Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 76: Sơ hở

Một lúc lâu sau, lão Thiệu Tổ rời đi để lo công chuyện chính của hắn. Trường An nhìn theo, khẽ nhổ một bãi nước bọt đầy ẩn ý.

Phi thuyền tan nát bươm, chẳng còn lại gì, vậy mà ông ta vẫn còn mặt mũi mà đi gặp người khác sao?

Bước đi trên đường, Trường An ngó nghiêng khắp nơi xem Thành Phù Đổng có bán mè xửng hay không. Tìm mãi, tìm hoài mà chẳng thấy một quầy hàng nào, trái lại các vật dụng làm từ tre, nứa thì lại vô cùng nhiều.

Có lẽ do ảnh hưởng từ Phù Đổng Thiên Vương, thành Phù Đổng đã nối tiếp truyền thống của ngài, khiến nơi đây trở thành vùng đất xuất khẩu tre lớn nhất Xuân Quốc.

Tuy nhiên, bên cạnh ngành tre nứa, nơi này vẫn là một ngôi làng có truyền thống thủ công lâu đời, đặc biệt là rèn đúc tượng, binh khí và các dụng cụ sinh hoạt hằng ngày.

Trước mắt Trường An, khung cảnh người qua kẻ lại vô cùng náo nhiệt. Tiếng rao bán thứ này vật nọ cứ thế đều đặn nối tiếp nhau, tạo nên một bức tranh sinh động.

Bỗng, một cô bé túm lấy tà áo của Trường An, vẻ mặt hồ hởi giơ chiếc giỏ trúc đựng đầy đồ ra, vui vẻ nói:

“Tiên sinh, ngài muốn mua đồ dùng không ạ? Toàn là đồ nhà cháu tự tay làm hết đấy ạ!”

Cô bé gọi là "tiên sinh", bởi Trường An ăn mặc giống một vị thư sinh có học thức, bất giác khiến những đứa trẻ đều coi hắn như một thầy đồ.

Trong giỏ có một cây sáo trúc, vì vậy hắn cũng chọn nó. Lấy ra vài đồng bạc đưa cho cô bé, tiện tay xoa đầu em, Trường An cười khen:

“Giỏi thế? Từ nhỏ đã phải tự bán sáo rồi cơ à?”

Trường An cũng biết sơ sơ về thổi sáo, bởi thuở hắn còn là một vị Đế Vương, nàng quân sư kia không chỉ giỏi chiến lược, am hiểu nhân tâm mà còn có tài thổi sáo trúc.

Hắn nhớ lại hình ảnh người phụ nữ mỉm cười ngồi dưới thảo nguyên xanh mướt thổi sáo trúc. Nàng vẫn không hề hay biết Trường An đã đứng sau lưng mình từ bao giờ, khúc nhạc nhẹ nhàng tựa dòng suối mát.

Mỗi lần như vậy, dù sau đó có phát hiện ra hắn hay không, nàng đều không vì bản thân thất lễ mà cảm thấy ngại ngùng, chỉ nở một nụ cười rồi hỏi:

“Khúc sáo này hay chứ?”

“Ta không hiểu sáo.”

Lúc ấy, hắn thường sẽ đáp lại như vậy.

“Sau khi bình định thiên hạ, ta dạy ngài.”

Tiếc là, nàng chẳng bao giờ dạy được. Ba tháng sau khi thiên hạ bình định, nàng mất.

Sau này, Trường An cũng có học qua về sáo, nhưng lần nào cũng mới học giữa chừng là hắn bỏ cuộc, vậy nên tài thổi sáo vẫn chưa đến nơi đến chốn.

Bởi vì khó học, hay bởi vì mỗi lần cầm sáo trên tay, h��nh ảnh nàng lại hiện về?

Cuối cùng, cả đời làm Đế Vương, Trường An nếm trải đủ loại mỹ nhân trong thiên hạ, nhưng người khiến tim hắn cảm thấy mình nợ nhiều nhất, cũng chỉ có nàng quân sư ấy.

Trong phút chốc, Trường An trở nên tĩnh lặng. Đôi mắt hắn thoáng qua vẻ trầm tư nhìn cây sáo trúc trên tay, nhẹ nhàng mân mê.

Đột nhiên, một âm thanh phá vỡ tâm trí mê man của Trường An. Một người con gái bắt chuyện với cô bé bán hàng, ánh mắt nàng nhìn vào trong chiếc giỏ trúc, thoáng qua vẻ thất vọng:

“Không còn cây sáo trúc nào ư?”

Đáp lại nàng, cô bé khẽ lắc đầu, sau đó chỉ sang Trường An mà thành thật cất tiếng:

“Tiểu thư, cây sáo trúc cuối cùng đã được vị tiên sinh kia mua rồi ạ. Ngài có muốn mua trâm cài tóc hay cái khác không ạ?”

Nhưng nàng ta không đáp lại cô bé, chỉ ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Trường An, mà hắn cũng thoáng giật mình.

Hôm nay, nàng cài một chiếc ngọc trâm trên mái tóc đen nhánh, không còn diện váy trắng như lần đầu gặp hắn nữa, mà là một bộ trường sam. Chẳng những không làm nàng kém sắc, mà còn tôn lên vẻ đẹp lạnh nhạt ấy, thêm một chút tri thức.

Là Thanh Nhạc.

Bầu không khí nhẹ nhàng tĩnh lặng, nhưng Trường An đã kịp thời thay đổi biểu cảm. Hắn lộ rõ vẻ mừng rỡ trong ánh mắt, song vẫn cố gắng kìm nén lại:

“Tiểu thư, không ngờ chúng ta còn gặp lại ở đây.”

Thấy bộ dạng của hắn chẳng khác gì những nam đệ tử khác trong tông môn khi nhìn mình, Thanh Nhạc nhẹ nhàng gật đầu, đáp:

“Ừm.”

Đại khái, trong ấn tượng của Thanh Nhạc, Trường An cũng chỉ là một trong số những kẻ theo đuổi nàng. Dù thấy hơi phiền phức, nhưng nàng cũng chẳng có cách nào ngăn cản.

Tuy nhiên, nếu họ không làm điều gì quá đáng, Thanh Nhạc vẫn đối xử vô cùng nhã nhặn, lịch sự. Không như những nhân vật nữ thiên kiêu thường thấy trong tiểu thuyết, nàng không hề lạnh lùng cao ngạo.

“Hữu duyên gặp nhau, liệu tiểu thư có muốn ngừng chân dùng một chén trà, lại nói chút chuyện phiếm?”

Trường An mỉm cười hỏi, thái độ như muốn níu giữ người đẹp, nhưng trong lòng hắn đã chắc mẩm mình sẽ bị từ chối một cách nhã nhặn ngay tức khắc.

Quả nhiên là vậy. Thanh Nhạc tức khắc lắc đầu, nhẹ nhàng từ chối:

“Mong tiên sinh thứ lỗi, đồng môn vẫn còn đang chờ ta. E rằng chén trà này không uống được rồi.”

Tuy nhiên, sau đó nàng nhìn về phía cây sáo trúc trên tay Trường An, đôi mắt thoáng qua vẻ tiếc nuối mà thuận miệng hỏi:

“Ngài cũng biết thổi sáo?”

Nghe thấy vậy, Trường An thoáng nhìn qua cây sáo trên tay, rồi hắn "bừng tỉnh", mỉm cười chìa nó ra đưa cho nàng, thậm chí lời nói có vẻ lấy lòng:

“Tiểu thư, thứ này ta vốn định dùng làm lễ vật cho một vị bằng hữu, nhưng nếu ngài đã muốn thì cứ nhận lấy đi.”

Trong lời nói của hắn, chỉ cần thoáng thông minh một chút đều có thể hiểu ra ẩn ý: "Bởi vì tiểu thư đẹp hơn cho nên nó thuộc về ngươi."

Tuy nhiên, Thanh Nhạc vẫn không nhận lấy. Nàng bỗng bật cười khẽ, rồi lắc đầu đáp:

“Không cần đâu. Nghe nói Kim Tiểu Thư ở Hoàng Thành rất thích sáo trúc, phải chăng ngươi tính tặng nàng?”

Trường An lập tức "giật mình", ra vẻ như bị phát hiện. Trên mặt thoáng lộ vẻ khó xử, nở nụ cười gượng gạo:

“Cái này… Thật không ngờ tiểu thư biết đấy…”

Nếu là người bình thường, lúc này sẽ nhận ra hắn không khác gì một tên thư sinh đang mua quà lấy lòng một vị tiểu thư, và vì gặp Thanh Nhạc ở đây mà lại lấy lòng nàng.

Thanh Nhạc vẫn mỉm cười ôn hòa, nàng bỗng đưa tay nhận lấy cây sáo trúc từ tay Trường An, sau đ�� híp mắt cười, hỏi một câu:

“Tiên sinh, ngài biết thổi sáo chứ?”

“Hả? Ta có biết đôi chút, nhưng thổi sáo trúc không phải sở trường của tại hạ.”

Trường An thành thật trả lời. Chỉ thấy Thanh Nhạc nhận lấy cây sáo, khuôn mặt vốn dĩ rất lạnh nhạt nay lại tủm tỉm cười, nói:

“Kim tiểu thư thích sáo trúc, nhưng nàng cũng rất thích người biết thổi sáo. Nếu muốn, ta có thể dạy cho tiên sinh.”

Trường An nghe vậy liền khẽ nhíu mày, trong lòng cân nhắc lợi hại, tức khắc thở phào nhẹ nhõm.

Thái độ của nàng ta như thế này, có lẽ là do cảm thấy phiền phức khi cứ mỗi lần gặp mặt, nên đang khéo léo từ chối, ngụ ý hắn hãy cứ tiếp tục "tán tỉnh" Kim Tiểu Thư nào đó chăng?

Đạt được mục đích của mình là không cần dây dưa với vị thiên kiêu mỹ nữ này nữa, Trường An mỉm cười, gật đầu đồng ý, song ánh mắt vẫn vờ như có chút "thất vọng":

“Được thôi, phải cảm tạ tiểu thư trước.”

Mặc dù mọi suy luận đều hợp lý, nhưng vì sao một cảm giác bất an vẫn cứ dấy lên trong lòng hắn?

Thanh Nhạc khẽ gật đầu, rồi hai người cũng chia tay nhau tại đây, mỗi người một ngả. Chỉ có điều, nàng vẫn nở một nụ cười, vẻ mặt đầy vui vẻ.

“Tiên sinh… Hoàng Thành chỉ có Kim Công tử, không có Kim tiểu thư nào cả…”

Nàng khẽ lẩm bẩm, ánh mắt vốn lạnh nhạt nay thoáng qua vài cảm xúc: vừa hứng thú, vừa tức giận, lại vừa... ranh mãnh?

Không có Kim tiểu thư, vậy mà Trường An lại cố gắng ngụ ý muốn tặng sáo trúc để lấy lòng nàng tiểu thư không hề tồn tại ấy, rốt cuộc là có ý gì?

Là hắn đang lừa nàng, nhưng tại sao lại phải lừa?

Từ đầu đến cuối, ấn tượng của Thanh Nhạc về Trường An vẫn chỉ là một thư sinh tầm thường, đang cố gắng lấy lòng mình, chẳng có gì lạ lùng.

Vậy hắn đang muốn lừa gạt nàng rằng bản thân mình vô cùng tầm thường? Hay chỉ đơn thuần là không muốn dính dáng đến nàng?

Nếu vậy, liệu có khả năng Thanh Nhạc đã đúng khi nghĩ Trường An là một cao nhân, nhưng suy nghĩ ấy lại bị hắn cố tình bẻ cong?

Một sơ hở của Trường An lập tức bị giác quan nhạy bén của Thanh Nhạc nắm bắt. Nàng quay người, bắt đầu xem xét lại những giả thuyết trước đó của mình.

Nhưng dù thế nào đi nữa... Nàng muốn có một màn trả đũa nho nhỏ, để trừng phạt việc hắn đã lừa gạt mình.

Khi phụ nữ tức giận, ai mà lường trước được điều gì sẽ xảy ra?

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free