Trùng Sinh Tôi Dạy Dỗ Đứa Con Hư - Chương 5:
Về việc tôi để Lộ Giản đảm nhận chức vụ phó tổng, đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của vài cổ đông.
Nào là "năng lực không đủ", nào là "bổ nhiệm người thân".
Tôi gật đầu, thản nhiên nói: "Người trẻ mà, rèn luyện nhiều một chút là được. Sau này còn phải nhờ các vị ở đây giúp đỡ nhiều."
Năng lực là thứ chưa bao giờ chỉ nói suông là được.
Còn về "bổ nhiệm người thân".
Tôi chính là thiên vị người nhà đấy, thì sao nào?
Lộ Giản không kiêu ngạo cũng không tự ti, nói mình còn trẻ, mới đến, có chỗ nào làm không tốt, mong các bậc trưởng bối lượng thứ.
Vài ba câu đã bị những người kia chặn họng.
Mặt họ lộ vẻ không cam lòng, nhưng lại không thể làm gì khác.
Đúng lúc này, cửa phòng họp bị đẩy mạnh.
Giang Chước đẩy trợ lý đang muốn ngăn nó lại, nghiêm giọng chất vấn: "Ý gì đây? Tại sao họp mà không thông báo cho tôi?"
Tôi đưa mắt nhìn trợ lý.
Trợ lý mồ hôi đầm đìa.
"Xin lỗi, Triệu tổng, là do sơ suất trong công việc của tôi, không kịp thời thông báo cho lễ tân và bảo vệ."
Sắc mặt Giang Chước âm trầm.
"Có ý gì?"
Tôi gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Cậu bị sa thải rồi."
"Dựa vào đâu?"
Giang Chước nhìn thấy Lộ Giản bên cạnh tôi, sững người.
"Sao cô lại ở đây?"
Không đợi Lộ Giản lên tiếng, nó tỏ vẻ như bừng tỉnh ngộ, rồi cười một cách mỉa mai.
Nó nói với tôi: "Mẹ đừng nghĩ làm vậy là có thể khiến con khuất phục nhé? Người con thích là Lâm Thư, con sẽ không cưới Lộ Giản, cho dù mẹ để Lộ Giản vào công ty cũng vô dụng. Hôn nhân sắp đặt, cô ta chẳng qua chỉ là một..."
"Rầm!"
Tôi đập mạnh xuống bàn.
"Giang Chước, câm mồm!"
Thấy tôi mất bình tĩnh, trong mắt Giang Chước hiện lên vẻ đắc ý.
Tôi không cảm xúc nhìn sự thay đổi trong tâm trạng của nó.
"Giang Chước, đính hôn với Lộ Giản là do con gật đầu đồng ý. Con thay lòng đổi dạ, không chung thủy trong tình cảm, ít nhất cũng nên có chút áy náy. Vậy mà bây giờ con lại huênh hoang, nói lời ác độc, thật không đáng làm người.”
"Hôm nay trước mặt các bậc trưởng bối, mẹ chính thức thông báo cho con, sau này con và nhà họ Giang không còn bất kỳ quan hệ nào nữa. Con không có quyền thừa kế, không có quyền chi phối, không có quyền sử dụng.”
"Hy vọng con cẩn trọng lời nói và hành động, đừng mượn danh nhà họ Giang làm bất cứ chuyện gì nữa!"
Toàn bộ phòng họp im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều không thể tin được mà nhìn tôi.
Giang Chước vốn đang hùng hổ dần dần hoảng loạn.
"Dì ơi!"
Phá vỡ sự im lặng là một giọng nói yếu ớt, dịu dàng.
Người phụ nữ mỏng manh vẫn luôn đứng sau lưng Giang Chước, đến lúc này mới từ từ bước ra.
Cô ta chính là Lâm Thư.
Người phụ nữ khiến con trai tôi mê mẩn đến mức quên cả thù giết cha.
Quả thực xinh đẹp, quả thực yếu đuối, quả thực khiến người ta thương hại.
Nhưng tôi lại hận không thể ăn tươi nuốt sống cô ta.
Cha con nhà họ, đã hủy hoại cả gia đình chúng tôi.
"Dì ơi, là lỗi của con, con bằng lòng chuộc tội, con bằng lòng dùng mọi cách để chuộc tội. Chỉ mong dì đừng trút giận lên anh Chước, đừng làm tổn hại đến sức khỏe của mình!
"Anh Chước, anh xin lỗi dì đi được không? Em xin anh, anh xin lỗi dì đi, được không? Em vốn đã có tội, nếu lại vì em mà khiến hai mẹ con anh trở mặt, vậy thì... vậy thì em phải làm sao đây?"
Lâm Thư luôn là một người thông minh.
Cô ta chưa bao giờ tự biện minh cho mình.
Cô ta có tội, cô ta chuộc tội.
Chỉ cầu xin tôi tha thứ cho cha cô ta, cho cha cô ta một con đường sống.
Cô ta hạ mình xuống tận bùn đất, tự nhiên sẽ có người thương xót.
Ví dụ như Giang Chước.
Nó đau lòng che chở cho Lâm Thư.
"Không phải lỗi của em, không liên quan đến em, em không cần phải như vậy."
Dù đã trải qua một lần sinh tử, cảnh tượng trước mắt vẫn khiến tôi ù tai trong giây lát.
Lộ Giản đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác bên cạnh khoác lên cho tôi.
Cô ấy lạnh giọng chất vấn: "Tại sao người không liên quan lại vào được công ty?"
Giang Chước gắt lên: "Lộ Giản, cô câm miệng!"
Lộ Giản lại không thèm liếc nhìn nó một cái.
Trợ lý bên cạnh trả lời: "Lâm Thư mới vào làm tuần trước, hiện đang làm ở phòng tài vụ!"
"Nực cười!" Lộ Giản lần đầu tiên nổi giận.
"Công ty tuyển người lại không làm một cuộc điều tra lý lịch đơn giản sao? Các người không biết cha cô ta chính là người đã đâm chết Giang tổng rồi gây tai nạn bỏ chạy sao?"
Ai mà ngờ được điều này chứ?
Giang Chước sắp xếp tình nhân của mình vào công ty, chẳng qua cũng chỉ là một chút tin tức tình ái mà thôi.
Ai mà ngờ được nó sẽ ở bên con gái của kẻ thù?
Điều mà họ vẫn luôn che giấu đã bị Lộ Giản công khai trước mọi người.
Giang Chước thẹn quá hóa giận còn muốn động thủ nhưng đã bị bảo vệ ngăn lại.
Nó gầm lên, chửi rủa, dùng cách đó để chống lại ánh mắt khác thường của mọi người.
Tôi mỉa mai nhìn Lâm Thư.
"Thấy chưa, chính nó cũng cảm thấy yêu con gái của kẻ thù là chuyện rất mất mặt."
Lâm Thư cúi đầu, ánh mắt âm u khó đoán.
Nhưng rõ ràng cô ta có tâm cơ hơn Giang Chước.
"Nhưng con đã bị trừng phạt rồi. Con mất việc, con phải giấu tên đổi họ, con làm đủ mọi nghề, con kiếm tiền trả nợ, con không dám dừng lại một khắc nào. Phải, cha con đã phạm sai lầm, vậy thì con ngay cả quyền được sống cũng không có sao?"
Vài câu nói ngắn ngủi đã khiến Giang Chước bình tĩnh lại.
Nó nắm lấy tay Lâm Thư.
"Chúng ta không sai!"
Tôi cười gật đầu.
"Hy vọng cậu có thể mãi mãi tin tưởng vào điều đó!"