(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 61:
“Nói bậy!” Mạc Vấn lúc này như mèo bị giẫm phải đuôi, hắn lập tức vội vàng phủ nhận: “Không có đâu! Tuyệt đối là không hề có! Ta làm sao mà có thể thích nàng?”
Trong mắt Nguyệt ánh lên vẻ trêu tức: “Còn nói là không có hả? Sao lại phản ứng kịch liệt như vậy?” “Ta nói không có là không có!” Mạc Vấn khăng khăng cãi lại, dù có chết cũng không chịu thừa nhận.
Nguyệt khẽ cười rồi nói: “Ngươi có thích nàng ta hay không thì ta cũng không hề xen vào, chỉ là ta khuyên ngươi nên dẹp bỏ ý nghĩ đó đi. Hiện nay nàng ta đã được gả cho một vị Chân truyền đệ tử của Kiếm Quang Môn bên Yến quốc, ta còn không phải là đối thủ của vị này, rất có thể hắn đã đạt tới tu vi Kiếm Mạch trung kỳ, như bây giờ hắn chỉ dùng một ngón tay cũng đủ nghiền nát ngươi rồi!”
Mạc Vấn hừ lạnh một tiếng rồi trầm ngâm không nói gì nữa. “Đúng rồi, đến bây giờ ta còn không biết sư thừa của ngươi, ngươi là đệ tử của tông phái nào? Có phải thật sự là đệ tử của Vệ quốc Mặc Kiếm Môn? Nếu đúng là như vậy thì có thể đứng trên đỉnh trong cuộc tranh giành này!”
Trong lòng Mạc Vấn khẽ chấn động, hắn phát ra một âm thanh buồn bực: “Mặc Kiếm Môn là một thế lực rất lớn hay sao?” “Nói là lớn thì cũng không phải quá lớn, tông phái đó đều là nhất mạch đơn truyền, nhưng trong việc dạy dỗ các đệ tử có chút khác lạ. Tuyệt Mệnh Kiếm Đồng giết người vô thanh vô tức, nếu ở cùng một cấp độ thì là vô địch. Thêm nữa là cái tông này chuyên bao che khuyết điểm cho nhau, một tên tiểu nhân mà bị đánh thì rất có khả năng sẽ dẫn tới một đám lớn các lão giả càng quái dị hơn xuất hiện. Hơn hai trăm năm trước, một tông môn của Sở quốc không biết tại sao lại ngộ sát một tên đệ tử của Mặc Kiếm Môn mới được xuất sư ra ngoài rèn luyện, kết quả là không lâu sau thì năm sáu tên lão giả quái dị rất có thực lực tìm tới tận tông môn để giết người, trong vòng một đêm tàn sát toàn bộ tông môn đó không chừa lại một ai!”
“Nếu như, ta nói là nếu như nhé, ta là đệ tử của Mặc Kiếm Môn, thì ta có thể tranh giành Tịch Vân hả?” Mạc Vấn nhìn về phía Nguyệt với một tia hy vọng tràn trề. “Tất nhiên rồi, trực tiếp tới tru sát rồi cướp người đem đi, Tâm Kiếm Môn có dám hé răng nói một lời không?” Trên mặt Nguyệt hiện lên khí phách bừng bừng, hào khí ngút trời. Mạc Vấn há hốc miệng rồi một lần nữa cúi đầu xuống: “Nói như vậy thì còn nói làm gì.”
Hai mắt Nguyệt nhíu lại, trông giống như một đôi trăng lưỡi liềm, rồi đột nhiên nàng mở miệng nói: “Đem kiếm của ta đưa lại cho ta nào!” Tâm tình của Mạc Vấn lúc này thật nặng nề, hắn chẳng thèm để ý, tiện tay ném thanh linh kiếm đi. Thanh kiếm kia khi trong tay hắn vốn là trường kiếm bình thường, nhưng vừa rơi vào trong tay Nguyệt thì nó liền rung lên một tiếng, hai luồng linh lực Thủy Hỏa bừng bừng bốc lên, một cỗ khí tức kinh người tỏa ra.
“Ngươi lên đảo lúc nào vậy?” Nguyệt làm như thuận miệng hỏi. “Vào buổi tối trước hôm Kiếm hội một ngày.” Mạc Vấn lơ đãng trả lời. “Như vậy là cấm chế của ta vô dụng với ngươi rồi sao?” Trong mắt Nguyệt lúc này đã ẩn hiện một tia sát cơ. “Cũng không thể nói là vô dụng được, ta phải mất một buổi tối mới phá vỡ được.” “Ngươi đi chết đi!”
Không hề báo trước, Nguyệt vung kiếm chém tới, ra tay tàn nhẫn như thể hai người có thù không đội trời chung. Một đạo kiếm khí đỏ thẫm chém thẳng đến Mạc Vấn, như muốn lấy mạng hắn. Sắc mặt Mạc Vấn đại biến, hắn cố sức né tránh luồng kiếm quang, tuy thoát được nhưng dư lực vẫn khiến hắn loạng choạng suýt ngã. Phải rất vất vả hắn mới đứng vững trên mặt đất, ngay lập tức nhìn Nguyệt rồi mắng lớn: “Đúng là yêu nữ! Ta mới cứu mạng ngươi xong, giờ ngươi lại muốn giết ta!”
Một kiếm vừa rồi chém ra đã làm tiêu hao hết chút sinh lực mới được tích lũy lại của Nguyệt, hai tay nàng chống xuống đất, miệng thở hổn hển từng hồi, nhưng thái độ vẫn giữ như cũ, hai mắt long lên nhìn Mạc Vấn như muốn ăn tươi nuốt sống hắn: “Ta giết ngươi! Đồ dâm côn! Đồ sắc lang! Đồ biến thái!” “Hu hu….” Mắng chửi rồi lại khóc lóc, mà nàng khóc thật là thương tâm, làm cho thiên địa trở nên u ám. Mạc Vấn lúc này ngẩn người ra, không còn chút tức giận nào nữa, lại còn bắt đầu tự hỏi mình đã làm gì mà khiến cho nữ nhân này tức giận như vậy, hắn rất cẩn thận cất tiếng hỏi: “Này, làm sao mà khóc dữ vậy? Ta đã làm gì đắc tội với ngươi hả?” Hai mắt Nguyệt lúc này đẫm lệ: “Ngươi là cái đồ đại biến thái, chính mình gây nên chuyện mà còn không thừa nhận! Hu hu….” “Ta đã làm chuyện gì hả?” Mạc Vấn không hi��u gì cả, nhưng mà trong lòng hắn bỗng giật thót, chợt nhớ tới chuyện đêm đó trong căn nhà gỗ nhỏ ven hồ, hắn vội vàng giải thích: “Cái kia… ngày đó… ta không có nhìn thấy gì hết!” “Còn nói là không thấy gì hết? Bây giờ chính ngươi cũng thừa nhận rồi nhé!” Mạc Vấn càng thêm bối rối: “Ta chỉ nhìn thấy một chút thôi, đúng là chỉ một chút thôi!” “Oa…” Nguyệt khóc càng to hơn.
Mạc Vấn chân tay luống cuống, cuối cùng đành quay lưng đi, mắt không thấy thì lòng không phiền! Trải qua một lúc lâu sau đó, đứa nha đầu kia khóc đến mệt lử rồi mới thiếp đi. Mạc Vấn cất tiếng thở dài, tiến tới kéo chăn đắp cho nàng. Nhìn khuôn mặt nàng còn vương vệt nước mắt, lòng hắn mềm đi. Cái vẻ đó của nàng, ai mà giận nổi chứ! Thừa dịp nàng ngủ say, Mạc Vấn kiểm tra lại thân thể nàng một chút, thấy kinh mạch bị thương vừa mới có chút khởi sắc thì nay lại nghiêm trọng hơn mấy phần vì những chuyện vừa rồi! Mạc Vấn cho nàng ăn một khỏa Tuyết Linh đan, rồi hắn đứng dậy đi khỏi hầm băng để tìm chút đồ ăn.
Khi Nguyệt một lần n��a tỉnh lại, nàng đã khôi phục lại sự tỉnh táo, dường như đã quên hết những sự tình lúc trước, nhưng mà nàng lại đang rất bình tĩnh, trong lòng Mạc Vấn lại càng sợ hãi. Nàng yêu nữ này tư duy rất nhạy bén, hắn không thể hiểu nổi tâm tư của đối phương, có lẽ nàng đang âm thầm chuẩn bị một kế hoạch trả thù thật độc ác. Mạc V���n lẳng lặng ngồi ra xa, để hộp thức ăn cạnh gối nàng: “Ăn chút đi nha, là bánh ngọt của Hoàng Gia đó.” Thần sắc Nguyệt lạnh nhạt, nàng vuốt nhẹ mái tóc rồi mở hộp ra lấy đồ ăn. Sau khi ăn xong, nàng phủi tay rồi lấy từ chiếc túi bên hông ra một bình ngọc. Nàng đổ ra một viên đan dược có mùi thuốc nồng đậm, nuốt vào rồi ngồi xuống tại chỗ, hoàn toàn xem như không có mặt Mạc Vấn ở đây.
Mạc Vấn phì cười, rõ ràng đây chỉ là sự hờn dỗi của một thiếu nữ mà thôi! Yêu nữ này tuy xuất thân từ Ma môn, hành sự tàn nhẫn nhưng căn bản vẫn chỉ là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi! Cũng không rõ là Nguyệt mới dùng loại đan dược gì mà chỉ chốc lát sau, quanh cơ thể nàng đã bao phủ một làn sương mờ. Ước chừng qua nửa nén hương, những làn sương mù ấy dần dần bị Nguyệt hút hết vào cơ thể, sắc mặt nàng cũng khôi phục được một tia phơn phớt hồng, hiển nhiên là thương thế của nàng đã có nhiều chuyển biến tốt. Hai mắt Nguyệt mở to ra, một luồng tinh quang chợt lóe rồi biến mất. Trong lòng Mạc Vấn khẽ chấn động, hắn biết rõ đối phương đã khôi phục lại vài phần thực lực. Lòng hắn không khỏi dấy lên chút lo lắng, liệu nha đầu kia có qua cầu rút ván? Đối mặt với một “Kiếm thánh” như nàng, Mạc Vấn thật sự không có cách nào.
“Cảm ơn.” Nguyệt thốt ra hai chữ, Mạc Vấn tưởng chừng như mình nghe nhầm. Sau một thoáng ngạc nhiên, cuối cùng hắn mới cười nói: “Không có gì, không có gì, ta vốn là phải làm như vậy mà.” Trên mặt Nguyệt không có chút cảm xúc nào, nàng nhìn hắn một cái: “Thương thế của ta hiện tại chưa lành, không dễ để động thủ. Hai sư muội của ta có lẽ vẫn đang trên đảo, ngươi giúp ta liên hệ đi, thù lao của ngươi sẽ là được ta dẫn rời đi khỏi đảo.”
Trong lòng Mạc Vấn đang thầm oán: “Tình cảnh của ta hiện nay không phải là do ngươi tạo thành hay sao? Lại còn không biết xấu hổ khi nói là tại đây ta thiếu ngươi bao nhiêu nhân tình.” Tuy nhiên để nắm đằng chuôi trước người ta thì phải nắm chắc được tình thế, hắn không cãi lại mà nhẹ nhàng gật đầu: “Tốt thôi, chờ tới lúc rời khỏi đảo rồi thì mọi sự việc trước đó coi như xóa bỏ, chúng ta không ai thiếu nợ gì ai nữa.” Nguyệt khẽ phát ra một tiếng hừ, rồi nói cách liên lạc cho Mạc Vấn biết, sau đó lại nhắm mắt nhập định không để ý gì tới hắn nữa.
Mạc Vấn nở một nụ cười, hắn rời khỏi hầm băng đi ra ngoài và bắt đầu dựa theo phương pháp liên lạc của Nguyệt để tìm kiếm hai nàng đệ tử kia tiếp ứng. Nhưng mà bên ngoài đang bị xới tung lên, hơn một vạn Linh Kiếm sư cấp thấp và kiếm khách tới đây xem náo nhiệt đều đang bị Danh Kiếm Sơn Trang dùng mồi nhử tạo ra bộ máy tìm kiếm. Cứ mười người một tổ tạo ra hơn một ngàn tiểu đội, trên đảo chỉ có diện tích khoảng bảy tám dặm vuông như thế này thì mật độ người đúng là dày đặc. Mạc Vấn muốn tránh né những người đang tìm kiếm kia, nên quá trình liên lạc với hai sư muội của Nguyệt hết sức chậm chạp. Hai ngày liên tục không tìm ra chút manh mối, nhưng mà hắn cũng chẳng vội vàng, thật khó khăn lắm mới có cơ hội ở cùng một mỹ nữ, à không, một “Kiếm thánh” thế này, hắn đương nhiên không muốn bỏ lỡ. Qua những c��u hỏi, trước mắt Mạc Vấn dần hiện ra một thế giới hoàn toàn khác…
“Nguyệt này, ta từng nghe nói ngươi nâng cấp độ Luyện khí lên, Kiếm Mạch là gì vậy? Những từ này là có ý nghĩa gì?” Mạc Vấn hỏi Nguyệt. Nguyệt liếc mắt nhìn hắn một cái: “Xem ra ngươi không phải là một đệ tử của Mặc Kiếm Môn rồi, nếu không thì không thể không biết những điều bình thường đó.” Mạc Vấn cười cười một cách ngại ngùng, không nói lại gì. “Ngươi có biết thế giới này rộng lớn bao nhiêu không?” Nguyệt bỗng đưa ra một câu hỏi dường như chẳng mấy ăn nhập với hoàn cảnh. “Thế giới này rộng lớn bao nhiêu?” Cái vấn đề này thì Mạc Vấn chưa từng suy nghĩ tới. Trong mắt hắn, Triệu quốc gần như là toàn bộ thế giới, cùng lắm thì thêm Yến quốc và Vệ quốc giáp ranh, còn phía tây là dải hoang sơn vô biên vô tận. Tất cả bấy nhiêu đó là toàn bộ thế giới trong mắt Mạc Vấn.
“Dưới chân của chúng ta là lục địa có tên Truyền Kiếm Đại Lục, toàn bộ Triệu quốc nằm trên đó thật chỉ như giọt nước giữa biển khơi, không hề có chút n���i bật nào. Bên ngoài Triệu quốc còn có đất đai rộng lớn vô cùng, các quốc gia giống Triệu quốc nhiều như sao trên trời. Mà bên ngoài vùng đất của con người sinh sống còn có không biết bao nhiêu vùng Hoang man địa vực do Yêu tộc chiếm cứ. Bên ngoài đại lục là đại dương rộng vô biên vô hạn nữa, tất cả đó mới là thế giới của chúng ta đang sống.” Nguyệt chậm rãi dùng một giọng điệu sâu xa nói với hắn. Mạc Vấn không kìm được mà nín thở, hắn nghe Nguyệt miêu tả về thế giới mà cả người chấn động, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé vô cùng.
Thấy Mạc Vấn ngẩn người ra, Nguyệt khẽ nhếch mép, tiếp tục giảng giải: “Tại thời điểm thái cổ xa xưa, Yêu thú hoành hành ngang dọc làm con người không được sống yên ổn. Có Kiếm Tiên giáng thế truyền cho con người phương pháp tu luyện Linh kiếm, vì vậy mới có một mạch Linh Kiếm sư. Các Linh Kiếm sư thời viễn cổ cùng tru sát yêu thú, xua đuổi yêu tộc, sau khi vượt qua mọi chông gai thì cuối cùng đã tranh giành được cho con người một chỗ để sinh sống trên đại lục. Sau này b��n vị Linh Kiếm sư mạnh nhất đã dùng ngàn lẻ tám chuôi Thông Linh linh kiếm làm mắt trận* để bố trí nên Kiếm trận Viễn Cổ Tứ Tượng. Kiếm trận này bao phủ toàn bộ vùng đất của con người.” Mạc Vấn hít vào một hơi thật sâu, không biết là kiếm trận mang cấp độ nào mà lại có thể bao phủ toàn bộ vùng đất của con người sinh sống! Đem cái Tam Chuyển Thủy Vân kiếm trận của mình ra so sánh thì thật chẳng khác nào một món đồ chơi.
“Sau khi bốn vị cường giả kia bố trí xong đại trận, mới đem đại lục phân chia thành Tứ đại Kiếm vực: Phương đông Thanh Long Kiếm vực, phương tây Bạch Hổ Kiếm vực, phương nam Chu Tước Kiếm vực và phương bắc Huyền Vũ Kiếm vực, mỗi Kiếm vực do một người bọn họ tọa trấn. Về sau nữa dựa vào Linh Kiếm trận làm cơ sở mà sáng lập ra Kiếm Các: một là nơi trấn áp mắt trận của Linh Kiếm trận, hai là tổ chức quản lý tất cả các môn phái Linh Kiếm sư trong thiên hạ.” “Ở phía dưới bốn Kiếm vực, mỗi vực chia thành bảy Túc, mỗi Túc chia thành bốn Phủ, mỗi Phủ chia thành chín Tinh, cuối cùng mỗi Tinh l���i chia thành một ngàn không trăm linh tám Tinh Các. Triệu quốc của chúng ta thuộc về một trong số đó: Tử Vân Tinh Các.”
Tử Vân Tinh Các! Toàn thân Mạc Vấn chấn động mạnh, hắn chợt nhớ tới ngày đó trong Đại Hoang sơn, chủ nhân Băng Vân kiếm đã từng nhắc đến cái tên này, hóa ra Tử Vân Tinh Các là như vậy! “Ngươi nói nhiều điều như vậy mà vẫn chưa đề cập tới vấn đề chính.” Mạc Vấn nói. Nguyệt trợn mắt nhìn hắn: “Ta nói rõ ràng trước đề phòng ngươi lát nữa sẽ hỏi này nọ.” “Bây giờ là vấn đề các môn phái Linh Kiếm sư. Mấy cái thế gia Linh Kiếm sư mà ngươi được tiếp xúc hằng ngày đều không phải là môn phái Linh Kiếm sư chân chính, bọn chúng cùng lắm chỉ nắm được những cái bên ngoài của những truyền thừa Linh Kiếm sư. Chính thức là môn phái Linh Kiếm sư thì Triệu quốc này chỉ có ba nhà, mà các ngươi quen miệng gọi là tam Đại Thánh Địa đó: Thiên Trì Thiên Kiếm Môn, Vô Trần Nhai Tâm Kiếm Môn cùng với Tuyệt Tình Cốc Dục Kiếm Môn của ta. Cảnh giới tu luyện chính thức của Linh Kiếm Sư chia làm Dưỡng Kiếm, Kiếm Mạch, Kiếm Cương, Kiếm Nguyên, Kiếm Thai, Kiếm Tâm, Kiếm Đỉnh, bảy đại cảnh giới. Trong đó Dưỡng Kiếm có chín cấp độ, Kiếm Mạch về sau từng cảnh giới chia làm bốn kỳ mà phân ra: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, Viên Mãn là bốn cái tiểu cảnh giới."
“Thế còn cái vụ phân ra chín cấp và danh hiệu Kiếm thánh thì là như thế nào?” “Bởi vì đại đa số Linh Kiếm sư của Triệu quốc suốt cả đời chỉ dừng lại ở mức độ tu luyện Dưỡng Kiếm, bọn hắn không hề biết bên ngoài Dưỡng Kiếm còn là cả một đất trời rộng lớn nữa. Cho nên không biết từ bao giờ mới đem chín cái tiểu cấp độ của Dưỡng Kiếm mà cải biên thành Cửu cấp, ngẫu nhiên lắm có người đột phá qua được Dưỡng Kiếm, do không biết gì nên xưng tụng những người này là Kiếm thánh.” “Ngươi có thể nói cho ta về những cảnh giới này được không?” Mạc Vấn lúc này đúng là rất tò mò, trước mắt hắn đột nhiên xuất hiện một thế giới xa lạ, hắn không thể chờ đợi được mà muốn khám phá ngay.
“Dưỡng Kiếm là Trúc Cơ của Linh Kiếm sư, dùng Linh Kiếm dẫn dắt thiên địa linh kh�� nhập vào bên trong cơ thể để luyện hóa kiếm khí, cái tầng này cũng được gọi là Luyện Khí. Dưỡng Kiếm có chín tầng, mỗi tầng là một lần rèn luyện. Trải qua hết chín tầng sẽ tới cảnh lột xác, tạo dựng ra bổn mạng kiếm khí, đồng thời cũng đả thông được Thiên Môn của cơ thể, tới được cấp độ Thiên Nhân, cô đọng thành Kiếm Mạch để tiến vào cảnh giới Kiếm Mạch.” Nói tới đây thì Nguyệt dừng lại, Mạc Vấn thì đang nghe thấy vậy trong lòng ngứa ngáy khó chịu, hắn năn nỉ Nguyệt nói tiếp. Nhưng mà Nguyệt chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Ngươi cùng lắm mới chỉ đạt đến Dưỡng Kiếm tầng thứ bảy, tới được Kiếm Mạch còn có khoảng cách một đoạn nữa, ngươi biết nhiều cũng chẳng có lợi gì, đối với những thứ thật cao xa ngươi theo đuổi sẽ không có lợi đâu.” Trong lòng của Mạc Vấn trở nên rất phiền muộn, lại còn bị nha đầu này giáo huấn một tràng, thật tình sao mà chịu nổi?
Nguyệt nhìn hắn một lần nữa: “Tới nay ta vẫn không thấy ngươi sử dụng Linh kiếm, vậy ngươi tu luyện như thế nào?” Mạc Vấn do dự một chút rồi nói: “Ta lấy bản thân làm kiếm, lấy hồn làm linh, thân thể ta chính là linh kiếm.” Nguyệt thoáng biểu lộ sự giật mình: “Thảo nào mà thân thể của ngươi vững chắc như sắt thép. Nhưng pháp môn tu luyện này không thể nói là chính đạo, so với Ma môn của ta thậm chí còn tà hơn. Ta thấy ngươi vào Ma môn của chúng ta là đúng bài rồi.” Mạc Vấn đem bỏ qua những lời vừa rồi của Nguyệt, từ xưa tới nay, tà không thắng chính là điều hiển nhiên. Hiện nay toàn bộ thiên hạ đang thảo phạt Ma môn, đây chính là thời điểm Ma đạo sẽ bị tiêu diệt. Hình như nhìn thấy sự khinh thường trong mắt của Mạc Vấn, khuôn mặt của Nguyệt trở nên lạnh lẽo: “Ngươi xem thường Ma môn của ta?” Mạc Vấn không dám lên tiếng, hắn cúi đầu xuống coi như thừa nhận. Nguyệt hừ lạnh thêm một tiếng: “Ngươi cho rằng Vô Trần Nhai xúi giục thiên hạ chính đạo các Linh Kiếm sư công khai lên án Tuyệt Tình Cốc của ta là để duy trì chính nghĩa sao? Nhưng mà ngươi không sớm thì muộn sẽ hiểu rõ những suy nghĩ trong đầu mình ngây thơ đến mức nào!”
………… Sau một hồi đối thoại thì cả hai người đều cảm thấy không vui. Mạc Vấn lấy cớ phải tiếp tục liên lạc với hai đệ tử của Tuyệt Tình Cốc đến tiếp viện, rồi lấy cớ chui ra khỏi hầm băng. Ra tới Danh Kiếm Sơn Trang, lòng Mạc Vấn khẽ dao động. Truyền Kiếm Đại Lục rộng lớn vô cùng! Tứ Tượng Kiếm Trận! Kiếm Các! Ngàn lẻ tám Thông Linh Linh kiếm! Tử Vân Tinh Các! Kiếm Mạch, Kiếm Cương, Kiếm Nguyên, Kiếm Thai, Kiếm Tâm, Kiếm Đỉnh, đều là những cảnh giới tu hành vô thượng mà hắn hướng tới! Tất cả những điều đó khiến người ta muốn hướng tới. Thế giới rộng lớn mà Nguyệt miêu tả quả thực khiến người ta không thể kiềm chế được.
Trong chốc lát Mạc Vấn đã tìm ra được cho mình một mục tiêu mới: Sau khi xong xuôi mọi chuyện ở Chú Kiếm Sơn Trang, ta nhất định phải rời khỏi Triệu quốc để tận mắt xem thế giới rộng lớn kia rốt cuộc là như thế nào! Hai mắt của Mạc Vấn sáng ngời lên. Một luồng ý chí phóng khoáng tự nhiên trỗi dậy trong lòng. Một tiểu đội năm tên Linh Kiếm sư đang chậm rãi đi tới trên đường núi, Mạc Vấn lập tức thu hết cảm xúc vào trong lòng, lướt nhanh vào bụi cỏ ven đường ẩn mình. Năm tên kia dần tiến đến gần, tiếng nói chuyện cũng vọng tới. “…Bách Thú Sơn Trang và Cửu Độc Trại đã ra tay rồi, đáng tiếc là ả yêu nữ kia thật đúng là xinh đẹp, nếu ả không phải là yêu nữ Ma Môn thì hay biết mấy.” “Thế là làm sao? Ngươi muốn lấy ả hay sao hả?” “Không được hay sao? Ả yêu nữ kia tuy kém yêu nữ Nguyệt một bậc, nhưng cũng là một tiểu mỹ nhân khó kiếm đấy, so với mấy mụ trong phòng thì tốt hơn nhiều.” “Ai da, các ngươi nói xem đêm hôm qua mấy tên Bách Thú Sơn Trang cùng Cửu Độc Trại có mượn cớ thẩm vấn để tận hưởng một chút không?” “Còn phải nói hay sao? Ngu gì mà không làm tí. Dù sao cũng là yêu nữ Ma Môn mà.” “Ân huynh, nghe nói đêm nay Bá Kiếm Sơn Trang các huynh cùng Vạn Tượng Bảo tiếp quản việc canh giữ địa lao. Ngài là trưởng tôn dòng chính được Ân Trang chủ lão tiền bối yêu thương nhất, ngài có thể đưa đệ vào danh sách đi cùng không?” “Là thế nào đây? Có phải ngươi cũng muốn thử tí mùi vị của yêu nữ Ma Môn?” “He he, xin Ân huynh minh giám, từ lúc tiểu đệ lên đảo đã bốn ngày rồi không ăn mặn, thằng em phía dưới đã sớm không chịu nổi nữa rồi!” “Ha ha, yên tâm đi, ăn xong cơm tối thì ngươi tới tìm ta, ta sẽ dẫn ngươi theo.” “Tạ ơn Ân huynh!” “Ân huynh cũng đừng quên mất chúng ta nhé…”
Năm người nọ dần đi xa, lời nói đã không còn có thể nghe thấy nữa. Mạc Vấn liền hiện ra khỏi chỗ nấp, đưa mắt nhìn theo năm gã kia với vẻ mặt phiền muộn. Rất lâu sau, hắn mới khẽ động chân, rồi biến mất khỏi nơi đó. ….. Màn đêm buông xuống, bốn gã Linh Kiếm sư trẻ tuổi đang đứng ở chỗ đình viện của Sơn Trang. Người cầm đầu mặc kiếm phục màu tím, tay chắp sau lưng, vẻ mặt có chút nôn nóng. Ước chừng sau một nén nhang, một gã trẻ tuổi mặc kiếm phục xanh da trời vội vàng đi tới: “Ân huynh, tiểu đệ có việc nên tới chậm, xin thứ tội!” Hai mắt của gã trẻ tuổi mặc đồ màu tím hiện lên một tia thiếu kiên nhẫn: “Nhanh lên nào, đừng có để cho bọn người của Vạn Tượng Bảo tới trước.” Nói xong hắn phi nước đại v�� phía trước. Gã trẻ tuổi mặc kiếm phục màu xanh da trời vội vàng nịnh nọt, cuống quýt theo sau. Chỉ trong chốc lát, cả đoàn người đi xuyên qua vài chục sân nhỏ, trước mắt đã hiện ra một tòa kiến trúc thấp bé. Cả tòa nhà xây bằng đá xanh, cấu trúc thô ráp, nhìn từ trên xuống như một cái hộp được bố trí tinh vi. Khắp chân tường phủ đầy rêu xanh, chỉ có một cánh cửa nhỏ đang mở rộng, phía trên khắc một chữ “Ngục” màu đỏ như máu. Chưa đến nơi đã có một cỗ sát khí âm u đập vào mặt. Gã trẻ tuổi mặc kiếm phục màu tím dẫn theo bốn người đi tới chỗ cửa ra vào của địa lao, hắn đưa cho tên thị vệ Hoàng gia canh cửa mặc áo giáp vàng một khối lệnh bài vàng óng ánh. Gã thị vệ nhận lấy, nhìn kỹ, sau đó lại đánh giá từng người một rồi mới phất tay cho qua. Gã trẻ tuổi mặc kiếm phục màu tím nhận lại kim bài, như không thể chờ đợi hơn nữa, vội vã đi thẳng vào địa lao.
* Mắt trận: giống như tâm bão, là trung tâm điều khiển năng lượng của trận pháp.
Đây là bản quyền nội dung thuộc về trang truyen.free, xin quý vị độc gi��� vui lòng tôn trọng.