Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 8: Kịch Chiến

“Đây là Thanh Diệp, đệ tử của ta.”

Trường An chỉ về phía thiếu nữ tóc hồng đang ngồi cạnh hắn, khuôn mặt thanh tú, pha lẫn nét nghiêm nghị nhưng lại toát lên vẻ ôn hòa do nụ cười thường trực.

Rồi, hắn hướng về một người thanh niên có dáng vẻ tuấn tú, khí chất nghiêm nghị.

“Đây là lão Nhược, một thợ nặn đất sét tha hương đến nơi này, muốn cùng ta hợp tác làm ăn.”

Trên bàn, mỹ nam mỹ nữ đối diện nhau vô cùng chói mắt. Cũng may, nhan sắc bình phàm của Bình An đã khiến cảnh tượng này bớt phần chói chang.

Thanh Diệp chỉ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó mỉm cười nhìn Nhược Trần, ôn hòa cất tiếng:

“Thật ngại quá, sư phụ con đã làm phiền tiên sinh rất nhiều rồi.”

Trường An: ‘-’...

Đồ nhi, con chẳng tin tưởng sư phụ chút nào sao?

Còn nữa, giọng điệu của con rõ ràng là giọng điệu của một người mẹ!

Nhược Trần nghe vậy, ngẫm nghĩ một lát, rồi cũng ý tứ giữ thể diện cho Trường An, hắn lắc đầu nói:

“Không dám, phải nói là ta được tiền bối chiếu cố rất nhiều mới đúng.”

Hắn nhìn người thiếu nữ trước mắt, càng quan sát càng thấy nàng ta càng lúc càng lộ vẻ bí ẩn.

Không có bất kỳ linh khí nào trong cơ thể, nhưng vẫn khiến Nhược Trần cảm thấy áp lực và nguy hiểm.

Nhược Trần là ai? Từng là một trong những cường giả hàng đầu ở Vĩnh Xuân Đại Lục, cho dù tu vi đã mất hết, nhưng vẫn hiếm ai có thể khiến hắn cảm thấy áp lực.

Quả không hổ là đệ tử của ti��n bối…

“Thanh Diệp, lão Nhược đã có mặt ở đây, con có gì thắc mắc thì cứ hỏi.”

Trường An nâng tách trà lên và khẽ nhấp một ngụm, sau đó nhàn nhã cất tiếng.

Thanh Diệp nghe vậy, không chút chần chừ, hướng về phía Nhược Trần, khuôn mặt chợt trở nên nghiêm túc:

“Vãn bối có một thắc mắc muốn được giải đáp.”

Nhược Trần cũng vì thế mà chú ý lắng nghe, hắn gật đầu:

“Ngươi cứ hỏi.”

“Vãn bối muốn biết cảnh giới tu luyện ở Vĩnh Xuân Đại Lục.”

Nhược Trần nghe thấy câu hỏi của Thanh Diệp, hắn sững người, rồi khóe miệng khẽ giật giật.

Hả? Cảnh giới tu luyện? Câu hỏi này… Không phải quá đỗi cơ bản rồi sao?

Trường An nghe vậy cũng dừng động tác, hắn quay sang nhìn nàng, sau đó mở miệng:

“Tiểu Diệp… Ngươi không hổ là đệ tử của ta!

Thắc mắc này, ta cũng muốn nghe lời giải đáp từ lão Nhược.”

Nhược Trần: “...”

Tiền bối, chết tiệt, ngươi cũng không biết cảnh giới tu tiên ở chốn này?

Các người làm sao tu luyện được đến ngày hôm nay vậy?

Nghĩ thì nghĩ, nhưng trước hai cặp m���t tò mò đang dán chặt vào mình, Nhược Trần không thể không giải đáp.

Hắn thở dài, sau đó trầm giọng giảng giải:

“Cảnh giới ở Vĩnh Xuân Đại Lục, tổng cộng có chín cảnh giới.

Nhất Phẩm Tụ Khí, tu chân giả bắt đầu hấp thu linh khí trong trời đất, rồi tụ vào đan điền trong cơ thể.

Nhị Phẩm Kết Thủy, đúng như tên gọi, ở cảnh giới này, tu chân giả phải tìm cách ngưng tụ khí trong đan điền, khiến nó kết lại thành một giọt nước.

Tam Phẩm Tụ Hồ, sau khi đột phá, từ một giọt nước ấy, trong đan điền của tu chân giả dần hình thành một hồ nước.”

“Để ta đoán, Tứ Phẩm Khê Xuyên, Ngũ Phẩm Đại Giang, Lục Phẩm Đại Hải, Thất Phẩm Hóa Khí, Bát Phẩm Thành Vân, Cửu Phẩm Hóa Tiên?”

Trường An chợt xoa cằm, cười nhẹ rồi cất tiếng hỏi. Nhược Trần đang định nói bỗng sững sờ, rồi trầm mặc.

Tứ Phẩm Khê Xuyên, Ngũ Phẩm Đại Giang, Lục Phẩm Đại Hải, Thất Phẩm Hóa Khí, Bát Phẩm Thành Vân, Cửu Phẩm Hóa Tiên, lời nói của Trường An hoàn toàn là chính xác, theo nghĩa đen.

Tiền bối, tại sao cảnh giới tu tiên qua miệng của ngươi lại trở nên bình thường, không còn gì bình thường hơn thế?

Và hơn nữa, có thật ngươi không hiểu gì về tu tiên không? Tại sao lại nói một mạch rõ ràng như thế chứ?

“Ừm, ta hiểu đại khái rồi.”

“Con cũng vậy.”

Hai thầy trò gật gù, dường như Trường An đã mất hết hứng thú. Chỉ thấy hắn đứng dậy, rồi đi vào trong bếp, vừa nói:

“Lão Nhược, ngươi muốn ăn gì?”

Nhược Trần còn đang không hiểu vì sao mình còn chưa giảng xong cảnh giới tu luyện mà câu chuyện đã chuyển sang chủ đề “Tối nay ăn gì”, khi Trường An đã gật gù tự nhủ:

“Lâu rồi chưa ăn xôi gà, để ta làm.”

Vậy tiền bối có cần hỏi ta không chứ?

Nhược Trần thở dài, hắn hoàn toàn không thể nào bắt kịp dòng suy nghĩ của Trường An mất rồi…

Tuy vậy, hắn chỉ biết lắc đầu, rồi bước ra ngoài quán trà. Nhược Trần trải một tấm bạt xuống, sau đó đặt đồ nghề sang một bên, lại bắt đầu nặn những pho tượng đất sét.

Nhược Trần không muốn trì hoãn, thà bắt tay vào làm ngay bây giờ để chuẩn bị cho ngày mai. Trong lòng hắn vẫn có chút háo hức, bởi vì đã rất lâu rồi hắn không chính thức nặn đất sét.

Hàng trăm năm trước chăng?

Theo phản xạ, hắn nặn ra một con khỉ cầm gậy, khoác hoàng kim giáp, mang khí thế kiệt ngạo bất tuần.

Tiếp đó, Nhược Trần nặn ra một vị tướng sĩ cầm đao, rồi lại thêm người đàn ông khổng lồ cầm rìu, tựa như muốn chẻ đôi cả bầu trời này vậy.

Bất tri bất giác, hắn đem những nhân vật vốn dĩ ở trong truyền thuyết của thế giới này hiển hiện thành các bức tượng trên trần gian. Mải miết chìm đắm trong thế giới của mình, Nhược Trần không hề nhận ra Trường An đã ngồi đối diện hắn từ bao giờ.

Nhược Trần ngẩng đầu, chỉ thấy.

Trường An đang mỉm cười một cách quỷ dị, đôi mắt lúc này cũng khác biệt, không còn vẻ bình thường vô vị như mọi khi nữa.

Chỉ bình thản quan sát, nhưng lại thêm một chút hứng thú ở trong đó.

Giống như, một đầu rồng đang lặng lẽ quan sát con kiến hôi trước mắt.

Hắn cất tiếng, giọng đầy hứng thú:

“Lão Nhược, tài tình thật đấy… Ngộ Không, Quan Vũ, Bàn Cổ sao lại hiện diện ở đây thế này?”

Mà lúc này, ở bên ngoài Hoàng Thành.

Người đàn ông áo đen quan sát tường thành, sau đó hắn ta quay lại nhìn hàng loạt bóng đen trùm áo, che mặt kín mít, nở một nụ cười quỷ dị:

“Ẩn nhẫn mười năm, sắp đến thời khắc để chúng ta hành động rồi!”

Diệp Tuyên đứng trên tường Hoàng Thành, bên c��nh hắn là một người đàn ông mang giáp sắt, khí thế không hề kém cạnh Diệp Tuyên.

Ông ta đưa tay sờ vào vỏ đao bên hông, sau đó trầm ngâm nhìn về phía xa, thoáng lộ vẻ nghi hoặc:

“Lạ thật, mọi khi giờ này làm gì có sương mù?”

Diệp Tuyên chỉ bật cười, vẫn nho nhã nhìn về nơi xa, mở quạt giấy nhẹ nhàng phe phẩy, bộ dáng tựa như thư sinh vậy.

“Thành Chủ, ta biết việc không thể di tán dân chúng khiến ông lo lắng, nhưng bây giờ chúng ta chỉ cần câu giờ chờ viện binh từ Thánh Tiên Tông tới.”

Đoạn, đôi mắt hắn lộ ra vẻ lạnh lẽo.

Tốt lắm, hóa ra Thất Trưởng Lão ngày thường khoác vẻ chính nhân quân tử, vậy mà lại cấu kết với ma tu, âm mưu huyết tẩy toàn thành.

Nếu không phải trực giác của Diệp Tuyên khiến hắn không cho Thanh Nhạc tự tiện đi thám thính, tự mình thăm dò khắp thành một lượt, thì âm mưu của Nhị Trưởng Lão ngày hôm nay chắc chắn sẽ thành công!

Theo thời gian, trời chuyển tối.

Thành Chủ đang tĩnh tâm, chợt ông ta mở mắt ra, tay nắm chặt cán đao, chém thẳng về phía một thân ảnh vừa mới xuất hiện trước tòa thành.

Đao khí phóng ra mạnh mẽ, tựa như một đầu voi khổng lồ xuyên phá lao tới và đánh trúng thân ảnh đó. Chỉ thấy khói bụi và đất đá tung mù mịt, nhưng Thành Chủ lại cau mày.

Không đánh trúng! Ông cảm nhận rõ ràng rằng đối phương vẫn còn sống.

Diệp Tuyên cũng nắm chặt quạt giấy trong tay, sau đó nhẹ giọng nói:

“Chúng đến.”

Sau đó, khắp bốn phương tám hướng, những kết giới dần dần xuất hiện, sát khí ập đến, chậm rãi bao phủ tòa thành này.

Nhưng Diệp Tuyên làm sao có thể để chuyện đó xảy ra. Chỉ thấy thân thể hắn thoáng chốc biến mất, sau đó lao nhanh về một điểm dường như là mấu chốt của trận pháp.

“Trận pháp này có mười hai điểm, chúng ta chỉ cần phá vỡ một nửa trong số đó là được.”

Dường như nghe thấy lời của hắn, từ trong thành, Thanh Nhạc cũng rút kiếm, khí tức lạnh lẽo của nàng lan tỏa ra xung quanh, khiến mặt đất cũng vì thế mà đóng băng.

“Ta đã hiểu.”

Nhưng rồi, một chưởng lực từ đâu giáng xuống, tà khí chặn đứng đường đi của Diệp Tuyên. Chỉ thấy hắn nắm chặt quạt giấy, phóng đi.

Ầm!

Âm thanh đổ nát vang lên, quạt giấy bắn ra như một viên đạn pháo, xuyên thủng một gốc cây cổ thụ to lớn, thân cây nhuốm màu máu được che giấu kỹ lưỡng trong rừng.

Còn mười một điểm!

Suy nghĩ thoáng qua trong đầu Diệp Tuyên, rồi hắn ngừng lại, cau mày nhìn về một hướng.

Chỉ thấy người đàn ông trung niên bước ra, rõ ràng khoác lên mình bộ cánh chính nhân quân tử, nhưng tà khí lại bao trùm khắp thân.

Diệp Tuyên cười nhạt, rồi chắp tay, giọng mỉa mai:

“Thất Trưởng Lão, ngài không phải nên dạy dỗ đệ tử trong tông môn, ngăn chặn mầm mống sai lệch hay sao?”

Người đàn ông trung niên chỉ cười ôn hòa, nhưng rồi tà khí quanh thân hắn dày đặc hơn.

“Diệp Tuyên, ta xem ngươi tư chất hơn người, nếu chết ở đây, chắc chắn tông chủ đại nhân sẽ rất hài lòng.”

Ở vị trí của Thành Chủ, hắn đang giằng co với một người mang vóc dáng gầy gò, tay cầm đoản đao, thân thể di chuyển vô cùng quỷ dị, tựa như một bóng ma.

“Tại sao người của Tấn Quốc lại ở đây? Các ngươi đang muốn khơi mào chiến tranh?��

Thành Chủ nhíu mày rồi quát lớn. Chỉ thấy gã kia bật cười, nhưng đòn tấn công không chút suy giảm.

“Lão già im đi, nếu tất cả nhân chứng đều chết, thì làm gì có vụ khơi mào cơ chứ?”

Lòng Diệp Tuyên trùng xuống, hắn vô cùng muốn đi sang hỗ trợ cho Thành Chủ, người đang hoàn toàn bị đối thủ với thân pháp cao siêu khắc chế.

Nhưng, Thất Trưởng Lão làm sao có thể để cho hắn toại nguyện?

Chỉ thấy gã ta bước tới một bước, tà khí bao trùm lấy đôi tay, ngưng tụ thành một cây cung, không ngừng bắn ra những mũi tên xé gió về phía Diệp Tuyên, ngăn chặn hắn lại.

“Ngoan ngoãn chịu chết ở đây đi, đừng giãy dụa vô ích. Bọn ta có tới bốn cường giả cảnh giới Khê Xuyên, trong khi các ngươi chỉ có hai! Hoàng Thành, chắc chắn sẽ chìm trong biển máu.”

Diệp Tuyên nghe vậy thì trầm mặc, sau đó ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo. Hắn chỉ bật cười, nhìn thẳng trưởng lão.

“Thì sao, nếu có thể giãy dụa, cớ gì phải đứng yên chịu trận?”

Nếu không được, cùng lắm thì dùng đến biện pháp cuối cùng, cho dù có nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng, kẻ trước mắt hắn… Phải! Giết!

Trưởng lão uy tín của Thánh Tiên Tông lại cấu kết với ma tu, làm nội gián cho Tấn Quốc, trước bắt tay ma đạo, sau lại cõng rắn cắn gà nhà, tuyệt đối không thể tha thứ nữa!

Bản văn này được cung cấp bởi truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động dưới ngòi bút của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free