Trùng Sinh Ta Trở Thành Hỗ Trợ Viên Bí Ẩn - Chapter 19: Người cải tiến
Không chỉ quái thú, khi ra ngoài còn phải đối mặt với những tội phạm điên loạn bị đày ở bên ngoài.
Chỉ nghĩ đến việc bị đám người đó bắt được cũng đủ rợn người. Nhẹ thì trở thành nô lệ cho chúng, nặng hơn thì biến thành thức ăn. Thà rằng bị quái thú giết còn hơn rơi vào tay đám người này.
Muốn rời đi ít nhất phải thuê một đội hộ tống, Kiều Mạc càng nghĩ càng cảm thấy nhức đầu, làm chuyện gì cũng cần tiền, nhưng hiện tại hắn lấy đâu ra một khoản tiền lớn như vậy.
Chẳng lẽ lại dùng không gian ảo để nạp tài chính?
Nhưng với tư cách từng là một quân nhân, hắn không thể đi làm chuyện phi pháp như vậy được.
Hơn hết không gian ảo không phải là công cụ hoàn hảo, nó chỉ có thể bảo vệ thông tin cá nhân một cách bị động.
Nếu hắn xâm nhập vào ngân hàng tìm thông tin của người khác thì không sao nhưng nếu hắn sử dụng chức năng chuyển khoản chắc chắn sẽ bị lưu lại lịch sử. Kiều Mạc chỉ có thể sử dụng hệ thống của ngân hàng chứ không thể thay đổi cách thức hoạt động.
Nấu ăn, dùng bữa, dọn dẹp. Làm xong việc Kiều Mạc trở lại phòng lại tiếp tục nghĩ cách kiếm tiền. Trong vòng một tuần hắn phải kịp rời khỏi thành phố này, đây là thời gian mà hắn tính toán khả năng sẽ bị lũ người băng đảng kia tìm thấy.
Trong lúc đang suy nghĩ, tiếng gõ cửa từ bên ngoài vang lên cùng với cái giọng đanh đá.
"Anh mở cửa cho em."
Giọng của Kiều Linh...Kiều Mạc đứng dậy đi tới cửa, vặn tay cầm.
Kiều Linh cẩn thận ngó đầu qua khe cửa, thấy có mỗi Kiều Mạc mới lập tức chen người đi qua.
Cô vỗ ngực mấy cái, thở phào một hơi giải toả căng thẳng, cảm giác như đang đi vụng trộm vậy.
Kiều Linh chẳng chút khách sáo nào hỏi.
"Anh nói thật cho em biết, anh đang làm việc cho đội cảnh vệ hả?"
Kiều Mạc đóng cửa lại, biết kiểu gì em gái cũng hỏi nên đã chuẩn bị trước tình huống này.
"Không phải, anh hack vào hệ thống liên lạc của chúng rồi tạo ra thông báo giả thôi."
Anh còn biết hack?...Kiều Linh trợn tròn mắt nhìn anh trai, không ngờ tên này còn giỏi như vậy.
Nhưng hiện tại cô còn chuyện quan trong hơn phải hỏi nên không tiện tìm hiểu thêm.
"Thế thân thủ của anh là sao? Tại sao còn lợi hại hơn em?"
Lợi hại thì sao hả?...Kiều Mạc không nhịn được cong môi, suýt chút nữa cười ra tiếng.
Em gái rõ ràng đang ghen tị!
Từ nhỏ Kiều Linh làm chuyện gì cũng muốn giỏi hơn hắn, bây giờ thấy bản thân thua kém làm sao cam tâm.
Chẳng lẽ hắn lại nói "anh học được trong tương lai."
"Vô tình được một lão ăn mày dạy cho thôi, muốn học không?" Kiều Mạc mặt không đỏ thản nhiên nói tiếp.
Kiều Linh vô cùng nghi ngờ tính xác thực của chuyện này, cô hơi híp mắt hỏi.
"Lợi hại như vậy mà người ta cũng dạy cho anh sao?"
Kiều Mạc nhún vai nói.
"Tất nhiên là anh bái ông ấy làm thầy rồi."
Thấy vẻ mặt chắc nịch của anh trai, cô cũng chẳng còn hơi đâu mà đào bới thêm. Vốn còn tưởng anh trai là cảnh vệ nhưng hiện tại chỉ là đồ đệ của một lão ăn mày, có lợi hại hơn đi nữa thì sao chứ.
Kiều Linh mệt mỏi ngồi xuống giường, thở dài nói.
"Chuyện sáng nay phải làm sao đây, liệu đám người đó có tìm ra em không? Em không dám nói chuyện này với cha mẹ."
Vì chuyện này, Kiều Mạc cũng đau đầu không kém. Hắn ngồi vào ghế, suy nghĩ một hồi vẫn quyết định nói kế hoạch ban đầu cho em gái.
Kiều Linh mở to mắt, miệng há to kinh ngạc thốt lên.
"Muốn sang thành phố khác cần rất nhiều tiên, nhà chúng ta làm gì có nhiều như vậy?"
"Vậy nên, em có muốn học phương pháp độ phá gen không?" Kiều Mạc quyết định dạy phương pháp hô hấp cho Kiều Linh, dù sao em gái cũng sẽ không hại hắn. Trong nhà có thêm một người tiến sẽ an toàn hơn một chút.
Tóm lại, nếu bị hỏi cứ nói do lão ăn mày nào đó dạy là được.
Kiều Linh nhìn anh trai như một tên thiểu năng: Giờ mới học thì kịp chắc?
Ở trường cô cũng được học một ít phương pháp hô hấp nhưng luyện mãi cũng có đột phá lên gen cấp 2 đâu. Dù cho cách của anh trai có lợi hại thì cũng có thể lợi hại hơn được bao nhiêu. Căn bản vẫn không thể chống lại được băng đảng.
Băng đảng là tượng trưng của thế giới ngầm trong thành phố đấy, nghĩ thôi cũng thấy vô vọng.
Kiều Mạc đứng dậy, ngón tay cốc vào trán Kiều Linh.
"Dù sao cũng phải học, ít nhất nếu rời khỏi thành phố em cũng có khả năng tự bảo vệ bản thân."
"Được thôi." Kiều Linh bị kéo dậy, chán nản đáp. Cô chẳng có một chút niềm tin nào vào cái phương pháp mới này cả.
Nếu lợi hại như vậy, sao anh trai vẫn là gen cấp 1 chứ.
Thôi, anh vui là được!
Đối với em gái, Kiều Mạc dạy vô cùng cẩn thân. Hắn yêu cầu cô thực hiện trước một vài thao tác rồi dựa vào thân hình của Kiều Linh để để thay đổi khẩu quyết sao cho phù hợp nhất.
Con người có nam, có nữ, có người cao, gầy, thấp, béo khác nhau.
Kinh mạch, gân cốt không ai hoàn toàn giống nhau, điều đó chứng tỏ mỗi người đều có một phương pháp tu luyện riêng biệt.
Khẩu quyết Kiều Mạc dạy cho Dạ Y chỉ là một bản phổ thông đào tạo lính bình thường mà thôi. Thứ Kiều Mạc đang dạy cho Kiều Linh cao cấp hơn nhiều, phương pháp có độ thích hợp cực cao với cơ thể, giúp khai phá toàn bộ tiềm năng của cô.
Phương pháp hô hấp gen là do một thiên tài trong tương lai tạo ra nhưng Kiều Mạc lại là người khai phá tiềm năng của nó.
Đây chính là một trong những lý do vì sao tất cả đều là cấp 99 nhưng hắn lại mạnh hơn rất nhiều so với người khác.
Nghĩ được ra cách cải tiến không phải vì hắn là thiên tài. Đó là kinh nghiệm tích lũy trong thời gian dài cùng với cố gắng không ngừng nghỉ của hắn.
Kiều Mạc liên tục dùng bản thân để thực nghiệm chiến đấu tìm ra quy luật tăng cường gen, lợi dụng việc đào tạo lính để thử nghiệm các phương pháp mới, vòng lặp gần như vô hạn.
Cứ liên tục lặp đi lặp lại hai công việc này tự nhiên ngộ ra nguyên tắc mà thôi.
Nhưng cũng phải mất rất lâu, trong khoảng thời gian mắc kẹt ở cấp 99 gần mười năm hắn mới lĩnh ngộ được tinh túy.
Trông có vẻ dễ nhưng trong nước Biên ai làm được như hắn.
Người cùng thế hệ còn mấy ai sống sót?
Mấy ai có thể chống lại cám rỗ của quyển lực và cuộc sống an nhàn?
Ai có thể điên cuồng chiến đấu như hắn?
Chỉ duy nhất, một mình Kiều Mạc làm được, hắn mang trong người gen của thời gian, hắn vẫn còn nhớ mục đích ban đầu khi bước vào con đường tiến hoá.
Tâm nguyện chỉ có một điều duy nhất.
Đó là được quay ngược thời gian để thay đổi quá khứ.
Nỗi ân hận và tuyệt vọng nhìn cảnh gia đình bị tàn sát chính là động lực để hắn không ngừng khai phá gen trong cơ thể. Hy vọng một ngày nào đó làm chủ được thứ sức mạnh này.
Giờ đây, được sống lại, Kiều Mạc không muốn quá khứ lặp lại lần nữa.
Hắn mang tâm huyết cả đời dạy cho Kiều Linh, mong em gái có thể thay hắn bảo vệ cha mẹ.
Bản thân hắn bây giờ chính là một phế vật không thể chiến đấu. Dù có trùng sinh thì vẫn không thể thay đổi được việc bản thân là gánh nặng.
Có lẽ đây chính là luật lệ của thời gian để tránh gây ra hiệu ứng cánh bướm không cần thiết.
Thời gian gần cứ dần trôi đi, quá trình chỉ dẫn cho Kiều Linh lâu hơn hẳn so với Dạ Y.
Nhìn Kiều Linh đang nhập định trong tư thế nằm, Kiều Mạc không khỏi cong môi cười.
Nhờ cả vào em đấy...Kiều Mạc ngồi tựa vào ghế ngủ một giấc, lặng lẽ chờ đợi Kiều Linh thức tỉnh.
Không biết phương pháp này đối với Kiều Linh sẽ xảy ra phản ứng gì. Một người tu luyện từ sớm liệu có khác với một người tu luyện muộn hay không.
Khi hắn nghĩ ra phương pháp này đã là cấp 99 rồi, lại thêm bản thân sở hữu loại gen đặc thù không thể tu luyện nên phương pháp cải tiến này chỉ có thể hỗ trợ cường hoá gen cho hắn mà thôi.
Khả năng đột phá gen vẫn là một vấn đề nằm trong quá trình nghiên cứu của hắn.
Dù sao hắn đã lấy bản thân ra thử rồi nên cũng không lo nguy hiểm.
...
Mặt trời dần lên cao, ánh sáng chiếu qua khe cửa báo hiệu một ngày mới.
Kiều Mạc như một cỗ máy cứng nhắc cử động, việc đầu tiên sau khi mở mắt là quan sát Kiều Linh.
Cô vẫn nằm gọn gàng trên giường, giữ nguyên tư thế như ngày hôm qua dường như chưa từng tỉnh lại một chút nào.
Nhìn thấy loại trạng thái này, lông mày Kiều Mạc khẽ nhíu lại, ánh mắt không rời khỏi cô.
Một cảm giác bất an không tên từ từ dâng lên trong lồng ngực.
Lúc hắn tu luyện theo phương pháp này chưa từng gặp phải chuyện như thế.
Đáng lẽ phải tỉnh rồi mới đúng...Kiều Mạc vội tiến lại gần Kiều Linh, bàn tay liên tục vỗ nhẹ lên má cô.
"Kiều Linh, em nghe thấy anh nói không?"
"Tỉnh dậy đi."
"Tỉnh rồi thì dậy đi, đừng đùa nữa."
Nhưng dù hắn gọi thế nào, cô cũng không tỉnh lại.
Bàn tay Kiều Mạc rơi run lên, hơi thở càng trở nên dồn dập.
Kiều Mạc lập tức phóng tinh thần lực để kiểm tra thân thể Kiều Linh. Nhưng với gen cấp 1 của hắn căn bản không thể xem xét được gì.
"Mẹ kiếp." Kiều Mạc ngồi bịch xuống ghế, ngón tay liên tục xoa bóp thái dương.
Nhìn Kiều Linh nằm yên bất động không khác gì người thực vật khiến tim hắn như muốn vỡ ra.
Hắn tu luyện chưa từng gặp vấn đề gì, tại sao đến giờ Kiều Lịnh vẫn chưa tỉnh lại? Phương pháp này có thể cường hoá gen, cho dù đột phá cũng không gây hại cho cơ thể mới đúng.
Hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm. Cả người Kiều Mạc run lên từng đợt, trong tiềm thức không ngừng tái hiện lại hình ảnh Kiều Linh nằm bắt động trong vũng máu đỏ tươi.
Nghĩ đến hình ảnh đó, hai mắt Kiều Mạc nổi lên từng tia máu. Hắn sợ quá khứ lặp lại lần nữa, sự ám ảnh trước kia khiến hắn đánh mất sự tỉnh táo để nghĩ đến chuyện gì khác.
Chẳng lẽ đây là yêu tố lịch sử không thể thay đổi để hắn có thể tiếp tục sống ở quá khứ?