Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 278: Giả Bồ Tát
Từ lần trước từ trong lòng đất trở về, Ngộ Nan vẫn vùi mình trong phòng, không chịu lộ diện.
Lâm Quý mấy lần tìm đến, hắn đều khéo léo từ chối, viện cớ tu luyện đến thời khắc quan trọng, không thể quấy rầy.
Dù Lâm Quý sớm đã nhận ra sự bất thường, nhưng vẫn tin tưởng Ngộ Nan, nên không truy hỏi.
Quả nhiên, hôm nay đến thời điểm phải đi Tát Già Tự, hắn rốt cục hiện thân.
Lâm Quý cùng Ngộ Nan cùng nhau ra khỏi thành, hướng về phương tây mà đi.
Vừa đi được vài bước, Lâm Quý lại một lần nữa tóm lấy Ngộ Nan, rồi bay lên không trung, hướng về phương xa mà đi.
Ngộ Nan có chút lúng túng nói: "Làm phiền thí chủ."
"Có gì phiền phức, vốn dĩ đây là việc ta đã hứa với ngươi." Lâm Quý thuận miệng nói, "Dù không biết ngươi muốn đến Tát Già Tự làm gì, nhưng đã hứa trước, chỉ cần ta đủ khả năng, ta đều sẽ giúp ngươi."
Ngộ Nan khẽ gật đầu, thần sắc có chút mất tự nhiên.
Đáng tiếc hắn bị Lâm Quý xách trong tay, Lâm Quý cũng không nhìn thấy vẻ khác lạ của hắn.
Lâm Quý lại hỏi: "Liên quan tới Tát Già Tự, ngươi biết nhiều hơn ta, lần này đến đó, làm thế nào để đối phó A Lại Da Thức Bồ Tát?"
"Xương khô của A Lại Da Thức ở ngay trong đại điện phía sau tháp lâm." Ngộ Nan nói.
Đến lúc này, hắn cũng không cần thiết phải giấu giếm nữa.
Nghe vậy, Lâm Quý lại vẻ mặt khó hiểu.
"Xương khô của A Lại Da Thức? Chẳng phải nói Bồ Tát vô tướng vô hình sao? Xương khô lại từ đâu mà ra?"
"Hắn là giả Bồ Tát."
Dừng một chút, Ngộ Nan do dự một lát, lần này không đợi Lâm Quý truy hỏi, hắn liền nói tiếp: "Thí chủ, muốn nghe một câu chuyện không?"
"Ngươi nói."
Lâm Quý vừa dứt lời, trước mắt hắn trời đất quay cuồng, toàn bộ ý thức đều mơ hồ trong chốc lát.
Cảm giác này hắn đã quen.
Nhưng đúng lúc hắn cho rằng mình lại xui xẻo bị Bồ Tát để mắt tới, thì trời đất quay cuồng lại biến mất.
Giờ khắc này, trong lòng hắn xuất hiện hai ý niệm, tựa như nhất tâm nhị dụng, lại không liên quan đến nhau.
Một ý niệm là bản thân hắn, lúc này hắn ý thức được mình vẫn đang xách Ngộ Nan, hướng về phương tây mà đi.
Còn ý niệm thứ hai, lại ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Đó là một thị trấn, trông có vẻ ồn ào náo nhiệt.
Nhưng Lâm Quý khẳng định thị trấn này không phải ở Trung Nguyên, bởi vì dân chúng ở đây mặc những trang phục kỳ lạ mà Trung Nguyên không có.
"Đây là Phật quốc." Giọng Ngộ Nan vang lên trong đầu Lâm Quý.
Lâm Quý hoàn hồn.
"Ngươi dẫn ta đến đây? Ngươi làm thế nào?"
Một tiểu hòa thượng đệ Tam cảnh, lấy đâu ra bản lĩnh lớn như vậy, khiến hắn, một tu sĩ đệ Ngũ cảnh hậu kỳ, bị giở trò trong lúc bất tri bất giác?
Ngộ Nan không đáp, chỉ tiếp tục nói: "Đây là quê hương của A Lại Da Thức, Phật quốc."
Lâm Quý đang muốn truy hỏi, lại phát hiện mình không thể mở miệng.
Ý thức của hắn đi trong thị trấn, tựa như khoác lên một thân xác, nhưng hắn chỉ có thể nhìn.
Đó là góc nhìn của một người quan sát từ ngôi thứ nhất.
Rất mâu thuẫn, nhưng đúng là như vậy.
Rất nhanh, người mà ý thức Lâm Quý đang quan sát rời khỏi thành, cuối cùng đứng ở dưới chân một ngọn núi.
Núi này là một ngọn cô sơn, chỉ có nham thạch, không thấy cây cỏ.
Trên núi là một khu kiến trúc chùa miếu khổng lồ, có chút giống Bố Đạt La Cung mà Lâm Quý từng thấy ở kiếp trước, khí thế to lớn.
Nhưng ánh mắt Lâm Quý xuyên thấu qua tất cả, nhìn thấy tấm biển ở cửa chính chùa miếu.
Đại Từ Ân Tự.
"Đại Từ Ân Tự, thờ phụng Vạn Thiên La Hán, Bồ Tát chân phật, A Di Đà Phật của Phật quốc." Giọng Ngộ Nan vang lên, "A Lại Da Thức chính là từ nơi này mà ra."
Lâm Quý bỗng nhiên ý thức được, những gì hắn đang quan sát, hẳn là những gì A Lại Da Thức đã trải qua năm xưa.
Hình ảnh chuyển.
A Lại Da Thức đã ở trong đại điện của Đại Từ Ân Tự.
Hắn bị bảy tám tăng nhân bao vây, những tăng nhân kia không ngừng nói, nhưng Lâm Quý lại không nghe thấy âm thanh của họ.
"A Lại Da Thức rời bỏ lý niệm của A Di Đà Phật, các tăng nhân Đại Từ Ân Tự phẫn nộ, ý đồ vãn hồi ý nghĩ của hắn."
"Thất bại rồi?" Lâm Quý phát hiện mình có thể lên tiếng, là thanh âm vang lên từ đáy lòng.
Ngộ Nan thấp giọng nói: "Đại Từ Ân Tự tin tưởng chúng sinh bình đẳng, chỉ cần trong lòng hướng Phật, thì Phật ở khắp mọi nơi, một bông hoa, một cọng cỏ, một cây gỗ đều là Phật pháp."
"Còn A Lại Da Thức?"
"A Lại Da Thức đi qua ngàn vạn Phật quốc, chứng kiến hết thảy khó khăn của chúng sinh. Hắn thấy cửa son rượu thịt, cũng thấy bên đường xác chết cóng."
"Hắn thấy người giàu có đem bạc triệu gia sản ban cho chùa miếu, chùa miếu cho người giàu có địa vị."
"Hắn thấy người nghèo trong năm thiên tai, chen chúc nhau ở nơi phát cháo, chỉ muốn đoạt một bát cháo loãng gạo lức."
Dừng một chút, Ngộ Nan bỗng nhiên bật cười.
"A, cháo gạo lức kia là thứ mà người hầu trong nhà giàu có cũng khó nuốt, lại được phát cho những người cùng khổ, mà người giàu có kia còn được tiếng là làm việc thiện."
Lâm Quý bỗng nhiên có chút không phân biệt được, Ngộ Nan đang nói ý nghĩ của A Lại Da Thức, hay đang nói những gì chính hắn đã chứng kiến.
Giọng Ngộ Nan tiếp tục vang lên.
"Người giàu có cho tiền chùa miếu, chùa miếu cho người giàu có địa vị. Rồi họ bố thí một phần nhỏ tài sản khổng lồ kia xuống, những kẻ nghèo hèn còn phải mang ơn."
"Nếu chỉ một hai lần, hắn còn coi là ngoại lệ, nhưng hắn gặp quá nhiều, nhiều đến mức hắn không thể kiên trì bản tâm, tin vào cái gọi là chúng sinh bình đẳng."
Dừng một chút, Ngộ Nan bỗng nhiên hỏi: "Lâm thí chủ, ngươi tin chúng sinh bình đẳng không?"
"Ta không tin."
Trong giọng Ngộ Nan mang theo vài phần ý cười.
"Ta vốn tin, về sau thì không."
Nghe vậy, trong lòng Lâm Quý đã có vài phần minh ngộ.
Một sự minh ngộ khiến hắn rùng mình.
Hình ảnh trước mắt lại chuyển biến, lần này, hơn mười người vây quanh A Lại Da Thức.
"Từ khi sinh ra, người đã bị chia thành đủ loại khác biệt."
"Thượng đẳng là tăng lữ, sinh ra để được cung phụng, là người phụng dưỡng Phật."
"Trung đẳng là thương nhân, họ thu hết tài phú thế gian cung phụng cho Phật, Phật ban cho họ mọi điều tốt đẹp trên thế gian."
"Hạ đẳng là quan lại, họ đại diện cho ý chí của tăng lữ, lại không thể trực tiếp lễ Phật."
Có người dự thính đặt câu hỏi.
Nhìn trang phục của người đặt câu hỏi, rõ ràng là một người cùng khổ.
Xanh xao vàng vọt, quần áo trên người đầy miếng vá.
"Đại sư, vậy còn chúng ta, những bách tính bình thường?"
"Bách tính?" A Lại Da Thức khẽ thở dài, "Trong mắt tăng lữ, thương nhân, quan viên, bách tính khác gì lợn?"
Phần lớn thính giả là người nghèo khó, nghe A Lại Da Thức nói vậy, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ tuyệt vọng.
"Lợn là súc sinh, sao có thể so sánh với người?" Cũng có người phản bác.
A Lại Da Thức cười nhẹ, dường như nghe được một trò cười.
Hắn nhìn người đặt câu hỏi.
"Ngươi hãy suy nghĩ kỹ xem."
"Nghĩ gì?"
"Nghĩ xem bách tính Phật quốc này, có thực sự khác gì lợn không?"
Dịch độc quyền tại truyen.free, mong các bạn tôn trọng công sức của ng��ời dịch.