(Đã dịch) Tuyệt Thế Thần Hoàng - Chương 1016: Lần đầu nhiệm vụ
Trên các vết binh khí khắc họa ý cảnh của những Võ Thần vệ đời trước, Khương Hiên tĩnh tọa nhiều ngày, sát niệm của hắn cùng sát phạt chi khí trên thạch bích sinh ra cộng hưởng, khiến vô số dị tượng trùng điệp hiện hóa.
Khương Hiên mở mắt, chỉ thấy trong đó hiện ra từng đạo thân ảnh Võ Th��n vệ, tay cầm đao, thương, kiếm, kích và các loại binh khí khác, diễn luyện công phạt chi thuật.
Kẻ luyện binh khí chú trọng sát phạt, chiêu thức thường hung mãnh nhất, truy cầu sự sát thương trên diện rộng và mạnh mẽ nhất.
Điều này khác hẳn với Khương Hiên, hắn từng là một sát thủ, ra tay thường cực kỳ tinh chuẩn, không muốn lãng phí dù chỉ một tia khí lực.
Phương pháp nào tốt hơn?
Nếu như số lượng địch nhân không quá nhiều, không nghi ngờ gì nữa, lối ám sát của thích khách sẽ tiết kiệm công sức hơn. Nhưng trên chiến trường lại khác, khắp nơi đều là người đông như mắc cửi, hiệu quả ám sát sẽ bị suy yếu trên diện rộng.
Khương Hiên nhìn xem những hình ảnh đó, công phạt chi thuật do các Võ Thần vệ đời trước diễn luyện đã khắc sâu vào tâm trí hắn.
Đó là pháp môn sinh tồn trên chiến trường, các Võ Thần vệ đã theo Xi Vưu Thần Tướng nam chinh bắc chiến một thời gian dài, phương thức chiến đấu tràn đầy tâm huyết của họ.
Khương Hiên thần thức tản ra, một bên cảm thụ sự huyền ảo của công phạt chi thuật ấy, một bên giao tiếp với sát niệm trên thạch bích.
Xi Vưu Thần Tướng nói không sai, binh ngấn trên thạch bích này, quả thực có tác dụng không nhỏ đối với hắn.
Khương Hiên cảm ngộ sát niệm, rèn luyện Sát Lục Lĩnh Vực, cảm thụ chiêu thức và học tập công phạt chi thuật.
Dị tượng từ binh ngấn trên thạch bích đã thu hút không ít người đến vây xem, nhưng Khương Hiên lại như không hay biết, chỉ yên lặng tiềm tu.
Cho đến khi mặt trời lặn, những hình ảnh dị tượng trên thạch bích biến mất, Khương Hiên cũng từ mặt đất đứng dậy, trực tiếp đi về phía một Diễn Võ Trường khác.
Vì vậy, liên tục nhiều ngày, các tu sĩ trong Binh Tàng Giới đều có thể trông thấy một thân ảnh xuất hiện trước tất cả các mặt thạch bích có binh ngấn, tọa thiền cảm ngộ, dẫn phát dị tượng trên thạch bích.
Khương Hiên dừng lại trước mỗi mặt thạch bích càng lúc càng ngắn, trong mắt không ngừng lóe lên ánh sáng suy diễn, mà trên người, một cỗ sát niệm không ngừng bủa vây, khiến những người đến gần hắn trong vòng mười trượng đều không kìm được cảm giác như rơi vào hầm băng.
"Đại ca ca tu luyện quả thực càng ngày càng điên cuồng."
Bạch Linh nhiều lần đến xem xét tình hình của Khương Hiên, hơi bận lòng, cho rằng hắn lại mắc chứng cũ, sắp tẩu hỏa nhập ma.
Bất quá khi nàng nhìn thấy Khương Hiên khóe miệng ngẫu nhiên lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, nhưng lại hiểu ra rằng hắn đang vui vẻ chịu đựng, tu luyện đến mức si mê say sưa.
Hiểu rõ điều này, tiểu nha đầu cũng không còn oán giận hay lo lắng nữa, bản thân cũng bị ảnh hưởng, liền chăm chỉ tu luyện.
Hoàn cảnh Binh Tàng Giới cực kỳ ưu đãi, Khương Hiên lại vì nàng cung cấp hết thảy tu luyện tài nguyên, nếu nàng không cố gắng hết sức, làm sao có thể không phụ lòng hắn đây?
Gần hai tháng nhanh chóng trôi qua, mà Khương Hiên, đã xem xét gần một phần ba binh ngấn trên thạch bích trong Binh Tàng Giới.
Tốc độ bực này, có thể nói là kinh thế hãi tục, một mặt thạch bích thôi mà có tu sĩ tĩnh tọa mấy năm, đều chưa chắc đã có thu hoạch lớn lao.
Một ngày nọ, Khương Hiên, ngồi dưới tán rừng với không ít lá rụng bao trùm trên người, thốt nhiên đứng dậy.
Trước mặt hắn, khu vực thạch bích gần đó đầy những cây thanh đằng bò trườn, mặt thạch bích này khá cổ xưa, vị trí cũng rất vắng vẻ, nối liền với rừng cây.
Khương Hiên đứng lên, đôi con ngươi đen nhánh chợt lóe lên một tia hàn ý vào khoảnh khắc sau đó.
Ngay sau đó, là một cỗ sát niệm ngút trời kinh người!
Sát niệm ấy chợt lóe lên rồi biến mất, chỉ để lộ ra trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã dẫn phát cả khu rừng rậm đại bạo động.
Đại lượng yêu cầm trong rừng bị kinh hãi, bối rối bay vút lên trời, nhưng cánh lại vì quá mức sợ hãi mà bay không vững, thoáng cái lại rơi xuống.
Đại lượng Yêu thú trong rừng, sợ đến mức tè ra quần, nằm liệt trên mặt đất.
Ngay cả các tu sĩ vừa tu luyện gần đó cũng hoảng sợ mở mắt, trong lòng không khỏi sản sinh một cỗ hoảng sợ.
Mà người gây ra cả khu vực bạo động ấy, lại rất hài lòng phá không rời đi.
"Sát Lục Lĩnh Vực đã tu luyện được gần như hoàn thiện, kể từ hôm nay không cần tu luyện thêm nữa, muốn đề cao chỉ có thể nhờ vào thực chiến."
Khương Hiên một bên ngự gió mà đi, một bên thì thầm lẩm bẩm.
Xi Vưu Thần Tướng dạy hắn pháp môn này, tính thực dụng rất cao, vô luận sau này hắn thăng tiến đến cảnh giới nào, đều sẽ luôn cần dùng tới.
Một pháp môn đặc biệt như vậy, tác dụng rất lớn trên chiến trường, mà việc quan sát binh ngấn trên thạch bích, cũng có trợ giúp trên chiến trường.
Bay đến trên không phủ đệ của mình, Khương Hiên liếc mắt đã thấy có một nhóm Võ Thần vệ xa lạ đang ở đó.
Phủ đệ của hắn rất ít khi có người đến thăm hỏi, việc này quả là hiếm lạ.
Liên tưởng đến hai tháng vừa qua, Khương Hiên trong lòng khẽ động, thân thể chậm rãi rơi xuống đất, đứng trước nhóm người lạ lẫm trong nội viện.
"Đây có phải Khương Hiên, Hạ phẩm Võ Thần vệ mới tấn thăng không?"
Kẻ cầm đầu, một Trung phẩm Võ Thần vệ lạnh nhạt nói.
Hắn thân cao tám thước, khuôn mặt phúc hậu, hai vành tai dài rủ xuống tận vai, nhưng ánh mắt nhìn về phía Khương Hiên lúc, lại ẩn chứa chút thiếu kiên nhẫn.
"Đúng vậy."
Khương Hiên khẽ gật đầu.
Trung phẩm Võ Thần vệ kia nghe vậy, không biểu cảm tiếp tục nói: "Tên của ta là Lưu Duyệt, là người phụ trách nhiệm vụ xâm nhập địch quốc lần này. Ngày mai chúng ta sẽ ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, nhiệm vụ lần này vô cùng trọng đại, hôm nay muốn khảo hạch ngươi một chút."
"Khảo hạch? Đây là yêu cầu thống nhất sao?"
Khương Hiên kinh ngạc hỏi.
"Không phải, chỉ có ngươi mới thế này. Ta nghe nói ngươi là Võ Thần vệ mới tấn thăng, chưa từng chấp hành nhiệm vụ nào, để tránh ngươi kéo chân mọi người, phải tiến hành xét duyệt ngươi. Nếu như thực lực của ngươi quá kém, chúng ta sẽ loại bỏ ngươi, sẽ không cho phép ngươi tham gia."
Lưu Duyệt nói dứt khoát.
Nghe giọng điệu ấy, Khương Hiên hơi cau mày, suy nghĩ một lát, đại khái đã hiểu vì sao đối phương lại như vậy.
Nhiệm vụ của bọn hắn cần lẻn vào địch quốc, nguy hiểm trùng trùng, mà hắn bất quá chỉ là một Võ Thần vệ mới tấn thăng, thiếu kinh nghiệm, tự nhiên khiến người ta không coi trọng.
Khương Hiên nhìn lướt qua Lưu Duyệt cùng những người bên cạnh hắn, bọn hắn chặt chẽ như một chỉnh thể, hiển nhiên đã có nhiều lần phối hợp kinh nghiệm. Mà khi nhìn về phía hắn, mọi người đều đồng loạt có chút bài xích.
Đây là một đội ngũ đã từng chấp hành không ít nhiệm vụ, sự ăn ý của cả đội là mười phần, hắn là người bị gài vào giữa chừng.
Khương Hiên ý thức được điều này.
"Xét duyệt thế nào?"
Khương Hiên thản nhiên hỏi.
"Rất đơn giản."
Lưu Duyệt nhìn về phía hai Hạ phẩm Võ Thần vệ bên cạnh, hai người kia lập tức đứng dậy.
"Đối mặt với hai người bọn họ, ngươi ít nhất phải có khả năng giằng co, nếu không làm được, đến lúc đó trong nhiệm vụ, e rằng chúng ta còn phải cứu ngươi, thật sự rất phiền toái."
Lưu Duyệt thản nhiên nói.
Khương Hiên nghe nói mắt lộ vẻ kỳ lạ, tuy hắn thu liễm tu vi không phát ra ngoài, mặc lại là áo giáp của Hạ phẩm Võ Thần vệ, nhưng trong Binh Tàng Giới, vẫn có một nhóm người biết rõ hắn đã đột phá lên Thần Hầu cảnh.
Đội ngũ này không biết có phải vừa trở về từ bên ngoài hay không, chỉ biết hắn là Võ Thần vệ mới tấn thăng, lý lịch trống rỗng, nhưng lại không biết những biến đổi khác.
"Nếu là khảo thí như vậy thì thôi đi."
Khương Hiên thuận miệng nói, thần lực trong cơ thể tận lực lưu chuyển, phóng thích ra một luồng khí tức.
"Thần Hầu cảnh?"
Trong mắt Lưu Duyệt nhất thời lộ ra ánh sáng kinh ngạc nồng đậm, mà ánh mắt tùy tiện trước đây khi nhìn Khương Hiên của không ít Hạ phẩm Võ Thần vệ đều biến mất.
"Ngươi không phải vừa mới tấn chức Hạ phẩm Võ Thần vệ sao?"
Lưu Duyệt nghi hoặc hỏi, ngữ khí đã hòa hoãn đi không ít.
Thần Hầu, đã sớm là Trung phẩm Võ Thần vệ rồi. Người này trước mắt cùng cảnh giới với mình, lại mặc áo giáp Hạ phẩm, quả thực khó tránh khỏi khiến hắn hiểu lầm.
"Ta quả thực vừa trở thành Võ Thần vệ không lâu, chỉ là vừa lúc đối mặt với đột phá, cho nên vẫn luôn bế quan, cũng chưa từng chấp hành nhiệm vụ nào."
Khương Hiên giải thích nói, chuyến đi đến Ma Kiệt Thần Quốc, hắn muốn cùng những người này kề vai tác chiến, không có lý do gì phải vô lễ.
"Thì ra là vậy, vừa rồi đã thất lễ với Khương đạo hữu rồi."
Lưu Duyệt nghe nói bừng tỉnh đại ngộ, lộ vẻ xấu hổ.
"Lưu đạo hữu không cần phải xin lỗi, ta có thể hiểu được."
Khương Hiên lạnh nhạt nói.
"Không, thái độ vừa rồi quả thực có phần kém cỏi. Chủ yếu là đội ngũ chúng ta từ trước đến nay đã quen phối hợp, đột nhiên có người được cài vào, lại còn tưởng là một tên tân binh mới, ta tự nhiên lo lắng nhiệm vụ sẽ xảy ra chuyện không hay."
Lưu Duyệt cười khổ nói.
Nếu là một tên tân binh, hắn thật sự sẽ lo lắng liên lụy đến bọn họ, nhưng nếu là cùng giai Thần Hầu với hắn, thì lại không cần thiết phải lo lắng quá nhiều. Chiến lực cá nhân của một Thần Hầu, đủ để bù đắp sự hao tổn ăn ý do việc có thêm một người vào đội của họ.
"Quả nhiên là thế."
Khương Hiên thầm nghĩ, cùng Lưu Duyệt trò chuyện sâu hơn, mới biết được nhiệm vụ bọn hắn sắp sửa chấp hành, đã được định ra từ hơn nửa năm trước, tất cả thành viên trong đội đã sớm trải qua quá trình ăn ý.
Mà chính mình hai tháng trước mới ngang nhiên chen chân vào, không chỉ phá hủy sự cân bằng của đội, lại còn đến tận hôm nay mới lộ diện.
Khương Hiên nghe nói, tự nhiên đã hiểu sự không thiện ý trước đây của đám người kia là từ đâu mà ra. Hành vi của mình, thoạt nhìn quả thực có chút ra vẻ ta đây, việc không được hoan nghênh cũng chẳng có gì lạ.
"Võ Thần vệ nhiệm vụ rất nhiều, Nguyên Soái vì sao lại xếp ta vào một nhiệm vụ như vậy? Xem đám người kia đã bắt đầu liên hệ từ nửa năm trước, hiển nhiên đây là nhiệm vụ trọng đại, ta ngang nhiên chen chân vào như vậy có ổn không đây?"
Khương Hiên có chút hoang mang, nhưng lại nhìn ra được Xi Vưu Thần Tướng nhất định có thâm ý.
Tâm tư của Xi Vưu Thần Tướng luôn khiến hắn cảm thấy kín đáo, việc Lưu Duyệt và những người khác đã qua hai tháng mới liên lạc với hắn, tất nhiên là ý của ông ấy, mục đích là để không quấy rầy hắn tu luyện.
Dường như ông ấy đã sắp xếp một loạt kế hoạch tu luyện đâu ra đấy cho hắn. Mà thông qua kế hoạch như vậy, thực lực của Khương Hiên quả thực đều tiến bộ mỗi ngày.
"Lưu đạo hữu, xin hỏi nhiệm vụ lần này cụ thể là gì?"
Khương Hiên hiếu kỳ hỏi.
"Khương đạo hữu không biết sao?" Lưu Duyệt hơi bất ngờ, truyền âm nhỏ giọng.
"Nhiệm vụ lần này, là bắt giữ Ma Kiệt Thần Quốc Hoang Thần!"
"Cái gì?"
Khương Hiên nghe được mặt đầy kinh ngạc, Hoang Thần?
"Hoang Thần là một Thần Hầu khá có danh tiếng trong Ma Kiệt Thần Quốc, sáng tạo ra Hoang Thần Tam Thể Thuật vô cùng huyền diệu, trong cuộc chiến tranh giữa hai nước Hằng Sa và Ma Kiệt, hắn đã mang đến không ít phiền toái cho quân ta."
Lưu Duyệt giải thích một chút, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Khương Hiên, lại thở dài trong lòng.
Mặc dù nói đối phương là Thần Hầu cảnh, nhưng suy cho cùng vẫn là tân binh mới mà, nghe được cái tên Hoang Thần mà đã giật mình đến mức này.
"Hoang Thần, quả nhiên là Hoang Thần!"
Điều mà Lưu Duyệt không biết, là trong lòng Khương Hiên đang sản sinh một cảm giác kỳ lạ.
Năm đó ở Hạ Giới Thiên Cung tìm được bản chính Hoang Thần Tam Thể Thuật, trên Thần Thạch có ghi lại một đoạn truyền thuyết, chính là về Thần thoại Hoang Thần sáng chế tam thể thuật.
Đối với Khương Hiên khi ấy mà nói, Hoang Thần chỉ là một câu chuyện Thần thoại thuần túy, hắn hoàn toàn không nghĩ tới sau này sẽ có chỗ giao thoa với hắn.
Ai ngờ, trước mắt hắn lại phải đi chấp hành nhiệm vụ bắt giữ Hoang Thần, nhân vật trong thần thoại xuất hiện, tự nhiên là một việc khiến người ta cảm thấy thú vị.
Chương trình ủng hộ Thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện