(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 50: Thanh Thiên
Thân thể này trước đây thuộc về Thiên Thanh. Vốn sinh ra trong nghèo khó, nàng lại bị một gã đàn ông tệ bạc lừa tiền, cuối cùng chẳng còn lại gì ngoài một đứa con gái.
Trước đây, nàng vốn dựa vào việc bán bánh cuốn để kiếm sống, nhưng giờ đây khoản nợ chồng chất, thân thể lại mang bệnh nặng, cộng thêm gánh nặng nuôi con thơ, cuối cùng Thiên Thanh không chịu nổi áp l��c, nàng đã vong mạng. Cũng đúng lúc đó, Điền Dã thi triển bí pháp để nhập vào thân thể này.
Biết trước mình phải rời khỏi thế gian, Thiên Thanh đã để lại một phong di thư, mong người sau sẽ đọc được. Bức thư này hiện đang nằm trong tay Điền Dã.
Thế nhưng, điều đó chẳng liên quan gì đến Điền Dã cả!
Nàng vứt phong thư sang một bên rồi đứng dậy. Cô bé nhỏ nhắn liền tò mò nhìn mẹ mình.
“Mẹ sao thế ạ?”
Cô bé khoảng sáu, bảy tuổi, với khuôn mặt tinh xảo, làn da mịn màng. Khi em cười, hai má lộ ra lúm đồng tiền xinh xắn, thật là một cô bé đáng yêu.
Điền Dã nhìn chằm chằm cô bé một lúc, sau đó nàng khoanh tay lại và lạnh giọng nói:
“Đi ngủ!”
Giọng nói lạnh như băng, chỉ là một mệnh lệnh vỏn vẹn như thế. Khó tin một người mẹ lại nói với con mình như vậy. Nhưng Điền Dã không phải là mẹ của con bé.
Thế nhưng, em chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Điền Dã, không hề tỏ ra bất ngờ. Cô bé khẽ nói:
“Mẹ không ngủ sao ạ?”
“Ta bảo con đi ngủ cơ mà?”
Nghe bị hỏi ngược lại như vậy, Điền Dã chợt thấy bực bội trong lòng. Nàng cau mày hừ giọng, ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng, thậm chí còn ánh lên vẻ lạnh lẽo.
Thế nhưng, cô bé chỉ thoáng chút hốt hoảng rồi lại nhìn chằm chằm vào nàng, dường như không hề thắc mắc tại sao mẹ mình lại trở nên như thế.
Đây chính là lý do Điền Dã không thích việc đột ngột có một đứa con gái. Bởi vì với kiểu quan hệ này, dù nàng có ra tay đe dọa cũng chẳng thể làm gì.
Hình ảnh của một người trong lòng trẻ thơ rất dễ hình thành, nhưng cũng khó lòng thay đổi nhất. Nàng cũng không hiểu tại sao.
“Vân Vân, mẹ còn có việc, con đi ngủ đi.”
Cuối cùng, bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể thở dài nhượng bộ. Cô bé tên Vân Vân nghe mẹ mình nói vậy, cuối cùng cũng chịu đi ngủ, nhưng trước khi đi còn bổ sung thêm một câu:
“Mẹ phải nhớ đi ngủ đấy.”
Điền Dã chỉ gật đầu, và khi chỉ còn lại một mình, nàng khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận xung quanh hồi lâu.
Mất sạch toàn bộ sức mạnh, do đó bây giờ Điền Dã không khác gì người bình thường, nếu gặp phải nguy hiểm sẽ đành chịu để kẻ khác chém giết.
Nhưng thông qua phán đoán sức mạnh của Long Ngạo Thiên, Điền Dã cho rằng thế giới này cũng không mạnh như nàng tưởng. Ước chừng có chín cảnh giới lớn.
Tuy mạnh nhất không thể đạt đến trình độ trích tinh nã nguyệt như các thế giới khác, nhưng độ nguy hiểm lại cao hơn rất nhiều.
Bởi vì, Thất Phẩm Hóa Khí c���nh có thể cưỡng ép thay đổi bản chất của một khu vực xung quanh, giống như cái cách Long Ngạo Thiên dễ dàng tạo ra Long Địa trong tiểu thế giới của Điền Dã.
Tuy không ảnh hưởng gì đến nàng, nhưng Bát Phẩm Thành Vân, Cửu Phẩm Hóa Tiên thì sao? Lỡ như lại có ẩn thế cao nhân xuất hiện?
Thế nhưng, nguy hiểm nhất vẫn là Trường An, và một kẻ khác.
Điền Dã mặt nàng trầm xuống, nàng chợt nhớ lại lúc Tiểu Thế Giới của mình bị Trường An cưỡng ép bóp vụn, cho dù sau đó nàng đã thi triển bí pháp để chạy trốn.
Ai mà ngờ được, sau đó nàng lại gặp một kẻ còn đáng sợ không kém gì Trường An.
Nghĩ đến đây, Điền Dã lắc đầu, cuối cùng thở dài xoa trán. Nàng hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại.
Nàng tu tà, nhưng không phải tà ma, mà là một Nghịch Thiên Giả.
Thế nào là Nghịch Thiên Giả?
Trái ngược với Thiên Đạo, chính là Nghịch Thiên Giả.
Thiên Đạo do vô số pháp tắc cấu tạo thành để vận hành một giới, mà Nghịch Thiên Giả lại cướp đi pháp tắc, cuối cùng gây ra những tổn thất khó có thể phục hồi.
Điền Dã chính là loại người như vậy.
Nói đơn giản, con thỏ ăn cỏ, con rắn ăn thỏ, cuối cùng rắn chết, xác trở thành phân bón cho cỏ, tuần hoàn vô tận. Vì thế nên một khu rừng mới có thể duy trì sự sống của động vật, thực vật.
Nhưng nếu có một con vật không thể chết, nó lại không ngừng cắn nuốt thực vật, động vật, rồi phá vỡ cân bằng của khu rừng thì sao?
Dĩ nhiên, khu rừng đó sẽ biến mất.
Chính vì thế mà Nghịch Thiên Giả chính là một phần của Tà Đạo, đối lập với Thiên Đạo, và luôn bị nhắm đến.
Nhưng Nghịch Thiên Giả chưa từng có ai Nghịch Thiên thành công cả, đó là một câu chuyện thực sự buồn cười.
Đã từng, có một vị Nghịch Thiên Giả đánh bại vô số thiên mệnh chi tử của chư thiên vạn giới. Sức mạnh của hắn đạt đến một cấp độ khủng bố, nắm giữ vô hạn pháp tắc trong lòng bàn tay, có thể đứng ngang hàng với một số vị Tà Chủ.
Thế nhưng, cuối cùng, hắn bị kẻ nắm giữ quyền năng Thiên Đạo dùng một ngón tay đánh bại.
Nói nghịch thiên thì dễ, đến khi thực hiện mới nhận ra nó bất khả thi đến mức nào. Chính vì thế mà Nghịch Thiên Giả ít khi cố định tại một thế giới nào cả.
Mỗi lần ra tay, họ đều chỉ thôn phệ một thế giới nhỏ rồi nhanh chóng biến mất. Nếu ở lại sẽ chỉ trở thành con giun dế chờ đợi Thiên Đạo nghiền nát.
Do đó, Điền Dã phải tìm cách để thoát khỏi thế giới này, càng nhanh càng tốt!
So với Trường An và kẻ kia, nàng càng sợ Thiên Đạo hơn. Hai kẻ trước còn có cơ hội nhỏ để trốn thoát, còn với Thiên Đạo thì đó chỉ là chuyện mơ tưởng.
“Trước hết thì không nên làm ra động tĩnh lớn, yên ổn mở quán bánh cuốn, lại tìm cách khôi phục thực lực. Còn nữa, từ giờ ta là Thiên Thanh, phải nhớ kỹ tên mình.”
Nhưng trước hết, nàng phải tìm hiểu cách làm bánh cuốn trước đã.
...
Dọc theo đường rừng, hai bóng người bước đi song song cạnh nhau. Một thanh niên trông bình thường, không có gì lạ, hắn cầm bầu rượu trên tay và chậm rãi bước đi, ánh mắt thoáng vẻ uể oải.
Bên cạnh hắn, người phụ nữ với mái tóc tím cầm theo một chiếc dù Tây Dương che nắng mặt trời, nàng nheo mắt nhìn hắn.
“Thế nào rồi, vị “Hộp gỗ đại hiệp?””
Trường An thoáng nhướng mày, rồi cười khổ lắc đầu:
“Đừng gọi ta bằng biệt danh đó chứ. Với lại, Tử cô nương, hôm nay nàng không làm việc buôn bán nữa ư?”
Tử cô nương, đây chính là cái tên duy nhất mà hắn gọi nàng. Nàng là người đầu tiên bán đất cho Trường An để hắn có thể mở quán trà, và cũng là người cho Trường An vay tiền.
Dù ban đầu nợ nần chồng chất, nhưng giờ đây thu nhập của Trường An đã khấm khá hơn, hắn vẫn đều đặn trả nợ hằng tháng cho nàng.
Người phụ nữ mỉm cười tao nhã, thảnh thơi bước đi và nói:
“Không cực nhọc như tiên sinh, ta đã có người phụ trách tất cả rồi.”
Một câu nói ấy, lộ ra vẻ giàu sang phú quý, tài cao chức trọng đến mức nào, khiến Trường An không khỏi chạnh lòng.
Trường An: “...”
Đáng chết, nếu như lúc trước hắn học giỏi hơn, thì đến thời này đã sống sung sướng hơn nhiều rồi. Bản thân là người vượt thời đại, kết quả lại không nhớ công thức hóa học điều chế xà phòng, bóng đèn các thứ đem bán, chẳng phải đã gia tài chất đống rồi sao?
Chẳng để ý đến suy nghĩ của Trường An, Tử cô nương chậm rãi bước đi cạnh hắn, mỉm cười nheo mắt lại:
“Thế nào? Rốt cuộc thù lao của bà Cát Linh đối với tiên sinh là gì, mà có thể khiến ngài mang danh bắt cóc bà già, chạy khắp Hoàng Thành, lại mở buổi diễn rối vậy?”
Trường An nghe hỏi vậy, hắn bất giác ngừng lại, nghĩ một lát rồi bật cười:
“Một cái kết.”
“...Thú vị.”
Nàng nhẹ cười, nhưng chợt bước chân ngừng lại, rồi nhìn hắn. Khuôn mặt đẹp yêu nghiệt lộ ra vẻ hứng thú, nụ cười như chứa những ẩn ý khiến Trường An không sao dò rõ tâm tư của nàng.
“Vậy ngài giúp nàng với tư cách nào? Một kẻ muốn tìm rõ chân tướng của con ma hay một người muốn trừ tà?”
Trường An cũng ngừng bước chân, hắn im lặng một lúc, cuối cùng nở nụ cười, thản nhiên đáp lại:
“Một người bình thường.”
Tử cô nương chỉ im lặng một lúc, cuối cùng khoanh tay lại, nở nụ cười tươi, gật đầu.
“Nghe rõ?”
Giọng nói tựa như đang nói với một ai đó, không phải là Trường An, vì vậy trong chốc lát đầu óc hắn trở nên mơ hồ, không rõ ý của Tử cô nương là gì.
Nhưng rất nhanh, Trường An đã biết đó là chuyện gì rồi. Chỉ thấy đột ngột, hai bóng người bước ra từ hai bên bụi cây, sau đó túm lấy vai Trường An. Trên người họ mặc giáp, hóa ra là binh lính của Hoàng Thành.
Cảm giác bất an chợt dấy lên trong lòng Trường An, trán hắn lấm tấm mồ hôi, hắn cười gượng và quay đầu lại:
“Tử cô nương, nàng... nàng...”
Nhưng nàng nhàn nhã quay lưng đi, còn hai tên lính thì vẫn giữ chặt vai Trường An, nghiêm trang nói:
“Tiên sinh, ngài bị tình nghi về hành vi bắt cóc người già, đồng thời gây náo loạn khắp Hoàng Thành, mong ngài hợp tác với chúng ta để điều tra…”
Trường An: “...”
Trường An, sinh viên đại học Nội Vụ, có tiền án bắt cóc bà già, Cựu Thánh Hoàng...
Thật xin lỗi, ta cũng không xứng đáng với cái thân phận đó nữa...
Rồi, một âm thanh hét lớn vang lên, mang theo sự không cam lòng, khiến cho khu rừng mất đi sự yên tĩnh, chim chóc hốt hoảng bay lên không trung.
“Mụ già thối!!! Bà lại bóp ta!!!”
Mà nghe thấy như thế, Tử cô nương chỉ khẽ nhắm mắt, nhàn nhã cười bước đi, tỏ ra rất cao hứng.
“Trường An, ai bảo ngài quá thú vị, khiến ta không nhịn được muốn trêu chọc ngài cơ chứ…”
Giọng nói thì thầm khẽ vang lên, chỉ mình nàng nghe thấy. Nội dung này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free, hân hạnh phục vụ quý độc giả.