(Đã dịch) Tử Vong Đế Quân - Chương 232: Trong bóng tối trang viên (chương thứ tư)
Cách Dạ Thần không xa, một đám người cầm đuốc, tổng cộng hơn hai mươi người, kẻ cầm đầu mặc áo trắng, hai tay chắp sau lưng, trên mặt mang theo một tia nụ cười như có như không.
Rõ ràng, người này là người quen của Lâm Tuyết Khanh, hơn nữa còn không mấy thiện hảo.
Lâm Tuyết Xu tức giận nói: "Khốn kiếp, ngươi theo dõi chúng ta đến đây."
"Ha ha." Lý Minh nhàn nhạt cười nói, "Kẻ ngu si chính là kẻ ngu si, bổn công tử muốn tới nơi này, không cần phải theo dõi các ngươi. Tử mẫu Song Sát quỷ nơi này, bổn công tử nhất định phải có được. Ta khuyên các ngươi vẫn là trở về đi thôi, miễn cho tranh đoạt tổn thương hòa khí, ha ha ha, chúng ta đi."
Nhìn bóng lưng Lý Minh rời đi, Lâm Tuyết Xu giậm chân, tức giận nói: "Đáng ghét, tên này không tuân theo quy củ, lại mang theo nhiều người như vậy, ngay cả Thiết Vệ Lý gia cũng dẫn theo hai tên."
Dạ Thần tiến lên, đứng bên cạnh Lâm Tuyết Xu, khẽ hỏi: "Người kia là ai?"
Lâm Tuyết Xu nghiến răng hận hận nói: "Lý Minh của Lý gia. Lý gia là gia tộc lớn thứ hai ở Nam Định Thành, trong nhà có một vị Vũ Linh cấp tám tọa trấn, làm việc không kiêng kỵ, rất nhiều thiếu nữ bị hắn làm hại. Một khi hắn để ý đến nữ nhân nào, dù cho đã lập gia đình, hắn cũng phải khiến người ta vợ con ly tán, nếu đối phương hơi có phản kháng, liền khiến người ta tan cửa nát nhà. Hắn là một tên ác ôn, đồ tể, ta thấy hắn liền buồn nôn."
"Được rồi, Tiểu Xu, đừng tức giận." Lâm Tuyết Khanh khẽ nói, sau đó nhìn Dạ Thần một chút, "Lý Minh kia thiên phú hơn người, tuổi còn trẻ đã thăng cấp thành Võ Sư cấp một, hắn là một trong ngũ đại thiên tài của Nam Định Quận, hơn nữa hai người đứng bên cạnh hắn vừa nãy là hai trong mười Thiết Vệ của Lý gia, đều nắm giữ tu vi Võ Sư, vì vậy vạn sự nên nhẫn, tuyệt đối không nên động thủ với bọn họ. Chúng ta cũng đi thôi, Lý Minh tuy rằng làm việc ngông cuồng, nhưng cũng không dám đối địch với bốn nhà chúng ta."
Nghiêm Hùng tức giận nói: "Nhìn thấy mặt hắn ta liền chán ghét, sớm muộn gì ta sẽ đánh nát mặt hắn."
Dạ Thần gật gù, cười nói: "Yên tâm, không cần thiết, ta cũng sẽ không tùy ý ra tay."
Nếu cần thiết, không ngại tiêu diệt bọn chúng, đối phó với loại ác nhân này, Dạ Thần không hề cảm thấy gánh nặng.
Khi đến trước trang viên, đám người Lý Minh đã tiến vào bên trong. Dạ Thần cũng không vội, càng không lo lắng Lý Minh sẽ đến trước, nếu Tử mẫu Song Sát quỷ dễ đối phó như vậy, đã sớm bị người diệt trừ.
Về phần Lâm Tuyết Khanh và những người khác, Dạ Thần tin rằng, nếu không có hắn ra tay bảo vệ, tỷ lệ bọn họ bị tiêu diệt là chín phần mười, nói cách khác, chính là cửu tử nhất sinh.
Trang viên được bao quanh bởi tường vây, chằng chịt dây leo mọc đầy, những cành lá dữ tợn khẽ đung đưa trong gió, phát ra những âm thanh vù vù như tiếng quỷ khóc.
Đây là quỷ mạn đằng, chỉ sinh trưởng ở những nơi cực âm. Nhà cũ bị quỷ mạn đằng bao phủ, bên trong ắt có ác quỷ tồn tại.
Trang viên nằm trong vòng vây của ba ngọn núi lớn, hội tụ lượng lớn âm khí, nơi đây là thiên đường tự nhiên của quỷ quái cương thi. Nhìn trang viên bình tĩnh này, chắc chắn ẩn giấu vô số hung hiểm.
Dạ Thần thậm chí hoài nghi, nguy hiểm bên trong không chỉ có Tử mẫu Song Sát quỷ.
Trong đêm tối, có quạ đen đậu trên tường rào, phát ra tiếng kêu "Oa oa oa" thê thảm khàn giọng.
Dạ Thần cùng những người khác bước vào cánh cổng sắt tàn tạ, bên trong là một mảnh đất trống, ẩm ướt, mọc đầy cỏ xỉ rêu đen.
Phía sau đất trống là một quần thể kiến trúc, rất lớn, do vô số phòng ốc tạo thành, chỉ là đều rất tàn tạ, đồng thời có mùi mốc.
Gần lối vào quần thể kiến trúc, có một cây hòe già chết khô. Vốn là một cây hòe vô cùng to lớn, bây giờ chỉ còn lại những cành cây khô héo, như móng vuốt của ma quỷ múa may trong đêm đen.
Trên ngọn cây, một bóng người màu trắng đang đu đưa, chỉ là tư thế có chút quái dị, quay lưng về phía Dạ Thần, dùng dây thừng treo cổ. Bóng người nửa trong suốt, thấy Dạ Thần tiến vào, chậm rãi xoay người, phun ra một chiếc lưỡi dài đỏ như máu, khắp mặt là vết máu, sau đó lộ ra một nụ cười khó coi, phát ra âm thanh "Hê hê kiệt" khó nghe.
Lâm Tuyết Xu bên cạnh Dạ Thần trầm giọng nói: "Đừng nhìn hắn, chỉ cần không nhìn hắn, hắn sẽ không trêu chọc chúng ta, nếu không, con quỷ treo cổ này rất khó đối phó, rất nhiều người đã chết dưới tay hắn."
Dạ Thần lạnh lùng cười, u hồn màu trắng này mang theo oán khí nồng đậm, có sức phá hoại mạnh mẽ, sao có thể không tấn công người sống, chỉ là tạm thời không động thủ thôi.
Hơn nữa, một con u hồn có trí tuệ không thua kém người trưởng thành, sao có thể rảnh rỗi chơi đu dây trước mặt mọi người? Còn phát ra âm thanh khó nghe.
Dạ Thần không để ý đến, một con quỷ treo cổ cấp Võ Sư mà thôi, hắn muốn tiêu diệt vô cùng đơn giản.
Bóng người u hồn đu đưa trên ngọn cây, tiếng kêu thảm thiết "Hê hê kiệt" trong đêm tối nghe đặc biệt rợn người.
"Đi!" Lâm Tuyết Khanh vẫn tuân thủ nguyên tắc bất động, sau đó tiến vào quần thể kiến trúc.
Dạ Thần bước vào cuối cùng, khi hắn bước vào, phát hiện có một đạo âm khí theo vách tường tiến vào trang viên, phảng phất hóa thành con mắt trong bóng tối, lén lút đánh giá mọi người.
"Thật là bám dai như đỉa." Dạ Thần cười khẩy, không cần phải nói, kẻ đánh giá hắn chắc chắn là con u hồn ở ngoài cửa. Chỉ là kỳ quái, tại sao khi đám người Lý Minh đi vào, nó không theo vào? Lẽ nào nó chỉ biết bắt nạt kẻ yếu?
Lối vào là một hành lang dài, rất cũ nát, hai bên là những căn nhà trống không.
"Cộc cộc cộc!" Từ trong phòng truyền đến tiếng bước chân, phảng phất có người đang đi lại.
Đoàn người đi tới cửa hành lang, nhìn vào bên trong, thấy rỗng tuếch, không thấy bóng người.
"Xảy ra chuyện gì." Lâm Tuyết Xu nói, âm thanh vang vọng trong hành lang trống trải, khiến nàng giật mình, sau đó nhỏ giọng nói, "Vừa nãy là tiếng gì?"
Bạch Vân Hạc cười lạnh nói: "Một đám quỷ nhát gan mà thôi, sợ là những người bình thường chết trong những căn phòng này từ rất lâu trước đây, Quỷ Hồn cũng trở nên rất yếu ớt, nên khi thấy chúng ta đến, liền trốn đi."
"Thật vậy sao?" Lâm Tuyết Xu nhìn vào căn nhà trống rỗng.
Bạch Vân Hạc cười lạnh nói: "Có phải vậy hay không, vào xem chẳng phải sẽ biết." Bạch Vân Hạc bước vào căn phòng tối đen, vận chuyển sức mạnh, một chưởng tàn nhẫn đánh xuống mặt đất, khẽ quát: "Chấn Động Hồn Ấn."
Đây là một thủ ấn lưu truyền rộng rãi, chuyên môn đối phó với u hồn dưới đất.
Mặt đất phảng phất rung nhẹ một hồi, sau đó từ lòng đất chui ra một bóng dáng màu trắng, là một nữ hài mặc trang phục hầu gái, bị chấn động sau khi ra ngoài, trốn ở góc nhà run lẩy bẩy.
Bản dịch độc quyền thuộc về thế giới tu chân.