Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 551: Hồng Phát thần lai lịch
Lâm Quý xuất hiện, khiến cho hai thế lực vốn ngang nhau đều trở nên khó xử.
Vốn dĩ Phùng Chỉ Nhược cùng đồng bạn tuy chỉ là Nhật Du, nhưng đều là từ Nhập Đạo cảnh giới ngã xuống. Liên thủ lại, đối mặt một vị Nhập Đạo thọ nguyên sắp hết, thực lực giảm mạnh, cũng không hề lép vế.
Cũng chính vì vậy, bọn họ mới dám lớn tiếng với Dư Khiếu.
Nhưng giờ phút này, Lâm Quý xuất hiện, biến thế cân bằng thành thế chân vạc, nhất là mọi người đều hiểu Lâm Quý đại diện cho Giám Thiên ti, không dễ đắc tội, cũng không thể liên thủ.
Thấy mấy người đều im lặng, Lâm Quý hiển nhiên cũng ý thức được tình hình lúng túng.
Bất quá, hắn không để ý đến điều này, từ đầu đến cuối hắn không quan tâm đến cái gọi là di chỉ Lan thành, mục đích của hắn chỉ là tìm kiếm bí mật của Hồng Phát thần, xem có cách nào thu thập hắn hay không.
Bởi vậy, thấy mọi người im lặng, hắn dứt khoát lên tiếng: "Chư vị, Lâm mỗ xưa nay không thích xen vào chuyện người khác, chỉ là hiếu kỳ đôi chút. Nếu chư vị không đáp lời Lâm mỗ, Lâm mỗ sẽ quay đầu rời đi, trong vòng ba ngày sẽ có vài vị tu sĩ Nhập Đạo của Giám Thiên ti đến đây, đến lúc đó có muốn hay không cũng không đến lượt chư vị."
Nghe Lâm Quý mang theo vài phần chế nhạo, ba người còn lại không dám không coi là thật.
"Lâm đạo hữu." Cuối cùng, Phùng Chỉ Nhược có phần do dự mở lời, nghe ra nàng còn có chút không quen.
"Phùng cô nương cứ nói, Lâm mỗ xin rửa tai lắng nghe."
Phùng Chỉ Nhược bất đắc dĩ nói: "Chung Sở là vị quốc chủ cuối cùng của Tây Lan quốc năm xưa, cũng là tu sĩ đệ nhất Duy châu năm đó."
Nghe vậy, Lâm Quý lập tức hứng thú.
"Đây là chuyện ngàn năm trước? Khi đó còn chưa có Đại Tần."
"Không sai." Phùng Ch�� Nhược gật đầu nói, "Lúc ấy Chung Sở đã chạm đến cực hạn của Nhập Đạo cảnh, hắn ý đồ dẫn động Địa hỏa cung dưới Lan thành để tự mình lĩnh hội, kết quả lại tự rước họa vào thân, khiến Lan thành trở thành một tòa thành chết."
"Ồ, tràng diện không nhỏ." Lâm Quý nghe say sưa, ra vẻ vai phụ tận tâm tận lực.
Phùng Chỉ Nhược tiếp tục: "Sau khi Địa hỏa lan tràn, Chung Sở, kẻ đầu têu, dựa vào tu vi Nhập Đạo viên mãn sống sót, nhưng vì hại chết mấy chục vạn dân trong thành, oán niệm ngày đêm không tan, ý niệm trong lòng khó thông suốt."
Nghe đến đây, Lâm Quý có phần suy tư.
"Chung Sở chính là Hồng Phát thần? Sau khi chết hóa thành oán niệm trông coi Lan thành này?"
"Đúng là như vậy." Phùng Chỉ Nhược gật đầu.
Lâm Quý càng thêm khó hiểu, nếu sự tình đúng là như vậy, vậy lại có vấn đề mới.
"Thọ nguyên của tu sĩ Nhập Đạo cũng không đến ngàn năm, dù là kẻ dưỡng sinh sống lâu, sống bảy tám trăm tuổi đã là khó lường."
Nói đến đây, Lâm Quý nhạy cảm nhận ra ánh mắt sắc bén của Dư Khiếu.
Hắn lộ vẻ áy náy chắp tay với Dư Khiếu, rồi tiếp tục: "Nếu Chung Sở là Hồng Phát thần, hắn đã biến mình thành bộ dạng bây giờ như thế nào? Ta từng giao thủ với hắn, ngoài việc trong người không có chút sinh cơ nào, hắn không khác gì người sống."
Nói đến đây, Lâm Quý lộ vẻ hiếu kỳ và kiêng kỵ.
"Hắn không phải là đoạt xá đấy chứ?"
Phùng Chỉ Nhược khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu, sau đó chỉ xuống đất.
"Dưới Lan thành không chỉ có Địa hỏa, còn có Âm sát. Nơi đây vừa là Cực Dương chi địa, vừa là Cực Âm chi địa, Âm Dương hội tụ, là đất tốt khó kiếm."
"Nói tiếp."
"Sau khi Chung Sở bị Địa hỏa phản phệ, tu vi giảm mạnh. Về sau, để trông coi Lan thành chuộc tội, Nguyên thần Xuất Khiếu chặt đứt liên hệ với nhục thân, rồi mượn Âm sát chi lực luyện nhục thân thành hoạt thi, sau đó đoạt xá nhục thân của mình."
Nghe đến đây, Lâm Quý trợn mắt.
"Đoạt xá nhục thân của mình?"
Lời này nghe sao mà kỳ quái vậy.
Đoạt xá chính mình?
Phùng Chỉ Nhược cười khổ: "Lúc đầu nghe chuyện này, ta cũng kinh ngạc như Lâm đạo hữu. Chung Sở n��i hắn không muốn làm hại người vô tội nữa, nên chỉ có thể làm vậy."
"Vậy nên giờ hắn chỉ còn tu vi Nhật Du đỉnh phong? Hơn ngàn năm, hắn ít nhất cũng đoạt xá hai ba lần, mà vẫn còn tu vi này, thật lợi hại." Lâm Quý cảm thán.
Những kẻ quái dị, Lâm Quý cũng từng gặp.
Không nói đến đám yêu tăng Mật tông nuôi dị bẩm thiên phú hài tử để đoạt xá.
Hoặc là loại người như Thiên Cơ nuôi đồ đệ làm nhục thân dự bị.
Dù là người như Phùng Chỉ Nhược xuất thân từ Thái Nhất môn, khi đoạt xá cũng sẽ chọn nhục thân có thiên phú cao hơn.
Việc Hồng Phát thần luyện nhục thân thành hoạt thi rồi đoạt xá, chắc chắn thành tựu cả đời sẽ không tiến thêm được nữa, lại thêm mỗi lần đoạt xá phải trả giá đắt.
Thực ra, hắn chỉ là kéo dài hơi tàn hơn ngàn năm mà thôi.
Bất quá, việc này cũng có chút lợi ích. Lan thành vốn là nơi có Âm Sát, nuôi hoạt thi ở đây không chỉ không lo nhục thân mục nát, mà còn khiến nhục thân thêm ngưng luyện.
Theo một nghĩa nào đó, nhục thân của Hồng Phát thần đã là bánh tét ngàn năm.
Khó trách cứng như vậy.
Nguồn gốc Hồng Phát thần đã có lời giải, Lâm Quý lại hỏi: "Vậy nửa bước Quỷ Vương là gì? Vì sao có thể cướp đoạt nhục thân của Hồng Phát thần?"
"Không biết, chúng ta chỉ nhận được tin của Chung Sở, nói là không áp chế được tên nửa bước Quỷ Vương này, nên mời chúng ta đến Lan thành giúp một tay." Phùng Chỉ Nhược nói.
"Các ngươi còn liên hệ với Chung Sở? Cái 'chúng ta' này là chỉ đám người quái dị như các ngươi à? Các ngươi có mưu đồ gì mà ở tận cực tây cũng có liên hệ, xem ra mưu đồ của các ngươi không nhỏ." Lâm Quý hơi nheo mắt nói.
Phùng Chỉ Nhược lại lắc đầu.
"Chỉ là kéo dài hơi tàn thôi, mưu đồ thì có, nhưng không xung đột với Giám Thiên ti, nếu không với sự bá đạo của Giám Thiên ti, cũng không để chúng ta tự do hành động. Lâm đạo hữu đừng quên, ta cũng có tên trong danh sách của Giám Thiên ti."
"Ra là vậy." Lâm Quý bật cười, không tiếp tục để ý đến chuyện này.
Hồng Phát thần đã là phiền phức, hắn không ngốc đến mức tự tìm thêm phiền phức.
Lâm Quý lại nhìn Dư Khiếu.
"Dư lão tiên sinh đ���n đây là nhắm vào Âm Sát chi địa của Lan thành? Cũng phải, Băng Sát quyết của Dư gia các ngươi, dựa vào Âm Sát chi địa, càng thêm lợi hại."
"Lan thành này vốn vô chủ, chắc Lâm đại nhân không ngăn cản Dư gia ta dời đến đây chứ?" Dư Khiếu nói.
"Vô chủ? Chờ Hồng Phát thần thu hồi Hồn nguyên bị đánh cắp, hắn sẽ quay lại đây, đến lúc đó Hồng Phát thần sẽ thành phiền phức của Dư gia các ngươi."
Vừa nói, Lâm Quý vỗ trán.
"Đúng rồi! Dư gia các ngươi muốn di chỉ Lan thành này, thì phải thu thập Hồng Phát thần! Đã vậy, ta phí công làm gì, chỉ cần ngồi chờ tin vui là được. Với thực lực của Dư lão tiên sinh, thu thập một lão bánh tét tu vi không đến Nhập Đạo, chắc là dễ như trở bàn tay, dù lão bánh tét kia có quỷ dị, thủ đoạn nhiều hơn." Dịch độc quyền tại truyen.free