(Đã dịch) Tuyệt Thế Thần Hoàng - Chương 863: Khôi phục tu vi
Khương Hiên thành thật nói ra, binh linh Khốn Tiên Tác hiểu rõ chân tướng, suýt nữa rơi lệ.
Nhưng sự việc đã đến nước này, nó không còn đường lui, chỉ đành lựa chọn hợp tác cùng Khương Hiên, cùng nhau áp chế đế lực bất an phận kia.
“Lượng thần lực này quá lớn, trừ phi ngươi tấn cấp Thần Vị, nếu không thì tuyệt đối không thể nào trục xuất chúng ra khỏi cơ thể hoặc luyện hóa hấp thu. Tính toán lúc này, chỉ có thể tạm thời phong ấn chúng, ta và ngươi liên thủ, có lẽ có thể thử một phen.”
Binh linh Khốn Tiên Tác dù sao cũng từng nam chinh bắc chiến, so với Khương Hiên mới đặt chân vào Thiên Vực, kiến thức rộng rãi hơn nhiều, rất nhanh nghĩ ra kế sách tạm thời thích ứng.
“Đây cũng chính là điều ta nghĩ trong lòng.”
Khương Hiên gật đầu, ngay sau đó toàn lực thôi động Nguyên lực, lượng lớn Thiên Nguyên kiếm khí bức bách về phía đế lực, cùng Khốn Tiên Tác chung sức thử phong ấn hơn mười cổ đế lực kia.
Có sự trợ giúp của Khốn Tiên Tác, việc vốn không thể làm đã trở nên có khả năng, Khương Hiên cả đêm đắm chìm trong trạng thái vi diệu.
“Lạ thật, tên này...”
Con lừa xám hàng xóm mơ hồ phát giác điều gì đó, cả đêm kinh ngạc nghi ngờ nhìn Khương Hiên, như có điều suy tư.
Trong phòng giam dưới lòng đất âm u ẩm ướt, các nô lệ đến từ nhiều tộc khác nhau bị bao phủ bởi bầu không khí áp lực thấp, lo lắng cho vận mệnh ngày mai của mình.
Không ai hay biết, tại một góc phòng giam, một bóng người của Nhân tộc đang lặng lẽ thay đổi...
Lúc nửa đêm về sáng, trong một mảng bóng tối, Khương Hiên bỗng mở mắt, trong hai tròng mắt có tinh mang chợt lóe lên.
Còn Khốn Tiên Tác trên người hắn thì lại trông uể oải ảm đạm.
Trải qua cả đêm cố gắng, nhờ lực lượng của Khốn Tiên Tác, cuối cùng hắn đã phong ấn chặt nhiều phần đế lực kia. Giờ phút này tại một góc đan điền của hắn, một đoàn quang đoàn đủ mọi màu sắc lơ lửng, bên ngoài còn có vô số sợi tơ quấn quanh, chính là những phần đế lực hỗn tạp kia.
“Cổ thần lực này tuy đã bị phong ấn, nhưng vì tụ lại cùng một chỗ, một khi phát sinh vấn đề thì nguy hiểm cũng càng cao. Bởi vậy kể từ hôm nay, ta đều phải phân ra một bộ phận tâm lực để trông coi, ngươi sẽ không thể điều động lực lượng của ta quá nhiều.”
Thanh âm Khốn Tiên Tác truyền vào trong óc Khương Hiên, lộ rõ vẻ mỏi mệt và bất đắc dĩ, nó quả thực đã trở thành bảo mẫu đan điền của Khương Hiên, muốn tùy thời phòng ngừa sự cố phát sinh.
“Ta đã hiểu.”
Khương Hiên gật đầu, để phòng ngừa ngoài ý muốn, ở bên ngoài quang đoàn đế lực, hắn còn để Thiên Tốn Thù hỗ trợ kết thành một tầng tơ nhện, phát huy tác dụng gia cố phòng ngự.
Giờ phút này, tâm niệm hắn vừa động, Nguyên lực Thần Vị ngũ trọng đỉnh phong lập tức cuồn cuộn chảy ra từ đan điền, nhanh chóng tràn ngập khắp tứ chi bách hải của hắn.
Cảm giác cường đại đã lâu bỗng ập đến, giờ phút này Khương Hiên không còn như trước đây, cảm giác như một thanh kiếm sắc treo trên đầu nữa, đã thả lỏng không ít.
Tinh thần phấn chấn, Nguyên lực như đại giang cuồn cuộn gào thét trong cơ thể, Khương Hiên cảm thấy toàn thân huyết nhục đều đang vui vẻ hấp thu Nguyên lực.
Trước đây đan điền hỗn loạn, Khương Hiên cũng không cảm nhận được những chỗ tốt mà mảnh thiên địa này mang lại, mà giờ đây đã khôi phục xong, dù là đang ở trong hầm ngầm âm u, hắn cũng cảm nhận được Thiên Địa Nguyên Khí cực kỳ nồng đậm.
Thiên Địa Nguyên Khí ở đây bàng bạc hơn xa 3000 thế giới, ở đây Nguyên l���c của hắn dường như trở nên càng thêm sinh động.
Khương Hiên nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, để cơ thể mình một lần nữa thích ứng.
Trong bóng tối, thân thể hắn lượn lờ kim quang nhàn nhạt, trông đặc biệt bất phàm.
“Gặp quỷ rồi!”
Con lừa xám cả đêm chú ý Khương Hiên, nhìn thấy cảnh tượng này, nhất thời trợn tròn hai mắt.
Người bị Khốn Tiên Tác phong ấn chặt, sao có thể còn hiển lộ dị tượng như thế này?
Nó nhất thời có chút không nhìn thấu nam tử Nhân tộc trước mắt này, tên này trên người sợ rằng có không ít bí mật.
Khương Hiên yên lặng tu luyện, chỉ mất khoảng thời gian một chén trà, đã khôi phục tới trạng thái đỉnh phong, thậm chí còn hơn lúc trước.
Bởi vì sinh mệnh tinh khí của thông thiên cổ thụ rót vào, kinh mạch trong cơ thể hắn dị thường rộng lớn và cứng cỏi, trên lý thuyết, kinh mạch của hắn hoàn toàn có thể chịu đựng được lực lượng bàng bạc cấp độ Thông Thiên Cảnh chảy xuôi.
Hơn nữa, huyết nhục của hắn ẩn chứa sinh mệnh tinh khí, khi thi triển Thần Linh Âm hiệu quả tăng lên rất nhiều.
Điều này có thể nói là đã đặt nền móng vô cùng tốt cho việc tu luyện của hắn, hắn tuy vì gặp phải không ít phiền toái trên Đăng Thiên Lộ, nhưng cũng thu hoạch được không ít chỗ tốt tiềm ẩn.
Một lần nữa mở mắt, thực lực khôi phục khiến Khương Hiên có thêm vài phần nắm chắc trong việc khống chế thế cục Thủy Oa Thành, ánh mắt hắn dò xét khắp nơi, lộ vẻ trầm tư.
Thủy Oa Thành này tàng ô nạp cấu, rất nhiều hành vi của dị tộc đã chọc giận hắn.
Cạch!
Cánh cửa sắt lớn của nhà tù đằng xa bị nặng nề mở ra, trong cảm ứng thần thức của Khương Hiên, có vài tên thủ vệ dị tộc đi xuống.
Bọn chúng vừa đi vừa nói chuyện, tiến về phía nhà tù.
“Ngày mai các thủ lĩnh của các tộc Thủy Oa Thành đều sẽ đến, tình hình thịnh vượng chưa từng có, để đảm bảo đấu giá hội diễn ra thuận lợi, cấp trên đã ra lệnh cẩn thận kiểm tra, phòng ngừa một số nô lệ tự sát, thật sự là khiến ta mệt chết đi được.”
“Đúng vậy, mấy tên đầy tớ này thật khiến người ta đau đầu, vậy mà lại dùng thủ đoạn tự hại mình. Phải biết rằng nếu bọn chúng thiếu một chút da lông, giá đấu giá sẽ giảm đi rất nhiều, thật đúng là tự rước phiền toái!”
Vài tên thủ vệ dị tộc vừa đi vừa phàn nàn, theo đấu giá hội đến gần, công việc của những kẻ ở tầng dưới chót như bọn chúng lại mệt muốn chết.
Vài tên thủ vệ đi qua, lượng lớn nô lệ từ trong lồng giam ngẩng đầu lên, có ánh mắt tràn ngập sợ hãi, có nhiều sự phẫn nộ, có thì lại là tuyệt vọng.
Vài tên thủ vệ nhìn đông ngó tây, kiểm tra xem nô lệ có hoàn hảo không hề tổn hại gì không, mà trong số đó, một tên thì lại trực tiếp đi về phía một góc nào đó.
Hắn rất nhanh đi đến trước một cái lồng giam, trong lồng giam đó, rõ ràng là tiểu cô nương Nhân tộc mà Khương Hiên từng thoáng nhìn qua trước đó.
Tiểu cô nương đáng thương gần như cả đêm đều cuộn mình trong góc, đầu chôn xuống, như lục bình không gốc rễ.
“Này, ra đây!”
Tên thủ vệ vậy mà mở khóa cửa lồng giam, không kiên nhẫn thúc giục tiểu cô nương ra ngoài.
Nhất thời, tiểu cô nương kia như chim sợ cành cong, không kìm được lùi về phía sau.
“Nhanh ra đây! Nghe rõ không?”
Nhìn thấy phản ứng này của tiểu nữ hài, tên thủ vệ cười lạnh nói.
“Nửa đêm canh ba, vì sao lại bắt nàng ra ngoài? Chẳng phải đấu giá hội là ngày mai sao?”
Cách lồng giam của cô bé không xa, trong một cái lồng giam khổng lồ, một thanh âm như từ cõi u minh vang lên.
Chính là tên cự nhân mà Khương Hiên từng thoáng nhìn qua trước đó, h���n từ trong giấc ngủ say tỉnh lại, trượng nghĩa nói thẳng.
“Nàng đã bị một vị Tộc trưởng đại tộc nhìn trúng, đưa ra giá cao không thể cự tuyệt để mua sớm, đối phương ngày mai sẽ đến nhận, giờ đây phải dẫn nàng đi trang điểm, ăn mặc, đồng thời còn phải dạy nàng cách lấy lòng đại nhân.”
Tên thủ vệ hừ lạnh một tiếng, đồng thời trêu tức liếc nhìn tên cự nhân.
“Tiểu cô nương này da thịt mịn màng, xinh đẹp đáng yêu, nếu được sủng ái, chưa biết chừng sẽ có ngày lành. Còn ngươi thì không giống, tên to con trước kia, bị mua về sau nhất định sẽ thành ô-sin, ngươi lo lắng cho người khác làm gì, chi bằng trước lo lắng cho chính mình đi.”
Tên thủ vệ nói xong lời châm chọc, thấy tiểu cô nương kia vẫn cuộn mình trong góc không chịu ra, lập tức bước vào.
“Đừng để ta phải nói đến lần thứ ba, muốn chịu khổ sao?”
Tên thủ vệ vung trong tay một cây roi dài như gai bụi, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, do dự một lúc rồi đổi thành một cây gậy có vân hồng lam.
Tiểu cô nương này nếu bị thương trên người thì giá sẽ hạ, hắn không thể gánh vác trách nhiệm này, bất quá nếu đổi thành Gõ Hồn Bổng thì sẽ khác.
Đây là binh khí chuyên dùng để đối phó vật phẩm đấu giá quý giá mà cấp trên ban xuống, có thể dùng để gõ vào thần hồn, khiến linh hồn cảm nhận được đau đớn, đồng thời lại không cần lo lắng thân thể bị tổn hại ảnh hưởng đến giá cả.
Thấy tên thủ vệ cầm Gõ Hồn Bổng đến gần, tiểu nữ hài Nhân tộc nhất thời cuộn mình chặt hơn nữa, triệt để lui sát vào chân tường.
“Không muốn...”
Nàng gần như nức nở nói, thanh âm khàn khàn và bất lực, hiển nhiên đã khóc rất lâu, khóc đến nỗi cổ họng đều khản đặc rồi.
“Này, chẳng qua là một con nhóc chưa được mấy tuổi, tha cho nàng đi!”
Tên cự nhân kia lại mở miệng, trong ánh mắt có chút phẫn nộ.
“Ngươi đúng là thích xen vào việc của người khác, tên to con, sao thế? Vẫn cho rằng mình là người tự do sao?”
Một tên đồng bạn của thủ vệ lộ vẻ không kiên nhẫn, bước nhanh đi tới.
Hắn vừa đi tới bên cạnh nhà tù, một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện.
Phịch!
Thân thể hắn đột nhiên cứng đờ ngã xuống đất, mặt úp xuống, mà từ thất khiếu của hắn thì trào ra máu tươi.
Chết rồi!
Một tên thủ vệ chết một cách khó hiểu!
Lượng lớn nô lệ trong phòng giam nhất thời kinh ngạc nghi ngờ bất định, tên thủ vệ còn lại vẫn bình thường thì mặt đầy khiếp sợ, trong lòng không hiểu sao phát lạnh.
“Chuyện gì thế? Này này, hai người các ngươi đang đùa đấy à?”
Chương truyện này do Truyện Free độc quyền chuyển ngữ, kính mong quý độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.