Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 56: Nặn gì khó

Tuy nhiên, Trường An bị vả mặt.

Một ngày, hai ngày, ba ngày trôi qua... Mặt trời mọc rồi lặn, chim lại bay về tổ, nhưng bóng dáng Nhược Trần vẫn bặt vô âm tín.

Trường An: “...”

Hắn hoang mang day trán, lòng dấy lên cảm giác hoang đường, bởi chính Trường An từng thấy lão Nhược bóp tượng tạo ra đạo vận.

Chẳng lẽ một người chưa thấu hiểu đạo lại có thể tạo ra vật mang đạo vận ư?

Chẳng lẽ, có khi nào... Lão Nhược đã đạt tới đỉnh cao của trang bức đạo?

Trang bức, mà không biết bản thân đang trang bức?

Khuôn mặt Trường An lập tức lộ vẻ kinh hãi, rồi hắn giơ tách trà búp tiên lên nhấp một ngụm, gật gù tán thưởng.

Rất ngọt…

Cuối cùng, hắn nằm bẹp dí trên bàn, hệt như một con ốc sên lười biếng, đón ánh nắng ban mai.

Dọc theo bờ sông Hoàng Thành, đi thêm một quãng đường dài sẽ bắt gặp Phù Đổng Thành.

Tương truyền, đây là nơi sinh ra Thánh Gióng, người sau này được xưng là Phù Đổng Thiên Vương. Minh chứng rõ nhất cho điều này là Phù Đổng Tông kề sát thành – một tông môn do chính dòng dõi ngài kế thừa tinh túy họ Phù Đổng.

Không những vậy, Phù Đổng Thành còn là nơi phát triển nông nghiệp, có truyền thống nặn tượng, đúc tượng, luyện khí lâu đời; nhiều thợ thủ công nổi tiếng khắp Xuân Quốc đều xuất thân từ đây.

Cũng chính vì lẽ đó, Nhược Trần quyết định đến nơi này. Hắn đã đi suốt cả ngày trời, nên khi đến nơi thì cũng đã hai ngày trôi qua.

Hai tòa thành cách nhau hơn sáu mươi cây số, mà thân thể Nhược Trần vẫn của người bình thường, hiển nhiên hắn có muốn nhanh cũng chẳng thể.

Thế nhưng, dù đã ở Phù Đổng Thành suốt ba ngày, hắn vẫn không được như ý.

Nơi đây có rất nhiều người làm nghề đúc tượng, nặn tượng, nhưng trình độ của những người bình thường không đáp ứng được yêu cầu của Nhược Trần. Còn những thợ nặn tượng có tu vi cao thâm lại ít khi ra mặt, do đó đến bây giờ hắn vẫn chưa giải quyết được vấn đề.

Cuối cùng, hắn đành quyết định mở một quầy bán tượng đất nặn bên đường, bán cho người qua lại để kiếm chút tiền đi đường, đồng thời nghe ngóng tin tức về những người có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.

Sau chừng ấy ngày, mọi người xung quanh chợ đều biết đến hắn, ai cũng đã nghe qua về một thợ nặn tượng trẻ tuổi, có ngũ quan anh tuấn, khí chất trầm ổn thanh cao, tượng nặn lại vô cùng đẹp và tinh xảo, nên hàng của Nhược Trần bán rất đắt.

“Chủ quán, bức tượng này có thể bán với giá ba thoi bạc chứ?”

Lúc này, một người khách đang ngắm nhìn bức tượng đất nặn hình con tuấn mã đang phi nước đại, anh ta chần chừ một lát rồi cất lời hỏi.

Hôm nay cũng như mọi ngày, Nhược Trần vừa nặn tượng, vừa ngẩng đầu lên, bật cười:

“Được chứ, cũng chỉ là tượng đất thôi mà.”

Người khách mừng rỡ, anh ta đã để ý bức tượng này từ lâu, dường như mong muốn tìm thấy động lực từ bức tượng ấy. Khi Nhược Trần vừa nói xong, người này lập tức đặt tiền lên bàn, nhận lấy bức tượng con ngựa, đoạn cười tủm tỉm, đưa tay gãi đầu:

“Chủ quán, thú thật với ngài, hôm nay ta chuẩn bị thi khoa cử, ngài nghĩ một kẻ bình dân như ta sẽ có cơ hội chứ?”

Nhược Trần khẽ ngừng lại, rồi hắn chỉ vào tượng con ngựa, bật cười:

“Một tảng đất nặn còn có thể lột xác như vậy, tiên sinh nếu chưa thử thì làm sao mà biết được? Câu hỏi này, tiên sinh phải tự tìm lấy đáp án thôi.”

Người thư sinh trẻ tuổi nghe vậy thoáng ngẩn người, nhưng rồi như được tiếp thêm động lực, liền bừng tỉnh ngộ, quay đầu bước đi kiên định.

“Cảm tạ chủ quán đã chỉ bảo!”

Đúng vậy, hắn chưa từng thử, vậy mà lại trông chờ đáp án ở người khác ư? Thật ngu ngốc!

Phải thử, phải cố hết sức mình, đến lúc ấy mới biết được đáp án cơ chứ!

Nhìn bóng người thư sinh bước đi, Nhược Trần mỉm cười, hắn tiếp tục nặn tượng. Thời gian trôi qua, chẳng hay một người đàn ông trung niên đã ngồi chăm chú xem từ lúc nào.

Nhược Trần vừa nhận ra gã đang nhìn mình, hắn còn định nói gì đó, chợt ông ta trầm ngâm, đoạn thốt: “Tệ quá.”

Nhược Trần: “...”

Có ai mở đầu cuộc hội thoại bằng cách chê bai người khác không hả?

Nhìn kỹ lại, người đàn ông trung niên này đã ngoài sáu mươi, khuôn mặt nhiều nếp nhăn, trên trán hằn vẻ mỏi mệt, tuy nhiên đôi mắt vẫn sáng ngời, mang theo khí chất đặc biệt. Lúc này, gã đang chăm chú quan sát bức tượng mà Nhược Trần đang nặn, uể oải nói:

“Tiểu tử, ngươi có phải là người đang tìm kiếm thợ nặn tượng tay nghề cao mà dân Hoàng Thành đang đồn thổi không?”

“Chính là ta…”

Nhược Trần thở dài, bỏ qua việc bị gọi là tiểu tử, hắn gật đầu đáp:

Ông ta đánh giá hắn một lúc, rồi khẽ gật gù, đoạn đưa tay gãi cằm, đột ngột hỏi:

“Ngươi thấy làm tượng gì khó nhất?”

Nghe ông ta hỏi vậy, Nhược Trần thoáng trầm tư, cuối cùng do dự trả lời, giọng mang đầy lưỡng lự:

“Nặn thiên ma, quỷ quái, thần thánh?”

Nhưng bất ngờ, ông ta chỉ lắc đầu, cười như đã biết trước câu trả lời của hắn, rồi đáp:

“Không phải.”

“Làm tượng rồng, tượng phật?”

“Không phải.”

Đến nước này, Nhược Trần vẫn không tài nào đưa ra đáp án, hắn nghi hoặc nhìn ông ta, thở dài: “Ta không biết, xin ngài chỉ giáo.”

“Làm tượng người, tượng chó thì khó, nặn tượng thần, ma, yêu quỷ thì dễ.”

Bất ngờ thay, ông ta chỉ cười, tay xoa cằm rồi nói, khiến Nhược Trần ngạc nhiên.

Hả? Câu trả lời này có hơi bị ngược chứ?

Như biết trước suy nghĩ của hắn, ông ta chỉ đứng dậy, bổ sung thêm một câu trước khi rời đi:

“Những cái mà ai cũng trông thấy, nếu làm tượng không giống thì bị chê cười, nên mới khó nặn.

Còn cái mà ngươi nói, nhân gian hiếm có người được chứng kiến? Muốn nặn ra sao thì nặn, thêm thắt ra sao thì thêm thắt, không sợ ai bắt bẻ, cho nên dễ nặn.”

Nói xong, ông ta cười vang, rồi rời đi, chỉ để lại cho Nhược Trần một câu nhắn nhủ: “Hôm sau lại gặp!”

Bản quyền nội dung chương này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free