Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 160:

Cô gái nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, song vẫn cố gượng cười mà nói:

- Thiếu gia, ngài nói đùa rồi ạ.

- Ai có hứng đùa với ngươi? Nhanh đến chỗ thiếu gia đây, đồ tiện nhân! Chỉ là một nữ nô lệ mà thôi, cần gì phải giả bộ thanh cao như vậy chứ.

Thanh niên quát lớn một tiếng, bộ dạng cực kỳ thiếu kiên nhẫn, vô cùng bá đạo.

Lâm Phong khẽ nhíu mày. Cường giả và thiên tài ở Hoàng thành quả thực rất nhiều, nhưng dường như loại công tử quý tộc kiêu căng ngạo mạn, coi trời bằng vung này còn nhiều hơn. Ai ai cũng không coi người khác ra gì, tự cho mình là đúng.

Cô gái khẽ cắn môi, sắc mặt trắng bệch. Quả thật như lời thanh niên kia nói, thân phận những người như nàng vô cùng thấp kém, chỉ như một loại đầy tớ, hạ nhân. Nếu không, cũng chẳng cần phải đứng ngoài đón khách, niềm nở chào đón mọi người như vậy. Ở đại lục này, đây vốn là một nghề nghiệp cực kỳ ti tiện.

Bởi thế, nếu đối phương muốn chà đạp nàng, nàng quả thực chẳng thể phản kháng.

Nàng còn nhớ rõ lần trước, một bằng hữu của nàng được một tên đệ tử quý tộc để mắt, vì không chịu thuận theo mà bị cưỡng hiếp đến chết, kết cục vô cùng thê thảm. Phòng đấu giá sẽ không ra mặt vì những tỳ nữ như các nàng.

Các nàng được huấn luyện là để xu nịnh khách nhân.

Thấy sắc mặt cô gái như vậy, tên kia càng cười đắc ý, nói:

- Dường như lần trước Mông Xung kia cũng ở đây chơi đùa một ả, đùa cho đến chết! Nếu ngươi không nhanh đến đây làm bản thiếu gia vừa lòng, ta sẽ tống ngươi vào quân doanh cho bọn tướng sĩ đói khát kia hưởng thụ một phen, xem ngươi chịu đựng được bao nhiêu người!

Sắc mặt cô gái lại tái nhợt hẳn, trông vô cùng thê thảm, muốn nhiều người cùng "chơi đùa" nàng ư?

Lúc này, một tia hàn quang chợt lóe trong mắt Lâm Phong. Quả là một tên súc sinh vô liêm sỉ, dám ngay giữa thanh thiên bạch nhật mà buông ra những lời dâm ô như vậy, lại còn dương dương tự đắc.

- Ngươi không nói lời nào, là sợ người khác không biết miệng mình thối đến mức nào ư?

Lâm Phong quay đầu lại, đôi mắt dưới lớp mặt nạ lạnh lùng liếc nhìn thanh niên kia một cái, giọng nói băng lãnh.

Thanh niên kia hơi khựng lại, lập tức trong tròng mắt lộ ra vẻ âm lãnh, nói:

- Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?

- Đương nhiên biết.

Lâm Phong gật đầu. Thanh niên kia lộ vẻ thú vị, cười lạnh:

- Nếu đã biết, ngươi không nghĩ đến hậu quả ư, hay chỉ là nhất thời nóng đầu vì một ả đàn bà mà thôi?

- Nói chuyện với súc sinh thì cần gì phải lo lắng hậu quả?

Lâm Phong mỉm cười đầy trêu tức, cười nhạt nói.

- Phì…

Có người ở khu vực khách quý nghe vậy thì không nhịn được bật cười. Lâm Phong rõ ràng đang trêu đùa thanh niên kia mà.

Nghe được tiếng cười trào phúng, sắc mặt tên thanh niên kia cứng đờ, quát lên:

- Phế hắn đi, ném ra ngoài, rồi mang ả kia đến đây cho ta.

- Vâng.

Trong đình đài của thanh niên kia, một bóng người đứng dậy, bước về phía Lâm Phong.

Người này mặc một bộ trường bào màu xám cực kỳ giản dị, sắc mặt lạnh lùng, thân thể đứng thẳng tắp, lúc cất bước còn mang theo tiếng gió.

Lâm Phong nhìn về phía người này, chỉ thấy một luồng sát khí kéo tới. Hắn nhận ra kẻ này rõ ràng rất quyết đoán, thân mang sát khí thiết huyết, đúng chuẩn quân nhân.

Mà vừa rồi thanh niên kia cũng nhắc tới hai chữ “quân doanh”, chẳng lẽ gã ta có quan hệ với quân đội sao!

- Khoan đã!

Lúc này, một giọng nói truyền đến khiến nam tử áo bào xám kia dừng lại, quay đầu nhìn về phía người nói.

Một người bước tới, mở miệng nói với thanh niên kia:

- Mông thiếu, những người ở đây đều là khách quý của phòng đấu giá. Trước khi rời đi, phòng đấu giá có nghĩa vụ đảm bảo sự an toàn cho các vị! Mong Mông thiếu có thể thông cảm, thu hồi mệnh lệnh vừa ban ra.

- Đương nhiên, còn về ả này, nếu Mông thiếu thích thì ta sẵn lòng đưa ả cho Mông thiếu, tùy ngài xử trí.

Người kia nói chuyện rất khách khí, khiến sắc mặt thiếu niên kia mới thư thái chút. Gã cũng không quá mức làm mất mặt phòng đấu giá, dù sao chủ nhân nơi này có thân phận không hề tầm thường, không dễ chọc giận như vậy.

- Coi như ngươi gặp may.

Thanh niên lạnh lùng liếc Lâm Phong một cái, mắt hiện lên hàn quang. Trong phòng đấu giá không thể động đến Lâm Phong, nhưng một khi ra ngoài rồi, đó chính là lúc Lâm Phong gặp họa.

- Bảo ả tiện nhân kia tự mình đến đây cho ta, bản thiếu gia sẽ cho ả nếm thử cảm giác trước mặt mọi người.

Thanh niên nói với ngữ khí âm trầm, khiến sắc mặt cô gái xinh đẹp kia tái nhợt vô cùng, ánh mắt lộ vẻ hoàn toàn tuyệt vọng.

Nàng không ngờ chỉ tùy ý nói một câu đã rơi vào kết cục như vậy, mà nàng cũng chẳng hề nói gì sai. Các vị trí ở khu vực khách quý này quả thật có thể tùy ý ngồi.

Thế nhưng trên thế giới này vốn không có phân chia đúng hay sai, thực lực mới là thứ quyết định vận mệnh.

- Vâng.

Người kia nhìn cô gái, lạnh lùng nói:

- Lời của Mông thiếu ngươi đã nghe rồi đấy, còn không tự mình đi tới?

Sắc mặt cô gái tái nhợt, thân thể khẽ run. Nàng không biết nếu mình đi qua thì thanh niên đó sẽ làm gì nàng.

- Hừ?

Người nọ hừ một tiếng. Nước mắt lưng tròng trong đôi mắt cô gái, nàng đã hoàn toàn cam chịu số phận, cất bước chân nặng trĩu chuẩn bị đi đến chỗ thanh niên.

Cảnh này khiến thanh niên kia lại nở nụ cười tà ác.

Nhưng vừa bước ra một bước, thiếu nữ đã cứng đờ lại, bước chân cũng dừng giữa không trung.

Nàng thoáng nhìn cánh tay nhỏ nhắn của mình, ở đó, một bàn tay lớn đang nắm chặt lấy, khiến nàng không thể bước đi.

- Ngồi xuống đây với ta.

Lâm Phong nhàn nhạt nói, khiến thân thể cô gái khẽ run. Nàng thoáng nhìn Lâm Phong với chút vẻ cảm động trong ánh mắt, nhưng lại không dám làm theo.

- Ta bảo cô ngồi thì cứ ngồi, không cần phải đi đâu hết.

Lâm Phong khẽ dùng sức kéo cô gái ngồi xuống cạnh mình, khiến cho không ít người sửng sốt.

- Vị công tử này, xin ngài đừng làm khó chúng tôi!

Người của phòng đấu giá kia không ngờ Lâm Phong lại không biết điều như vậy. Theo y, y đã nể mặt Lâm Phong, coi Lâm Phong là khách quý nên mới ra mặt bảo vệ hắn. Thế nhưng Lâm Phong dường như không biết phải trái, khiến giọng điệu của y có vẻ không tốt cho lắm.

- Khó xử?

Lâm Phong cười lạnh, nhìn y rồi thản nhiên nói:

- Ta cũng được coi là khách quý của phòng đấu giá ư?

- Đương nhiên, nếu không thì công tử đã chẳng thể ngồi ở đây.

Đối phương gật đầu nói.

- Nếu ta là khách quý của phòng đấu giá các ngươi, nàng vì tiếp đón ta mà gặp họa, bị các ngươi đưa cho tên súc sinh miệng thối kia chỉ để gã tiêu giận. Vậy các ngươi có nghĩ đến thể diện của ta để ở đâu không?

Lâm Phong lạnh lùng nói, rõ ràng đối phương không hề nể mặt hắn.

Cô gái này tiếp đón hắn, chăm sóc hắn, chỉ vì để hắn ngồi xuống đây mà đắc tội với thanh niên kia, nên nàng liền bị trừng phạt, bị đưa cho tên kia ngược đãi. Vậy Lâm Phong hắn là cái gì?

Người của phòng đấu giá kia từ đầu đến cuối đều chưa từng hỏi ý kiến của hắn, trực tiếp coi hắn là không khí, chỉ để tên kia tiêu trừ lửa giận. Vậy còn lửa giận của Lâm Phong hắn thì ai sẽ tiêu đây?

Đối phương nghe được lời Lâm Phong thì sắc mặt cứng đờ. Quả thật y chỉ suy nghĩ đến cảm nhận của thanh niên kia, mà hoàn toàn không để ý đến Lâm Phong. Theo y, thân phận của thanh niên kia, Lâm Phong há có thể so sánh? Y làm vậy thì Lâm Phong phải cảm kích y mới đúng, vì y đã giúp Lâm Phong chuyển nguy thành an.

Mặc dù lúc này nghe được lời Lâm Phong nói, y vẫn cảm thấy hắn không biết phải trái.

Hơi nheo mắt lại, người này nhìn Lâm Phong một cái thật sâu, rồi lập tức nhìn cô gái kia và nói:

- Ai cho ngươi ngồi xuống? Ta bảo ngươi qua hầu hạ Mông thiếu, ngươi không nghe thấy sao?

Thanh niên vốn nổi giận vì những gì Lâm Phong nói, nhưng thấy người kia nói vậy thì lại mỉm cười, coi như kẻ này thức thời. Gã lại muốn xem lần này Lâm Phong sẽ xuống đài ra sao.

- Thật là nể mặt mà không biết đường!

Thanh niên khẽ nói một câu, nụ cười càng thêm rực rỡ. Những lời này cũng chính là suy nghĩ của người của phòng đấu giá kia. Theo y, Lâm Phong đúng là được cho thể diện mà không biết điều.

Lâm Phong híp mắt nhìn người của phòng đấu giá kia, nhàn nhạt nói:

- Ngươi vừa nói gì?

- Hừ!

Người này hừ lạnh một tiếng, chỉ vào cô gái rồi nói:

- Ta bảo ả đi hầu hạ Mông thiếu!

Rầm!

Vừa dứt lời, một tiếng Rầm vang lên, đá vỡ bắn khắp nơi, mặt đất rung chuyển dữ dội. Chỉ thấy chiếc bàn đá trong đình đài của Lâm Phong bị một quyền của hắn đánh nát, vỡ tan thành bột phấn!

Kính mời quý độc giả tiếp tục theo dõi diễn biến tiếp theo của tác phẩm này, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free