Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Trùng Sinh Ta Trở Thành Hỗ Trợ Viên Bí Ẩn - Chapter 5: Lướt mạng

Dạ Y đưa ra quyết định như vậy khiến cô như bị rút cạn sức lực.

Sau khi trở về ký túc xá, Dạ Y lặng lẽ đi vào phòng, chẳng quan tâm tới ánh mắt phán xét của người khác rồi nằm vào giường.

Một nữ sinh không vừa mắt Dạ Y lập tức trêu trọc.

"Xì, sắp bị đuổi khỏi trường còn ra vẻ!"

Bốn người nghe vậy không những không khuyên can ngược lại còn cười vui vẻ.

Một nữ sinh khác khuôn mặt không mấy xinh đẹp nói bóng nói gió.

"Ôi trời, xinh đẹp thì có tác dụng gì chứ? Chẳng phải vẫn sắp bị đuổi học rồi sao?"

"Đúng rồi, sao không dùng khuôn mặt đó đi tìm mấy anh trai đi!"

Dạ Y nằm trong chăn nghe thấy rõ những lời chế giễu bên ngoài. Nhưng cô vẫn im lặng không phản bác, ngày nào cũng vậy chỉ cần cô ngậm miệng là mọi chuyện sẽ tự qua đi nhanh chóng.

Đám nữ sinh kia châm chọc một hồi, không thấy đối phương có phản ứng tỏ ra chán ghét.

Một nữ sinh bỗng đưa ra ý kiến.

"Thôi, ở phòng mất vui hay là chúng ta đi ăn đi! Ăn mừng ai đó bị đuổi học!"

Ý kiến này lập tức được ủng hộ.

"Ý kiến hay!"

Sau một lát ồn ào trong phòng, đám nữ sinh đã rời đi hết, chỉ còn lại một mình Dạ Y lẻ loi trên giường.

Trong căn phòng yên ắng bỗng vang lên tiếng khóc nức nở của Dạ Y. Cô không kìm được cảm mà khóc lớn, cảm thấy bản thân thật vu dụng.

Chiếc chăn dày nhưng chẳng thể ngăn chặn được từng tiếng sụt xịt bên trong.

Giờ khắc này, cô chỉ muốn có một người bạn để tâm sự, kể hết mọi ấm ức phải chịu trong thời gian qua.

Trước đây, gia tộc Dạ Y cũng từng thuộc tầng lớp thượng lưu trong giới quý tộc. Nhưng từ khi thú triều diễn ra, chiến tranh liên miên khiến cho gia đình cô mất đi lãnh địa rồi trở thành quý tộc thất thế.

Cha mẹ người chưa từng chịu khổ cũng phải làm việc nặng nhọc để kiếm sống, tích góp cuộc sống qua ngày. Nhưng họ vẫn dốc vốn liếng cho Dạ Y nhập học với hy vọng cô có thể gây dựng lại sự nghiệp gia tộc.

Nhưng khi nhập học Dạ Y mới biết sự nghèo khổ lại phải chịu nhiều khó khăn đến thế.

Thầy cô thì qua loa, bạn bè thì khinh thường, một người mất đi địa vị như cô chính là đối tượng đặc biệt bị người khác nhắm đến.

Những người từng có địa vị thấp hơn gia đình cô thì ra sức bắt nạt để thoả mãn lòng hư vinh. Người có địa vị cao hơn lại tỏ ra ghét bỏ, sợ cô và gia đình bám víu.

Dạ Y từ khi nhập học đã phải nhẫn nhịn không biết bao nhiêu tủi nhục vẫn không nản lòng. Nhưng cuối cùng sự kiên cường đó lại không được đáp lại và cô nhận được thông báo sắp bị đuổi khỏi trường.

Cả người Dạ Y như hoá nước, chiếc chăn bị nước mắt của cô làm cho ướt đẫm.

Trong phút nghẹn ngào, Dạ Y cầm lấy điện thoại tạo một tài khoản phụ trên mạng xã hội.

Khuôn mặt nhem nhuốc đầy nước mắt nhìn vào màn hình, hai ngón tay không tử chủ được viết một dòng chữ.

"Tôi có nên bán rẻ bản thân để đạt được mục đích?"

Ma xui quỷ khiến thế nào khiến Dạ Y trực tiếp bấm đăng tải.

Nhìn dòng trạng thái xuất hiện trên bức tường cá nhân trống trơn khiến cô nhất thời ngây ngốc.

Cô vậy mà lại dùng cách ngốc nghếch giống những cô gái trẻ tuổi khác, dùng mạng xã hội để bày tỏ cảm xúc, mong được người khác an ủi.

Dạ Y lần đầu viết dòng trạng thái có chút thấp thỏm, cô sợ bị người quen phát hiện. Nhưng khi ngón tay sắp chạm vào nút xoá, cô lại buông xuống.

Cô nhớ ra đây chỉ là tài khoản phụ không có bạn bè, dù có người thấy cũng chẳng biết cô là ai.

"Mày cũng sắp bán bản thân rồi còn có gì phải lo lắng?" Dạ Y tự giễu một câu với bản thân.

Có lẽ do khóc nhiều tốn sức, không biết từ lúc nào cô đã chìm vào giấc ngủ.

Đại học Tung Sơn.

Trong căn phòng rộng, được trang trí vô cùng đơn giản.

Bắt mắt nhất vẫn là kệ sách được đặt nối tiếp nhau ở phía trái căn phòng. Từng cuốn sách cũ được xếp theo nội dung, tên, thời gian, màu. Điều này cho thấy chủ căn phòng là một người rất cẩn trọng.

Phía đối diện là một chậu cây cảnh màu xám tro nhìn giống như đã chết khô nhưng nó lại không lụi tàn như tưởng tượng. Khi có ai tiến lại gần căn phòng, nó bỗng đung đưa phát ra tiếng "hù hù" kì dị.

Ngay lúc này bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Người đàn ông râu tóc bạc phơ ngồi ngồi ở ghế làm việc âm trầm lên tiếng.

"Vào đi."

Cánh cửa hé ra để lộ một bóng người cao lớn, đầu tóc trông như sư tử.

Nhậm Hoành hiên ngang bước vào, nhìn thấy ông lão mặc áo choàng đen trắng trong phòng không khỏi tặc lưỡi.

Như mấy tên dị giáo...Nhậm Hoành là người nghiêm chỉnh trong công việc nhưng cũng không thể ngăn cản được suy nghĩ này trong đầu.

Nếu không phải biết người này là hiệu trưởng của trường, hắn chắc chắn sẽ lôi kẻ này ra đánh một trận rồi tống cổ khỏi trường.

Lão hiệu trưởng nhìn dáng vẻ hiên ngang, mặt không cảm xúc của Nhậm Hoành một lát, bỗng chất vất.

"Ngươi vừa nói ta là tên dị giáo?"

Nhậm Hoành suýt chút nữa co rút khoé miệng nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc sống chết không đổi.

"Không hề!"

Lão hiệu trưởng nghe vậy hơi nhíu mày, đánh giá Nhậm Hoành một lần nữa, thấy dáng vẻ hiên ngang chết không sờn kia của đối phương nên lão cũng tưởng bản thân nghe nhầm.

Năng lực gen của lão là loại tinh thần lực dạng thao túng. Dù không kích hoạt lão cũng có thể cảm nhận được một vài suy nghĩ sâu sắc nhất của người khác ở khoảnh cách nhất định.

Có lẽ là tên chết tiệt nào đó vừa đi qua...Lão nén sự bức xúc vào lòng, khuôn mặt tỏ ra vô cảm như vừa rồi chỉ là câu trêu đùa nhạt nhẽo.

Nhậm Hoành có chút chột dạ vội vàng lên tiếng.

"Thưa ngài, ta đã thông báo xong."

Lão hiệu trưởng vuốt bộ râu ngắn ngủn ở cằm, lạnh nhạt nói.

"Rất tốt!"

Nhậm Hoành thấy hiệu trưởng không có phân phó gì khác, liền quay người rời đi.

Ngay lúc hắn chuẩn bị mở cửa lại nghe thấy hiệu trưởng hỏi.

"Ngươi có biết vì sao ta muốn làm việc này không?"

Nhậm Hoành quay người, vẻ mặt hiện rõ sự nghi hoặc, hắn ban đầu cũng muốn biết lý do hiệu trưởng lại đưa ra một cuộc khảo nghiệm bất công như thế.

"Vì sao?"

Lão hiệu trưởng uống một ngụm trà, nhàn nhạt đáp.

"Nằm mơ."

Cái gì?...Vì một giấc mơ liền đuổi 25 học viên...Nhậm Hoành vẻ mặt hoang mang, nhìn không thấu nhân sinh, vội vàng hỏi lại.

"Ngài mơ thấy gì?"

"Thiên cơ bất khả lộ!" Vừa nói lão hiệu trưởng vừa đứng dậy, xoay lưng về phía Nhậm Hoành, dáng vẻ đậm chất thần bí.

Nếu cho lão thêm cây phất trần, Nhậm Hoành còn tưởng bản thân đi nhầm vào tổng bộ của đám dị giáo.

"Ngươi có thể nghỉ ngơi." Lão không quay lại, chỉ nhàn nhạt nói, ánh mắt đăm chiêu nhìn qua tấm kính lớn, quan sát khung cảnh hùng vĩ của ngôi trường.

Nhậm Hoành trợn mắt, khoé miệng co rúm lại, suýt chút nữa không giữ được vẻ bình tĩnh mà hét lên: thần kinh.

Hắn không muốn lãng phí thêm một chút thời gian nào ở đây nữa. Hắn sợ bệnh điên cũng có thể lây lan.

"Chậm đã!" Lão hiệu trưởng đột nhiên cảm nhận được một tia ý nghĩ xúc phạm, vội ra lệnh cho Nhầm Hoành dừng lại.

Nhưng khi lão quay người chẳng còn thấy bóng dáng của đối phương đâu như thể căn phòng này vốn chỉ có một mình lão.

...

Thành phố G.

Kiều Mạc sau khi tập chống đẩy, gập bụng mấy tiếng đồng hồ. Hắn tắm rửa qua loa rồi ngủ một giấc ngon lành đến tận chiều tối.

Dù sao áp lực mà tinh thần phải chịu trong thời gian cả trăm năm vẫn rất mệt mỏi. Chỉ có về lại chốn cũ mới khiến hắn buông thả ngủ một giấc.

Tiện thể để chuẩn bị tinh thần chờ đợi phần thưởng của hệ thống vào đêm nay.

Kiều Mạc dùng xong bữa tối cùng gia đình, lại tiếp tục trở về phòng luyện tập.

Hắn cởi trần nhìn vào gương không khỏi nể phục bản thân của quá khứ.

Vì để theo đuổi nữ thần hắn thậm chí còn đầu tư cả thời gian luyện tập thân hình cho đẹp, chăm chút cả làn da lẫn đầu tóc.

Nếu không phải có ngoại hình đẹp thì làm sao có chuyện được hẹn hò với nữ thần. Với hoàn cảnh khó khăn của hắn không bị đá đít từ sớm là may rồi.

Cũng nhờ vậy khi Kiều Mạc xuyên về không phải rèn luyện lại từ đầu, rút ngắn được rất nhiều thời gian.

Tuy nhiên, khi tập luyện xong hắn lại có chút lơ ngơ, không biết nên làm gì tiếp theo.

Trong tương lai, hắn làm gì có thời gian rảnh như hiện tại. Ngoài ăn ngủ, hắn còn phải rèn luyện bản thân, huấn luyện cấp dưới, hết săn giết quái thú lại canh gác hoặc đi tuần tra xuyên đêm.

Kiều Mạc có chút hoài niệm khoảnh thời gian gian khổ này.

"Hình như giờ này là thời gian vàng để được nhắn tin với nữ thần?" Nhìn chiếc điện thoại trên bàn, hắn đột nhiên mới nhớ ra chuyện này.

Kiều Mạc lướt tin nhắn không khỏi vuốt mặt, nhìn những dòng tin nhắn nịnh nọt nữ nhân khiến hắn ê hết răng.

"Cái gì đây? Mình không có tôn nghiêm vậy sao?"

Đọc vài dòng hắn thật sự không nuốt nổi nữa, vội vàng xoá hết. Hủy kết bạn luôn với nữ nhân kia, thật sự không muốn nhớ lại khoảng thời gian trẻ trâu này chút nào.

Kiều Mạc rảnh rỗi bắt đầu lướt mạng xã hội, tin nào liên quan tới dị thú hoặc nghiên cứu gen hắn dừng lại xem một chút, còn mấy tin nhảm nhí liền chặn hết.

Ngay khi lướt được vài trang hắn liền thấy một tài khoản cá nhân tên "Muốn Khóc" đăng một dòng trạng thái kỳ lạ.

"Tôi có nên bán rẻ bản thân để đạt được mục đích?"

"Giới trẻ bây giờ đều thực tế vậy à?" Lúc hắn nói câu này có vẻ như quên mất bản thân lúc đầu là dạng người gì.

Do là tài khoản mới không có bạn bè, hiện tại cũng chỉ có lác đắc vài bình luận trêu chọc.

"Bán rẻ cho anh đi em! Đảm bảo khiến em vui vẻ!"

"Chủ kênh là nam hay nữ? Lỡ may thành đấu kiếm thì sao?"

"Chủ kênh đăng ảnh đi!"

"Ai cho xin phương thức liên lạc với chủ kênh đi, tối nào cũng nóng người khó chịu quá a a..."

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free