
Tuy nhiên, đối phương đã tỏ ra thành ý như vậy nên cô cũng không định tiếp tục làm khó.
Lần này giọng nói của cô nhẹ nhàng hơn không ít, không còn sắc lạnh như trước.
"Yêu cầu của anh là gì?"
Kiều Mạc đặt cốc xuống bàn, người hơi cúi về phía trước, hai tay đan vào nhau. Khoảng hai giây sau, hắn mới nói.
"Tôi cần một lô lớn súng thường và mười cây pv thế hệ mới nhất, không biết người của cô có thể lấy được không?"
Pv: Súng có thể đồng bộ với gen của người sử dụng, nén năng lượng thành đạn.
Biết yêu cầu của đối phương có cả dòng pv, cô hơi rũ mắt xuống, ngón tay nhẹ nhàng miết vào thành cốc, dáng vẻ giống như đang suy nghĩ gì đó.
Một lát sau, cô mới ngẩng đầu lên hỏi.
"Chúng tôi sẽ được lợi gì từ việc này? Anh hẳn biết chuyện này có ý nghĩa như thế nào mà?"
Nói vậy tức là có thể...Kiều Mạc vui vẻ trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh đáp.
"Tôi biết, chuyện này rất nguy hiểm. Đổi lại, tôi sẽ cho cô biết một tin tức khiến cô hài lòng."
Không để suy nghĩ của đối phương lệch hướng, Kiều Mạc hơi nhếch mép cười đầy ẩn ý.
"Trong một tuần tới, trên biển sẽ xuất hiện một vùng đất mới chưa thuộc chủ quyền của bất cứ quốc gia nào. Ừm...Tặng cô thêm một tin nữa, ở đó có báu vật bị chôn giấu."
Nghe được câu trả lời, ánh mắt của nữ nhân viên bỗng trở nên sắc lạnh. Giọng nói lại lạnh nhạt như cũ, giống như một nhân viên bình bán hàng bình thường.
"Yêu cầu của anh có lẽ chúng tôi không thể nào đáp ứng được."
Kiều Mạc biết kiểu gì cũng sẽ như thế này nên đã chuẩn bị sẵn giải pháp. Hắn ngồi tựa lưng vào ghế, ung dung bắt chéo chân, dáng vẻ thảnh thơi không có chút hoảng loạn nào.
"Yên tâm, lời tôi nói không phải trò đùa. Trong tuần tới cô nhớ chút ý tin tức trên biển là được. Đến lúc đó suy xét đến yêu cầu của tôi cũng chưa muộn."