Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 28:

TRUYỀN KIẾM

Tác giả: Văn Mặc

Quyển 1: Chú Kiếm sơn trang

Chương 24: Ngươi không phải là kiếm khách !

Dịch giả: nhatchimai

Biên tập: 123456vn

“Liễu đường chủ, nói thì nói vậy thôi, nhưng tại hạ đã bảo là bán ra, chẳng lẽ lại nuốt lời sao? Vậy thế này đi, nửa tháng nữa bổn lâu có thể sẽ mua vào một nhóm Kim Anh khoáng thạch, tỉ lệ của nó còn tốt hơn thế này. Đến lúc đó, ta sẽ chiết khấu ưu đãi cho các hạ bảy phần trăm.” Đầu Triệu Quang vã mồ hôi, gã ra sức khuyên can.

“Không được, bổn đường sắp tấn cấp, cần gấp một vài loại kim thiết tinh chất để luyện linh kiếm. Chất liệu tốt sẽ giúp tăng tỷ lệ thành công, nửa tháng nữa thì bổn đường không thể chờ được!” Liễu Đao phất ống tay áo, không cho đối phương có cơ hội thương lượng.

“Văn công tử, ngài xem...” Triệu Quang chẳng còn cách nào, bèn đưa mắt sang cầu cứu Mạc Vấn.

Mạc Vấn trầm ngâm một lúc lâu mới nói: “Triệu chưởng quỹ, đợt quặng thạch tiếp theo khi nào đến thì gọi ta.”

Triệu Quang sửng sốt, sau đó mừng rỡ cảm tạ: “Đa tạ công tử.”

“Liễu đường chủ, miếng quặng hàn thiết tinh này ngài cứ mang nó đi đi.”

Liễu Đao bọc miếng hàn thiết vào da thú, rồi cầm lên. Trước khi đi, y liếc Mạc Vấn một cái, buông lời châm chọc: “Kiếm kỹ có cao đến mấy thì có tác dụng gì? Không tu được linh kiếm thì cũng chỉ là phế vật.”

Mạc Vấn nắm chặt tay, lạnh lùng nhìn về hướng Liễu Đao. Dù đối phương buông lời châm chọc, hắn hít sâu một hơi, từ từ thả lỏng nắm tay. Liễu Đao lại tưởng Mạc Vấn yếu thế, bèn cười ha hả bước xuống lầu.

“Văn công tử...” Triệu Quang đứng bên khẽ gọi.

Mạc Vấn thu nhiếp tâm thần, trên mặt đã trở lại vẻ trầm tĩnh như nước, không còn chút nào dáng vẻ chịu nhục vừa rồi. Hắn nói: “Triệu chưởng quỹ, lần sau nếu có quặng hàn thiết tinh loại Kim Anh khoáng thạch thì nhớ báo cho ta biết nhé.”

“Tại hạ đã hiểu, trong lầu có hàng hóa gì nhất định sẽ báo cáo công tử.” Triệu Quang gật đầu lia lịa.

Mạc Vấn xoay người định rời đi, nhưng từ phía cầu thang vang lên một thanh âm: “Văn công tử tạm dừng bước.”

Mạc Vấn ngừng lại rồi quay sang nhìn, thấy đó là một đứa bé sai vặt mày thanh tú đang bước nhanh tới. Khi đến đối diện Mạc Vấn, nó khom người thi lễ, líu lo thông báo: “Chủ nhân nhà ta ngưỡng mộ công tử đã lâu, kính xin công tử dời bước tới tầng lầu thứ tư gặp mặt.”

Mạc Vấn rùng mình. Hắn nhìn kỹ để đánh giá tên tiểu tử này. Bộ ngực phập phồng, cổ họng không có yết hầu, rõ ràng nó là một cô gái mặc tạm y phục của đứa giúp việc. Nhận ra thân phận của đối phương, nỗi lo trong lòng Mạc Vấn mới giảm được một ít. Nhưng ngay sau đó, hắn nhíu mày, không rõ ở Phi Thạch thành này có ai quen biết mình, ngoại trừ tỷ đệ Phương Nhu.

“Chủ nhân nhà ngươi là ai?”

Đứa sai vặt bị Mạc Vấn nhìn kỹ như thế, hai gò má đỏ ửng. Nó cúi đầu nhẹ nhàng đáp: “Công tử gặp rồi sẽ biết.”

Đứa nữ sai vặt thẹn thùng, tựa như biết trong lòng Mạc Vấn có chút rung động, dù gì hắn cũng đương tuổi khí huyết phương cương. Hắn vội ho nhẹ một tiếng để che giấu nỗi niềm, bình tĩnh trở lại: “Dẫn đường đi.”

Tầng bốn Tàng Trân Lâu không phải là nơi bày đầy kỳ trân dị bảo như trong tưởng tượng. Dù sao, đối với linh kiếm sư cao cấp, mỗi vật khi giao dịch đều có giá trị liên thành, nên không thể phô bày công khai. Trong đại sảnh rộng rãi chỉ có mấy chiếc ghế ngồi mang phong cách cổ xưa. Trà thơm trên bàn bốc lên làn hơi nước lượn lờ. Khung cảnh thật trang nhã nhưng không kém phần trang trọng. Bốn góc đại sảnh đều có một cánh cửa phụ. Mạc Vấn thử phóng linh giác ra thì bị một luồng lực thần bí ngăn cản, không cho tiến xa. Mạc Vấn cẩn thận xem xét thì nhận ra cánh cửa phụ được làm bằng trầm linh mộc, khác hẳn với các vách tường xung quanh. Loại gỗ này là một kỳ trân dị vật đã được ghi chép trong thư tịch mà Mạc Vấn đọc được. Chất liệu gỗ này ẩn chứa một loại linh khí kỳ lạ không ổn định, có thể ngăn được cảm ứng linh giác của linh kiếm sư.

“Ha ha, Văn công tử! Lúc trước trên yến hội, ta may mắn được thấy Văn công tử thiếu niên anh hùng, đã muốn làm quen một phen. Hôm nay mạo muội mời đến, thỉnh công tử đừng cảm thấy phiền lòng.” Một gã trung niên nhỏ thó, có vài sợi râu chuột dài ba tấc, đang ngồi trên ghế. Y thấy hắn liền nhanh chân tiến tới, nhiệt tình cầm lấy hai tay Mạc Vấn.

Nhìn thấy người nọ, trong lòng Mạc Vấn nảy lên cảm giác đề phòng. Y là Điển kho Bàng Quang ở Phi Thạch thành, lần trước đã ngồi cùng trong bữa tiệc. Bầu không khí căng thẳng giữa Thành chủ và quan lại địa phương ở Phi Thạch thành, không phải là hắn không cảm nhận được. Chỉ là hắn biết mình sẽ không ở lại đây lâu, nên không thèm để ý đến thái độ của bọn họ. Nhưng bây giờ xem ra, kẻ khác lại không muốn cho hắn được như ý.

“Mời Văn công tử ngồi.” Bàng Quang nhiệt tình mời Mạc Vấn ngồi lên ghế trên: “Còn không mau dâng trà Văn công tử.”

Đứa sai vặt xấu hổ gục đầu dâng trà, bộ dạng lúng túng làm người ta cảm thấy thương hại. Nhưng lúc này tâm Mạc Vấn tĩnh lặng như nước, hắn không nhìn vào đứa nhỏ nữ giả nam này. Đối mặt với Mạc Vấn lạnh lùng, khuôn mặt thiếu nữ ảm đạm hẳn đi, sâu trong đôi mắt sáng lộ ra vẻ thất vọng.

“Văn công tử không biết tập quán của Phi Thạch thành chúng ta sao?” Bàng Quang ân cần hỏi han.

Khuôn mặt Mạc Vấn không chút thay đổi. Hắn vẫn nhìn thẳng vào y, không nói không rằng.

Bàng Quang cười ha hả: “Xem ra Văn công tử là người hào sảng, bụng dạ ngay thẳng. Bổn Điển kho cũng không quanh co lòng vòng làm gì nữa.”

Bàng Quang vỗ khẽ hai cái. Cánh cửa phụ bên trái đại sảnh kêu kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra. Một gã toàn thân mặc đồ đen bưng một cái khay đi đến.

Con ngươi Mạc Vấn khẽ co lại. Phản ứng này không phải bởi khí tức hùng hậu toát ra từ người mặc đồ đen, mà là bởi trên cái khay có một khối kim khí ngăm đen to cỡ nửa nắm tay! Kim tinh chi khí nồng nặc kích thích tận sâu trong từng tế bào của Mạc Vấn.

Huyền thiết! Quặng hàn thiết tinh phải mất ngàn năm mới tôi luyện thành Huyền thiết! Đây là tài liệu cực kỳ cao cấp dùng để luyện kiếm.

Vật này có thể luyện chế linh kiếm thượng phẩm, thậm chí là linh kiếm tuyệt phẩm.

“Khối quặng thô Huyền thiết này vốn là ta gửi bán ở Tàng Trân Lâu. Nếu Văn công tử thích vật này thì ta tặng cho công tử.” Bàng Quang vê râu khẽ cười nói.

Mạc Vấn không nhìn vào khay nữa, mà quay sang nhìn chằm chằm Bàng Quang. Hắn trầm ngâm một lúc lâu mới hỏi: “Ngươi định trao đổi bằng gì?”

“Ha ha, quả nhiên giao thiệp với người thông minh là dễ nhất. Bổn nhân ở đây chẳng qua cũng là đại diện cho chư vị đồng liêu của Phi Thạch thành, muốn nhắn gửi công tử một vài ý.” Bàng Quang dừng lại m��t chút rồi nghiêm túc nói: “Thành chủ có thể cho công tử cái gì, chúng ta cũng có thể cho công tử cái đó. Thậm chí còn tặng nhiều hơn so với Thành chủ đại nhân. Chỉ cần công tử nguyện ý hợp tác cùng chúng ta thì miếng Huyền thiết như vậy, công tử muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Hơn nữa...”

Bàng Quang không nói thêm gì nữa. Bởi vì Mạc Vấn bị một người ôm từ phía sau lưng. Hai vật căng tròn săn chắc dán chặt vào lưng hắn, hơi thở ấm áp phả vào cổ.

“Mỹ nữ như vậy muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.” Bàng Quang cười lên ha hả, ánh mắt toát lên thứ ai cũng hiểu.

Kiếm khí trong cơ thể Mạc Vấn khẽ lay động, đánh văng thiếu nữ đang ôm hắn từ phía sau. Ánh mắt ngạc nhiên kinh hoàng của đối phương hiện rõ: “Ý tốt của chư vị đại nhân, tại hạ tâm lĩnh. Hôm nay cũng đã tối rồi, lần khác sẽ lại đến quấy rầy.”

Mặt Bàng Quang biến sắc. Y thật không ngờ, gã thiếu niên này đối mặt với sự hấp dẫn chết người như thế mà vẫn không động tâm. Y trầm sắc mặt, bảo: “Văn công tử không muốn hợp tác với chúng ta sao?”

Mạc Vấn nhìn y m��t cái: “Ta không có hứng thú với mâu thuẫn giữa các ngươi và Thành chủ. Một tháng nữa ta sẽ rời đi, hy vọng các ngươi đừng quấy rầy ta.”

“Hừ!” Bàng Quang hừ lạnh một tiếng, giở giọng nham hiểm: “Văn Mặc, đừng tưởng rằng mới có thân thủ hơn kiếm khách Nhất Giai mà đã tự cho là giỏi. Thực lực như ngươi ở Phi Thạch thành này, nhiều lắm cũng chỉ ở tầm trung mà thôi. Nếu không phải Thành chủ quan tâm thì ngươi cho rằng với thân phận đó, bổn Điển kho phải ở đây nói nhảm với ngươi sao? Tầng bốn Tàng Trân Lâu không phải là nơi ngươi tưởng, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi được đâu!”

Mạc Vấn nhìn chằm chằm, như muốn xé toang vẻ giả bộ của Bàng Quang. Hắn nhạt giọng hỏi: “Ngươi muốn thế nào?”

Bàng Quang cười lạnh: “Tầng bốn Tàng Trân Lâu là nơi bổn lâu tiếp đãi Kim bài khách quý và linh kiếm sư cao cấp. Ngươi tự mình lẻn lên tầng bốn Tàng Trân Lâu định ăn trộm Huyền Thiết. Bây giờ, tang chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn có gì để nói?”

Cặp mắt Mạc Vấn nheo lại, hắn cố đè nén sát ý trong lòng: “Ngươi đổi trắng thay đen tưởng có người sẽ tin lời của ngươi sao?”

Bàng Quang vẫn tiếp tục cười lạnh: “Không cần người ta phải tin mà chỉ cần chúng ta tin là được. Cho dù đánh chết ngươi tại đây thì Thành chủ cũng không thể nói gì được.”

Theo lời Bàng Quang, bốn luồng linh lực nồng nặc dao động xuất hiện tại bốn góc ��ại sảnh. Mỗi luồng linh lực đều không kém Đường chủ Kiếm sư đường Liễu Đao, thậm chí có một luồng linh lực còn hơn xa nữa.

Mạc Vấn nhìn xung quanh. Tại bốn góc của đại sảnh xuất hiện bốn gã đội mũ rộng vành, tay cầm kiếm chĩa ra khóa chặt mọi phương của hắn. Ba tên Ngũ Giai, một tên Lục Giai. Mạc Vấn so sánh và phán đoán.

Nếu dùng bốn người này để đối phó một gã kiếm khách Nhất Giai bình thường, đương nhiên gã đó chỉ có thúc thủ chịu trói. Nhưng đáng tiếc, bọn chúng đang đối mặt với Mạc Vấn, người có thể giết chết bọn chúng ngay lập tức bởi hắn là linh kiếm sư Thất Giai.

“Văn công tử, ngươi là người thông minh. Hiện giờ chỉ có hai lựa chọn. Ngươi nên lựa chọn thế nào cho tốt.” Bàng Quang thoải mái nhấp một ngụm trà, bộ dạng chắc thắng.

Mạc Vấn dường như không để ý bốn tên linh kiếm sư vừa mới xuất hiện mà thản nhiên hỏi lại: “Nếu như ta muốn chọn lựa con đường thứ ba thì sao?”

Bàng Quang suýt sặc trà. Y nhìn Mạc Vấn bằng ánh mắt vô cùng quái dị, cứ như nhìn một gã điên vậy. Làm sao không quái dị được, khi một tên kiếm khách Nhất Giai tầm thường, nhỏ bé, đối mặt với bốn gã linh kiếm sư thực lực từ Ngũ Giai trở lên mà vẫn cuồng vọng như thế, chẳng phải là kẻ điên thì là gì?

“Được lắm, được lắm!” Bàng Quang giận quá hóa cười: “Ngươi đã không thức thời như vậy thì đừng trách bổn Điển kho tâm ngoan thủ lạt!”

“Cắt gân tay của nó đi!”

Một tên linh kiếm sư Ngũ Giai nghe lệnh liền giơ tay đẩy vành mũ rộng lên. Cùng lúc đó, thân thể hắn tản ra một luồng sóng kiếm khí nồng đậm. Linh lực từ linh kiếm bên hông tương hợp, thân ảnh đột nhiên lao về phía trước. Trong nháy mắt, tên đó đã xuất hiện cách Mạc Vấn ba thước.

Keng!

Một luồng kiếm khí trắng xóa ầm ầm tràn đến, như thác nước bá đạo tuyệt luân chém về phía Mạc Vấn. Nhưng ngay lúc kiếm khí gần chạm đến người hắn thì luồng kiếm khí này dừng lại, từ từ tan biến trong không trung. Trường kiếm cứ dính sát vào người Mạc Vấn mà không dám hạ xuống. Bởi vì mũi kiếm sắc bén đang chĩa vào cổ họng hắn, mà chủ nhân mũi kiếm lại là gã thiếu ni��n có trình độ kiếm thuật chỉ hơn Nhất Giai một chút mà thôi.

Tên linh kiếm sư Ngũ Giai đội mũ rộng vành nên không thể nhìn rõ sắc mặt gã, nhưng có một giọt mồ hôi đang chảy từ trên mặt xuống cằm, rồi dọc theo mũi kiếm rơi xuống. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để cảm nhận được tâm trạng của tên linh kiếm sư Ngũ Giai này rồi.

Trong đại sảnh lặng im không một tiếng động. Ba tên linh kiếm sư chưa động thủ nhất loạt đưa tay nắm lấy chuôi kiếm. Hai mắt Bàng Quang trợn tròn, miệng há hốc chẳng khác gì một con cá chết. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn phá vỡ nhận thức của y. Một tên linh kiếm sư Ngũ Giai không đỡ nổi một chiêu của gã kiếm khách Nhất Giai! Điều này quả là quá sức tưởng tượng. Nên biết rằng khi thực lực đã tới Ngũ Giai thì kiếm khí đã tương đối hùng hậu, dễ dàng đánh bay cả người lẫn kiếm, đạt sức mạnh ngàn cân. Hà huống chi, đây chỉ là một thanh kiếm trong tay một kẻ tầm thường như thế?

“Ngươi không phải là kiếm khách!”

Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công s��c biên soạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free