Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 65: Gà trống bật hack

Chỉ còn mười giờ nữa là Phù Đổng Hội bắt đầu, Trường An đã lên đường được hai ngày trời.

Trong màn đêm tĩnh mịch, một bóng thư sinh ngồi tựa trên cành cây, chép miệng ngắm nhìn bầu trời đêm thanh tĩnh, tay nắm bầu rượu và nhấm nháp từng ngụm.

Đêm tĩnh lặng, chỉ có mình hắn, vậy mà trăng cũng không chịu lên để cùng thưởng thức rượu ngon?

Chàng thư sinh không kìm được tiếng thở dài. Hắn cảm thấy lòng trĩu nặng, không màng thế sự, chỉ mơ về đêm trăng. Tâm cảnh như vậy, ắt hẳn chỉ có tiên nhân trên trời mới đạt được.

Đương nhiên, những suy nghĩ kia chỉ là Trường An tự biên tự diễn. Thực ra, hắn đang co ro trên cây, ôm bầu rượu ngáp dài, trông vô cùng thô thiển.

“Hệ Thống, nơi này là nơi nào?”

[Chủ thể, cách năm mươi hai cây số về phía Bắc chính là Thành Phù Đổng]

Trường An nghe Hệ Thống đáp, hắn chỉ 'ồ' một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn màn đêm đen kịt, chợt bất đắc dĩ thở dài.

“Hướng Bắc là hướng nào?”

Không trăng, không sao, trước nay hắn cũng chưa từng am hiểu về phương vị, làm sao có thể xác định phương hướng đây?

Đã đi ròng rã hai ngày trời, lúc này Trường An đã vô cùng mệt mỏi. Hắn chỉ muốn nhanh chóng đến Thành Phù Đổng, thuê một căn khách sạn và nghỉ ngơi mà thôi.

Lần này, Hệ Thống không hề đáp lại, vì nó cũng lười đáp lời tên chủ nhân vô dụng này rồi.

“Hệ Thống, ngươi có giải pháp nào cho tình cảnh của ta lúc này không?”

[Chủ thể, hiện tại ta cũng bị phong ấn lại giống như ngài, không thể trao đổi công pháp, kỹ năng, huyết mạch hay thần binh được.]

Đúng vậy, bởi vì Hệ Thống chung quy cũng là một thần binh do trời đất hình thành, một đòn tấn công khiến Trường An bán sống bán chết như vậy chắc chắn cũng ảnh hưởng đến nó.

Trường An xoa cằm, nhấp một hớp rượu, cuối cùng buồn bực nói:

“Toàn một đám người điên, nghĩ sao lại làm ra một tuyệt chiêu có thể cắt đứt con đường tu luyện của người khác?”

Nhưng hắn cũng chỉ nói vậy thôi, bởi vì chiêu thức đó mà Trường An không thể tu luyện hay hấp thu linh khí nữa, nhưng điều này cũng không mấy ảnh hưởng đến hắn.

“Cục tác!”

Đột ngột, một âm thanh vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Từ xa, một con gà trống trông có vẻ dũng mãnh, lông óng ả, màu đỏ chót. Đôi mắt ti hí của nó lóe lên vẻ sắc bén, chiếc mỏ cứng tỏa ánh sáng lạnh lẽo giữa đêm khuya.

Nhưng Trường An mấy để tâm chứ? Tiếng gà vừa vang lên, hắn đã nhanh chóng thu mình lại, núp đằng sau cành cây và nín thở.

[Chủ thể, ngài không cần phải trốn]

Hệ Thống nhìn bộ dáng Trường An như vậy mà nhắc nhở, hắn cũng ló đầu ra, cùng lúc nhìn thấy con gà trống đang nhìn về phía mình.

Một người, một gà đối diện nhau, bầu không khí tĩnh lặng.

“Chỉ là một con gà… Chậc, xem ra ta đã quá đề phòng rồi, nhưng biết sao được cơ chứ? Cẩn tắc vô ưu mà, phải không?”

Hắn ta còn không ngại biên soạn ra đủ lý do để chữa cháy cho cái lá gan bé nhỏ của mình, nhưng Hệ Thống cũng không thèm nghe nữa. Con gà trống kia thì ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ khó chịu, kêu thêm một tiếng:

“Cục tác!”

Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy con gà trống nào đi dạo đêm khuya sao?

Trường An nhíu chặt mày, ánh mắt chợt lóe lên vẻ ác độc. Hắn nhảy xuống cành cây, xoa xoa hai bàn tay, nở nụ cười 'thiện lành':

“… Dạo này chưa ăn thịt gà… Đúng là đưa củi khô trong ngày tuyết rơi mà”

Ròng rã hai ngày, Trường An đã ăn hết bánh mì, thịt khô đem theo. Trông thấy con gà vừa to, vừa khỏe như vậy, làm sao có thể không kích thích tâm hồn ăn uống của hắn chứ?

“Lại đây, lại đây nào…”

Trường An giơ hai tay về phía trước, hắn ngày càng lại gần con gà trống hơn. Ánh mắt nó chợt lộ vẻ khinh bỉ, sau đó…

Phụt!

Nó há mỏ, lạnh lùng nhổ một bãi nước bọt lớn vào mặt Trường An, sau đó thở phì một hơi đầy khinh miệt.

Nụ cười trên mặt Trường An cứng lại, rồi chợt điên tiết gào lớn:

“Con gà này, mày chán sống đúng không?”

Mụ nội nó, cái thứ chỉ có hai chân, lại không biết bay mà dám khinh bỉ ông đây sao?

Phụt!

Nghe thấy hắn hét lên, con gà trống cũng chỉ ngẩng đầu, ánh mắt vẫn không chút thay đổi, lại há mỏ ra nhổ thêm một bãi nước bọt nữa.

Nhưng đã có sự chuẩn bị từ trước, chỉ thấy Trường An giơ tay lên chặn nó lại. Thuận thế hắn lao người về phía trước, ánh mắt tàn độc nhìn con gà, như thể đang nhìn một kẻ đã chết.

Nó không còn là một con gà sống, mà là gà nướng muối ớt, gà luộc, gà kho nghệ, gà quay,...

Bất ngờ thay, con gà trống chỉ giơ móng lên, dễ như bỡn giữ chặt bàn tay Trường An, khiến hắn không khỏi biến sắc.

Cảm nhận được sức mạnh kinh người truyền đến từ bộ móng, giữ chặt tay khiến Trường An không thể tiến thêm bước nào. Hắn chợt giật mình, nhưng rồi cũng giơ tay kia lên, tung chưởng về phía con gà.

Ầm!

Trường An đã không có cơ hội làm vậy. Con gà dùng một móng vuốt giữ chặt tay hắn, sau đó ném hắn văng ra xa. Thân thể va mạnh vào một bức tường, cảm giác đau đớn ập đến.

“Khục! Cái-”

Nhưng Trường An còn chưa dứt lời, con gà trống đã phi nhanh như chớp đến, húc mạnh vào bụng hắn. Lực lớn vô cùng, đến nỗi tảng đá sau lưng cũng vì thế mà vỡ nát.

Để rồi, ý thức Trường An chìm dần vào mơ hồ, cuối cùng hắn bất tỉnh. Con gà trống chỉ hừ lạnh rồi thu móng lại, đậu trên đầu Trường An.

Tiểu tử này chán sống, dám có ý đồ làm thịt gà trống ta đây?

“Cục, cục!”

Nó vỗ mạnh cánh, đắc ý kêu lớn tiếng, sau đó còn gáy một tiếng. Âm thanh vang vọng khắp khu rừng, như thể đang gọi ai đó đến.

“Ò ó ooooooooooo!”

Quả nhiên, tiếng bước chân vang lên từ sâu trong khu rừng. Rồi một bóng dáng bé nhỏ chui ra, sau đó ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt:

“Oa, Chân Ngắn, sao mày lại tấn công người bình thường vậy chứ?”

“Cục! Cục!”

Con gà trống đáp lại, nhưng nàng đã lại gần Trường An, xem xét một lúc rồi thở phào. Sau đó, nàng đưa ánh mắt không hài lòng nhìn con gà trống có tên Chân Ngắn kia.

“Mày tự ý rời khỏi đoàn đội, lại đánh người, trưởng lão mà biết thì…”

Biết được Trường An không thể di chuyển, nàng chỉ đưa tay lên cõng hắn trên vai. Chân Ngắn nhảy lên đầu nàng, không xem lời cảnh cáo đó ra gì, chỉ híp mắt lim dim ngáp.

Hừ, chỉ đi dạo đêm mà cũng gặp một thằng đần…

“… Rạn xương sườn mất rồi, mày có đan dược trị thương không?”

Nàng mò mẫm trong túi một lúc, cuối cùng chỉ mang ra một vài viên đan dược đặc trị dành cho tu luyện giả từ cảnh giới Tam Bộ Tạo Hồ trở lên. Nếu cho kẻ phàm nhân uống… chắc chắn sẽ khiến thương thế nặng thêm.

Vì thế, nàng nhìn sang con gà trống, thở dài hỏi.

“Cục, cục”

Tất nhiên, một con gà thì làm gì có mấy thứ đó chứ? Nó chỉ lắc đầu, kêu lên hai tiếng.

Nghe vậy, nàng chỉ thở dài, sau đó cõng Trường An trên lưng, chậm rãi rời khỏi nơi này cùng hắn.

“Có lẽ trong đoàn đội sẽ có thôi, cứ mang hắn về vậy…”

Tông môn chính đạo vẫn rất biết đối nhân xử thế, không hề giống trong tiểu thuyết tiên hiệp chỉ toàn là ngụy quân tử. Nơi đây ít có kẻ kiêu căng, mối quan hệ giữa tiên nhân và phàm nhân cũng được xem là hòa thuận.

Vì vậy, nếu có thể ra tay cứu người, chắc chắn nàng sẽ giúp. Với cả, chuyện này cũng do linh thú của nàng gây ra nữa.

Đi một đoạn đường dài, nàng chợt ngừng lại, nhìn khung cảnh xung quanh một lúc. Khuôn mặt lộ vẻ suy tư, rồi nàng lại tiếp tục bước đi.

Lại một đoạn đường dài nữa, nàng ngừng lại, quan sát vị trí của mình. Ánh mắt lộ vẻ sắc sảo, nàng lại chọn thêm một hướng rồi bước đi.

Lại một đoạn…

Lại một đoạn…

Qua vô số đoạn đường, trong khi Chân Ngắn đã ngủ từ lúc nào, người con gái này vẫn cần mẫn cõng cả hai, bước tiếp. Cuối cùng mồ hôi lấm tấm trên trán nàng.

Hỏng, lạc đường…

Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, mời bạn đọc khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free