(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 54: Cố nhân phó thác
Mỗi người trong Vạn Sự Gia lại có một cách bắt đầu ngày mới của mình, tạo nên những nét riêng biệt.
Ví dụ, Nhược Trần thường dậy từ canh năm (khoảng ba đến năm giờ sáng), nhưng dĩ nhiên không phải để tu tiên, bởi hiện tại hắn hoàn toàn không có ý định đó.
Theo lời lão Nhược, có lẽ hắn đang tranh thủ trải nghiệm cuộc sống người phàm, đồng thời thỏa mãn sở thích của mình.
Chính là nặn tượng.
Gần đây, linh cảm cứ cuồn cuộn kéo đến trong lòng Nhược Trần, khiến hắn không thiếu chủ đề để nặn. Mỗi ngày, ít nhất hai, ba bức tượng lại ra đời dưới bàn tay hắn.
Dậy từ sáng sớm để làm việc cần cù, quả không hổ là tinh hoa xã hội. Chắc chắn sau này khởi nghiệp sẽ thành công rực rỡ.
So với Nhược Trần, Trường An thật sự chẳng đáng xách dép.
Với lý luận “mặt trời đốt cháy mông mới là sáng sớm”, Trường An rất thích ngủ nướng, khó ai lôi được hắn dậy. Mà dậy rồi, hắn cũng chỉ ru rú trong quán đọc truyện, bộ dáng lười biếng vô cùng.
Dù khác biệt lớn đến vậy, mối quan hệ giữa Trường An và lão Nhược lại ngày càng tốt đẹp.
“Lão Nhược, ngộ đạo đến đâu rồi?”
Lúc này, Trường An cầm cuốn tiểu thuyết tiên hiệp trên tay, vừa đọc vừa hỏi.
Nhược Trần vừa nặn xong một bức tượng nữa, nâng tách trà lên uống một ngụm lớn, thở ra một hơi thỏa mãn, mỉm cười nhẹ nhàng đáp:
“Thiên tư ta kém cỏi, nên chỉ ngộ ra được một ít đạo vận thôi, không thể nào so sánh với tiền bối được.”
Trường An nghi ngờ nhìn Nhược Trần, đoạn đứng dậy, bước vào bên trong Vạn Sự Tượng Quán.
Đạo vận rực rỡ bảy sắc bao phủ khắp nơi, tựa như một vầng thái dương ở giữa chốn nhân gian. Trường An thấy thế thì mặt không chút cảm xúc, hắn rời Tượng quán, quay về quán trà.
Một ít đạo vận? Con mẹ nó, lão Nhược, định nghĩa 'một ít' của ngươi có vấn đề hả?
“Tiền bối, đó chỉ là tượng đất bình thường thôi.”
Trường An nghe Nhược Trần nhắc nhở, khẽ thở dài bóp trán, bắt đầu suy tư.
Điều này Trường An chưa từng gặp phải, bởi hắn chưa bao giờ thấy ai sống lâu như Nhược Trần, lại có thể nặn ra đạo vận ẩn chứa bên trong bức tượng.
Thiên tài? Không thể dùng hai từ thiên tài để miêu tả nữa. Năm xưa, Trường An được hệ thống hỗ trợ, đã gặp qua vô số thiên mệnh chi tử, nhưng ít ai có thể sánh bằng trình độ của Nhược Trần.
Trừ một vài người, nhưng những kẻ đó sau này đều là chủ của một Giới, và họ đều có bối cảnh, huyết mạch mạnh mẽ. Còn về Nhược Trần…
Hắn đã xem qua thân thể lão Nhược, không bối cảnh, không huyết mạch, vậy mà giờ lại nặn ra đạo vận?
Trong thoáng chốc, Trường An cảm thấy bản thân mình quá nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này.
Nhược Trần thấy Trường An chìm vào suy tư, chợt hỏi với vẻ tò mò trong giọng nói:
“Tiền bối, rốt cuộc mục đích của ngài là gì vậy?”
Không phải hắn không nhìn thấu Trường An, mà là nhìn rất triệt để, hiểu rất rõ vị tiền bối này.
Lười biếng, ngơ ngác, ngớ ngẩn, cả ngày chỉ biết ăn rồi chờ chết. Chính những hành động ấy của Trường An khiến lão Nhược không tài nào biết được mục đích thực sự của hắn.
Trường An bất chợt nhìn ra ngoài khu rừng, lá cây rơi nhẹ nhàng trong gió. Hắn thở dài, hỏi:
“Lá cây rơi rụng là do gió cuốn đi hay bởi vì cây không níu giữ? Nước chảy xuôi phải chăng là để tìm đến bốn biển mênh mông?”
Nhược Trần chỉ nhìn Trường An, khuôn mặt lộ vẻ khó hiểu, chẳng hiểu vì sao tiền bối lại đột nhiên làm thơ làm phú như vậy cơ chứ?
Trường An khẽ cười thầm đắc ý, hắn cho rằng vào lúc này, trông mình ngầu lòi, đẹp trai ngời ngời, chắc chắn lão Nhược cũng phải choáng váng lắm rồi.
Tuy thế, nhận thấy khuôn mặt lão Nhược không giống như bị choáng váng, mà đang dùng ánh mắt nhìn một kẻ đần, Trường An thở dài, người xìu như cọng bún.
“Đại khái là… Lúc trước ta nổi máu anh hùng, thách đấu một kẻ mạnh hơn mình vô số lần, cuối cùng bị đánh bại, thương nặng. Bây giờ sợ rằng kẻ thù cũ sẽ đến tính sổ, cho nên mới cụp đuôi mà sống.”
Nhược Trần: “…”
Nhược Trần nghe vậy, lần này hắn thật sự hoang mang.
Bởi vì Trường An không có vẻ gì là đang nói láo, nhưng lời nói của hắn lại lộ ra vẻ bỡn cợt rất nhiều, khiến Nhược Trần không biết nên tin hay không tin.
Cuối cùng, hắn chỉ đành thở dài đứng dậy, bóp vai một lúc rồi nói:
“Tiền bối, ta đi nặn tượng tiếp.”
Trường An nghe vậy cũng chỉ gật đầu, hắn tiếp tục lật từng trang sách và đọc, chỉ cảm thán sự chăm chỉ của Nhược Trần.
Mà Nhược Trần vừa trở về tượng quán, đã thấy một người đàn ông trung niên ngồi trước hiên của Vạn Sự Quán. Gã có vẻ đã ngoài bốn mươi, mặc bộ áo vải xám thô, lúc này đang mê mẩn quan sát Tượng quán.
Khách tới rồi…
Ý nghĩ hiện lên trong đầu Nhược Trần, hắn kiên nhẫn đứng chờ người đàn ông này. Người đàn ông đó vẫn ngẩn ngơ quan sát một hồi lâu, chợt giật mình khi thấy Nhược Trần đã đứng bên cạnh tự lúc nào, vội vàng chắp tay thi lễ:
“Bái kiến tiền bối, tiểu bối Phù Giang vô tri, không nhận ra ngài đã tới!”
Trong giọng nói không giấu nổi vẻ cung kính, Nhược Trần giật nhẹ khóe miệng, lòng dâng lên một cảm giác hoang đường.
Tại sao hắn là một tên phàm nhân không có chút linh lực nào trong người, lại bị gọi là tiền bối?
Mà đối diện hắn, Phù Giang vẫn chưa dám ngẩng đầu, trong lòng vô cùng hoan hỉ.
Gã nghe nói rằng khắp nhân gian có nhiều cao nhân tu vi siêu phàm nhập thánh, lại ưa thích ẩn mình làm người thường du ngoạn cõi phàm. Hôm nay Phù Giang lại may mắn được diện kiến!
Nghĩ đến đây, gã không dám thở mạnh, tim đập thình thịch vô cùng căng thẳng, xen lẫn với sự hưng phấn dâng trào.
Nhược Trần bật cười bất đắc dĩ, hắn dẫn Phù Giang vào trong đình, đoạn rót một chén trà, ôn hòa nói:
“Quý khách không cần phải căng thẳng, ta chỉ là một người nặn tượng bình thường. Ngài có thể chọn mua một bức, còn nếu không thích thì có thể đặt làm riêng.”
Nghe đến đây, Phù Giang giật mình ngẩng đầu, gã mừng rỡ cất tiếng:
“Ta muốn một bức tượng…”
Đoạn, hắn lấy ra từ trong người một bức tranh, cầm như báu vật mà mở ra cho Nhược Trần xem. Nhược Trần vừa đưa mắt nhìn đã ngạc nhiên, ngừng lại động tác, một cảm giác mãnh liệt dâng trào trong tim hắn.
Trong tranh, bóng người cao to đến kinh ngạc, kết hợp với bộ giáp sắt nay đã dính đầy vết xước và máu tươi càng khiến khí thế của người đó thêm phần ngút trời. Trên tay hắn cầm một bó tre khổng lồ.
Từ xa, bầu trời đêm dần hửng sáng, vầng dương bắt đầu rọi chiếu. Nhưng rồi, như một vết nứt khổng lồ xé toạc màn đêm, lũ giặc đông nghịt kéo đến, che khuất cả bầu trời.
Giặc đông như cơn sóng dữ, chúng cứ thế mà ập tới, muốn quét sạch bách tính trong thành. Khuôn mặt hiện lên vẻ hung tợn, đằng đằng sát khí.
Một người, thủ một thành.
Trong đầu Nhược Trần ong ong cả lên, vô số ký ức ùa về liên hồi, khiến đầu óc hắn nhói buốt, nhưng vẫn có thể nghe được giọng nói của Phù Giang.
“Đây là tổ tiên của vãn bối… người được gọi là Phù Đổng Thiên Vương. Bây giờ vãn bối phụng lệnh của tông môn tìm kiếm một bức tượng để tổ chức Phù Đổng Hội…”
Nhược Trần đưa tay lên bóp trán, hắn nhắm mắt lại một hồi, cuối cùng chợt nói:
“Không cần kể nữa, ta có thể nặn được.”
Hắn cũng không biết vì sao bản thân lại nói vậy, bởi Nhược Trần chưa từng tận mắt thấy người này, cũng chỉ nghe qua truyền thuyết về Phù Đổng Thiên Vương.
Trong mơ hồ, hắn nghe được một đoạn hội thoại.
“Ngươi biết thế nào là chết sao?”
“Là bị giết, kiếm xuyên tim, thần hồn tan nát?”
Người sau chỉ khẽ cười, hắn lắc đầu, đoạn nhẹ nhàng đáp:
“Là khi những bậc cha ông đã xả thân bảo vệ đất nước, cuối cùng không ai nhớ đến, lại quay sang tri ân kẻ thù.
Lúc đó, chúng ta chết rồi.”
Bầu không khí yên tĩnh, cuối cùng người kia bật cười, quay lưng bước đi.
“Lưu giữ những hình ảnh năm xưa, vượt qua không gian và thời gian, hãy tái hiện lại hình ảnh của họ giúp ta nhé, bạn thân.”
Cuối cùng, tất cả biến mất.
Phiên bản văn học này được thực hiện bởi truyen.free, tôn trọng công sức của người biên tập là điều cần thiết.