Tòng Hỏa Ảnh Khai Thủy Chưởng Khống Thời Gian - Chương 104 : Sư tử vàng còn có 5 giây đến chiến trường
"Chà..."
"Chớp mắt một cái, ngươi cũng đã lớn thành một thiếu nữ duyên dáng rồi."
Aokiji đáp lời Robin, nhưng ánh mắt cùng thần sắc vẫn còn vương vài phần khẩn trương, phần lớn sự chú ý đều đặt trên người Phong Dạ, nói: "Tứ Hoàng của Tân Thế Giới sao lại xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là tới Đông Hải du lịch sao?"
Phong Dạ khẽ cười một tiếng, nhận lấy xiên thịt nướng từ tay Robin, rắc lên một chút gia vị, nói: "Ngươi đoán đúng rồi, đúng là tới Đông Hải du lịch, có thể ở đây gặp được ngươi quả thực là trùng hợp."
"..."
Aokiji không trả lời, thần sắc của hắn vẫn còn chút cứng ngắc.
Tình thế vô cùng nghiêm trọng!
Tạm chưa nói đến vấn đề Sư Tử Vàng vẫn chưa được giải quyết, mấy ngày trước hắn còn nhận được tin tình báo, nói rằng một trong Tứ Hoàng là Shanks Tóc Đỏ đã vượt qua Vành Đai Tĩnh Lặng, đi tới Đông Hải.
Hiện tại không riêng gì Shanks Tóc Đỏ, ngay cả Phong Dạ cũng tới Đông Hải, lại tính thêm thế lực mà Hải quân điều động... Có lẽ chiến dịch lớn nhất kể từ khi Đại thời đại hải tặc mở ra đến nay, sắp sửa bùng nổ tại Đông Hải!
"Đừng ngẩn người nữa, cũng qua đây ăn chút đi."
Phong Dạ hướng về phía Aokiji cười nhạt, cầm xiên thịt trong tay vẫy vẫy về phía hắn, nói: "Nhìn dáng vẻ của ngươi hẳn là vừa cùng người khác đánh một trận, không đoán sai thì hẳn là Sư Tử Vàng?"
Aokiji chần chờ trong giây lát, rốt cuộc vẫn đi tới, nhận lấy một nắm xiên nướng Phong Dạ đưa qua, nói: "Ngươi tới Đông Hải nơi này, thật sự cũng chỉ là tới du lịch thôi sao?"
Mặc dù Phong Dạ nói là tới du lịch, có lẽ thật sự là như vậy, nhưng nếu có mục đích nào khác, vậy sẽ vô cùng đáng sợ.
Hãy nhìn lại hành trình của Phong Dạ liền biết.
Du lịch đến Hải quân bản bộ, Hải quân bản bộ biến thành hình dạng núi Hồ Lô.
Du lịch đến Thánh địa Mariejois, Thánh địa Mariejois bị san bằng hoàn toàn, hiện tại biến thành một căn cứ mới xây của Hải quân.
Du lịch đến Tân Thế Giới, thuyền trưởng John cùng Bách Thú Kaido đều mất mạng, còn thuận tiện cắm cờ xí của mình tại nước Wano.
Du lịch đến Đông Hải...
Quỷ mới biết hắn có đem Đông Hải lật tung lên trời hay không!
"Cũng không hoàn toàn là vậy, bất quá ngươi không cần lo lắng, ta đối với Hải quân các ngươi hiện tại không có ác ý gì."
Phong Dạ nhìn Aokiji cười hiền hòa, nói: "Đừng căng thẳng như vậy, ta cũng không phải là loại người đi đến đâu liền phá hoại tới đó, kỳ thật ta tương đối thích yên tĩnh."
"..."
Khóe miệng Aokiji giật giật.
Cho nên nói là bởi vì Hải quân bản bộ và Thánh địa Mariejois đều quá ồn ào, thế là ngươi liền khiến cho hai địa phương này đều trở nên yên tĩnh đúng không.
Phong Dạ chú ý tới biểu cảm của Aokiji, đọc được suy nghĩ trong lòng hắn, cười nói: "Mặc dù ta hủy đi Marineford cùng Mariejois, nhưng kỳ thật không gây ra bao nhiêu thương vong không phải sao, Thiên Long Nhân tử thương là do ta cảm thấy bọn họ đích xác cần trải nghiệm một chút đau khổ."
"..."
Aokiji yên lặng gật đầu, lộ ra một cái biểu cảm 'Vâng, nắm đấm của ngươi lớn, ngươi nói cái gì cũng đúng'.
"Tiên sinh, nếm thử cái này xem."
Robin đưa một phần nấm nướng cho Phong Dạ, nàng vẫn luôn dùng dư quang lơ đãng quan sát Aokiji. Dáng vẻ Aokiji bây giờ khiến trên mặt nàng từ đầu đến cuối đều treo nụ cười mỉm.
Phong Dạ nhận lấy xiên nấm, nếm thử một chút, hài lòng nói: "Hương vị hoàn toàn chính xác rất không tệ, ngươi cũng nếm thử đi."
Robin liếc nhìn xiên nấm bên cạnh, ghé mắt nhìn về phía Phong Dạ, khẽ cười nói: "Ta càng muốn ăn một chút chủng loại nấm khác hơn."
"Trên hòn đảo này sưu tập được nguyên liệu nấu ăn giống như chỉ có những thứ này, lần sau đi hòn đảo khác tìm tiếp xem sao."
Phong Dạ hững hờ đáp lại một câu, tiếp đó nhìn về phía Aokiji, nói: "Kỳ thật ta dự định qua đây giải quyết vấn đề Sư Tử Vàng một chút, Hải quân các ngươi vẫn luôn không thể giải quyết hắn, Đông Hải hiện tại đã bị hắn làm cho rối loạn một đoàn."
Aokiji hơi kinh ngạc nhìn về phía Phong Dạ.
Phong Dạ tới Đông Hải là muốn đối phó Sư Tử Vàng?!
Lấy thân phận và địa vị của Phong Dạ, hẳn là không cần thiết phải nói dối hắn, câu nói này có lẽ chính là một trong những mục đích thực sự của Phong Dạ.
"Ta vẫn luôn cho rằng ngươi là kiểu người làm theo ý mình, trừ phi là bị quấy rầy đến, nếu không sẽ không can thiệp vào thế giới này."
Aokiji sau khi kinh ngạc ngắn ngủi, trầm ngâm mở miệng.
"Kỳ thật cũng coi là vậy đi."
Phong Dạ vừa ăn xiên nướng, vừa nói: "Nhưng hành vi của Sư Tử Vàng có chút quá mức ác liệt, mà lại cũng có một bộ phận nhân tố của ta ở bên trong, cho nên ta mới có thể đặc biệt tới Đông Hải một chuyến."
Aokiji nhìn về phía Phong Dạ, dừng lại vài giây sau mới nói: "Nói cách khác ngươi kỳ thật cũng không phải là hoàn toàn trung lập, vẫn là hơi đứng ở trong lĩnh vực chính nghĩa một bộ phận."
Là cao tầng của Hải quân, một trong những dự khuyết Đại tướng Hải quân đời tiếp theo, Aokiji nhìn nhận vấn đề rõ ràng hơn so với những người khác rất nhiều.
Trong mắt hắn cũng không có chính nghĩa tuyệt đối.
Phong Dạ mặc dù bị Chính Phủ Thế Giới treo thưởng truy nã, thậm chí từng làm ra chuyện phá hủy Hải quân bản bộ cùng Thánh địa Mariejois, nhưng hắn đã từng tỉ mỉ chải vuốt lại, phát hiện Phong Dạ đối với Hải quân vẫn luôn khắp nơi lưu tình.
Nhất là trận chiến tại Hải quân bản bộ, Phong Dạ phá hủy toàn bộ bản bộ, nhưng thương vong thực tế tạo thành lại cơ hồ không có.
Trận chiến tại Thánh địa kia, Phong Dạ thì ngay từ đầu chính là nhắm vào Thiên Long Nhân mà đi.
Về sau Phong Dạ tại Tân Thế Giới cũng không có chế tạo qua bất luận khủng hoảng gì, thậm chí một đường đi thuyền qua, tiêu diệt không ít đoàn hải tặc cùng hung cực ác, trong đó bao gồm cả băng hải tặc Bách Thú.
Nếu như Phong Dạ là Hải quân, tính toán những công tích này ra, đã đủ đảm nhiệm chức vụ Đại tướng bản bộ.
"Chính nghĩa?"
Phong Dạ khẽ cười một tiếng, nói: "Hải tặc chưa hẳn chính là tà ác, Hải quân chưa hẳn ch��nh là chính nghĩa, kẻ phá hủy quê hương của Robin là ngươi có lẽ rất rõ ràng điểm này, các ngươi cũng đứng ở trong lĩnh vực tà ác."
Thần sắc Aokiji thoáng có chút phức tạp, nói: "Là như thế này a... Bất quá ta cũng có chính nghĩa mà ta thờ phụng."
"Vậy ngươi phải cố gắng thực hiện đi."
Phong Dạ lại lấy thêm mấy cây xiên nướng, khẽ cười nói: "Ta cũng muốn nhìn xem sau khi ngươi tiếp nhận vị trí Nguyên soái Hải quân, sẽ làm được những gì."
Việc Aokiji trở thành Đại tướng Hải quân đời tiếp theo đã là chuyện chắc chắn, kế nhiệm Nguyên soái cũng không cần bàn cãi.
Trong tình huống Borsalino không có hứng thú gì làm Nguyên soái, nội bộ Hải quân hiện tại không ai có thể so bì tư lịch cùng thực lực với Aokiji.
"Được rồi."
Phong Dạ lau khóe miệng một cái, đứng lên, cười nhạt nói: "Các ngươi tốt nhất ăn nhanh lên một chút, người tìm phiền toái sắp tới rồi."
Thần sắc Aokiji hơi đổi, lập tức nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, nhưng vẫn chưa thấy gì cả.
Robin cũng liếc nhìn bầu trời một cái.
Nếu như nói Aokiji chỉ là ngắn ngủi nghĩ đến Sư Tử Vàng, vậy nàng liền cơ bản xác định, Sư Tử Vàng sắp tới.
Phong Dạ hẳn là đã nhìn thấy chuyện phát sinh trong tương lai, mới có thể nói ra như vậy.
"Hẳn là rất dễ dàng liền có thể giải quyết chứ ạ?"
"Tiên sinh."
Robin nhìn về phía Phong Dạ, hơi nghiêng đầu.
Phong Dạ hiền hòa cười một tiếng, nói: "Ừm... Nhưng tóm lại sẽ bị quấy rầy hào hứng nấu cơm dã ngoại không phải sao."
Mặc dù không xác định Phong Dạ phán đoán như thế nào, nhưng cuộc đối thoại giữa Phong Dạ cùng Robin khiến Aokiji có chút xác định suy nghĩ của mình.
Sư Tử Vàng muốn tới rồi!
Bạn đang thưởng thức bản dịch tâm huyết được đăng tải duy nhất tại truyen.free, vui lòng truy cập trang gốc để ủng hộ nhóm dịch.