Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 1025: Cửu Vĩ Hồ yêu
"Ta ý tức thiên ý..."
Lâm Quý tay cầm Nhân Thánh chi kiếm, chỉ thẳng về phía trước, lớn tiếng quát: "Phật vô bản tướng, duy ta độc thật!"
Vụt!
Theo tiếng quát của Lâm Quý, Cửu sắc bảo tháp uy quang đại thịnh.
Hắc, bạch, xích, chanh, hoàng, lục, thanh, lam, tử, chín màu lấp lánh.
Trên tháp, hàng vạn tượng phật thần dường như đồng thời thức tỉnh, từ đỉnh đầu sau lưng bừng sáng từng mảnh ngũ thải vầng sáng.
Có liên hoa hé nở, có quang hoa lưu ly, có màu ảnh khoác áo...
Ngàn phật vạn tượng, muôn hình muôn vẻ.
Đạo đạo quang ảnh mang theo kinh chú, lơ lửng giữa không trung, loạn như bươm bướm bay thẳng về phía Lâm Quý.
Chỉ trong nháy mắt, ngay trước người Lâm Quý, chúng hợp thành một chữ "Vạn" vô cùng to lớn.
"Ta ý tức thiên ý..."
Nguyên Thần của Lâm Quý tràn ra, hóa thành một thân ảnh tay cầm Địa Thánh chi kiếm, lớn tiếng quát: "Ma vô bản tâm, duy ta độc ý!"
Vụt!
Theo tiếng quát của Lâm Quý, vô số tinh thần điểm điểm trên trời bỗng nhiên lóe sáng.
Trong ánh sáng mê ly, dường như có từng sợi kim tuyến hỗn loạn bay lượn như rồng, dày đặc giăng khắp bầu trời.
Rồi sau đó, chúng tụ lại một chỗ, trong chớp mắt hình thành một chữ "Vạn" cực kỳ to lớn trước người Lâm Quý.
Hai đạo phù văn, một chính một phản, chiếu rọi lẫn nhau, luân chuyển không ngừng.
"Ta ý tức thiên ý..."
Nguyên Thần của Lâm Quý lại tràn ra, hóa thành một thân ảnh tay cầm Nhân Thánh chi kiếm, lớn tiếng quát: "Nhân vô bản niệm, duy ngã độc tôn!"
Vụt!
Theo tiếng quát của Lâm Quý, trên Âm Dương Song Ngư cực đại bỗng nhiên sinh ra vô số bóng người.
Có người đứng thẳng như tùng, đang tuổi tráng niên, có người cúi mình đọc sách, dần dần già đi, lại có trẻ con tập tễnh bước đi.
Đạo đ��o bóng người bỗng nhiên hợp nhất, trước người Lâm Quý hình thành một đạo kim quang xán lạn như mặt trời.
Hai phù một sáng, chợt hiện giữa không trung.
Tam ảnh tịnh lập, trường kiếm hướng thiên.
"Thiên đạo thần phạt..."
Theo tiếng gào to của Lâm Quý.
Ba đạo thân ảnh đang đứng sừng sững bỗng nhiên hợp nhất, hai phù một sáng cũng lập tức dung thành một thể.
Sau một khắc, một đạo hư ảnh ba đầu sáu tay đột nhiên dâng lên, càng lúc càng lớn.
Hai chân xuyên qua Âm Dương Song Ngư to lớn, đỉnh đầu phá tan vô số tinh thần điểm điểm.
Cao đến mấy ngàn trượng, xa xôi không thể với tới!
So với Ma Thần chi tượng đỉnh thiên lập địa đối diện còn cao hơn một nửa cái đầu!
Đối diện, thần tượng vai sinh ba đầu, một cái nhe răng trợn mắt, một cái mặt mày hiền lành, một cái khác nhắm mắt trầm tư.
Mà hư ảnh của Lâm Quý cũng vậy, ba đầu tịnh lập, bên trái mi tâm hiện ra đóa đóa liên hoa, vẻ mặt từ bi, phía bên phải mi tâm Thái Cực đột hiển Âm Dương luân chuyển, vẻ mặt ngưng trọng, chính giữa mi tâm kim quang như mặt trời, phát ra ánh sáng xán lạn.
"Trảm!"
Ba đầu của Lâm Quý cùng hét, giận dữ hô to.
Ba thanh trường kiếm đồng thời vung ra!
Vụt!
Ba đạo cự ảnh cuồng xông mà đi!
Một đạo kim sắc ánh sáng rực rỡ, như mặt trời ban trưa!
Một đạo tử sắc trường vân, như sấm rền vang!
Một đạo thanh sắc huyền ảnh, như thần giáng thế!
Ầm!
Ba đạo cự ảnh chợt lóe lên!
Màn tường vạn pháp bất xâm kia lập tức vỡ thành mảnh nhỏ, ngay cả thần tượng hoàng hoàng không ai bì nổi kia cũng lập tức tan thành mây khói!
Hóa thành đạo đạo lưu quang tản mát bốn phía!
Ba đạo cự ảnh vụt qua trăm ngàn trượng, trong đêm tối mênh mông vung xuống một mảnh kinh thế trường quang.
Mây đen cuồn cuộn bốn phía trong khoảnh khắc bị xóa sạch sành sanh, bỗng nhiên lộ ra một mảnh bầu trời xanh như vừa được gột rửa!
Phương Vân Sơn và Sở Vị Ương đang lơ lửng giữa không trung, thấy cảnh tượng này không khỏi kinh hãi!
Hai người vừa rồi một đường cuồng sát, đánh đâu thắng đó, cho đến khi bị thần tượng kia ngăn cản đường đi, dốc hết sức lực vẫn không thể phá v��� màn tường kinh chú kia, mắt thấy Lâm Quý chạy tới, vừa muốn tiến lên cùng hắn sóng vai hợp lực.
Lại không ngờ bị Lâm Quý nhất kiếm đánh tan, chẳng những phá màn tường, mà ngay cả thần tượng cũng bị lập tức xóa bỏ đi!
"Đây, vẫn là Thanh Dương tiểu bối lúc trước sao?" Phương Vân Sơn lòng tràn đầy chấn kinh ngạc!
Năm đó mới gặp, tiểu tử này còn chỉ là một tiểu bối tứ cảnh tu vi yếu ớt, trước mặt ta và Quỷ Vương nơm nớp lo sợ...
Mới chỉ thời gian ngắn ngủi mấy năm?
Mượn Thiên Phạt chi lực, nhất cử diệt sát A Lại Da Thức.
Lôi vân Cửu Kiếp nhập đạo, ngàn năm có một.
Dốc hết sức chiến Bạch Khiếu, đều địch Bạch Thiên Kiều.
...
Tuổi trẻ dựng nghiệp, liền có thể có thành tựu đáng kinh sợ như vậy, quả là trước đây chưa từng thấy!
Mới gặp, càng làm Phương Vân Sơn giật mình, giờ phút này, ngay cả hắn cũng không dám nói có thể chắc thắng Lâm Quý.
Hô!
Hư ảnh biến mất, Lâm Quý tán đi Nguyên Thần Phân thân và Nhân Quả đạo vực.
Giơ trường kiếm lên, chỉ về phía chân trời xa xăm, nói: "Nhanh!"
Phương Vân Sơn và Sở Vị Ương nhìn theo, đám mây đen hình bàn tay ở nơi xa đã càng thêm rõ ràng, tiến tới lại dâng lên rất nhiều, đã lộ ra hơn nửa cánh tay.
Mặc kệ vật kia đến cùng là cái gì, nếu chờ nó hoàn toàn trồi lên khỏi mặt đất, nhất định sẽ càng khó đối phó hơn!
Hai người không dám chậm trễ, vội vàng hóa thành hai đạo lưu quang lao thẳng về phía trước!
Mắt thấy hai người đi xa, Lâm Quý từ Càn Khôn tụ móc ra viên hoàn lấy được từ trong bảo khố Tần gia, một mạch ăn liền mấy viên.
Một kích vừa rồi tiêu hao Linh lực quá lớn, gần như khô kiệt.
Những viên hoàn này đối với tu vi nhập đạo Đỉnh phong của hắn mà nói, sớm không còn chút lực tăng tiến nào, nhưng dùng để ngưng bổ Linh khí thì vẫn không tệ.
Đang!
Đương đương đương!
Trong mây đen bên trái, liên tục vang lên những tiếng động lớn.
Mây mù cuồn cuộn lúc ẩn lúc hiện, trồi lên những đạo hồng ảnh bạch quang.
Hẳn là Kỳ Thiên Anh đang cùng các tướng soái Ma tộc chạy tới ngăn cản, cuồng chiến không ngớt.
Phía bên phải ngược lại rất yên tĩnh, nhưng mắt thấy mây đen xung quanh càng lúc càng ngưng trọng, nghĩ đến mấy Đại Yêu Vương bên kia cũng đang đấu pháp chém giết.
Lâm Quý thoáng điều tức một lát, rồi lại tiếp tục tật hành về phía trước.
Hắn vừa rồi điều phối như vậy, chính là muốn đánh Ma tộc một đòn bất ngờ.
Muốn đuổi kịp trước khi những tướng soái Ma tộc trấn thủ hai bên trái phải kịp trở về thủ, trước tiên diệt sát Ma giới chi phật này đi!
Nếu không, một khi Ma Phật xuất thế, đừng nói đương thời những người này, sợ là Cửu châu thiên hạ đều sắp hết số hủy diệt, cử thế vô sinh!
Lại đi thêm khoảng trăm trượng, từ trong mây đen bên phải mãnh liệt xuyên ra một đạo bạch sắc quang ảnh.
Nhanh như thiểm điện, lao thẳng về phía Lâm Quý.
Lâm Quý vội vàng giơ kiếm chặn lại.
Đang!
Trong tiếng vang chói tai, bóng trắng lùi lại phía sau mấy bước, hiện ra một bóng người.
Lâm Quý Linh lực chưa khôi phục, bị chấn đến cánh tay hơi tê tê, ngước mắt nhìn, bóng người kia là một nữ tử.
Mặc một thân váy dài trắng, trên mặt mang một bộ mặt nạ đồng xanh giống hệt như hai l��n trước gặp.
Nữ tử kia cầm trong tay một thanh nhuyễn kiếm dài nhỏ, sau lưng tung bay mấy cái đuôi to xù.
Lâm Quý liếc mắt nhìn qua, không khỏi kinh hãi!
Lại có chín cái đuôi dài!
Thanh Khâu Hồ tộc, lấy đuôi làm cảnh giới.
Thất vĩ nhập đạo, bát vĩ thành đường.
Cửu Vĩ tương ứng với tu vi Đạo môn, đây chính là Thiên Nhân cảnh trong truyền thuyết!
Trong Ma tộc này, lại còn có Cửu Vĩ Yêu hồ!
Trước đây gặp, có tiền bối Thái Nhất môn thi triển Thất Tinh Trục Nguyệt Kiếm pháp.
Vừa rồi, thần tượng kia lại đến từ Phật môn...
Ma tộc này đến cùng là nơi nào?
Lâm Quý ổn định lại tâm thần, lòng tràn đầy nghi hoặc!
Theo lý thuyết, Cửu Vĩ Yêu hồ cảnh giới Thiên Nhân cho dù ở trong Ma tộc, ít nhất cũng phải là Ma Thần vậy.
Đừng nói là âm thầm tập kích, sợ là chính diện tiện tay một kích cũng có thể chém ta tan nát.
Nhưng vừa rồi nàng lại dường như không có uy lực gì, chỉ làm tê cánh tay ta mà thôi.
Hơn nữa, sau một kích, liền đứng ở nơi xa, không động thủ nữa.
Nàng đến cùng muốn làm gì?
Chuyện này là sao?
Dịch độc quyền tại truyen.free